[Cao Gia Phong Vân] Tái Thế Đích Ngô Ái Khanh Khanh

Chương 1




Quân Hoài Lân lần đầu tiên đi xa nhà, đi tới Tô Châu này, đồng hành là nghĩa huynh Khúc Thanh của hắn. Nghĩa huynh hắn là người trong giang hồ, đáng lẽ cùng hắn là thư sinh nho nhã yếu ớt trong sơn trang lớn lên thì hoàn toàn không hợp. Chẳng qua có một lần, nghĩa huynh hắn bị người ám toán bị thương, đúng lúc ngất ở trước sơn trang của hắn. Hắn thấy người bị thương rất nặng, bản thân lại là tâm địa Bồ Tát, nhìn không được người chịu khổ, lập tức sai người đưa hắn vào bên trong sơn trang, hảo hảo trị liệu cho hắn. Kết quả sau khi Khúc Thanh tỉnh lại, vì cảm tạ ân cứu mạng hắn, kiên quyết muốn cùng hắn kết thành huynh đệ. Hắn vốn chỉ là một thư sinh, không hiểu chuyện giang hồ, tự nhiên không biết Khúc Thanh ở trên giang hồ chính là một nhân vật đương đương vang dội, được xưng là “Khoái đao Khúc Thanh”, có danh hào của y bảo hộ, một phần đạo phỉ cũng không dám tự tiện xông vào Quân gia bọn họ, cho nên người có lợi ngược lại là hắn.

Hắn không hiểu những điều này, Khúc Thanh lại sớm đã nghĩ đến, cho nên mới cùng hắn kết làm nghĩa huynh đệ, xem như cảm tạ ân cứu mạng đối với hắn.

Khúc Thanh là một người gặp chuyện bất bình liền nhất định sẽ ra tay nghĩa hiệp. Sau khi cùng Khúc Thanh kết làm nghĩa huynh đệ, hắn mới đối với người này dần dần có chút yêu thích, dù sao vẫn cảm thấy bề ngoài người này thoạt nhìn nhếch nhác, nhưng có nhiều chỗ lại cực kỳ chu đáo.

Khúc Thanh biết đây là lần đầu tiên Quân Hoài Lân rời nhà, cho nên dọc đường đi đối với hắn chiếu cố có gia tăng, cũng làm cho hắn khai mở nhãn giới.

Bắt đầu là ngày ấy, Khúc Thanh hảo ý đề nghị: “Hiền đệ, đệ nghe qua Cao gia Tô Châu chưa? “

Cao gia Tô Châu đối với Quân Hoài Lân mà nói ra đời chưa lâu, đúng là thập phần xa lạ, hắn lắc đầu, “Đó là nơi nào, ta chưa từng nghe tới?”

“Cũng đúng. Hiền đệ ngươi thứ nhất không buôn bán, thứ hai không học võ, bình thường chỉ biết thanh danh văn nhân tài tử, đối với một ít thương nhân nổi danh cùng với chuyện trên giang hồ, đại khái thì hoàn toàn không biết. “

“Cao gia Tô Châu thật sự rất nổi danh?”

Khúc Thanh gật đầu cười nói: “Đúng vậy, Cao gia có năm huynh đệ. Mỗi người đều mang tuyệt nghệ, vả lại đều là xuất chúng phi phàm, hơn nữa có võ công tuyệt thế, cho nên tự nhiên là cực kỳ nổi danh. “

Đối với diện mạo người khác cùng võ công, Quân Hoài Lân không hề cảm thấy hứng thú, chỉ là tùy ý nghe.

Khúc Thanh lại nói: “Lão nhị Cao gia Cao Dật Hiên là minh chủ võ lâm hiện giờ, năm nay hắn tổ chức đại hội võ lâm. Đại yến tân khách, thủ đoạn buôn bán của người này vô cùng cao minh, còn thường xuyên mở kho thóc giúp đỡ người nghèo. Hắn lo liệu võ lâm, tình hình náo nhiệt vậy, so với quân vương đại yến tân khách còn muốn kinh ngạc. Hiền đệ, đệ có nghĩ là đi khai mở nhãn giới? “

Quân Hoài Lân chần chừ một chút, hắn chưa bao giờ xa nhà, nhiều lắm thì đi dự thi trong thành, đề nghị của Khúc Thanh khiến hắn có chút chần chừ.

