Cappuccino

Chương 6




Không còn có thế đứng ngoài cuộc được nữa, tôi đã yêu cầu Hoàng Mai kể hết mọi chuyện của em cho tôi biết, một quyết định đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi, một quyết định không tưởng:

-Lúc trước gia đình Mai còn khá giả lắm, không lo ăn không lo ở, mọi người trong gia đình sống rất hạnh phúc.

-Nhưng rồi Phong biết không – giọng em bắt đầu rung rung.

-Công ty của ba Mai vì làm ăn thua lỗ nên bị phá sản, còn ba Mai vì quá tuyệt vọng nên lao đầu vào cờ bạc,rượu chè suốt ngày. Nguồn sống duy nhất của gia đình chỉ trong chờ vào đồng lương ít ỏi của mẹ Mai. Gia đình Mai dần xuống dốc từ đó.

-Hè năm trước Mai đã gặp Vũ, là tên lúc nãy Phong gặp đấy. Hắn bắt đầu tán tỉnh Mai, lúc đầu Mai cũng không đồng ý, nhưng vì còn phải lo tiền học cho đứa em đang học cấp hai nên Mai đành ưng thuận hắn bởi gia đình hắn rất giàu. Từ hắn Mai có thể tích góp từng đồng tiền để đóng tiền học đầu năm cho em Mai cũng như trang trải cho cả gia đình.

-Nhưng Mai không ngờ hắn lại là một tên hèn hạ, xấu xa đến thế.

Đến đây hai mắt Mai đã ướt đẫm, tôi định bảo em thôi nhưng em lắc đầu rồi kể tiếp.

-Càng ngày Mai càng lệ thuộc vào hắn, thấy thế hắn càng lấn tới, lần nào đi với hắn, hết ôm Mai rồi hôn hít đã đành, hắn còn bạo dạn hơn sờ đùi rồi thậm chí còn sờ cả…ngực…nữa…hức…

Mai ôm mặt òa khóc nức nở, lúc đó tôi chỉ biết kéo Mai lại gần, cho nàng mượn bờ vai mà khóc trước ánh mắt tò mò, soi mói của mấy đứa học sinh trong can-tin, nhưng tôi chằng quan tâm về việc đó.

Một lát sau bớt khóc khóc, Mai mới sùi sục kể tiếp:

-Đối với số tiền mà hắn đưa cho Mai, thì những việc đó chẳng đáng là bao, Mai có thể chiu đựng được. Cứ tưởng hẵn sẽ dừng lại ở đó nhưng không, Mai đã lầm….vào cái đêm trước khi chuẩn bị nhập học, hắn hẹn Mai ra quán nước rồi cho Mai uống thứ nước gì đó làm tay chân Mai rủn rủn rồi thiếp đi. Khi tỉnh dậy Mai đã giật thót khi thấy mình đang nằm trong nhà nghỉ còn hắn thì đang cởi từng lớp đồ trên người Mai ra, lúc đấy Mai chỉ còn đủ sức tán hắn một bạt tay rồi ôm đồ bỏ chạy ra ngoài. Phong biết không lúc đó Mai hoảng lắm, chỉ muốn mình đừng sinh ra trên đời này để khỏi phải chịu mọi đau khổ…! – Nói đến đây Mai không còn kể được nữa, nước mắt đã tuôn dài.

Tôi chỉ biết nhìn Mai khóc sùi sục mà lắc đầu tặc lưỡi tiếc thay cho một cô gái xinh đẹp vậy mà phải chịu nhiều tổn thương. Thế nên lúc đó trong đầu tôi chỉ mang một ý nghĩ duy nhất đó là “ dù có thế nào cũng phải bảo vệ cô gái bất hạnh này đến cùng!”

Nắm chặc đôi vai đang rung rẩy của Mai, tôi hứa chắc nịch:

-Mai yên tâm, từ nay Phong hứa sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ Mai.

-Nhưng…!

