Canh Một Leo Tường, Canh Hai Bò Vào Phòng

Chương 90: Đi Miêu Cương




Miêu Cương, vùng đất phía Tây Nam.

Diệp Ly Tâm cùng Diệp Cửu Dương đưa ra bộ mặt không vui nhìn Hoàng Phủ Nguyệt Minh trước mặt. Trong lòng không phục kêu một tiếng, "Sư thúc!"

Dĩ nhiên, với cá tính của Diệp Cửu Dương, hắn sẽ không mở miệng. Huống chi bây giờ, hắn là cổ vương của Miêu Cương, chưa bao giờ nhiều lời, sẽ không nói ra lời như vậy!

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diễn đàn lê quí đôn

Hoàng Phủ Nguyệt Minh ẩn chứa nụ cười liếc mắt nhìn Diệp Ly Tâm, trên mặt rất hài lòng, "Sư điệt không cần khách khí!"

Không sai, chưa ai từng nghĩ tới, Hoàng Phủ Nguyệt Minh lại là đệ tử nhập thất của phụ thân Diệp Cửu Dương, theo vai vế coi như nàng là sư thúc của hai người, có thể tưởng tượng được, lúc Diệp Ly Tâm biết được sự thật này, sắc mặt khó coi đến cỡ nào!

Nắm tay cắn răng nhìn Hoàng Phủ Nguyệt Minh, Diệp Ly Tâm vội vã thi lễ, sau đó quay đầu rời đi.

Hoàng Phủ Nguyệt Minh nhìn lại Diệp Cửu Dương đang trầm mặc không nói, chậm rãi hỏi, "Thương thế của cha ta, ngươi có biện pháp gì không?"

Diệp Cửu Dương từ khi bọn họ nói chuyện đều đùa bỡn chén chứa cổ trong tay, chưa từng chen miệng. Nghe âm thanh Hoàng Phủ Nguyệt Minh, đến chân mày hắn cũng không nhúc nhích, làm như hoàn toàn không nghe được lời của nàng ta.

Dĩ nhiên, người không biết Diệp Cửu Dương sẽ không biết tính tình của hắn, đặc biệt khi hắn không đặt tầm nhìn vào người khác, dĩ nhiên là sẽ không để ý tới nàng ta. Trong đó, điểm quan trọng nhất là, về cơ bản Diệp Cửu Dương hoàn toàn không có ấn tượng gì với người trước mắt.

Mặt mày Hoàng Phủ Nguyệt Minh lạnh lẽo, "Diệp Cửu Dương, trong mắt ngươi không có trưởng bối hay sao?!"

Nghe được tên của mình, Diệp Cửu Dương đứng lên, lạnh lùng liếc nàng một cái, sau đó đứng dậy bỏ đi.

Sự biến hóa này khiến Hoàng Phủ Nguyệt Minh nổi đóa, "Diệp Cửu Dương. . ."

Trả lời nàng ta chỉ là căn phòng trống rỗng.

Tức chết nàng, lúc trước Diệp Cửu Dương thấy cũng không biết nàng là ai, sau khi nàng nói rõ thân phận của mình, mặc dù Diệp Cửu Dương cùng Diệp Ly Tâm không mong muốn mà nhận, nhưng lại cũng hoàn toàn không để nàng vào trong mắt.

Ở chỗ này nửa tháng, mặc dù nàng trải qua coi như không tệ lắm, nhưng mà, Diệp Cửu Dương và Diệp Ly Tâm trước sau đều không muốn trị liệu cho cha! Nàng từng nghe cha Diệp Cửu Dương nói, ở Miêu Cương có một loại cổ, có thể chữa trị cho Khuất Liễu Phong. Cho nên đưa hắn đến đây! Chỉ có điều không nghĩ đến Diệp Ly Tâm và Diệp Cửu Dương chính là cổ vương Miêu Cương!

"Ca, rốt cuộc khi nào ngươi mới làm cho Hoàng Phủ Nguyệt Minh đó rời đi?" Diệp Ly Tâm một cái đá văng cửa phòng, hoàn toàn không để ý bên trong nhà Diệp Cửu Dương đang làm cái gì.

Diệp Cửu Dương ngẩng đầu lên, "Không biết!"

"Vì sao ca không muốn làm pháp sự?"

Diệp Cửu Dương trợn mắt, "Không phải đã bảo muội đưa tin cho Phượng Cảnh Duệ rồi sao?"

