Cappuccino

Chương 67




Tôi vẫn còn nhớ cái đêm u tối đó, một đêm mưa to như trút nước.

Viễn tưởng tôi và Hoàng Mai sẽ mãi mãi là của nhau sau những gì chúng tôi đã trải qua nhưng không. Cuộc đời không bao giờ suông sẽ như ta tưởng, mong ước vẫn chỉ là ước mong.

Trong đêm ấy, Hoàng Mai đã thằng thừng nói lời chia tay với tôi. Những lời nói của em tựa như tiếng sét chát chúa trên bầu trời đen ngòm đánh vào tai tôi đến choáng váng cả mặt mày.

Phải khó khăn lắm tôi mới nhả được những thứ đang nghẹn ứ trong cổ họng của mình ra để gượng lời nói với em:

-Tại sao vậy Mai…chúng ta…đang rất tốt mà…!

Nghe tôi nói, em chỉ cười khẩy rồi nhìn thẳng vào mặt tôi tuông ra những lời nói chua ngoa như oán hờn bấy lâu nay:

-Tại sao ư? Vì cơ bản anh không thực sự yêu em!

-Không…thể nào, anh yêu em mà!

-Anh yêu em? Được, vậy em hỏi anh lúc trước, sau khi anh rời khỏi nhà của Lanna, anh không về lại qua nhà của Ngọc Phương, còn nói dối em là qua nhà bạn nữa, vì sao?

-Anh…

-Rồi lúc diễn văn nghệ chiếc áo kỉ vật của mẹ anh, đến em anh còn chưa cho đụng vào vậy mà anh lại đem nó cho Lanna mặc, anh có xem em ra gì không?

-Nhưng…

-Những chuyện ấy qua rồi em cũng đã tha thứ cho anh! Nhưng cho đến noel năm nay, anh đã làm em thất vọng hoàn toàn!

-Sao chứ…?

-Thực chất, anh không ở nhà Toàn như anh đã nói. Em đã gọi điện cho Nhi, bạn ấy nói rằng tiệc đã kết thúc lúc 10h tối, vậy từ 10h tối cho đến sáng nay anh đã đi đâu chứ?

-Anh…đi…à

-Đến giờ này anh còn muốn dối gạt em sao! Em đã cho anh rất nhiều cơ hội để trả lời lại rồi nhưng anh vẫn thế, chẳng thay đổi chút nào! Bởi lẽ anh có bao giờ yêu em thật lòng đâu….

….Chát….

Như thể nhưng căm phẫn đã dồn nén tự bao giờ, vừa dứt câu Hoàng Mai liền vung tay tát vào mặt tôi một bạt tay đau điếng. Nhưng cái tát đó không bao giờ bì được nỗi đau đang giày xéo trái tim tôi lúc này.

Phải, từ đó đến giờ tôi đã dối gạt em rất nhiều. Từ việc giúp đỡ bé Phương, cho đến việc đi chơi noel năm nay chẳng lần nào mà tôi không nói dối em cả. Thật lòng mà nói tôi không muốn dối gạt em đâu nhưng mỗi lần đối diện với khuôn mặt thánh thiện ấy tôi chẳng thể nào nói thật được, sợ rằng em sẽ buồn, sẽ giận tôi và tôi phải tốn rất nhiều thời gian mới dỗ dành em được.

Nhưng dù biện cho mình một lí do như thế, tôi cũng chẳng thể nào thỏa mãn nỗi. Dường như đó không phải là lí do duy nhất tôi nói dối em. Thế chẳng lẽ tôi đã không em yêu thật lòng như em đã nói hay sao?

-Không, không thể nào! Anh vẫn yêu em mà!

Tôi lớn giọng tột độ như thể đang cãi lại chính bản thân của mình. Nhưng Hoàng Mai vẫn bình thản:

-Vậy em hỏi anh một lần cuối! Tối noel qua anh đã đi đâu?

-Anh…đến nhà…Lanna!

-Anh đã làm gì ở đó?

-Anh chỉ ăn noel cùng rồi ra về thôi!

Đến đây Hoàng Mai bỗng lắc đầu bước lui về sau như thể tôi là một tên xấu xa nhất thế gian vậy:

-Phong, hết rồi! Đến bây giờ anh vẫn còn dối gạt em!

-Anh, dối gạt em chuyện gì chứ!

-Không ư! Lúc ban sáng hôm đó anh về, người anh toàn là mùi nước hoa con gái, lại còn đem chậu Lan về nữa! Ngay từ đầu anh đâu có yêu em, anh chỉ vì trách nhiệm muốn bảo vệ cho em thôi phải không?

Đến đây tôi chẳng còn có thể biện mình được một lời nào nữa. Những lí lẽ của Hoàng Mai quá xác đáng.