-Không nhưng nhị gì hết! Phong đã quyết rồi! Mai hãy tin ở Phong…! – Tôi cười với vẻ tự tin.

-Ừ…Cám ơn…Phong! – Em khẽ mỉm cười.

Nói xong tôi vội đưa Mai ra khỏi can-tin ngay vì ở càng lâu mấy tụi học sinh càng bán tán, tôi lại càng ngứa tay muốn động thủ.

Dọc đường đi vào lớp, em nó cứ líu ríu nắm lấy tay tôi sợ sệch trông thấy tội. Có lẽ em nó còn yếu đuối hơn cả Ngọc Phương nữa, nhỏ Phương ngoài cái tính hay mít ướt ra thì lúc nào cũng trang bị một đôi mắt xa xăm với cái pháo đài sách khiến thằng nào tinh thần thép đến mấy cũng phải lắc đầu ngao ngán. Nhưng Hoàng Mai lại hoàn toàn khác, tính cách dịu dàng, ôn nhu, dễ tin người có thể bị người ta dụ dỗ lúc nào không hay, thế nên mục tiêu trước mắt của tôi lúc này là đảm bảo an toàn cho Hoàng Mai mà thôi.

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, nói là đối phó với cái bọn thằng Vũ chứ tôi cũng chả nghĩ ra được cách nào ngoài việc chờ bọn nó hành động rồi tùy cơ ứng biến mà chống trả thôi. Biết làm sao được, tôi ngoài sáng bọn nó trong tối mà.

==================

Ra về, sau khi đưa em Mai về nhà an toàn xong, nhìn đồng hồ cũng đã 12h30 rồi, buổi trưa lớp tôi còn phải học thể dục nữa, thế là tôi đâm ngán làm biếng về nhà, mà nếu ở lại thì không biết ăn, ngủ, nghĩ chỗ nào. Còn đang gãi đâu bức tóc suy nghĩ thì tôi chợt nhìn về phía thư viện, nơi cánh cửa đang mở toang đón chào các “đọc giả”, hề hề…thề có trời mới biết lúc đó mặt tôi gian cỡ nào.

Vào đến thư viện, trong tay đang cầm 2 hộp cơm mua ở quán Alice, một cho tôi, một để dự trữ dịp “cần”, đã thấy ngay Ngọc Phương đang lúi cúi đọc sách, đã thế trên bàn còn để nguyên chồng sách cao vút nhìn mà phát hoảng.

Rón rén bước vòng ra sau lưng nhỏ, tôi cười thầm:

-“Người gì mà mê đọc sách thấy ớn. Có người đi vào cũng chẳng hay, có ngày bọn người xấu lẻn vào thì sao? Cơ mà có mình mình thôi chứ ai! “

Nhanh tay bịt mắt nhỏ, tôi suýt phá lên cười vì nhỏ cứ quơ quàng xung quanh, miệng thì cứ ú a ú ớ. Còn đang đắc ý cười thầm trong bụng thì thấy tay nhỏ nắm trúng tay tôi rồi nhỏ cứ nắn nắn như thăm dò.

-“Quái nhỏ làm gì thế không biết?”

Chợt nhỏ thả lỏng người, không quơ quàng nữa. Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì nhỏ lại lò mò cấy viết trên bàn rồi viết vào cuốn sổ.

-[Phong đáng ghét...!]

Ớ… ặc… ọc… éc… ột…tôi ngớ người bỏ tay khỏi mặt của Ngọc Phương mà trợn mắt nhìn vào cuốn sổ.

-“Nhỏ là siêu nhân chắc! Không cần nhìn mà vẫn biết tôi, lại còn viết chữ trong lúc bịt mắt nữa chứ! X-men high class đây sao?”

Trong khi tôi vẫn trố mắt ra kinh ngạc thì nhỏ quay sang tôi, cằm cuốn sổ dí vào mặt.

-[Chỗ thư viện yên tịnh ma quỷ không được vào quấy phá!]

