Canh Một Leo Tường, Canh Hai Bò Vào Phòng

Chương 81: Rối rắm giữa Phượng gia và Khuất gia




"Tóc cha ngươi tại sao có màu trắng?" Lưu Mật Nhi nhớ tới đầu tóc trắng của Phượng Dương, hồ nghi hỏi.

Không ngờ Phượng Cảnh Duệ quay đầu lại, khẽ nhướng mày, "Nàng muốn biết?"

Nghe ý của lời này, Lưu Mật Nhi hỏi ngược lại, "Ngươi biết?"

Phượng Cảnh Duệ gật đầu, "Việc này cần đa tạ nàng, mẹ ta nói cho ta biết!"

Lưu Mật Nhi tò mò tiến lên trước, "Rốt cuộc là tại sao?"

"Độc!" Phượng Cảnh Duệ đơn giản nói.

"Do Ngụy công công hạ?" Theo bản năng, Lưu Mật Nhi nghĩ đến người này.

Ánh mắt Phượng Cảnh Duệ quái dị rơi vào trên người của Lưu Mật Nhi.

Không được tự nhiên giật giật thân mình, Lưu Mật Nhi hồ nghi nhìn hắn, "Thế nào? Làm gì nhìn ta như vậy?"

"Mật Nhi, chắc kiếp trước nàng làm thầy tướng số?" Phượng Cảnh Duệ kì lạ nói, "Nếu không làm sao nàng biết?"

Lưu Mật Nhi lặng yên, ". . . Ta đoán đấy! Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"

Phượng Cảnh Duệ trầm ngâm chốc lát, "Thật ra thì cũng không có gì, trước đó nàng cũng đã biết, Ngụy công công thật ra là thúc thúc ruột của hắn, chỉ có điều hắn mơ ước tài sản dưới đất Hoàng Lăng, muốn làm Hoàng đế, nhưng mà, bị ông nội ta cự tuyệt. Sau đó hắn liền vào cung, tiếp theo đó bởi vì quan hệ với mẹ của ta, bí mật dưới đất Hoàng Lăng bị người ta đào bới ra. Khuất Liễu Phong muốn có được thứ dưới đất Hoàng Lăng nên đã dùng vị hôn thê của mình làm mồi, tiếp đó Phượng Dương bị họ Ngụy bắt được, sau khi bắt, bị nhốt tám mươi mốt ngày. Ngụy công công vì muốn Phượng Dương nói ra bí mật dưới đất Hoàng Lăng, để hắn ở trong rừng với thú dữ một tháng, tiếp đó hạ độc. Vậy nên hiện tại hắn có bộ dáng này!" Lại nói trong lúc nói này, Phượng Cảnh Duệ làm luôn một câu tổng kết.

Nghe xong tóm tắt một câu chuyện cũ như vậy, trong lòng Lưu Mật Nhi chợt lóe, "Thật là phức tạp, có phải có chuyện gì chưa rõ ràng hay không?"

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt, "Nàng biết tại sao Ngụy công công làm như vậy với Phượng Dương không?"

"Đó là cha ngươi mà! Tại sao vậy chứ?" Sau khi phản bác hắn một câu, Lưu Mật Nhi hỏi tiếp.

Một ánh mắt sắc liếc qua. "Ở trong rừng cùng thú một thời gian, Phượng Dương cùng thú ngủ chung, ở trong người cũng có thú tính, năm đó hắn đủ sức rời khỏi bên người Ngụy công công cũng dựa vào trên người mình có loại thú tính này." Phượng Cảnh Duệ lạnh nhạt nói.

Lưu Mật Nhi sờ lên cằm mở miệng, "Sẽ không đơn giản như vậy chứ?"

"Khuất Liễu Phong dùng máu mẹ ta uy hiếp Phượng Dương xuất hiện, nếu như không xuất hiện, mẹ ta bây giờ sợ rằng đã không có ở đây!"

"Máu?" Lưu Mật Nhi không hiểu nháy mắt mấy cái, "Máu của mẹ ngươi có thể làm cái gì?"

"Bách độc bất xâm!" Phượng Cảnh Duệ chậm rãi nói ra bốn chữ này

Lưu Mật Nhi lập tức trừng lớn cặp mắt, "Thật hay giả!"