Tôi đã từng nói rằng, con gái có giác quan thứ 6 là hoàn toàn đúng. Hoàng Mai bằng một cách nào đó đã cảm nhận được tôi không thực sự yêu em ấy. Nhưng đó chỉ là lúc trước, còn bây giờ khi em đã chiếm một phần không nhỏ trong trái tim tôi rồi, cớ sao sự việc lại diễn biến đến mức này cơ chứ.

Thế rồi…Hoàng Mai từ từ bước đi, để lại cho tôi những lời nói chua xót đến nhói lòng:

-Phong, vì anh em đã thay đổi rất nhiều từ cách ăn mặc cho đến tính cách! Nhưng anh không bao giờ chịu hiểu cho em cả! Vậy…kể từ ngày mai em sẽ không còn là Hoàng Mai bé bỏng, hiền dịu của anh nữa! Hãy quên em đi, hãy cất em vào một chiếc tủ kí ức nào đó mà không một loại khoá nào có thể mở được!

-Mai à em đừng đi! – Tôi vói giọng yếu ớt.

-Anh vẫn còn non nớt trong tình yêu lắm, anh vẫn chưa thể đình hình được tình yêu là gì đâu! Em biết em không phải là người duy nhất yêu anh. Nhưng em chỉ khuyên anh một điều, trước khi yêu ai, anh phải hiểu được tình yêu là gì trước đã, nếu không anh chỉ khiến người đó đau hơn mà thôi…

-Đừng bỏ rơi anh mà….

-Những lời em muốn nói với anh đã hết rồi, làm theo hay không là tùy anh! Tạm biệt Phong, người em đã từng yêu rất nhiều…

Khi tiếng nói của Hoàng Mai vừa dứt thì cũng là lúc hình bóng của em trong cơn mưa không còn nữa chỉ để lại một mình tôi sám hối trước bức tường mưa dày đặc, tầm tả trong đêm tối u buồn, não ruột

Hoàng Mai đã xa tôi thật rồi, người con gái lúc nào cũng thương yêu tôi. Chỉ vì tôi non nớt trong tình yêu mà đã để vuột mất em trong tầm tay. Chỉ cách đây ít tiếng tôi và em còn tay trong tay vui vẻ biết chừng nào vậy mà bây giờ lại mỗi đứa một nơi.

Còn có thể nói gì được đây ngoài hai chữ kết thúc? Tôi với em thậm chí đã tính đến chuyện sau này của hai đứa như một lời hẹn ước cho tương lai tươi đẹp trước mắt…

Mưa vẫn rơi lả tả trên con đường nhựa giờ này đã ướt sũng vì thấm nước. Từng cơn gió cứ rít vào người tôi lạnh đến cắt da cắt thịt nhưng dù gió có lạnh đến đâu cũng không thể bì được với trái tim đã bị đóng băng của tôi lúc này.

Tôi có thể cảm nhận được nó giá lạnh, đau buốt đến dường nào. Trái tim của tôi nó thoi thóp, đập một cách yếu ớt trong lồng ngực như đang mất dần sự sống theo chủ nhân của nó giờ đây đang tàn tạ dần theo từng gót chân lạnh lùng của Hoàng Mai.

Phải khó khăn lắm tôi mới nhấc mình lên lê từng bước độc hành về bãi giữ xe được. Tôi phờ phệt đến nỗi ông chủ bãi phải bắt tôi đưa thẻ xe ra trước mới được vào lấy xe. Trông sắc mắt của ông ta nhìn tôi cứ y như rằng tôi là một thằng bụi đời vô gia cư vậy, miệt thị, đầy vẻ xem thường.

Nhưng lúc đấy tôi đã hoàn toàn mất tự chủ rồi, mọi hành động của tôi chỉ là do bản năng thôi thúc khiến tôi phải làm thôi. Lí trí của tôi hiện giờ đã tạm chết theo lời nói cay đắng của Hoàng Mai mất rồi. Không một lời nói nào hiện giờ có thể đâm xuyên tai tôi cả. Vậy nên tôi cứ đạp trong màn mưa riệu rã bỏ mặt tiếng gọi í ới của ông chủ bãi phía sau lưng…

Tôi cứ gồng người đạp, rồi lại đạp, chẳng biết tôi đã đạp bao xa, đạp bao lâu. Tôi chỉ biết được khi dừng lại tôi đã hoàn toàn kiệt sức. Mồ hôi hòa với nước mưa chảy vào miệng tôi nghe mặn chát. Lúc đó tôi chỉ muốn gào thét thật to cho vơi hết nỗi buồn bực đang lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi.