-“Ơ ma quỷ gì ở đây, hôm nay ăn gan hùm chắc!” – Tôi bật cười vì không ngờ nhỏ cũng biết đùa.

-Ừ…thì ma quỷ xin tá túc buổi trưa, trời nắng quá sợ hồn siêu phách táng lắm! – Tôi trêu lại.

-[Nhà không về, ở lại thư viện làm gì?] – Nhỏ tròn mắt.

-Hì…nhà Phong thì xa mà buổi trưa lại có tiết nên làm biếng về quá – Rồi tôi làm mặt dễ thương nhất có thể – Phương cho ở nhờ thư viện tý nhá! Chút đến giờ thì xuống học luôn.

Nhỏ khoang tay trước ngực phân vân một hồi rồi viết:

-[Thôi được rồi, ở đây đừng làm ổn với quậy phá đó!]

Tôi gật đầu lia lịa cười hềnh hệch ngay. Cơ mà làm như mình là con nít không bằng, làm ồn với chả quậy phá nữa. Rõ khỗ!

Vừa định lấy hộp cơm ra nhăm nhi thì bị nhỏ ngăn lại ngay:

-[Trong thư viện không được ăn uống!]

-Hơ…! Trong thư viện có luật này á? – Tôi ngạc nhiên

-[Phong ăn rồi ảnh hưởng đến người khác đọc sách thì sao?] – Nhỏ cau mày

-Thôi mà…! Thư viện giờ có ai đâu…! phong đói quá cho ăn tý nha…nha…nha – Tôi lại nặn bộ mặt dễ thương nhất.

-[Phục Phong luôn...! Ăn thì ăn đi, nhớ đừng bầy bừa ra đó] – Nhỏ lắc đầu rồi chạy tót vào bàn đọc sách tiếp.

Con người gì thế này, suốt ngày toàn sách là sách, chã biết có ma nào đeo đuổi không! Mà chắc là từ không đến không dám rồi, lúc nào cũng một đống sách án ngữ trước mặt thế này thì ai chịu cho thấu. À mà có đấy…! Cái hôm mới vào học cũng có mấy thằng lẻo đẻo theo nhỏ lúc ra về đấy chứ, chắc tại thấy nhỏ xinh xinh ngộ ngộ nên định tán tỉnh, một hồi sau cả thẩy đều rút lui hết, trông mặt thằng nào thằng nấy như chết trôi là biết nhỏ cứng cựa cỡ nào rồi.

Tôi đặt hộp cơm dự trữ trên bàn trước ánh mắt ngạc nhiên của nhỏ:

-Ăn trưa đi, bộ tính nhịn đói sao?

-[Không có thói quen ăn trưa]

-Không ăn cũng phải ăn!

Nói rồi tôi dẹp chồng sách để trên bàn xuống đất rồi mở hộp cơm đưa cho nhỏ.

Hết cách nhỏ đành cầm thìa lên ăn miếng cưỡng.

-Đấy thế có tốt không! Mau ăn chóng lớn! – tôi láo táo.

Nhỏ không nói gì chỉ mỉm cười, hai gò má hồng hồng thỉnh thoảng cứ ngẩng người ra suy nghĩ đợi tôi gọi mới giật mình cúi đầu ăn tiếp mà hai gò má đỏ lựng. Khác người…!

Ăn xong nhỏ lại lôi chồng sách lên bàn đọc tiếp, tôi thì ngồi đần mặt ra mà chã có gì làm. Buồn buồn lấy cuốn sách trên bàn nhỏ đọc thử:

-“Èo…triết lý sống” – Tôi nhăn mặt.

-“Ọc…lịch sử nhân loại” – Tôi trợn mắt.

-“Éc…hội họa phương Tây” – Tôi há hốc.

-“Nhật kí Trang Nguyễn Ngọc Phương” – Ê cài này được nè.

“Nhật ký ngày…tháng…năm…. Hôm nay tên đáng ghét đó….”