"Muội đưa rồi, có điều không có tin tức của bọn họ!" Đây cũng là điều mà Diệp Ly Tâm lo lắng. Lâu như vậy, không giống phong cách của Phượng Cảnh Duệ.

"Có thể là có chuyện gì làm trễ nãi đi!" Diệp Cửu Dương không chú tâm lắm nói, chỉ cần hắn không đồng ý, Hoàng Phủ Nguyệt Minh cũng sẽ không rời đi vào lúc này thôi. Nghĩ như vậy, hắn còn vuốt vuốt chén cổ trong tay!

Diệp Ly Tâm thấy thế, thoắt một cái đoạt đi chén cổ trong tay Diệp Cửu Dương. Trên thế giới này, có thể làm vậy với Diệp Cửu Dương cũng chỉ có mỗi Diệp Ly Tâm. Hình thức sống chung giữa bọn họ cũng rất kỳ quái, thoạt nhìn cứ như Diệp Ly Tâm là tỷ tỷ, Diệp Cửu Dương là đệ vậy (tác giả: ca ca??)! Nhưng mà, vào thời điểm khác, có khi Diệp Ly Tâm lại bị Diệp Cửu Dương ăn sạch sành sanh.

"Ca, chẳng lẽ ngươi không lo lắng chút nào sao?"

"Lo lắng cái gì?" Vẻ mặt Diệp Cửu Dương ngu ngốc nhìn nàng.

"Ca!" Diệp Ly Tâm lại giận rồi!

Diệp Cửu Dương không thể làm gì khác hơn là đứng dậy, "Nếu Phượng Cảnh Duệ đã muốn tới thì sẽ đưa tin tức tới đây, nói chung ngươi đừng lo!" Bây giờ không đến, nhất định là trên đường bị người nào đó làm cho chậm trễ.

Coi như Diệp Ly Tâm không muốn thừa nhận cũng không còn biện pháp, tính cách Phượng Cảnh Duệ trong thời gian ngắn tiếp xúc đã có thể hiểu. Chỉ cần hắn làm việc chú trọng, những chuyện khác ngươi căn bản không cần lo lắng.

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diễn đàn lê quí đôn

Thấy muội muội không nói lời nào, lúc này Diệp Cửu Dương mới đưa tay ra.

Bĩu môi, Diệp Ly Tâm đưa chén cổ trên tay đặt vào lòng bàn tay Diệp Cửu Dương, "Cho ngươi!"

Diệp Cửu Dương nhận lấy, cúi đầu tiếp tục vuốt vuốt. Diệp Ly Tâm bước tới nhìn qua một màn trước mắt không khỏi cười khẽ một tiếng, "Ca, ngươi nói, nếu như Hoàng Phủ Nguyệt Minh biết, vật ngươi cầm trên tay hằng ngày chính vật nàng ta mỗi ngày tha thiết hi vọng có được, nàng sẽ như thế nào?"

"Nàng ta là sư thúc của chúng ta!" Diệp Cửu Dương thong thả nói, tiếp đó nhướng mày, "Ta không nói cho nàng ta!"

". . . Vậy sao ngươi ngày ngày khoe khoang ở trước mặt người ta?" Diệp Ly Tâm trợn mắt.

"Cho nàng ta xem một chút còn chưa đủ sao?" Diệp Cửu Dương khẽ nhướng mày, vẻ mặt ta đây rất nhân từ nói.

Đột nhiên Diệp Ly Tâm không biết nên lấy vẻ mặt thế nào nhìn huynh trưởng của mình rồi, thế nào mà trước kia chưa từng chú ý tới, trong lòng ca ca của nàng lại có hình dạng phúc hắc thế này.

"Chẳng lẽ là cùng chung đụng với Phượng Cảnh Duệ trong thời gian dài, trong lòng cũng biến thái theo?" Trong lòng Diệp Ly Tâm thầm nghĩ.

"Ngươi nói gì đó?" Diệp Cửu Dương mở miệng hỏi.

Diệp Ly Tâm lắc đầu lập tức, "Ta không có nói gì cả!". Thái độ này có chút mập mờ! Có điều Diệp Cửu Dương không mở miệng chỉ ra.

Nhưng vào lúc này, "Thiếu chủ, lại có người lạ tiến vào Miêu Cương!"

Cặp mắt Diệp Ly Tâm lập tức sáng lên."Là ai?"

"Những người tới, có bốn nam một nữ!" Tên thuộc hạ báo cáo.

