Canh Một Leo Tường, Canh Hai Bò Vào Phòng

Chương 86: Đây là thành Vô Song




Xe ngựa càng tới gần biên quan, thời tiết cũng càng ngày càng lạnh, Lưu Mật Nhi ngồi co ro trên xe ngựa, không biết đây là lần thứ mấy nàng càu nhàu, "Sao thời tiết càng ngày càng lạnh chứ?"

Ngồi xe ngựa cùng với nàng, Phượng Cảnh Duệ nhếch môi, giang hai tay ra, "Tới đây!"

Lúc này, chắc chắn Lưu Mật Nhi sẽ không từ chối, chui vào làm tổ ở trong lòng Phượng Cảnh Duệ, nàng ngạc nhiên, phát hiện ra, tuy Phượng Cảnh Duệ không mặc thêm quần áo nhưng người hắn vẫn vô cùng ấm áp. Nàng không hiểu, mở miệng hỏi, "Ngươi da dày thịt béo nhỉ, trời lạnh như vậy, ngươi cũng không thấy lạnh, đúng không?"

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt, "Có nhuyễn ngọc ôn hương ôm trong lòng, sao lại có thể thấy lạnh chứ?"

Lưu Mật Nhi trợn mắt, lườm hắn một cái, lập tức nói sang chuyện khác, "Chúng ta đi đâu vậy?"

"Quan ngoại!" Phượng Cảnh Duệ mở miệng, "Mộ Dung gia ở quan ngoại!"

Nghe vậy, Lưu Mật Nhi rùng mình một cái, "Vậy không phải nơi đó càng lạnh hơn nơi này hay sao?"

Phượng Cảnh Duệ gật đầu, giang tay ra, chậm rãi ôm nàng thật chặt, lặng lẽ dùng nội lực, không lâu sau, nhiệt độ trong xe ngựa lại tăng lên. Lưu Mật Nhi cảm giác vô cùng rõ nét, một luồng khí ấm áp được đưa vào cơ thể nàng một cách vô cùng lqd chậm rãi, bởi vậy, sự giá lạnh giảm bớt không ít.

"Thật là lợi hại!" Lưu Mật Nhi nhìn Phượng Cảnh Duệ bằng đôi mắt lấp lánh nhưng ngay lập tức, chân mày nàng nhếch lqd lên, "Không phải nội lực của ngươi tạm thời biến mất hay sao?" Sao có thể...

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt, "Ta là đại phu!" Hơn nữa còn là thần y, trên đời này, những người mà hắn không chữa được, có rất ít.

Lưu Mật Nhi khẽ gật đầu, "Cũng tốt nhưng vì sao ngươi không nói?"

"Có người bảo vệ, vì sao ta phải nói?" Ôm chặt người trong lòng, Phượng Cảnh Duệ liễm liễm đôi mắt. Hắn không nói nguyên nhân, chẳng qua, tạm thời không cần thiết phải nói cho Mật Nhi biết thôi.

"Ngươi có chuyện dấu ta, đúng không?" Mắt Lưu Mật Nhi trợn thật to.

Phượng Cảnh Duệ lắc đầu bật cười, "Không có!"

"Lừa quỷ chắc!" Tức giận đẩy hắn ra, Lưu Mật Nhi nheo mắt lại, "Nói, rốt cuộc, ngươi lừa ta cái gì?"

"Mật Nhi không phải quỷ, thật sự là ta không có chuyện gì dấu nàng!" Phượng Cảnh Duệ cười nhạt một tiếng, "Chẳng qua là đến chỗ trấn nhỏ, ta muốn mua thêm cho Mật Nhi vài bộ quần áo đẹp!" Mộ Dung gia có chuyện cấm kỵ. Hắn cũng không lqd muốn trêu chọc. Đến nơi này, Mộ Dung Tế còn chưa nói ý định của hắn ta cho bọn họ biết, hắn không thể không kiểm tra, hắn cố ý mà.

"Vẫn mua nữa?" Mắt Lưu Mật Nhi trợn to, "Ngươi nhìn đi, trên người ta đã mặc 4 cái áo rồi !"

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt, "Quần áo nam nhân!"

Lập tức dừng hành động lại, Lưu Mật Nhi quay đầu nhìn hắn, "Vì sao?"

Phượng Cảnh Duệ chỉ cười không nói.

