Cảnh Xuân Chợt Tiết

Chương 10




Ngón tay nắm lấy cằm cô tăng thêm lực, liền kéo Bạch San San trở về hiện tại.

Ba hồn bảy vía trở lại, khôi phục tinh thần, sau đó cô nhận ra mình vẫn đang nằm trêи chân Thương Trì, hai tay ôm đầu gối. Hắn nắm chặt quai hàm của cô, cụp mắt xuống, nhìn cô từ trêи cao, tư thế độc đoán và cứng rắn, ngàn năm nay vẫn không thay đổi, không thể phản kháng, buộc cô phải ngửa cổ nhìn anh.

Bốn mắt nhìn nhau, Bạch San San có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt người đối diện.

Khoảng cách này quá gần.

Hơi thở của hai người như hòa quyện trong tích tắc. Sự gần gũi rất nguy hiểm, nó khiến cô thấy không yên tâm.

Căn phòng tối và yên tĩnh, Bạch San San gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập rối loạn nghiêm trọng của cô, thở phì phò. Môi trường thiếu sáng làm chậm tầm nhìn và làm cho các cơ quan cảm giác khác của cơ thể trở nên đặc biệt nhạy cảm.

Trêи đầu, Thương Trì yên lặng nhìn xuống cô ở dưới chân. Cô hiển nhiên cảm nhận được ngón trỏ mảnh mai, lạnh lẽo và mạnh mẽ của hắn đang xoa nắn mảnh da nhỏ trêи cằm cô.

Giống như một nhà sưu tập đang chơi với bộ sưu tập yêu quý của mình, như một nghệ sĩ đang vuốt ve một kiệt tác, như chủ nhân đang vuốt ve đứa con cưng quý giá nhất của mình.

Thân mật và rùng rợn không thể tả.

"......."Lông mi Bạch San San run lên, tiếng chuông báo thức trong đầu vang lên, trong tiềm thức cô nín thở niệm thầm kinh Phật. Nhưng bất chấp sự thật là trái tim tôi đang bị choáng ngợp bởi đủ thứ kiểu "Vì cái gì mà người trước mặt động thủ với mình a?", "Mình có phải bị thiểu năng nên đồng ý đến đây khám bệnh cho hắn hay không?", "Hắn muốn bóp chết mình sao", "Hôm nay mình có thể sống sót rời khỏi Thương gia không? Phải làm gì đây?", đủ loại suy nghĩ linh tinh trong đầu, nhưng giờ phút này trêи mặt cô vẫn bình tĩnh.

Da đầu căng lên, bình tĩnh mà đối diện với đôi mắt kia.

Tuy nhiên, ngay khi Bạch San San niệm xong sắp xong " Quan Thế Âm Bồ Tát", Thương Trì đột nhiên di chuyển.

Hắn cúi đầu, đồng thời dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên cao hơn, đến gần hơn. Khoảng cách giữa đôi môi mỏng của hắn và của cô đã rút ngắn chỉ còn hai ngón tay.

"....?"

Sự thay đổi này quá đột ngột, Bạch Thiển Sơn hoảng sợ, vẻ mặt hờ hững trêи mặt đột nhiên sụp đổ sụp đổ ầm ầm, cả người liền lui về phía sau tránh.

Thương Trì bắt gặp phản ứng có chút hoảng hốt của Bạch San San dưới ánh mắt, khẽ nheo mắt, hứng thú nhìn đôi má ửng hồng thanh tú.

Hắn im lặng một chút, nhẹ giọng nói: "Cô Bạch hình như rất sợ tôi."

Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, hít sâu một hơi nói: "Thương tiên sinh, tôi hôm nay đến đây để trị liệu cho ngài." Nói cách khác, cô không có nghĩa vụ nói chuyện ngoài lề.