“Hiền đệ, dù sao đệ cũng sắp thành thân cùng biểu muội ngươi. Nếu đã thành thân, về sau muốn có cơ hội đi xa nhà thì càng hiếm. Cổ nhân nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường. Tư Mã Công lúc đó chẳng phải đi khắp hơn nửa giang sơn, mới viết ra sử ký tuyệt tác có một không hai như vậy? “

Vừa rồi khổ khẩu bà tâm (tận tình khuyên bảo, nói ráo cả nước bọt), đều không có hấp dẫn Quân Hoài Lân bằng những lời này, hắn rốt cục gật đầu ưng thuận: “Được, đại ca, nghe huynh nói vậy, quả là chỗ nên xem qua, chúng ta đi Tô Châu thôi! “

Vì thế từ Sơn Tây đến Tô Châu, suốt dọc đường đi rốt cục Quân Hoài Lân biết đến thế gian này đúng là rộng lớn như vậy. Hắn chưa từng thấy qua nơi phồn hoa náo nhiệt như vậy, chính mình giống như là lão hương ba vào đại kinh thành (hai lúa đi vào thành thị =))), nhìn hoa cả mắt. Chỉ cảm thấy như ếch ngồi đáy giếng.

Tới ngày Cao gia khai yến, Khúc Thanh lại kéo hắn, muốn dẫn hắn đi xem Cao gia nổi danh Tô Châu rốt cuộc là cái hình dạng gì. Suốt đường đi, hắn nghe Khúc Thanh lại nhiều lần đề cập đến Cao gia, nói lâu, hắn tự nhiên cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ, muốn nhìn một chút Cao gia đến tột cùng là khí phái như thế nào, có thể khiến ngay cả hoàng cung nghĩa huynh cũng chướng mắt, đối với nó lại ca ngợi vô cùng.

Lần đầu tiên thấy môn đình Cao gia, hắn có chút thất vọng. Bởi vì cũng bình thường như nơi của đại phú đại xa hoa sống, vàng son lộng lẫy. Thoạt nhìn cũng không có gì ghê gớm, mãi cho đến hắn vào đại môn, đi vào nội đình, hắn mới thất kinh. Bởi vì bài trí bên trong vô cùng tao nhã, cùng vừa rồi hoàn toàn bất đồng, nói vậy chủ nhân Cao gia cũng là một người nội hàm, vô hình chi trung, hắn đối với Cao gia lại ca ngợi thêm vài phần.

Bởi Khúc Thanh người nổi danh trên giang hồ, cho nên buổi tiệc Cao gia, chỗ của bọn họ được an bài trước. Quân Hoài Lân đi theo Khúc Thanh, người khác lễ ngộ với hắn cũng ba phần. Mãi cho đến vào ngồi, sơn trân hải vị trong buổi tiệc từng cái từng cái được bưng lên, hắn ăn đến bất diệc nhạc hồ; hơn nữa mọi người đang ngồi đều là giang hồ nhân sĩ, trời sanh tính hào sảng, nhìn thấy tú tài đường xa mà đến, người đang ngồi kính phục văn tài của hắn, đều muốn cùng hắn kính rượu.

Quân Hoài Lân không nỡ khước từ, ngay cả uống hơn mười chén, rượu cực mạnh, chỉ chốc lát sau, hắn liền có vài phần ngà ngà. Hắn đang lúc thoải mái sướng ẩm, chủ nhân Cao gia Cao Dật Hiên đi tới từng bàn kính rượu, người đang ngồi sôi nổi đứng lên. Quân Hoài Lân bình thường ở sơn trang có thể nói là một giọt rượu cũng không uống, hiện tại uống liên tiếp vài chén, bỗng vừa đứng lên, hắn cảm giác đầu choáng váng, chân nhất thời yết ớt, xuýt nữa té ngã, có một nam nhân vươn tay ôm lấy thắt lưng hắn, đỡ hắn.

Quân Hoài Lân tưởng Khúc Thanh, không nín được cười nói: “Đại ca, đa tạ huynh!”

