Cappuccino

Chương 58




Cuối cùng thì tôi cũng đã trói xong Lam Ngọc. Nhưng đổi lại là cánh tay của tôi giờ đây nhuộm một màu đỏ ói từ chỗ vết thương trở xuống, tuy máu đã khô và đã ngừng chảy rồi nhưng nó vẫn còn mỏng lắm, chỉ cần cử động mạnh một tý thôi là máu sẽ chảy lại ngay.

Và rồi khi tôi thực hiện xong yêu cầu của lão thì lão tiếp tục ra thêm một yêu cầu khác nữa, và lần này là một yêu cầu tàn khốc:

-Mày,nằm sắp xuống, ngửa cánh tay lên cho tao!

-Để làm gì chứ?

-Không hỏi nhiều, cứ làm đi!

Không còn cách nào khác tôi đành làm theo lời yêu cầu của lão. Nhưng các bạn có biết tiếp theo sau đó lão đã làm gì không? Chắc có lẽ mọi người sẽ đoán là bỏ trốn cùng với số tiền đúng chứ?

Nhưng đó là một đáp án sai hoàn toàn, lão chẳng những không bỏ trốn mà còn thực hiện một hành động còn tàn bạo hơn đó chính là dẫm lên cánh tay bị thương của tôi. Vỗn dĩ nó đã lành lại rồi nhưng một cú đạp kinh hồn của lão đã làm mọi thứ trở về số 0 thậm chí còn âm nữa. Sau cú đạp đó cánh tay của tôi gần như tê dại. Từng bó cơ, từng sợi thịt cứ co giật liên hồi khiến cho cảm giác đau trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. Máu bắt đầu ứa ra trở lại loang ra cả một vùng xung quanh vết thương.

Thấy tôi quằng quại, đau đớn dưới nên nhà với cánh tay rướm máu, Lam Ngọc tức tốc trườn đầu gối đến chỗ tôi rồi dùng 2 đùi kẹp cánh tay của tôi lại cố gắng cầm máu:

-Phong, cố lên! Rán chịu đau một tý đi!

-Ahhh, đau quá…! – Tôi rít nhỏ kìm nén đến đổ mồ hôi hột.

-Hức, cố lên đi anh! – Hoàng Mai cũng ứa nước mắt lo lắng nhìn tôi.

-Hề hề, đó là hình phạt cho cái tội dám chống đối với tao đấy! Còn bây giờ thì bye nhé mấy đứa! – Lão hất Hoàng Mai sang một bên rồi ôm chiếc va li tiền chạy thẳng ra ngoài.

Kết thúc rồi ư? Cả kế hoạch của tôi lẫn chuyện bắt cóc Hoàng Mai? Nhưng đây không phải là một kết thúc có hậu mà rõ ràng đó là một kết thúc cực kì tồi tệ. Kế hoạch của tôi đã hoạt động hoàn hảo ấy thế mà chỉ một sơ suất nhỏ thôi thì tôi đã phải trả giá bằng cả tinh thần lẫn thế xác.

Tôi cảm thấy sốc lắm, chỉ một chút xíu nữa thôi thì tôi đã thành công rồi ấy thế mà vẫn không thoát khỏi số phận nghiệt ngã đã an bài. Và cho đến khi Hoàng Mai đã lọ mọ mởi trói cho Lam Ngọc và băng bó lại vết thương cho tôi rồi thì tôi vẫn chẳng thể nào gượng dậy nỗi. Cơn đau nhói ở cánh tay lẫn cú sốc về tinh thần đã đánh gục tôi hoàn toàn rồi, chịu thua thôi…

-Phong, anh ngồi dậy đi! Mọi chuyện đã qua rồi mà! – Hoàng Mai ân cần đỡ tôi dậy.

-Kế hoạch đang tiến triển tốt thế mà! – Tôi tức tối đấm tay xuống đất.

-Lỗi tất cả là tại cô, cô không bảo vệ được Hoàng Mai! – Mẹ em nhích lại gần chúng tôi sau khi đã được sơ cứu.

-Không phải đâu cô ơi, lão ta to con thế mà!

-Ùm…!