Nhưng tôi thật vô dụng, đến mở miệng la thật to tôi còn chẳng làm được. Khắp người bây giờ tê rần, mất hết sức lực. Và quan trọng hơn hết là tinh thần của tôi bây giờ đã hoàn toàn suy sụp.

Những hình ảnh của Hoàng Mai vẫn còn in hằn trong tâm trí của tôi rõ như ban ngày. Ánh mắt ấy, đôi môi ấy và cả nụ cười thiên thần của em nữa tôi chẳng thể nào quên được. Nhưng tôi đã mất tất cả rồi, có thể làm gì được đây chứ, chỉ biết ôm nỗi đau ngồi khóc than trong đêm mưa lạnh lẽo mà thôi.

Chợt…một tia sáng nhỏ chiếu thẳng vào mắt tôi. Nhìn theo tia sáng ấy tôi phát hiện một mảnh gương vỡ đang nhô ra từ trong đống rác kế bên cây cột điện.

Tức thì những ý nghĩ tiêu cực lại xâm chiếm lấy khối óc vô hồn đang ngày một tàn lụi của tôi.

Tôi liệu rằng, nếu như tôi chết đi mọi chuyện có chuyển biến tốt hơn không? Bây giờ tôi đã mất tất cả, ngay cả người con gái tôi yêu nhất cũng đã ra đi. Tôi còn lại gì đây ngoài cái thể xác vô dụng mà đến tôi còn cảm thấy chán nản?

Tôi run rẩy lôi mảnh gương từ trong đống rác ấy ra. Mảnh gương khá vừa tay, rất sắc, cảm tưởng như nó vỡ ra là để phục vụ cho mục đích hiện giờ của tôi vậy.

Chậm rãi đưa mảnh gương kề gần cổ tay, tôi tự hỏi một vết cắt có làm tôi thanh thản hay không? Chắc là có, bởi vì khi chết đi rồi tôi sẽ không cảm thấy việc gì nữa. Nỗi buồn, tức giận, đau đớn, thất vọng, những thứ làm con người đâu khỗ tất cả tôi đều không thể cảm nhận được nữa. Vậy chắc là thanh thản rồi, chỉ cần một vết cắt thôi. Mày có thể làm được mà Phong, một vết cắt mày sẽ chẳng cảm thấy gì nữa, làm đi nào…

-Ê Phong, mày làm gì thế?

Tôi nhắm mắt, toan khứa mạnh một đường thì từ đâu một giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi giật thót, đánh rơi mạnh kính xuống đất vỡ tan tành.

-Mày làm gì ngồi trước cổng nhà tao vậy?

Giọng nói đó lại vang lên và lần này với nổ lực rướng cao đôi mắt của mình lên, tôi nhận ra được đó là thằng Toàn. Và nơi tôi ngồi nãy giờ là trước cổng nhà nó.

-Mày làm gì vậy, sao lại ngồi ngoài này? – Nó cố gắng sốc người tôi đứng dậy. – Sao lại ra nông nỗi thế này vậy?

Đến lúc này, nỗi uất ức trong lòng tôi như vỡ òa. Tôi bấu chặt lấy hai vai nó mà khóc rống lên uất nghẹn như một đứa bé:

-Hoàng Mai…ức…chia tay tao rồi…!

-Sao, Hoàng Mai…chia tay…mày

-Phải, mới…vừa nãy!

Nó nhìn một lượt không gian xung quanh rồi choàng vai, dìu tôi đến cổng:

-Trời mưa rồi, vào nhà trước đã!

Mặc vào bộ đồ khô ráo nó đưa cho tôi. Không khí xung quanh tôi bỗng dưng ấm lại rất nhiều nhưng vẫn không thể nào xoa dịu nỗi đau đang âm ỉ trong trái tim tôi được. Nhìn đâu tôi cũng thấy hình ảnh của Hoàng Mai, nhắm mắt lại hình ảnh của em lại hiện ra rõ hơn khiến tôi không thể nào quên em 1 phút nào được

-Đây, mày uống đi cho tỉnh táo!

Toàn phởn đặt tách cà phê nóng hổi nghi ngút khói trước mặt tôi rồi nhíu mày dò hỏi:

-Hoàng Mai thật là đã chia tay với mày rồi à?

-Không thấy tao ra nông nổi thế này sao còn hỏi nữa?

-Đáng lí ra mày phải vui lên làm gì mặt một đống thế kia?

-Vui cái nổi gì chứ, bây giờ tao đã mất hết tất cả rồi!

Chừng như không tin được vào những lời nói của tôi nên nó giở giọng nghi hoặc nửa bông đùa:

-Này Phong, mày đừng nói là đã yêu con Mai thiệt nhé!

-Sao lại đừng nói! Tao yêu Hoàng Mai thật mà!

-Vậy còn Lanna thì sao?