Mặt của hắn chuyển hướng qua người giúp đỡ hắn, lại phát hiện người giúp hắn, mày kiếm môi mỏng, diện mạo vô cùng anh tuấn. Nếu y là nữ nhân, bị nam nhân anh tuấn như vậy đỡ, chỉ sợ cả trái tim sớm nhảy ra ngoài.

Phát hiện nam nhân đỡ hắn anh tuấn như vậy, trên mặt Quân Hoài Lân không hiểu sao lại đỏ lên, chung quy cảm thấy được hô hấp không thông thuận. Chắc là kết quả của việc uống rượu, vì thế hắn lẩm bẩm nói: “Vị huynh đài này… Vị huynh đài này, đa tạ! Ta nhất thời uống rượu hơi nhiều, cho nên mới thất lễ như vậy. “

“Ngươi tên gì?” Nam nhân hỏi.

Tay y vẫn còn trên thắt lưng của hắn, một chút ý định buông ra cũng không có, hơn nữa ngón tay còn truyền đến nhiệt ý, như là ôm lấy cảm giác của hắn. Để một người nam nhân xa lạ ôm lấy thắt lưng chính mình, mặc dù mình là một nam nhân, vẫn là cảm thấy có chút kỳ quặc, tuy rằng người này xem ra không giống như là có ác ý với hắn.

Quân Hoài Lân tưởng là ảo giác của chính mình, hắn đẩy tay xuống, ý muốn cho đối phương buông tay, không ngờ đối phương lực đạo ở trên lưng hắn ngược lại còn mạnh thêm. Ôm càng chặc hơn, gần như cùng lưng hắn dính vào nhau. Hắn lấy làm kinh hãi, mặt lập tức đỏ lên. Hắn có cảm giác phần eo của đối phương dựa vào thắt lưng của chính mình, nếu thắt lưng của hắn mà hơi xích qua một chút, nhất định sẽ đụng tới hỏa nhiệt của đối phương, cảnh này khiến một phần cảm giác chịu nhục đột nhiên nảy lên.

Hắn biết mình khuôn mặt mạo mĩ như hoa,vừa nhìn đã giống như nữ nhân, có một ít người thích nam sắc kiều mĩ, cũng từng động tay động chân với hắn, cũng khiến hắn lấy trí kế để đào thoát, còn phản đem đối phương nhất quân, khiến đối phương cũng không dám làm những động tác này nữa. Không ngờ vừa mới đến Cao gia Tô Châu, lại gặp phải người như thế, hắn cực kỳ không vui, tức khắc tỉnh rượu phân nửa, lạnh lùng nói: “Thỉnh buông tay, ta tỉnh rượu rồi.”

Đối phương vẫn là không có ý buông tay, Quân Hoài Lân cảm thấy khá không vui. Chủ nhân của Cao gia Cao Dật Hiên lúc này kéo kéo tay áo người nọ, ý không muốn xảy ra trường hợp nan kham, “Tam đệ, ta thấy vị huynh đệ kia đã có thể đứng vững, ngươi không cần đỡ hắn đâu.”

Ánh mắt của Cao Dật Tĩnh vẫn đông cứng trên mặt của Quân Hoài Lân, y rốt cục cũng chậm rãi buông tay, nhưng y nhìn nhãn thần của Quân Hoài Lân, khiến Quân Hoài Lân cả khuôn mặt thoáng chốc trở nên tái mét. Y giơ chén rượu lên, cùng người khác mời rượu chủ nhân Cao gia, nhưng tâm tình vẫn không vui cứ kéo đến.

Nếu không phải biết người nam nhân ở bên cạnh hắn là lão Tam Cao gia cũng chính là thân đệ đệ của chủ nhân Cao gia, há lại không nể mặt chủ nhân, cho nên hắn mới nén khí.

Mắt thấy chủ nhân Cao gia Cao Dật Hiên tại bàn này mời rượu xong, dời tới bàn khác mời rượu, Cao Dật Tĩnh lại không biết liêm sĩ mà chen vào đứng bên cạnh chỗ ngồi Quân Hoài Lân, nhưng lại si ngốc mà nghiêng nghiêng nhìn mặt của hắn. Bị một người nam nhân nhìn mình chằm chằm như vậy, chắc chắn một người nam nhân bình thường nào đều không thể chịu được.