Thế rồi tất cả lại chìm vào im lặng, mỗi người đều theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, ngay cả tôi cũng không ngoại lệ. Bởi lẽ tôi đâu ngờ rằng lão lại nhân lúc bọn tôi đang đối phó với lũ đàn em của lão mà đến uy hiếp Hoàng Mai kia chứ, đúng là trên đời này lắm chuyện xảy ra mà, cho dù mình có sắp đặt hoàn hảo đến mức nào rồi cũng có kẻ hở để người khác lợi dụng mà thôi.

Và rồi, trong lúc mọi người đang chìm vào im lặng thì một bóng người từ ngoài cửa từ từ bước vào. Bóng người này cao cao, hơi gầy một tý trông quen lắm, nhất định tôi đã gặp qua ở đâu đó rồi. Cố gắng mở to mắt nhìn kĩ hơn một chút xíu thì tôi mới kinh ngạc mà há hốc mồm khi bóng người đó chính là thằng Toàn.

-Sao mày lại ở đây? – Tôi sững sốt.

-Thì đến để giúp mọi người mà!

-Nếu đến để giúp thì đã qua muộn rồi đấy, ông ta đã chạy mất rồi! – Lam Ngọc cáu gắt.

-Uầy, mọi người bĩnh tĩnh đã! Bây giờ cứ đứng lên trước đi rồi đi ra ngoài với tui – Rồi nó chạy đến bên mẹ Hoàng Mai - Để con đỡ cô nhé!

Đến lúc này thì mọi người cũng chỉ còn cách làm theo lời nó thôi, dù gì cũng phải đi về mà, đâu thể ở lì trong cái khu giải tỏa mãi được. Thế nhưng vừa nối gót bước theo nó ra ngoài cửa thôi thì tôi và cả những người khác đã phải sửng sốt khi trước mặt chúng tôi bây giờ chính là lão già đó và lão bây giờ đang bị còng tay bởi những chú công an đang hiện diện trên khắp khu giải tỏa này, cả 2 thằng đàn em của lão canh cửa ở ngoài cũng không thể thoát khỏi số phận giống như đại ca của mình.

-Ch…chuyện gì thế mày? – Tôi há hốc.

-Thì tao nói là giúp mọi người rồi mà, thắc mắc gì nữa?

-Nhưng…

-Nhưng nhưng cái mế, ít ra nếu muốn tới một mình thì cũng nên báo cho công an mai phục ở ngoài chớ!

-Bây giờ ông đang dạy đời tôi đấy à Toàn! – Em Ngọc lườm nó cháy mắt.

-Ơ, hề hề! Đâu có gì đâu, chỉ là nhắc nhở thôi mà!

-Phải đấy! Sẵn đây cô cũng cám ơn mấy đứa đã nhiệt tình giúp đỡ bé Mai nhà cô, thiệt là cô chẳng biết phải đền đáp kiểu gì nữa!

-À, cô đừng nói thế tụi con ngại lắm! Sở thích của con là hay giúp người mà! – Toàn phởn được dịp tán phét.

-Ê, coi chừng…! – Bỗng dưng từ bên phía mấy chú công an phát ra tiếng thét lớn.

Ngay lập tức chúng tôi đều quay ra sau lưng theo phản xạ tự nhiên và hoảng hồn khi thấy lão đang lao đến chúng tôi nhanh như tên bắn với đôi tay bị còng:

-Chúng mày chết đi, dám phá đám tao à…?

-Mọi người coi chừng…! – Tôi thét lớn cảnh báo.

Trong cái giây phút nghẹt thở đó thì từ đâu một vệt đen vút ngang mặt tôi nhanh như chớp đến độ tôi chỉ kịp nghe tiếng gió cắt thì đã thấy lão bật ngửa ra sau mấy mét rồi.

Sau một lúc trấn tĩnh tinh thần thì tôi mới biết được nó là một đòn chân, chính xác hơn là một đòn đá tống ngang ngay cằm của đối phương với độ lực và tốc độ khiếp vía. Nhưng là ai đã tung đòn này ra mới được?

Hoàng Mai và mẹ em thì không thể rồi, hai người không có tý võ tự vệ nào hết mà. Vậy chỉ còn lại Lam Ngọc mà thôi, nhưng lúc nãy em đang đứng bên cạnh tôi thì khi tung đòn lí nào mà tôi không nhận ra được chứ. Nếu Lam Ngọc cũng không phải thì chỉ còn 1 người duy nhất thôi, đó chính là thằng Toàn, và xét lại tình huống lúc nãy thì chỉ có thằng Toàn là đứng sau lưng tôi thôi, có lẽ vì vậy nên tôi chỉ cảm nhận được hơi gió chứ không thấy hình đâu hết.