"Nhất định là Mật Nhi tỷ tỷ!" Diệp Ly Tâm nghe vậy nhảy lên, xoay người nắm lấy Diệp Cửu Dương, "Ca, chúng ta đi đón bọn họ đi!"

Dĩ nhiên, Diệp Cửu Dương không có cơ hội chống lại.

"Ta còn tưởng rằng Miêu Cương là một nơi đâu đâu cũng sinh trưởng độc vật, là một địa phương khắp nơi xương trắng chứ!" Bị Phượng Cảnh Duệ ôm ở trước người, Lưu Mật Nhi êm ái nói.

Phượng Cảnh Duệ cúi đầu, cằm đặt trên vai Lưu Mật Nhi, "Vì sao nàng lại nghĩ như vậy?"

Lưu Mật Nhi khẽ lắc đầu, "Cái này không thể trách ta à! Miêu Cương lợi hại nhất là dùng cổ trùng đúng hay không? Cổ trùng bình thường không phải là giết người không thấy máu sao?"

"Từ đâu mà nàng nghe những tin tức này?" Phượng Cảnh Duệ giễu cợt nói. Chắc Diệp Cửu Dương cũng đã biết bọn hắn tới rồi.

"Đọc sách đó!" Lưu Mật Nhi nhướng mày. Nàng trước kia không có nhiều hoạt động, niềm vui thú lớn nhất chính là xem một ít tiểu thuyết huyễn hoặc võ hiệp ngôn tình. Cho nên, đối với một ít chuyện các môn phái gì đó vẫn hiểu được.

Phượng Cảnh Duệ không nói tiếng nào, nghĩ cũng biết nàng nói về nơi trước khi nàng đến thế giới này. Chỗ nàng nói quá đẹp, quá tự do, có lúc hắn đột nhiên có chút kinh hãi, cảm giác mình không giữ được nàng. Nghĩ tới đây hắn không khỏi buộc chặt cánh tay.

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diễn đàn lê quí đôn

"Đau!" Lưu Mật Nhi cau mày nhìn lại hắn, "Ngươi làm gì thế!"

Buông lỏng cánh tay, Phượng Cảnh Duệ không quanh co mở miệng, "Ta không sao!"

"Mật Nhi tỷ tỷ!" Tiếng la hét của Diệp Ly Tâm truyền đến, Lưu Mật Nhi không thể làm gì khác hơn là tạm thời để nghi vấn trong lòng xuống, nàng quay đầu, quả nhiên cách đó không xa đã thấy Diệp Ly Tâm lôi kéo Diệp Cửu Dương. Nàng không khỏi nhếch môi cười.

"Thả ta xuống!" Lưu Mật Nhi hướng về Phượng Cảnh Duệ phía sau nói.

Phượng Cảnh Duệ gật đầu, ôm nàng phi thân nhảy xuống ngựa.

Hai chân Lưu Mật Nhi vừa mới đứng xuống, trong ngực lập tức có một người vọt tới.

"Mật Nhi tỷ tỷ. Mật Nhi tỷ tỷ! Ly Tâm nhớ tỷ!" Diệp Ly Tâm ôm chặt thân Lưu Mật Nhi, hoàn toàn không chú ý tới ở sau lưng Lưu Mật Nhi, mặt Phượng Cảnh Duệ đã sớm tối sầm.

Một tiếng vang lên."Diệp Ly tâm, đem móng vuốt của ngươi, lấy hết ra cho ta!" Phượng Cảnh Duệ nói gằn từng chữ .

Kể từ lần trước Lưu Mật Nhi từ trên lầu té xuống thiếu chút mà chết về sau, bất cứ lúc nào có kẻ chạm đến Lưu Mật Nhi, hắn cũng sẽ cảm thấy toàn thân không thoải mái. Nhất là, Diệp Ly Tâm này lúc trước còn từng muốn gả cho Mật Nhi. Rồi sau này lại muốn đem Mật Nhi giới thiệu cho ca ca của nàng. Một điểm này, hắn vẫn luôn để trong lòng.

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diễn đàn lê quí đôn

Nghe âm thanh đó, Diệp Ly Tâm lập tức nhảy ra một bước dài, vội vã cuống cuồng nhìn Phượng Cảnh Duệ, giống như hắn là bệnh dịch.

Hừ lạnh một tiếng, Phượng Cảnh Duệ tiến lên ôm Lưu Mật Nhi vào trong ngực, nhìn lướt qua Diệp Ly Tâm. Nàng sợ sệt rụt cổ một cái. Một thời gian dài không thấy, nàng hình như đã quên mất bộ dáng biến thái của Phượng Cảnh Duệ.