Tôi còn chưa đọc hết câu đã bị nhỏ giật lại, mặt mày đỏ lựng.

-Nè tên đáng ghét nào đấy! – Tôi làm mặt gian.

-[Không biết]

-Ớ…không biết sao lại ghi trong nhật kí?

-[Thích thì ghi, không liên quan đến mấy người, đồ đọc lén nhật kí] – Nhỏ phùng má cau mày làm mặt giận.

-Không cho biết thì thôi! Mà nè nhật kí mà để lung tung thế người ta mượn nhầm thì tình sao hở?

-………… – Không trả lời cấm đầu vào sách đọc.

Đấy thấy chưa…! Quả là khác người mà, không ai dám đeo đuổi là phải.

Thế nhưng tôi là một trường hợp ngoài lệ, một học sinh cá biệt như tôi thì làm sao có thể chịu thua một cô bé con như thế này chứ.

-Nè có cuốn sách nào hay hay không, giới thiệu Phong với!

-[Thư viện không có truyện tranh]

Ở cái nhỏ này, hôm nay dám móc họng mình nữa, bình tĩnh, bình tĩnh:

-Phong có đòi truyện tranh đâu, kiếm cuốn sách nào li kì hấp dẫn á!

-[Nói thế thì ai mà kiếm cho được]

-À phải rồi, có truyện ma, kinh dị không cho Phong mượn đọc tý! – Tôi vỗ đùi cái bép vì nghĩ ra trò khĩ.

Mặt nhỏ hơi sợ chỉ về góc trái thư viện, biết nhỏ sợ ma nên tôi càng vòi vĩnh.

-Dẫn Phong tới đó đi, Phong không biết đường, nhỡ lạc, hề hề! – tôi cười giòn như bắp ran.

Cơ mà nếu tôi đi một mình thì có mà lạc thật đấy, mấy cái tủ sách đủ thể loại dựng sát vào nhau nhìn như cái mê cung, đã thế thư viện này còn rộng lớn chán, con nít mà vào đây thế nào cũng lạc mấy ngày.

Nhỏ chỉ tôi cái tủ sách cao đồ sộ trước mặt làm tôi phát hoảng. Có đủ tất cả các loại ma luôn. Tôi chộp ngay cuốn “ Ma nữ báo oán” mà tôi đã đọc trước đó. Thực ra thì tôi cũng không muốn đọc sách làm gì cho mỏi mắt, cốt là để hù nhỏ Phương một phen thôi, nhỏ này nhát lắm. Thế là tôi lật ngay trang có tình tiết ma hãi nhất mà lúc mới đọc tôi còn sỡn da gà.

Tằn hắn giọng cho trong trẽo rồi tôi làm giọng ồm ồm đọc vừa đủ để nhỏ đang lựa sách bên kia cũng nghe được.

“…gió thôi nhè nhẹ rít qua nhưng tán cây làm chúng khua nhau xao xạc bên ngoài của sổ, chàng trai lại nhớ đến cảnh tượng đêm qua tự tay mình đã chặt cô gái thành từng khúc cũng trong đêm gió thế này…. Ầm…bỗng một đợt gió lớn nổi lên làm tung cánh cửa sổ khiến cho gió lùa vào nhà thổi vào mình chàng trai nghe lạnh buốt cả sóng lưng…”

Đến đây tôi phải nhịn cười giây lát không đọc tiếp được nữa vì nhỏ bây giờ đang nép sát vào tay tôi nhưng tai vẫn cố gắng nghe.

-“Gớm…! Đã sợ còn khoái nghe truyện ma, đã thế thì anh đây cho em ngất ngây con gà tây luôn.!”

Nuốt cục cười vào bụng, tôi bắt đâu kể tiếp, giọng nghe ma quái hơn.