Mà ngặc một nỗi rằng thằng quỷ Toàn này có biết cóc khô gì về võ đâu, vả lại trông nó ốm yếu thế kia thì làm sao mà đá một đòn cao đến vậy được chứ.

Vậy nên đó là lý do mà cả tôi lẫn Lam Ngọc điều thắc mắc về nguốn gốc đòn đá của thằng cô hồn này:

-Mày học ở đâu ra cái kiểu đá đấy vậy?

-Ờ thì tao xem trên TV thấy hay nên tập thôi!

-Có thật không, tôi nghi ngờ lắm! – Lam Ngọc nhíu mày nghi hoặc.

-Bậy không! Nghi gì mà nghi, tui thời gian chơi còn không có huống chi là võ vẽ này kia!

-Nhưng rõ ràng cú đá lúc nãy không phải từ một người học võ phong trào đâu Toàn ạ!

-Uầy, đã bảo là tui xem trên TV rồi kiêng trì rèn luyện thôi mà! Chứ ngoài đòn đó ra tui có biết khỉ gì nữa đâu!

-Thôi được rồi, tạm tin ông lần này! Nhưng để tụi tôi biết được ông đang giấu chuyện gì đó mờ ám thì…đừng trách! – Đến 2 chữ cuối Lam Ngọc cố gằng giọng làm thằng Toàn sợ khiếp vía tái xanh mặt mày.

Thế rồi khi lão ta đã bị hạ gục thì mấy chú công an mới chạy đến hỏi han tình hình:

-Mấy con có sao không! Bọn chú tất trách quá!

-Dạ không sao đâu chú, nhờ thế mới biết bạn của tụi con giỏi cỡ nào! – Lam Ngọc vừa tiếp chuyện vừa đá đểu thằng Toàn.

-Vậy tụi con theo bọn chú về đồn để hợp tác điều tra nhé!

-Dạ, không thành vấn đề ạ!

Vậy là chuyện bắt cóc Hoàng Mai đến đây coi như đã kết thúc rồi. Qua sự việc lần này tôi đã rút ra nhiều bài học đáng quý dành cho mình đó là dù chuyện có lớn hay bé thì cũng không nên quát nạt con gái và điều quan trọng nhất là phải trân trọng những gì mình đang có, đừng để khi nó mất đi thì mình mới trận trọng thì lúc đó đã quá muộn màng rồi.

Còn về ba của Mai, đương nhiên là phải ở tù vì tội bắt cóc tống tiền rồi nhưng quan trọng nhất đó chính là đám đàn em của lão. Đúng như tôi nghi ngờ ở lúc ban đầu, đó chính là đám đàn em của thằng Vũ, điều này do đích thân Lam Ngọc xác nhận với tôi như thế. Vậy là trong vụ việc lần này thì thằng Vũ cũng có nhúng tay vào rồi, tiếc rằng không thể vạch tội được nó mà thôi. Nhưng hãy chờ đấy, cuộc chiến giữa tôi và thằng Vũ đang tiến dần đến hồi kết rồi, thắng thua sẽ phân định rõ ràng chỉ trong nay mai mà thôi.

Nhưng trước khi kết thúc chương này thì tôi cũng muốn các bạn biết sơ qua về thành tích học tập của của nhóm tôi một tý. Đó là lúc chúng tôi bước vào kì thi học kì 1 sắp tới đây. Nhưng trước đó tôi cũng đã bị cả lớp và cô giáo sạc cho một trận vì tội dám tự ý bỏ đi khi đang thi hái hoa học tập và kết cục là cả lớp tôi chỉ đứng hạng áp chót chung cuộc toàn trường thôi, một kết cục thảm hại trong lịch sử các các lớp chọn của trường. Quả là không còn gì nhục hơn.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi vì chẳng ai còn tâm trí để mà lo đến những chuyện đó nữa, tất cả giờ đây đều chú tâm vào kì thi học kì 1 hết rồi. Còn nhớ kì thì học kì 1 lúc đó cũng khá là sôi nổi, ít nhất là đối với đám choi choi mới lên cấp 3 như bọn tôi.