Đây là trấn cuối cùng của biên quan, mọi người đều phải mua bổ sung những đồ cần thiết gì, Phượng Cảnh Duệ mua thêm cho Mật Nhi mấy bộ quần áo nam, ngay cả Vô Ngân cũng bị ép mặc quần áo nam. Lqd Được mặc quần áo nam, Lưu Mật Nhi vui vẻ phát điên.

"Phượng Cảnh Duệ, ra ngoài cưỡi ngựa, ra ngoài cưỡi ngựa!"

Phượng Cảnh Duệ nhìn nàng, "Vết thương ở mông nàng tốt lên chưa?"

Nghe vậy, Lưu Mật Nhi không nhịn được giật giật người, "Ách, vật thôi đi!" Lần lqd cưỡi ngựa trước cách đây lần mười ngày nhưng nàng vẫn không quên được cảm giác đau đớn khi ngồi trên yên ngựa. Lớp da giữa hai chân bị mài đến rách, lúc đi đường vô cùng khó chịu.

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt một lqd tiếng, "Biết điều rồi?" Dừng một lát, hắn nói tiếp, "Không cần gấp, ra khỏi biên quan là không dùng xe ngựa nữa!"

Lưu Mật Nhi nhìn hắn đầy nghi ngờ, "Vì sao?"

Nàng nhanh chóng biết vì sao rồi. Khắp nơi đều là sa mặc, xe ngựa căn bản là không dùng được.

"Vì sao các ngươi lại ở nơi như vậy? Muốn làm thịt nướng, châm lửa một cái là lqd xong!" Lưu Mật Nhi không vui, nói.

Phượng Cảnh Duệ vừa kéo nàng vừa nỉ non, "Mật Nhi, ít nói thôi! Nếu không nàng sẽ nhanh cảm thấy khát lắm đấy!"

Lưu Mật Nhi mím môi, hắn nói rất đúng!

Sa mạc dài miên man không dứt, Lưu Mật Nhi không biết Mộ Dung Tế làm sao xác định được phương hướng, nàng đã lơ mơ rồi, nơi đây... Đâu đâu cũng là sa mạc, lqd không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc một cách rõ ràng.

Bọn họ đã loanh quanh trong sa mạc một ngày, vốn cho rằng bọn họ sẽ đi ra khỏi sa mạc. Nhưng không nghĩ rằng, Mộ Dung Tế lại dẫn bọn họ tới mội nơi trong sa mạc, nơi đó có một toà thành.

Không ngoài ý muốn, đây đúng là một tòa thành. Cát vàng ở khắp mọi nơi, lại có thể nhìn thấy một tòa thành đứng sừng sững.

Càng tới gần toà thành, sắc mặt của Mộ Dung Tế càng khó coi. Thanh Ngọc không ngừng ra hiệu với những người đứng lqd trên toà thành, dần dần khi bọn họ tới gần, lúc nhìn thấy Mộ Dung Tế một cách rõ ràng, cánh cửa to lớn, dày dặn được mở ra, từ bên trong, hai đội ngũ xếp thành lqd hàng dài chậm rãi xuất hiện, mỗi người đứng đó trong tay đều cầm binh khi, trong nháy mắt, không khí trở lên vô cùng nghiêm túc.

Lưu Mật Nhi nhìn sự thay đổi đang diễn ra trước mắt, không nhịn được thấp giọng hỏi, "Đang nghênh đón hoàng đế hả? Nghiêm túc thế?"

Phượng Cảnh Duệ cười nhạt, "Ở đây, hắn là hoàng đế!"

Những lời này như tiếng sấm rền vang khiến tâm trạng Mật Nhi như nổ tung, hơn nửa ngày nàng cũng chưa hoàn hồn, đợi tới lúc tìm lại được giọng nói của bản lqd thân, nàng run rẩy, mở miệng hỏi, "Ngươi đang nói đùa đấy à!"

Phượng Cảnh Duệ lắc đầu, "Ta không đùa nàng đâu! Ở trong toàn thành này, Mộ Dung gia là hoàng đế!"

Nghe vậy, Lưu Mật Nhi tức giận, "Ngươi đừng làm ta sợ!"

Phượng Cảnh Duệ nhếch môi cười, không phải hắn đang dọa nàng, từ trăm năm lqd trước, Mộ Dung gia đã chuyển tới nơi này sinh sống. Mấy năm nay, người trong lqd thành sống tự cung tự cấp. Hầu như chưa bao giờ liên lạc hay có liên hệ với người bên ngoài, cho nên nói tới toà thành này, trên thực tế, nói đây là một quốc gia cũng không sai!