Nhịn tức, Quân Hoài Lân không đếm xỉa tới y, tự gắp rau vào bát mình, nào dè Cao Dật Tĩnh lại dùng đũa ngăn hắn lại, “Đừng ăn món này, món ăn này ở trong có bỏ thêm dấm chua, ngươi không thích dấm chua mà.”

Hắn không hiểu được người này vì sao lại biết hắn không thích mùi dấm chua, nhưng là tư thái thân mật kia, tựa như bọn họ biết lâu rồi, khiến hắn vô cùng không thể tiếp nhận, vì thế lạnh lùng trả lời: “Ta thích ăn đồ ăn có dấm chua.”

Người nọ vừa nghe hắn nói vậy, tựa hồ lấy làm kinh hãi.

“ Phải không? Ta nghĩ ngươi luôn luôn không thích, ta không có khả năng nhớ lầm. “

Hắn là không thích, nhưng là hắn sẽ không thừa nhận với người nam nhân này, Quân Hoài Lân tiếp tục gắp món ăn, với lại người khác mời rượu, ai mời cũng không từ chối, sau khi uống năm sáu chén, Cao Dật Tĩnh bên cạnh dùng tay áo chế trụ chén rượu của hắn, “Đủ rồi, tửu lượng của ngươi không tốt, đợi lát nữa ngươi say, sẽ nhức đầu muốn chết đấy, ta giúp ngươi uống. “

Hắn cùng người này không thân chẳng quen, y lấy cái gì mà thay hắn uống. Thoạt nhìn như đùa giỡn hắn, Quân Hoài Lân phẫn nộ quăng chiếc đũa lên mặt.

“Ngươi đủ rồi được không? Ta nể ngươi là tam thiếu gia Cao gia, mới không có so đo cùng ngươi, thế nhưng ngươi dây dưa thêm, cũng đừng trách ta không khách khí. “

Nghe Quân Hoài Lân nói thế, Cao Dật Tĩnh lộ vẻ sợ hãi. “Ngươi không nhận ra ta sao? Ta là tướng công của ngươi a! “

Tướng công!? Người này vậy mà lại nói ra những lời vô sỉ này. Hắn biết có nhiều nam nhân thích nam sắc, còn cùng xưng tướng công nương tử, thế nhưng chưa bao giờ bị người vô lễ đùa giỡn, sắc mặt Quân Hoài Lân hết sức khó coi: “ Ta không biết ngươi, Cao công tử, ngươi muốn tìm người trêu cợt, mời tìm người khác đi! “

Quân Hoài Lân nói hết sức lớn tiếng, cho nên người ngồi cùng bàn, ánh mắt đều hướng về bọn họ, mà Cao Dật Tĩnh rõ ràng cũng bị đả kích lớn. Y đột nhiên nắm tay Quân Hoài Lân, giọng điệu lộ ra phi thường kịch liệt mà cuồng dã, mà y nhìn Quân Hoài Lân, lại càng tràn ngập dục vọng cùng nhiệt tình. “Là ta hả?! Ta không có chọc ghẹo ngươi, là ta a Khanh Khanh, là ta. “

Khanh Khanh là phu quân hết sức yêu thương thê tử của mình mới gọi nị xưng này, tất cả mọi người trên thiên hạ này biết danh từ dùng cho người yêu nhau mến nhau, cũng không phải dùng cho người không biết nhau.

Quân Hoài Lân bị y nắm chặt tay. Hắn cố sức muốn vùng vẫy, nhưng hắn là thư sinh một giới văn nhược, khí lực sao có thể so với người có võ. Vùng vẫy lần nữa, không những vô dụng, còn đem đôi đũa chén rượu rơi xuống nền đất đập bể. Sắc mặt Quân Hoài Lân hết sức khó coi quát: “Buông tay, người này, buông tay! “

Đối phương chẳng những không có buông tay, ngược lại càng nắm càng chặt, mà mặt cư nhiên càng ngày càng gần càng gần.