"Thật!" Phượng Cảnh Duệ gật đầu một cái.

Lưu Mật Nhi không biết nên lấy ánh mắt gì nhìn Phượng Cảnh Duệ rồi. "Một nhà các ngươi mọi người đều thật kỳ quái!" Không có lấy một người nào là người bình thường.

Phượng Cảnh Duệ mím môi cười khẽ, "Lời này nghĩa là sao?"

"Ngươi, cá tính quái dị, không ai biết ngươi đang nghĩ gì. Cha ngươi, biến thái bá đạo, trên thế giới này ngoại trừ mẹ như ra, sợ rằng không có người thứ hai vào mắt của hắn. Mẹ ngươi, nhìn như một nữ nhân đơn giản hạnh phúc nhất. Nhưng cũng là người không bình thường!" Lưu Mật Nhi chậm rãi đưa ra tổng kết.

"Vậy còn nàng?" Phượng Cảnh Duệ hỏi, "Nàng bây giờ cũng là người nhà của chúng ta a!"

"Ta không phải!" Lưu Mật Nhi phản đối, "Làm sao ta lại là người nhà của ngươi chứ!"

"Nàng là người của ta, dĩ nhiên chính là người nhà của chúng ta. Còn nàng, nàng cũng không bình thường!" Phượng Cảnh Duệ lời nói có điều ngụ ý.

Trong nội tâm run lên, Lưu Mật Nhi mím môi, "Ta có cái gì không bình thường?"

"Tại sao nàng phải bị nuôi như một bé trai, nàng không có chút nào tò mò sao?" Phượng Cảnh Duệ hỏi.

Tò mò, nhưng mà. . . Nàng cũng không phải là Lưu A Đại, dù là tò mò thì có thể như thế nào đây?

Trầm mặc một hồi, Phượng Cảnh Duệ chậm rãi mở miệng, "Mật Nhi, có muốn ta giúp nàng một tay điều tra một chút hay không?"

"Không cần!" Lưu Mật Nhi trực tiếp cự tuyệt.

Phượng Cảnh Duệ cau mày, "Tại sao?"

"Ta không muốn biết chuyện lúc trước!" Nàng né tránh ánh mắt Phượng Cảnh Duệ, "Ngươi còn chưa nói cho ta biết tại sao Khuất Liễu Phong muốn dùng máu của mẹ ngươi?"

Phượng Cảnh Duệ trầm ngâm, "Thời điểm hắn biết Phượng Dương chính là chủ nhân Hoàng Lăng dưới đất thì cũng đã tính toán hy sinh mẹ ta rồi. Chỉ là không nghĩ đến, vào lần gặp đó, mẹ ta cùng Phượng Dương có tình cảm. Bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ không cho phép nữ nhân của mình phản bội chính mình, cho dù nữ nhân đó không phải người hắn yêu. Hoặc là nói, hắn căn bản cũng không biết yêu là gì. Chỉ cần đạt được thứ mình muốn, hắn cái gì cũng không so đo! Cho nên, lợi dụng mẹ ta bức bách Phượng Dương ra mặt, đây là biện pháp duy nhất của hắn!"

Trên thực tế, Khuất Liễu Phong đi quân cờ này rất đúng, Phượng Dương xuất hiện. Nhưng mà, chuyện tình duy nhất hắn không lường được là, Phượng Dương thú tính đại phát, hắn khiến cho máu nhuộm giang hồ, năm đó Phượng Dương nhất cử thành danh. Mà trong quá trình đó, Cơ Hoàn Hoàn mà Phượng Dương tín nhiệm nhất suýt nữa bỏ mạng, bắt đầu từ ngày đó, trừ chính Phượng Dương hắn, nàng ở trong tay người nào cũng sẽ không làm hắn yên tâm, vì vậy, mới có bộ dáng này của Phượng Dương hiện tại. Cá tính của hắn thay đổi, cũng là bởi vì điểm này! Sắp thành lại bại bởi Khuất Liễu Phong, kẻ còn lại nhân cơ hội vào lúc này ngồi lên vị trí Võ Lâm Minh Chủ.