Và vì danh sách thí sinh dự thi được xếp theo thứ tự abc nên lớp tôi gần như chia ra ở các phòng khác nhau hết. Không biết bọn bạn tôi có được thì chung với ai cùng lớp không chứ riêng tôi, được thì chung với bé Phương cũng là một thuận lợi khá lớn rồi, bởi lẽ tên của tôi và bé Phương có cùng vần chữ P mà lị, hề hề.

Nhưng đừng tưởng thế là ngon đâu nhé, chỉ là cùng phòng thì hỏi bài trước khi thi được thôi chứ trong khi thi có thánh mới dám hó hé trước những giám thị mắt lúc nào cũng ngó láo lia như cú vọ như thế được. Nên trong kì thi lần này đa phần tự sức tôi là nhiều.

Rồi ngày thi đầu tiên cũng bắt đầu, trong ngày thi hôm nay tôi thi 2 môn Ngữ văn và Sinh học. Sinh học thì tôi cũng bình dân thôi nhưng có Ngữ văn là hơi ẹ một tý khi vừa mới bắt đầu câu 1 thôi đã đập vào mặt tôi câu: “ Nêu những đặc điểm về nghệ thuật của văn học Việt Nam từ thế kỉ X đến hết thế kỉ XIX?” mà lại là câu 2 điểm mới ác. Nhưng may sao khi câu 2 là một câu hỏi dễ giúp tôi gỡ lại được 1 điểm đáng quý từ tay tử thần.

Đến phần làm văn, khi đọc qua câu hỏi thì trông cũng khá là dễ dàng: “Cảm nhận của anh (chị) về bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh khiêm?” Nhưng ngặc một nỗi là tôi quên khuấy đi bài thơ đó ra sao rồi, chỉ nhớ mang máng một mai, một cuốc hay xẻng gì đó thôi.

Bí cách tôi đành len lén hỏi thằng ngồi trước:

-À, bạn ơi! Có nhớ bài thơ “Nhàn” không?

-Mình cũng không nhớ nữa?

Rồi tôi lại cuống cuồng mà hỏi thằng đằng sau nhưng đáp án nhận được còn bá đạo hơn: “Mịa nó, trong đề cương có cho câu này đâu!”

Chết dở! Ngày đầu tiên gì mà xui thật, ngồi ngay hai 2 thằng chả biết gì, cơ mà mình có hơn gì tụi nó đâu. Ngó thấy Ngọc Phương đang cắm đầu cắm cổ làm bài như cái máy mà tôi lạnh cả sống lưng. Giá như tôi giỏi Văn được 1 phần 10 em thì hay biết mấy, ít ra còn nhớ được bài thơ để mà chém, đằng này lại chả nhớ được tẹo nào.

May sao tưởng chừng như đã thất bại ở câu làm văn thì tôi bắt gặp ngay một cô nàng ngồi ngay phía bên phải của tôi. Cô này cũng đang làm câu làm văn, mà hình như viết được một nửa trang giấy rồi, mà viết được một nửa trang như vậy tức là thuộc bài, mà thuộc bài thì tức là thuộc bài thơ. Âu trời ơi, cứu tinh đây rồi.

Chằng một chút ngại ngùng, tôi vội the thé kêu nhỏ ngay:

-Bạn ơi, có thuộc bài thơ Nhàn không chỉ mình với!

-Ừ có thuộc, bạn chờ mình tý! – Nói rồi nhỏ xé một mảnh giấy nhỏ chép hết nguyên bài thơ rồi đưa cho tôi.

Cầm mảnh giấy trong tay tôi sung sướng muốn ứa nước mắt, mảnh giấy này giờ đây có cả núi vàng tôi cũng không muốn đổi. Và mặc nhiên nhờ có nhỏ mà tôi đã hoàn thành câu số 3 của mình một cách trọn vẹn (tuy là chém). Chung quy thì tôi cũng đã mãn nguyện vào ngày thi đầu tiên rồi.

Bước sang ngày thứ 2, môn thi gồm có Toán và sử. Toán thì tôi chẳng lo gì, cũng là một môn tôi học khá trong lớp nên bài làm cũng không đến nỗi tệ. Duy chỉ có sử là hơi ẹ cũng như bài ngữ văn hôm trước thôi. nhưng dù sao môn sử cũng nhẹ hơn môn văn nhiều nên tôi cũng không quá khó khăn đến nỗi phải nhờ người khác trợ giúp. Nói chung thì ngày thì thứ 2 này tạm thời gọi là ổn.