Khúc Thanh ngồi ở bên cạnh Quân Hoài Lân, cũng nhìn ra không vừa ý, lập tức chen vào giữa Quân Hoài Lân cùng Cao Dật Tĩnh: “Cao công tử, ngươi có lẽ nhận sai người, người này là nghĩa đệ của ta, hắn gọi là Quân Hoài Lân, cả đời không có ra khỏi nhà. Đây là lần đầu tiên hắn tới đến Tô Châu, hắn là một nam nhân bảo thủ chính kinh, hơn nữa sắp thành thân cùng biểu muội của hắn, lúc thành thân, nhất định mời huynh đệ Cao gia đến quý phủ làm khách. “

Một lời thật là khéo léo, thứ nhất giải thích rõ thân phận của Quân Hoài Lân, thứ hai nói rõ Quân Hoài Lân là một nam nhân chính kinh, cho nên không thích nam sắc, thứ ba lại nói rõ việc Quân Hoài Lân đã có hôn nhân, sắp thành thân, đối với nam nhân không có hứng thú; cho nên nếu là Cao Dật Tĩnh đối với Quân Hoài Lân có tình ý, Quân Hoài Lân nhất định sẽ không nhận.

Nào ngờ sau khi Khúc Thanh nói xong, sắc mặt Cao Dật Tĩnh chợt thay đổi.

“Ngươi nói cái gì? Nàng là nam? Có thể nào, nàng là nữ, sao lại là nam? Ngươi nói đùa gì đó, nàng rõ ràng là nữ.”

Quân Hoài Lân tức giận đến cực điểm, hắn biết mình bộ dạng tựa như dung mạo nữ tử, nhưng lại bị người tại ngay đây nói thế này, trong tức khắc bùng nổ khó chịu.

“Ta đường đường nam tử hán bảy thước, Cao công tử, chẳng lẽ muốn cởi y phục cho ngươi nghiệm sao? “

Hắn vẫn chưa nói xong, sắc mặt tái mét của Cao Dật Tĩnh, bỗng nhiên đưa tay vượt qua Khúc Thanh muốn bắt hắn. Quân Hoài Lân không biết võ công, nhất thời phản ứng không kịp, hắn quát to một tiếng, mặt đỏ bừng.

Không nghĩ tới Cao Dật Tĩnh lại đưa tay sờ soạng ***g ngực hắn, làm trò này trước mặt nhiều người như vậy, ngực nam nhân bị nam nhân kia vuốt ve, cái loại ô nhục này vô cùng nan kham cùng xấu hổ, vẻ mặt Quân Hoài Lân đỏ bừng, hơn nữa tức giận đến gần nói không ra lời.

Ngực Quân Hoài Lân một mảnh bằng phẳng, đủ để chứng minh hắn là một nam nhân, nhưng là Cao Dật Tĩnh tựa hồ còn không tin hắn là một nam tử. Ngăn giữa Khúc Thanh, y như ác hổ phác dương, thần tốc bắt lấy thân thể Quân Hoài Lân, Quân Hoài Lân bị y ôm, ngay cả giãy giụa cũng không có thể, chỉ có thể giận la lên: “Ngươi làm gì? “

Bất chấp vùng vẫy Quân Hoài Lân, Cao Dật Tĩnh nói: “Ngươi nhất định là nữ giả nam trang, ngực có thể dùng vải buộc nhưng là hạ thân tuyệt không che dấu.”

Sắc mặt Quân Hoài Lân chuyển xanh. Hắn mới vừa nói nghiệm minh chính bản thân chỉ là tức giận nhất thời thuận miệng nói thế, thế nhưng không ngờ nam nhân này muốn ở trước mặt mọi người, nghiệm minh hắn. Quân Hoài Lân khí cực, toàn bộ đầu óc cũng sắp phun trào. “ Buông ra, còn có vương pháp không? Ngươi buông ra!”

Khúc Thanh cũng hiểu được chuyện này quá mức quái dị. Một người bình thường chưa từng làm chuyện như thế, huống hồ khiến cho nghĩa đệ của mình trước mặt đại chúng bị người ta nghiệm bản thân, đây là chuyện sỉ nhục, hắn sao lại để nghĩa đệ của mình chịu nỗi ủy khuất này.