"Đây là lần gặp đầu tiên sau hai mươi mấy năm qua?" Lưu Mật Nhi hồ nghi hỏi.

Vẻ mặt Phượng Cảnh Duệ không vẻ gì mở miệng, "Xem như thế đi!"

"Xem như là?"

"Trên thực tế, ta cùng Khuất Thiên Hàn quen biết, cũng không phải vì hắn là con Khuất Liễu Phong!" Phượng Cảnh Duệ trầm mặc chốc lát, trả lời, "Ba năm trước đây, ta xuất môn vô ý gặp hắn, khi đó hắn cũng không biết ta là con của Phượng Dương!"

"Vậy các ngươi . . ."

"Cũng vừa là thầy vừa là bạn! Kẻ vừa vào giang hồ ta đây, đã từng nhận không ít giúp đỡ của hắn!" Phượng Cảnh Duệ không vui vẻ lắm nói.

Lưu Mật Nhi hồ nghi nhìn hắn, "Chỉ như vậy?"

Phượng Cảnh Duệ nhún nhún vai, "Còn có thể như thế nào?"

"Các ngươi trước kia không biết nhau?" Không đợi Phượng Cảnh Duệ mở miệng, nàng nói tiếp, "Không phải ba năm trước đây. Mà là sớm hơn!"

Phượng Cảnh Duệ kinh ngạc nhíu mày, "Tại sao nàng nghĩ như vậy?"

Lưu Mật Nhi liếc hắn một cái, "Ngươi đừng coi ta như đứa ngốc! Giữa lúc các ngươi lần đầu tiên gặp mặt, câu nói kia ta cũng không phải là không nghe thấy!" Ý nàng là lúc ở trong khách điếm.

Phượng Cảnh Duệ cười khẽ một tiếng, "Nàng không phải đã ngủ thiếp đi sao?"

Lưu Mật Nhi tức cười, " . . ."

Phượng Cảnh Duệ khẽ cười một tiếng, "Mật Nhi tức giận?" Hắn tiến gần tới trước.

Đẩy mặt của hắn ra, Lưu Mật Nhi xoay mặt ra xa, "Âm thanh của các ngươi quá lớn, tự chạy vào bên trong lỗ tai của ta, ta còn có biện pháp gì?"

"Là thế này phải không?"

"Chính là như vậy!" Lưu Mật Nhi nặng nề gật đầu.

Phượng Cảnh Duệ chỉ cười không nói, không vạch trần lời của nàng, buông lỏng thân thể mình ngồi bên người của Lưu Mật Nhi.

"Này, sao ngươi không nói lời nào?" Đẩy một cái vào người bên cạnh, Lưu Mật Nhi hỏi.

Phượng Cảnh Duệ mở mắt, "Nói gì?"

"Chuyện giữa ngươi và Khuất Thiên Hàn đó!" Lưu Mật Nhi mở miệng.

"Không có gì đáng nói!" Phượng Cảnh Duệ lời ít ý nhiều nói.

Lưu Mật Nhi lặng yên.

Trong nhất thời hai người cũng không mở miệng nói chuyện, đang lúc Lưu Mật Nhi uể oải, Phượng Cảnh Duệ đột nhiên mở miệng, "Hắn và ta cùng nhau lớn lên, đến thời điểm bảy tám tuổi mới bị Khuất Liễu Phong cho mang đi!"

Lưu Mật Nhi quái dị nhìn hắn, "Tại sao?"

"Mẹ ta tâm địa thiện lương, nuôi Khuất Thiên Hàn, nhưng mà, lúc tám tuổi, hắn bị Khuất Liễu Phong mang đi, lần nữa khi có tin tức về hắn chính là lúc hắn đã là Sát thủ đường Đường chủ."

Lưu Mật Nhi nghe vậy hỏi, "Khuất Thiên Hàn không phải là con Khuất Liễu Phong sao?"

"Không phải! Cha mẹ Khuất Thiên Hàn đã chết trong nạn đói!"

"Vậy mục đích của Khuất Liễu Phong là?"