“…sau khi mò mẫm đóng được của sổ xong, bỗng chàng trai giật thót người khi nghe những tiếng keng két phát ra tù cái cửa tủ quần áo, nơi mà hắn đã giấu xác cô hái hôm trước. Nuốt khan, chàng trai rón rén, sợ sệch đi về phía cqi tủ mà cửa vẫn còn đóng chặt, lấy hết bình tĩnh, chàng trai mở cửa tủ ra…..không có gì khác lạ. Vừa định thở phào nhẹ nhõm thì bất chợt, một bàn tay lạnh buốt, ẩm ướt đặt lên vai hắn…!

-Hơ…! Sau lưng Phương có cái gì kìa…!

Nhỏ hốt hoảng la thất thanh, bay lên ôm tôi cứng ngắc làm tôi bật cười, chảy cả nước mắt.

-“Trời ơi, người gì đâu mà nhát gớm…!”

Lúc sau định thần lại, nhỏ hốt hoảng khi thấy mình giờ đây đang nằm gọn trong lòng tôi, được tôi bế sốc. Biết mình bị lừa. nhỏ tức tối giẩy nẩy hồng thoát ra khỏi tôi, còn tôi thì sợ nhỏ té nên cứ ôm chặt không buông, cũng may mà tôi có tập đứng tấn ôm vật nặng từ nhỏ nên tôi vẫn còn trụ được. Lúc sau thấm mệt nhỏ không còn giẩy nữa, mặt mày đỏ ửng lên vì mệt, vừa thả nhỏ xuống ngồi dựa tủ sách là nhỏ đã gục mặt ôm gối bật khóc rõ lớn.

-‘Tiu…tiu…tiu”

Nhỏ khóc cứ như thét, cầu mong đừng có ai nghe thấy.Tôi luống cuống chạy ra đóng cửa lại rồi ngồi xuống dỗ nhỏ nín khóc.

Bó cẳng rồi, dùng mọi cách từ hạ giọng xin lỗi cho đến làm mặt xấu chọc ghẹo vẫn không làm nhỏ nín khóc được, trái lại còn làm nhỏ khóc bạo hơn nữa chứ, cứ như châm dầu vào lửa vậy.

Đang bối rối tìm cách thì tôi chợt nhớ đến cái hôm mà tôi bù lu bù loa giả đau để chọc nhỏ, ấy thế mà nhỏ ôm tôi một phát vào lòng rồi dỗ dành làm tôi cứ ngu người ra. Chả biết có hiệu nghiệm không nhưng tôi vẫn đánh bạo làm liều, ôm nhỏ vào lòng rồi lấy tay nhè nhẹ vỗ lưng nhỏ như nhỏ đã làm với tôi hôm trước. Tôi có thể cảm thấy từng giọt nước mắt nóng hổi của nhỏ đang lan khắp ngực áo của mình. Lúc đó tôi thấy áy náy cô cùng, biết nhỏ mít ướt rồi mà còn…thiệt là!

Vừa dỗ tôi vừa thì thầm vào tai nhỏ những lời tận đáy lòng mình.

-Phương ơi…! Đừng khóc nữa, Phong biết lỗi rồi, Phong không làm Phương buồn nữa đâu!

-…………….!

-Phương cứ khóc mai Phong áy náy lắm!

-……………!

Dỗ sao nhỏ cũng chả nín, có lúc vừa khóc vừa đấm vào ngực tôi nữa. Quýnh quáng quá chả biết dỗ thế nào. Nhớ đến mấy câu dỗ dành mà tôi dùng để dỗ thằng cháu lúc còn ở quê nội, lựa đại một câu tôi phan vào:

-Ớ… ơ…nín đi Phong thương…nín đi thương nhiều nà… ớ… ơ!

Nhỏ chợt nín bặt, thỉnh thoảng chỉ nấc lên vài tiếng, còn tôi cũng nín theo luôn.

-“Tổ cha nó dại mồm rồi! Lựa ngay câu nghiệt chốt với nhỏ, kỳ này chắc bị xé xác mất”

Luốn cuống nhìn xuống thì thấy nhỏ ngủ mất tiêu.