Khúc Thanh lập tức nắm cổ tay Cao Dật Tĩnh, cố sức mà đè chặt. “Công tử, buông nghĩa đệ ta xuống, bằng không đừng trách ta không khách khí. “

Cao Dật Tĩnh giơ mắt lên nhìn, ánh mắt cực kỳ khiến người ta sợ hãi, lộ ra hàn khí của kẻ giết người, lót trên diện mạo vô cùng anh tuấn, khiến người cảm giác được một loại áp lực vô hình, dường như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua thân thể cực kỳ khó chịu.

Ở trong chốn giang hồ, huynh đệ Cao gia đều có chút danh tiếng, thế nhưng lão tam Cao gia thần bí nhất, không ngờ y thậm chí có phách lực như thế, vừa rồi bị y trừng, vậy mà hắn không thể nhúc nhích.

Thân thể Quân Hoài Lân mặc dù bị Cao Dật Tĩnh ôm lấy, nhưng là tay hắn lại có thể cử động, hắn không biết võ công, tự nhiên cứ loạn đả một trận, Cao Dật Tĩnh chịu đựng cú đánh dữ dội của hắn, nhất định không muốn buông tay, y kéo thanh sam của hắn lên, Quân Hoài Lân ý thức được y đang làm gì, đành phải quát to một tiếng, chỉ cảm thấy vừa thẹn lại vừa tức quẫn nảy lên.Từ trước đến giờ đây là sĩ nhục lớn nhất đời hắn, tính khí hắn mặc dù bướng bĩnh, thế nhưng cả đời chưa hề phẫn nộ xúc động đến mức muốn giết người.

Lúc này nếu như trong tay hắn có đao, chỉ sợ sẽ không chút lo lắng mà một đao đâm chết Cao Dật Tĩnh. Hắn có thể cảm giác được bàn tay to của Cao Dật Tĩnh, đang hướng tới sờ soạng đùi hắn, mà chạm đến đùi của hắn, cái cảm giác bị nam nhân vuốt ve thật khó chịu, khiến hắn thiếu chút nữa nôn mửa ra, mãi cho đến dấu tay của Cao Dật Tĩnh chạm đến hạ thân của hắn mới thôi.

Trong cơn tức giận Quân Hoài Lân quát to một tiếng, hắn giơ chân đá, đá ngả lăn cái bàn, với sự sỉ nhục cùng căm giận đan xen, rốt cuộc lại hôn mê bất tỉnh.

Nhiều người vây xem, Khúc Thanh phát bực đến không thể chịu đựng được, hắn hét lớn: “Cao Dật Tĩnh, ngươi khinh người quá đáng, nghĩa đệ ta chưa từng đắc tội ngươi, ngươi lại ở trước mặt đại chúng chịu đựng ô nhục này.”

Nhưng mà, Cao Dật Tĩnh không nghe được hắn nói, toàn bộ sắc mặt y trắng bệch, toàn thân run rẩy, dường như cũng muốn ngất đi.

Lúc này, Cao Dật Hiên thấy bàn kia ồn ào, tức khắc chạy tới xem cái thế nào, chỉ thấy toàn thân Cao Dật Tĩnh run rẩy, Cao Dật Hiên thấy thế ôm lấy hắn. “Tam đệ, ngươi sao vậy, có phải hắn không? Hắn có phải người ngươi muốn tìm không? “

Cao Dật Tĩnh thở hốc vì kinh ngạc, bỗng nhiên toàn bộ thân thể run rẩy đứng lên, sau khi y đã nghiệm minh Quân Hoài Lân là một nam nhân, tựa như đã bị một đả kích rất lớn, cả người lẩm nhẩm tự nói: “Hắn là nam nhân, sao lại thế này? Hắn sao lại là nam nhân? Hắn phải là nương tử của ta mới đúng, sao hắn lại là nam nhân?”

Khúc Thanh không biết huynh đệ bọn họ đang nói cái gì.