"Chỉ cần có thể có quan hệ với Phượng gia, hắn không ngại quan tâm chăm sóc nhiều một chút!" Cùng mẫu thân từ nhỏ cùng nhau lớn lên chính hắn hiểu rất rõ tính tình của mẹ, mẹ thiện lương như vật, sẽ không quên đứa bé Khuất Thiên Hàn này, nhất là khi biết đứa bé này đã được Khuất Liễu Phong thu nuôi, lòng phòng bị của nàng đối với Khuất Liễu Phong cũng bởi vì vậy mà để xuống .

"Thật là một kẻ hèn hạ !" Lưu Mật Nhi chậm rãi nói.

Phượng Cảnh Duệ chỉ cười không nói.

"Ngươi đánh hắn thành như vậy, Khuất Thiên Hàn sẽ tìm tới làm phiền ngươi thì sao?" Lưu Mật Nhi không khỏi lo lắng.

"Nàng đang lo lắng cho ta sao?" Phượng Cảnh Duệ hài hước nói.

Lưu Mật Nhi mím môi, "Ta là đang nghĩ, ngươi chừng nào thì sẽ bị Khuất Thiên Hàn đánh chết!"

"Vậy không phải nàng sẽ phải thủ tiết sao? Mật Nhi, yên tâm, ta sẽ vứt bỏ chính là một mình nàng đấy!" Phượng Cảnh Duệ bình tĩnh nói, "Cho dù ta có chết!"

Chấn động trong lòng, Lưu Mật Nhi hơi mím môi, không được tự nhiên mở miệng, "Ngươi chết rồi, làm sao ngươi biết ta sẽ vì ngươi mà thủ tiết?"

Phượng Cảnh Duệ chậm rãi ngồi dậy, cánh tay nâng những sợi tóc của nàng trên đầu ngón tay vuốt vuốt, môi mỏng dịu dàng nhưng cũng lạnh lùng mở miệng, "Trước khi ta chết, ta nhất định sẽ giết nàng trước!"

Lưu Mật Nhi đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Hình như không nhận thấy được ánh mắt của nàng, Phượng Cảnh Duệ thong thả ung dung nói, "Ta sẽ không cho phép một mình nàng sống trên thế gian này, ta cũng không cho phép có người nhúng chàm đồ của ta!"

Đè xuống rung động trong lòng, Lưu Mật Nhi cau mày, "Ta không phải đồ của ngươi!"

Hình như Phượng Cảnh Duệ đột nhiên hồi hồn, hắn nhếch môi cười, "Mật Nhi không cần lo lắng!"

"Ta chưa bao giờ lo lắng!" Lưu Mật Nhi lắc đầu một cái,

Phượng Cảnh Duệ nhướng mày, "Sao?"

Lưu Mật Nhi bĩu môi, "Ngươi không nên đắc ý! Một ngày nào đó, ta sẽ cứu ngươi một lần! Để cho ngươi trở thành người phụ thuộc ta" Nàng hơi hất cằm nói.

Phượng Cảnh Duệ, "Ta chờ ngày đó!"

Lưu Mật Nhi mím môi, "Sẽ không quá lâu!"

Phượng Cảnh Duệ cười lớn một tiếng, đưa tay đón eo của nàng, "Mật Nhi, ta có nói qua chưa, dáng vẻ của nàng thoạt nhìn rất mê người!" Hắn đến gần bên tai của nàng, "Làm cho người ta có kích động muốn nuốt vào trong bụng!"

Lưu Mật Nhi liếc hắn một cái, "Ta tin tưởng ngươi không có loại kích động đó! Bằng không nghênh đón ngươi có thể là một đôi tất thối! , "

Phượng Cảnh Duệ giật mình, chợt cười lên ha hả, "Mật Nhi ơi Mật Nhi, làm sao nàng đáng yêu như vậy!"

Trả lời hắn là bóng lưng Lưu Mật Nhi đứng dậy rời đi! Cự tuyệt cùng hắn cái người điên này mở miệng nói chuyện!

Liếc nhìn Lưu Mật Nhi rời đi, nụ cười Phượng Cảnh duệ chợt tắt, Mật Nhi nói đúng, Khuất Liễu Phong là một nguy cơ! Nên sớm đi xử lý cho tốt!