Còn ngay thứ 3 thì sao? Với sự có mặt của môn anh văn vào ngay thứ 3 này thì không lí nào tôi không làm được chứ, hoản hảo nữa là đằng khác. Nhưng sẽ hoàn hảo hơn khi bỏ bớt môn lý ra khỏi ngày thi hôm nay bởi vì chính nó đã làm cho niềm vui sướng ở môn anh văn của tôi giảm đi một nửa với những câu hỏi còn khó hơn lên trời mà tôi chưa bao giờ thấy lần nào. Thế nên lý… lụi.

Chắc kể đến đây thì mọi người cũng đã mường tượng ra được toàn cảnh thi học kì 1 của tôi rồi phải không nào. Nhưng vẫn còn thấy thiêu thiếu nữa phải không? Chắc là tôi chưa kể những biểu hiện của mấy đứa trong nhóm của tôi sau khi thi xong phải không nào? Để tôi kể sơ qua nhé.

Tạm thời tôi bỏ qua bé Phương tý bởi vì ngày nào sau thi xong em cũng đều bước ra khỏi lớp với bộ mặt tươi tỉnh đến rùng mình, như thế cũng đủ hiểu kết qua ra sao rồi. Còn về phía những người khác.

Đầu tiên là thằng khanh khờ. Thằng quỷ này thuộc loại học lực trung bình trong lớp nên lúc nào mặt cũng xụ ra một đống là đều hiển nhiên, duy chỉ có một môn mà nó mỉm cười được khi thi xong đó là môn thể dục mà thôi.

Còn về Hoàng Mai, theo nhận xét riêng của tôi thì em cũng là một học sinh giỏi, và đặc biệt giỏi đều ở tất cả các môn nhưng so với thằng Toàn thì Hoàng Mai vẫn còn thua vài bậc nhưng so với tôi thì Hoàng Mai có lẽ hơn tôi gần chục bậc. Đều đó giải thích vì sao mà Hoàng Mai đa phần là cười tươi sau khi ra khỏi phòng thi mặc dù đôi khi cũng hơi buồn buồn. Nhưng theo cảm giác của tôi thì cô nàng chắc chỉ muồn vì bài làm không được kết quả không như mong đợi thôi chứ chả có bài nào lụi giống như tôi đâu.

Tiếp theo là đến Lam Ngọc. À mà thôi đi, lúc nào em cũng ra khỏi phòng thì với bộ mặt lạnh như băng thế kia thì có thánh mới đoán nổi là lụi hay trúng. Mà theo như tôi quan sát thì Lam Ngọc học cũng khá lắm, có thể xếp vào loại học sinh khá giỏi đấy chỉ có điều là còn thua Hoàng Mai một xíu thôi. Nhưng đối với dân nhà võ thì thành tích ấy cũng là đáng nể rồi.

Kế tiếp là đến Lan và thằng Toàn. Sở dĩ tôi xếp hai người nay vào chung một nhóm là vì theo cảm tính của tôi thì hai người này học cũng không chênh lệch nhau là bao. Thế nên sau khi thi xong thì mặt hai người này nhìn phơn phởn là điều hiển nhiên.

Và theo như trí nhớ của tôi lúc đó kết hợp với gọi điện hỏi thăm thì cũng đã tra ra điểm tổng kết học kì một năm đó cho mọi người coi rồi. cụ thể đây:

-Khanh khờ : 5.5, học lực trung bình.

-Lam Ngọc: 8.0 học lực khá, khống chế môn gì thì tôi không rõ.

-Hoàng Mai: 8.2 học lực giỏi.

-Lanna: 8.5 giỏi.

-Toàn phởn: 8.6 giỏi.

-Và đương kim quán quân cho đến hôm nay đó chính là: Ngọc Phương với số điểm cực khủng 9.1, một số điểm mà bất kì thằng học lớp chọn nào cũng phải ngao ngán

Đúng là một kết quả không tồi phải không nào duy chỉ có tôi với số điểm 7.9 là chả bằng ai cả, chắc có lẽ là hơn được thằng Khanh khờ , uầy thiệt là buồn quá đi mà.

Nhưng nghĩ lại thì cũng chả sao cả, miễn sao đừng bị khống chế là đủ rồi. Vả lại nếu để tâm thì còn tinh thần đâu mà ăn noel nữa chứ, sắp tới noel rồi mà. Bỏ hết thôi, thả ga nào…