Hắn nhìn Quân Hoài Lân, căm phẫn mà đối với Cao Dật Hiên nói: “Hoá ra đây là cách đãi khách của Cao gia các ngươi, khiến nghĩa đệ ta bị ô nhục này, chuyện hôm nay dừng ở đây, chúng ta tốt nhất đừng gặp lại, bằng không… Cao Dật Tĩnh, cho dù ngươi là người của Cao gia, nếu như lần sau lại khiến gặp mặt, nhất định phải để ngươi vì chuyện hôm nay trả giá đại giới.”

Sau khi nói xong, Khúc Thanh lập tức ôm Quân Hoài Lân đang hôn mê rời khỏi Cao gia.

Mà Cao Dật Tĩnh bởi kích thích quá lớn, toàn thân không ngừng run rẩy, Cao Dật Hiên thấy Tam đệ mình phản ứng quái dị, lập tức điểm huyệt y hôn mê.

Sau khi Cao Dật Tĩnh tỉnh lại, đã là nửa đêm, sắc mặt tái nhợt, phảng phất quỷ mị. Cao Dật Hiên sợ hắn xảy ra sự cố, đành phải vẫn canh giữ ở bên cạnh chăm sóc y, mà trước hết, Cao Dật Hiên đã nghe ngóng kết cục xảy ra chuyện gì ở buổi tiệc, cũng khó trách Khúc Thanh giận dữ ôm Quân Hoài Lân rời đi như vậy. Hắn không khỏi không trách Dật Tĩnh xử lý chuyện này quá kém, nhưng hắn cũng hiểu được vì sao ngày thường Tam đệ trầm ổn lại khác thường như vậy.

Từ khi ra đời Cao Dật Tĩnh đã khác hẳn người thường, thần trí của y luôn có chút hỗn loạn, thỉnh thoảng sẽ cuồng loạn, thậm chí phải đem y nhốt lại trong phòng, hạn chế tự do của y, bằng không vạn nhất để y chạy đi, liền không biết bóng dáng.

Sau đó mới biết được Cao Dật Tĩnh sở dĩ lại cuồng loạn như vậy, là bởi vì y có ký ức của kiếp trước, song miễn cưỡng nói là ký ức của kiếp trước, chi bằng nói y chỉ nhớ một người, đó là thê tử tâm ái đời đời kiếp kiếp.

Y ở mỗi kiếp đều cưới cùng một nữ tử làm vợ, bất luận là chinh chiến, nghèo túng, giàu có, hoặc là hai người thù địch nhau… Tóm lại, bọn họ cuối cùng cũng thành thân, sau đó từ hận chuyển sang yêu, bất luận gian khổ thế nào, bọn họ bao giờ cũng sẽ gặp nhau, sẽ yêu say đắm đối phương.

Mà cả đời này, tựa như Cao Dật Tĩnh có ký ức đến nay, chỉ là ký ức của nữ tử kia, y sở dĩ phải ra khỏi nhà, chính là muốn tìm bóng dáng nữ tử kia. Bởi vì y còn vướng mắc ký ức của kiếp trước, khiến cho y thường xuyên thần trí hỗn loạn, cuối cùng tập võ ngược lại sẽ kích phát dã tính của y, đành phải để y đi theo một vị một vị đại sư ẩn cư học định tâm công phu.

Ban đầu học định tâm công phu, gần như khiến Cao Dật Tĩnh thống khổ không chịu nổi, thật là bị khổ không ít, khi mười lăm, mười sáu tuổi, công lực của hắn cuối cùng có thể hoàn toàn khống chế được tâm thần cuồng loạn của bản thân, vì thế y mới bắt đầu xuất ngoại đi tìm ái nhân của y, dẫu sao biển người mênh mông, muốn tìm một người đặc biệt, quả thực là mò kim đấy bể.

Cho đến hôm nay, Cao gia mở tiệc, Cao Dật Tĩnh vừa nhìn thấy Quân Hoài Lân, lập tức nhận ra là nàng, đó cũng là nguyên nhân khiến Cao Dật Tĩnh thất thố như vậy.

Lúc thất lễ như thế, lại khiến cho Cao Dật Tĩnh cả người hoàn toàn thất thần, ánh mắt ngơ dại, giống như không thể tin được cả đời này thật có chuyện tàn khốc như vậy, bởi vì thê tử của y, lúc này đây lại là một nam nhân.