Ưu điểm lớn nhất của Bạch San San là không nhớ quá khứ. Ngay từ khi còn rất nhỏ, cô đã hiểu ra một chân lý rằng "mọi người dù ở bất cứ đâu cũng phải nhìn về phía trước". Vì vậy, lúc này cô không quan tâm Thương Trì là mất trí nhớ thật hay mất trí nhớ giả, là một nhà tâm lý học chuyên nghiệp, cô chỉ quan tâm đến tình trạng bệnh nhân và chi phí khám bệnh tối nay.

Thương Trì khẽ nhướng mày khi nghe thấy tiếng động, nhìn chằm chằm khuôn mặt mềm mại quyến rũ trong lòng bàn tay, không nói lời nào.

Quần áo trêи lưng Bạch San San đều ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh, cụp mắt xuống, không nói nữa.

Căn phòng ngủ rộng lớn lại chìm vào im lặng.

Như thể chỉ có vài giây trôi qua, mà cũng như một năm dài, Bạch San San cảm thấy lực ngón tay đang giữ cằm cô hơi buông lỏng.

Thương Trì buông cô ra.

Lấy lại quyền khống chế thân thể, trái tim đang siết chặt của cô bỗng nhiên thả lỏng, như được đại xá, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, đỡ lấy bàn làm việc màu đen bên cạnh, định đứng lên.



Lúc này, một tay đã lọt vào tầm nhìn của Bạch San San,ra hiệu giúp cô.

Bạch San San ngước mắt lên, đầu tiên cô nhìn thấy là năm ngón tay thon đẹp đẽ, có khớp xương rõ ràng, chắc khỏe, từng móng tay đều được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, lòng bàn tay rất rộng. Cổ tay trắng lạnh lẽo kéo dài từ cổ tay áo, trêи tay áo có hoa văn chạm khắc màu tối điểm xuyết trêи cổ tay áo màu đen tuyền, trong bóng tối có ánh kim loại rất nhẹ.

Đối với một nhà quý tộc thực sự, sự cao ngạo là từ trong xương.

Có một dòng suy nghĩ trong đầu cô mà cô chưa từng thấy, trong cuốn tiểu thuyết lãng mạn Mary Su nào đó.

"Cảm ơn, tôi có thể tự mình đứng dậy." Bạch San San rất lễ phép nói, không để ý đến bàn tay trái đang vươn ra của Thương Trì, sau đó cô nắm lấy góc bàn đứng lên.

Vừa khom lưng đứng dậy, cô định dùng tay phửi vài cái trêи váy, nhưng nhận ra vị lão đại này có thói quen sạch sẽ rất nghiêm trọng, phòng ngủ của hắn chắc chắn rất sạch.

Đang nghĩ ngợi, Bạch San San liếc nhìn tấm thảm bị người đàn ông giẫm lên với hai chân chồng lên nhau một cách tao nhã, cảm thấy thứ này có lẽ còn sạch sẽ hơn cả giường của cô ở nhà.

Thương Trì, kỳ quặc hơn cả sao trêи trời, làm bất cứ điều gì bất thường là chuyện bình thường. Tương tự với dòng suy nghĩ này, hành động kỳ lạ không thể giải thích được của hắn cô cho là bình thường.

Một thế hệ những người huyền thoại, đều là đại nhân vật, suy nghĩ và hành vi của họ làm sao có thể giống như những người bình thường? Bạn có thể mong đợi những điều bình thường gì từ một kẻ biến thái đây?

Bạch San San tuân thủ nguyên tắc "người sống một đời, khiến ai ngột ngạt thì cũng không để cho mình ngột ngat", chỉ qua ngắn ngủi mấy giây, cô đã khôi phục như ban đầu.