Mộ Dung Tế đi đầu, Thanh Ngọc cùng Tử Hằng cùng đi sau lưng hắn, tiếp theo là Phượng Cảnh Duệ dắt Lưu Mật Nhi, Vô lqd Trần và Vô Ngân, Khuất Thiên Hàn đi cuối cùng, vài người cùng nhau đi vào toà lqd thành. Sau khi vào thành, liếc mắt một cái, Lưu Mật Nhi nhìn tên trên tường thành. - - Thành Vô Song!

Phong cảnh trong thành hoàn toàn khác biệt với sa mạc ở xung quanh, so với lời Phượng Cảnh Duệ nói không khác nhau là mấy, mọi người ở đây nhân gần như lqd không qua lại với bên ngoài, hầu như cuộc sống, mọi thứ cần thiết ở đâu đều không cần phải mua sắm.

Sau đó, bọn hắn được đưa tới một phủ rất lớn. Mộ Dung Tế sai người đưa bọn họ đi nghỉ ngơi, dặn dò xong hắn mới rời đi.

Vài người còn lại được đưa tới một toà nhà trong tiểu viện, trong phòng đủ cho vài người bọn họ nghỉ ngơi. Tắm táp, rửa sạch cát bụi trên người, sau khi mặc xong quần áo, Lưu Mật Nhi ngồi trong đình lqd hóng mát của tiểu viện, nàng giơ hai tay, "Có phải vì xung quanh nơi này là sa mạc không, sao có thể nóng như thế?"

Quay đầu lại thấy Phượng Cảnh Duệ mặc bộ quần áo trắng, ngồi xuống cạnh nàng, thuận tay kéo bàn tay nhỏ nhắn của nàng, nắm lại.

Lập tức, Lưu Mật Nhi rút tay về, nói vô cùng hung dữ, "Bây giờ, ta là nam nhân, không được lôi lôi kéo kéo!"

Phượng Cảnh Duệ mỉm cười, "Vừa về nhà là Mật Nhi đã biết kiêng kị rồi."

"Cái gì mà vừa về nhà hả? Chuyện về nhà và ta thì liên quan gì tới nhau?" Lưu Mật Nhi tức giận hỏi.

"Trước kia Mật Nhi cũng đâu có để ý tới chuyện này!" Phượng Cảnh Duệ nói lạnh nhạt. Lúc trước, khi đưa nàng rời khỏi lqd Minh Cốc, không phải nàng cũng mặc quần áo nam nhân hay sao.

Động tác của Lưu Mật Nhi ngừng lại một lúc, ho nhẹ một tiếng, "Chuyện đó..."

"Mật Nhi không cần giải thích, ta hiểu mà!" Tâm trạng của Phượng Cảnh Duệ vô cùng thoải mái.

Nghỉ ngơi xong, Lưu Mật Nhi lôi kéo lqd Phượng Cảnh Duệ đi thám hiểm, Mộ Dung Tế cũng không nói nàng không được đi quan sát xung quanh! Đi ra khỏi tiểu viện, với đôi mắt tò mò, Lưu Mật Nhi mở to mắt nhìn xung quanh. Ngay lập tức, có một đội quân nhỏ gồm người và ngựa đi qua lqd trước mặt nàng, khi nhìn thấy nàng, bọn

họ giật mình, giống như có điều gì đó mà bọn họ không chắc chắc.

Lập tức, Lưu Mật Nhi hỏi, "Nhìn cái gì vậy?"

Đám người lập tức cúi đầu, dùng vẻ mặt kỳ lạ đi qua nàng.

Không bao lâu sau, Lưu Mật Nhi mẫn cảm nhận ra một điều, từ lúc vào cửa đến giờ, nàng chưa từng thấy một nữ nhân nào lqd xuất hiện ở nơi này. Tất cả đều là màu sắc của nam nhân . Trong Tây Du ký có nữ nhi quốc. Không phải nơi này toàn nam nhân đấy chứ? ! Nghĩ tới đây, nàng không nhịn được rùng mình một cái. Gót chân vừa xoay lập tức quay lại, đi về phía nàng vừa đi.

"Đứng lại!" Bỗng nhiên, một tiếng kêu khẽ truyền đến, nghe qua giống như giọng của người lớn tuổi.