Lưu Mật Nhi tức giận trắng mặt nhìn Phượng Cảnh Duệ một cái, "Ngươi đủ rồi đó!"

Lúc này vẻ mặt Phượng Cảnh Duệ mới thả lỏng, hướng về phía Diệp Cửu Dương cùng Diệp Ly Tâm chắp tay một cái, "Đã lâu không gặp!"

Diệp Cửu Dương khẽ nhếch môi coi như đã trả lời.

"Hoàng Phủ Nguyệt Minh biết chúng ta tới rồi sao?" Lưu Mật Nhi lôi kéo Diệp Ly Tâm nhỏ giọng hỏi.

Diệp Ly Tâm lắc đầu, "Không biết! Chúng ta còn chưa nói!"

Lưu Mật Nhi vừa muốn nói chuyện, Phượng Cảnh Duệ đã bu lại, nhìn chằm chằm tay Lưu Mật Nhi đang lôi kéo Diệp Ly Tâm, "Mật Nhi!" Hắn âm trầm nói.

Diệp Ly Tâm phản ứng nhanh nhất, lập tức rời đi. Mà Lưu Mật Nhi vừa hồi hồn vẫn ung dung nhìn Phượng Cảnh Duệ, "Ngươi ra cửa chưa uống thuốc? Đầu bị con lừa nó đá?" Nổi điên vì cái gì chứ!

Phượng Cảnh Duệ hơi mím môi, "Ta chỉ là không thích có người đụng vào nàng!"

"Vậy ngươi đem chặt đôi tay của ta xuống rồi móc lại trên người của ngươi thì tốt lắm rồi!" Lưu Mật Nhi tức giận nói.

Phượng Cảnh Duệ cười mỉa, "Ta làm sao chịu nổi?"

"Ngươi ngừng chút! Đừng lấy buồn nôn làm thú vị! Ta là người, không phải là sủng vật của ngươi!" Lưu Mật Nhi tức giận nói.

"Dĩ nhiên, nàng chắc chắn là hơn sủng vật rồi ! Chức năng cũng nhiều hơn!" Phượng Cảnh Duệ nói lấy lòng.

Một bên Diệp Ly Tâm không nhịn được một hồi phỉ nhổ, "Cái gì đó? Chỉ biết làm ta sợ!"

"Diệp Ly Tâm!" Phượng Cảnh Duệ biến sắc mặt với tốc độ cực nhanh.

Diệp Ly Tâm lập tức che miệng, "Ta không nói gì hết!"

Phượng Cảnh Duệ chậm rãi thu hồi ánh mắt, "Chúng ta không ở cùng các ngươi được!" Hắn tạm thời vẫn không thể để Hoàng Phủ Nguyệt Minh biết hắn đã tới. Mặc dù chuyện này có thể giấu không được bao lâu, nhưng mà hắn chưa muốn cho Hoàng Phủ Nguyệt Minh biết mục đích mình tới nơi này. Nhất là, hắn còn có chuyện khác tìm Diệp Cửu Dương.

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diễn đàn lê quí đôn

Diệp Ly Tâm không hiểu hỏi, "Tại sao?"

"Ngươi muốn thấy bọn hắn chém giết, nhân tiện phá nhà ngươi cho hỏng?" Lưu Mật Nhi không cảm thấy đây là một ý kiến hay.

Diệp Ly Tâm nghe vậy nuốt nước miếng, "Vậy các ngươi muốn ở đâu?"

"Khách sạn!" Phượng Cảnh Duệ trả lời, "Nơi này của các ngươi chẳng lẽ khách sạn cũng không có chứ?"

"Vậy thì ở trong nhà của chúng ta đi!" Như vậy nàng sẽ có cơ hội đi tìm Mật Nhi tỷ tỷ chơi!

Phượng Cảnh Duệ không nói gì, cơ bản hắn cũng không có ý định giấu giếm bao lâu. Gật đầu ý bảo rằng có thể.

An bài cho mọi người xong, Diệp Ly Tâm đang bị Diệp Cửu Dương lôi kéo, giữa ánh mắt lạnh lùng của Phượng Cảnh Duệ, lưu luyến rời khỏi Lưu Mật Nhi.

Lưu Mật Nhi bất đắc dĩ nhìn Phượng Cảnh Duệ, "Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?"

Phượng Cảnh Duệ liền ôm nàng, "Ta không thích trên người nàng có mùi vị người khác!" Đây là cố chấp của hắn!