Sau đó, miệng cô cong lên với một nụ cười chuyên nghiệp, "Ngài Thương, trung tâm Tư vấn KC của chúng tôi là một trong những cơ sở tư vấn có thẩm quyền nhất ở Trung Quốc, với rất nhiều nhà tâm lý học hạng nhất nổi tiếng trong và ngoài nước. Rất cảm ơn ngài đã tin tưởng chúng tôi." Trong khi nói, cô lấy trong túi ra một cuốn sổ và một chiếc đồng hồ bỏ túi đã chuẩn bị trước. Với giọng điệu nhẹ nhàng và dịu dàng, nói:" Trước khi bắt đầu buổi trị liệu hôm nay,tôi có thể đề nghị với ngài hai yêu cầu được không? "

Thương Trì nhìn chằm chằm đôi môi cong lên thành hình vòng cung kia, "Tôi nghe đây."

"Đầu tiên,khi nhờ bác sĩ tâm lý trợ giúp, điều quan trọng nhất là tin tưởng bác sĩ tâm lý của ngài để đạt được hiệu quả điều trị tốt nhất. "Bạch San San hoàn toàn đứng dưới góc độ của một nhà tâm lý học chuyên nghiệp mà nói," Tôi hy vọng sẽ thiết lập một tình bạn đáng tin cậy với ngài. "

Thương Chi trầm mặc vài giây, nhìn xuống dưới, khẽ gật đầu," Tiếp tục. "

Bạch San San nghiễm nhiên hiểu rằng yêu cầu đầu tiên đã được thông qua.

"Thứ hai" Cô lật cuốn sổ trêи tay, dừng lại, nhìn nghiêng nhìn người đàn ông cao lớn mặc vest đang ngồi trêи ghế, nói, "Tương tự như những gì đã xảy ra tối nay, tôi không muốn nó tái diễn."

Giọng nói rơi xuống đất. Căn phòng yên tĩnh trở lại, trong không khí chỉ có tiếng chiếc đồng hồ kêu tích tắc.

Thương Trì không trả lời.

Sau một hồi im lặng, Bạch San San mím môi, "Thương tiên sinh, anh có hiểu những gì tôi nói vừa rồi không?"

"Ừ." Hắn những cảm xúc thăng trầm trong mình, dù là nhỏ nhất.

Bạch San San: "Vậy, cho nên?"

Trêи mặt Thương Trì lúc này cũng lạnh lùng bình tĩnh. Hắn cầm cây bút kim loại màu đen trêи bàn làm việc, chậm rãi xoay xoay trêи năm ngón tay mảnh khảnh của mình, nhàn nhạt nói: "Tương tự buổi tối hôm nay, cô Bạch đang nói đến hành động gì."

"....."Bạch San San không ngờ vị đại nhân này lại cố ý hỏi chuyện này, nhất thời không có phản ứng, cả người đều sững sờ.

"Nắm tay, sờ cằm, nhìn tôi ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh." Trong ánh sáng tối, cô nhìn thấy Thương Trì chậm rãi cong môi, đột ngột xoay bút chậm lại, hơi nhướng mi, đôi mắt đen nhìn thẳng cô cách đó vài bước, "Vẫn là vài giây trước còn cho rằng, chúng ta sắp hôn nhau."

Sau khi thử hai cách không thành, Bạch San San lựa chọn từ bỏ, tiếp tục như bình thường. Việc giao tiếp bằng ngôn ngữ giữa con người với nhau, thay vì cầm cuốn sổ và cây viết lên, họ lại trực tiếp hỏi thăm tình hình giấc như một thói quen.

Tư vấn tâm lý tập trung vào giao tiếp giữa bác sĩ tâm lý và khách, nhưng Thương Trì là người lạnh lùng, nên cả quá trình hầu như đều là Bạch San San nói chuyện. Hắn chỉ dựa lưng vào ghế và bình tĩnh nhìn cô, thỉnh thoảng đáp lại một vài câu "ừm".



Bạch San San nhận được rất ít thông tin hữu ích, vì đã muộn, cô phải ghi lại tình hình và quay về nhà.

May mắn thay, hắn đã không làm điều gì khác thường với cô vào đêm đó.