Lập tức, người Lưu Mật Nhi cứng lại, mũi chun lên, chậm rãi xoay người, nhìn thấy một đôi mắt đẹp.

Sau khi nhìn thấy rõ ràng hình dáng của người vừa tới, Mộ Dung Sương lập tức mở

to hai mắt nhìn, trên khuôn mặt của nàng còn lưu lại dấu vết của năm tháng, khiến cho người ta hiểu, nàng không còn là lqd thiếu nữ tươi tắn ngày xưa nữa. Gương mặt ấy vô cùng quen thuộc, khiến nàng sững người, chỉ có thể mở miệng hỏi, lqd giọng nói của nàng run rẩy, "Ngươi là ai?"

Lại thêm một người bị nàng doạ, nhưng lại là nữ nhân! Đôi mắt của Lưu Mật Nhi trợn thật to, "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Nữ nhân đó run rẩy giơ tay chỉ vào nàng, "Ngươi, ngươi và Mộ Dung Tế..."

Trong lòng nổi lên sự bất an khó tả, Lưu Mật Nhi cười hắc hắc, "À..., ngươi nói hắn

hả! Ta là con của hắn!" Nàng nói ra những câu khiến người ta giật mình.

Nghe vậy, sắc mặt của nàng ta hết sức lqd ngạc nhiên, khuôn mặt trở lên thẫn thờ, dường như hít sâu một hơi, "Thật sao?" Sự bối rối trên mặt dường như đã biến mất.

Lưu Mật Nhi nhìn thấy rất rõ ràng, Mộ lqd Dung Tế mang một nam nhân không rõ thân phận như nàng về đây thì nàng ta không sợ hãi. Mà khi nhìn thấy mặt mình thì nàng lại vô cùng bối rối thành bộ dạnh đó. Trong chuyện này chắc chắn có gì đó không bình thường?

Híp mắt lại, Lưu Mật Nhi cười tà ác, "Giả! Sao Mộ Dung Tế lại có thể có đứa con trai lớn như ta chứ!"

"Ngươi trêu chọc ta?" Nữ nhân thay đổi sắc mặt,

Lưu Mật Nhi hào phóng thừa lqd nhận, "Không sai! Ta trên chọc ngươi đó, ngươi nhìn thấy ta thì sợ hãi, có phải có chuyện gì hay không?" Nàng nhìn Mộ Dung Sương chằm chằm.

Mộ Dung Sương xoay mặt đi, "Không, không có!" Không có khả năng, không có

khả năng... Nàng ta sợ hãi, mở miệng.

Lưu Mật Nhi nở nụ cười, không vạch trần nàng ta, "Nếu không có chuyện gì, ta đi đây!"

"Đứng lại! Ngươi không thể đi!" Mộ Dung Sương tức giận. Ngay lập tức, trên tay nàng ta xuất hiện vũ khí sắc bén.

Lưỡi đao lạnh như băng xẹt qua tai nàng, Lưu Mật Nhi hơi hơi nghiêng người, chật vật né tránh công kích của nàng ta. Mắt lqd nàng trợn to, "Ngươi làm gì đấy?"

Đôi mày Mộ Dung Sương vô cùng lạnh lẽo, "Thành Vô Song không thể xuất hiện hai người giống nhau như đúc. Ngay cả khi ngươi không phải nàng, cũng nhất lqd định phải chết!" Nàng ta nói âm trầm.

Trong lòng cảm thấy chấn động, cả ngươi Lưu Mật Nhi thấy rét lạnh, "Ta không biết ngươi!"

Mộ Dung Sương cười lạnh, "Việc này không quan trọng, ta không cho phép nàng quay về!"

Nàng ta là đồ điên, Lưu Mật Nhi không cãi nhau với đồ điên, xoay người bỏ chạy. Đồng thời cũng không quên gào lqd lên, "Phượng Cảnh Duệ, cứu mạng!"

Vươn người nhảy lấy đà, Mộ Dung Sương nhảy lên, đứng trước mặt nàng, bởi vì bị nàng ta cản lại, Lưu Mật Nhi lao ra lại bị hất mạnh trởi lại, ngã ngồi dưới đất. Lqd Trong mắt Mộ Dung Sương hiểu rõ, "Ngươi không biết võ công! Nếu vậy, giết ngươi càng dễ dàng!" Nói xong nàng chậm rãi giơ vũ khí trong tay lên.