-“Ặc thật…! Khóc đã đời rồi ngủ khò ngon lành, nhỏ hồn nhiên tợn!”

Nhưng mà dù sao nhỏ cũng hết khóc rồi, tôi nhẹ lòng hẵn, nhìn nhỏ nắm tay lại để gần mặt cứ như đang mút ngón tay vậy, trông dễ thương cực, có nhỏ em gái thế này sướng gì bằng. Đang miên man suy nghĩ, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

===================

Mơ màng thức dậy, giật mình khi thấy nhỏ ngồi ngắm mình từ lúc nào, còn đang cười khút khít nữa.

-“Chậc! Để nhỏ thấy tật xấu của mình lúc ngủ rồi!” – Tôi ngồi dậy gãi đầu cười trừ.

-Phương ngồi đây nãy giờ đấy hở?

Gật.

-Phong ngủ lâu chưa?

Nhỏ chỉ tay lên cái đồng hồ to đùng của thư viện,

-“Chết 1h50 rồi, chuẩn bị vào học đên nơi!”

Nhìn nhỏ thay đồ thể dục từ lúc nào rồi, tôi luống cuống lục bộ đồ thể dục trong cặp rồi chạy biến đi thay.

Trở lại thư viện với bộ dạng khổng thể thể thảm hơn được, tôi sốc nặng khi thấy nhỏ vẫn hồn nhiên đọc sách, nhìn lên đồng hồ tôi lại càng sốc bạo thí điều miệng chưa chạm đất…1h30…!

Ngờ ngợ ra mình vừa bị lừa định mở miệng ra hỏi nhỏ vài câu cho ra lẽ lại bị nhỏ dí cuốn sổ vào mặt:

-[Lúc nãy Phong hứa không làm Phương buồn rồi mà, muốn nuốt lời hay sao?]

-Nhưng…- vừa định mở miệng nhưng khi đọc xong dòn kế tiếp, tôi im bặt luôn không dám ngốc đầu dậy.

-[Lúc nãy Phương nín rồi, Phong không thương thì thôi, còn làm dữ nữa]

Có thể nói lúc này tôi ngụp lăn trong biển ngượng ngùn toàn tập, chẳng thể ú ớ thêm được câu nào nữa. Ai ngờ nhỏ lại nhớ dai đến thế kia chứ, lại nhớ toàn câu nghiệt mới ác. Trông lù khù thế mà gớm thật…!

Thấy tôi cứng họng không nói được một lời nào nữa, nhỏ phì cười rồi viết:

-[Thôi mình đi học thể dục đi, đứng đây hoài trễ đó!]

May mà nhỏ nói trước nếu không tôi có mà đứng đó ú ớ tời chiều. Chậc…! con gái dù hiền hay dữ đều rất ghê gớm theo mọi cách!

==================

Học võ thật ra không khó, nó chỉ đòi hỏi người học phải có niềm đam mê và ý chí không bỏ cuộc, bởi quá trình học võ là một sự khổ luyện cả về tinh thần và thể xác, thế nhưng vai trò của người dạy võ mà chúng ta gọi nôm na là “sư phụ” cũng không hề nhỏ. Họ là những người truyền lửa cũng như những tuyệt kỷ võ học cho những môn đồ của mình. Không có một cao thủ võ học nào là không có sư phụ cả, ngay cả Lý Tiểu Long cũng phải hạ mình dưới chân huyền thoại Diệp Vấn. Từ đó có thề nói vai trò của ‘sư phụ” trong việc dạy võ đó lớn đến mức nào, giờ đây tôi được vinh hạnh đảm nhiệm vai trò thiêng liêng ấy không ai khác là với Lan…. Đã trót hứa sẽ dạy võ cho nàng rồi, tôi không thể thất hứa được, vì thế đúng bon 6h là tôi đã có mặt tại nhà Lan…bắt đầu sự nghiệp “sư phụ” với đủ thứ chuyện bi hài tại nhà Lan…