Sau khi khám xong, Bạch San San bước ra khỏi phòng ngủ và nhìn thấy Cách La Lệ, quản gia của dinh thự Thương gia, đang đứng ở cửa.

Người phụ nữ trung niên khí chất điềm đạm, với giọng điệu cung kính nhưng không hề thấp kém, thản nhiên nói: "Vất vả cho cô rồi."

"Đây là điều tôi nên làm, không cần phải khách khí." Bạch San San đối mặt với người phụ nữ, khẽ mỉm cười.

"Tiên sinh lúc sau còn một vài cuộc họp, không thể đưa cô về nhà, vì đảm bảo an toàn, trợ lí Giang sẽ đưa cô về nhà."Cách La Lệ nói xong liền xoay người, đi về phía cầu thang.

Bạch San San đuổi theo, "Không cần làm phiền trợ lí Giang, tôi tự mình...."

Chưa nói xong đã bị Cách La Lệ ngăn lại, " Ở Thương gia, đối với tiên sinh là mện lệnh, nếu Bạch tiểu thư cảm thấy không ổn, có thể đi nói với tiên sinh."

"....." Tạm biệt, mảnh đất tư bản đầy mùi đồng tiền này.

Màn đêm đặc như mực, xe đen phóng nhanh trêи đường.

Đối mặt với một đêm âm u tiêu hao hàng nghìn tế bào não, Bạch San San kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, vừa lên xe liền dựa vào sau chơi game trêи di động. Chém quái vật, giết kẻ thù, chém chém, chém, chém, chém, trút con dao lớn năm mươi mét của mình để rửa sạch hẻm núi bằng máu.

Sau khi giành chiến thắng ở vòng tiếp theo, một giọng nam nhẹ nhàng vang lên bên tai cô, nói: "Nhà Bạch ở ngoại ô phía đông. Từ Thương gia đi qua thành phố này thật sự không tiện. Tối nay cô Bạch đã rất vất vả chạy chuyến này, nhưng về sau cô không cần vất vả như vậy nữa. "

" Chỉ là công việc bình thường thôi. Có việc gì khó cho tôi. Thật là phiền phức Trợ lý Giang, anh đưa tôi về như vậy mới vất vả. "Bạch San San vẫy vẫy tay, thản nhiên đáp lại, vừa định bắt đầu trò chơi mới đột nhiên nhận ra có điều không ổn. Cô dừng ngón tay, quay đầu lại, ngước mắt lên nhìn vị sư huynh ưu tú ở vị trí chỗ phụ.

" Ý anh là sao?"

Boss biến thái định thay đổi bác sĩ tâm lý hay sao?

Nghĩ đến đây, trong mắt Bạch San San hiện lên vài tia hi vọng, trong lòng từng phút từng phút bừng lên một tia máu. Cố cố hạ cổ họng đang vui vẻ, bí hiểm hỏi "Ngài Thượng quyết định...."

"Tiên sinh quyết định thỉnh Bạch tiểu thư trực tiếp đến sống trong biệt thự Thương gia, đồng thời điều trị chứng mất ngủ.", tiểu trợ lí cũng vui vẻ quay lại, đè thấp giọng, thần thần bí bí nói, "Cách này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều cho cô, xe tư nhân đặc biệt đưa đón, đầu bếp trực 24/24, còn bánh mousse dâu tây do đầu bếp bánh ngọt hạng nhất người Pháp làm. Ngẫm lại hay không còn có một chút kϊƈɦ động?"

Không thể tưởng tượng được đi.

Đây là kinh hỉ, ngoài ý muốn đi.

Sếp của họ tốt như vậy, còn chăm sóc rất tận tình.

"..........."

Bạch San San: @#¥%.

Xin hỏi biểu tình vui sướиɠ của anh là cái quỷ gì a? Ai lại muốn đến sống ở nhà ông chủ biến thái của anh và ăn bánh kem dâu?

=========================

Cưng quá đi a, nam chính nịnh nọt nữ chính bằng bánh kem dâu kìa.