-Tao…

-Mày thế nào, lúc trước người mày yêu là Lanna kia mà!

-Nhưng…tao đã mất cảm giác rồi…!

-Mày nói gì nói lại tao nghe?

-Tao…mất cảm giác với Lanna rồi!

Nghe đến đây nó liền giận dữ quát vào mặt tôi lớn tiếng:

-Mày điên rồi Phong ơi! Tại sao lại lậm vào con Mai như vậy!

-Chẳng phải ngay từ đầu mày đã bảo tao như thế sao, rằng tao phải cách li những người con gái khác ra mà thân mật với Hoàng Mai đấy!

-Mày hiểu sai ý tao rồi! Tao bảo mày chỉ giả bộ thân mật thôi, tao đâu có bảo mày làm thật chứ!

-Nhưng việc tao yêu Hoàng Mai là thật!

Thằng Toàn tức điên đập tay xuống bàn nghe rõ lớn mà gằn giọng với tôi:

-Ngay từ đầu mày đã tự làm theo ý của mày, bây giờ còn đổ thừa cho tao nữa sao! Hoàng Mai đã tẩy nào mày rồi! Tẩy đến nổi cả Lanna còn bay mất khỏi cái đầu rỗng tuếch của mày!

-Mày không được nói xấu Hoàng Mai như thế! Em là cô gái tốt, lúc nào cũng chăm sóc cho tao!

-Tóm lại bây giờ Hoàng Mai đã chia tay mày rồi, mày đã tự do rồi! Kiếm người con gái mà mày thực sự thích đi!

-Không cần đâu, biết kiếm ai khi người tao thích là Hoàng Mai chứ!

Đến lúc này thằng Toàn đã nổi giận tột độ. Nó nhìn tôi với cặp mắt long sòng sọc lớn tiếng:

-Uổng công tao đã chi cả núi tiền giúp mày bấy lâu nay, thế mà chỉ một câu nói không cần là mày phủi đi tất cả sao?

-Về việc đó tao cám ơn mày, trong thời gian qua mày đã giúp tao rất nhiều! Nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng. Bây giờ người tao thích chỉ có Hoàng Mai mà thôi, mày phải nghĩ cho tao chứ!

Cơn giận của thằng Toàn lúc này xem chừng đã sắp phun trào tới nơi nhưng nó vẫn nén hơi, hít thật sau vào trấn giọng:

-Thôi được rồi, mày nghe cho kĩ đây! Nếu mày con xem tao là bạn, hãy nghe lời tao, gạt Hoàng Mai sang một bên đi, nó không phải là đứa con gái bình thường đâu! Còn nếu mày muốn tự làm theo ý của mày, thì tao không bao giờ can dự vào chuyện của mày nữa, từ nay coi như tao chưa biết gì về mày!

Chưa bao giờ tôi thấy thằng Toàn biểu hiện như thế, một hình ảnh Toàn phởn giận dữ, tức điên khác hoàn toàn với nó nghịch ngợm, quậy phá lúc thường. Có thể lí giải được rằng kế hoạch giúp tôi của nó đến đây đã thành công rồi, tôi chỉ cần tiếp cận với người con gái mình thích là hoàn toàn chấm dứt.

Nhưng biết làm sao đây, tôi đã yêu Hoàng Mai mất rồi. Những người con gái khác trong mắt tôi bây giờ chẳng làm tôi thấy rung động nữa. Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của nó nhưng từ nay tôi sẽ phải tự lực cánh sinh thôi. Tôi sẽ tự mình kiểm soát cuộc sống của mình, sẽ không phải dựa dẫm vào bất cứ ai nữa.

Với ý nghĩ như vậy, tôi nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt nó:

-Toàn, tao rất biết ơn sự giúp đỡ của mày trong thời gian qua, nhưng có lẽ tao phải nợ mày thôi Toàn ạ. Tao không thể nhờ mày giúp đỡ hoài được. Tao sẽ tự quyết định con đường cho mình. Món nợ này vào một dịp nào đó tao sẽ trả!

-Mày chắc chứ?

-Tao chắc chắn về quyết định của mình! – Tôi nhìn những hạt mưa cuối cùng rơi bên ngoài cửa sổ nói chắc nịt. – Từ nay tao sẽ không làm phiền mày nữa, cảm ơn về tất cả!

Khi gần ra khỏi cổng nhà, thằng Toàn lại lên tiếng nói với:

-Mày muốn chọn con đường dài để đi sao?

-Với tao không có con đường dài gì cả! Chỉ có một con đường độc đạo trước mặt thôi!

-Nếu mày muốn thì tao không ép mày nữa! Đi làm điều mày muốn đi!

Nói rồi nó quay đi, bước lên cầu thang một cách lạnh lùng.

Đó là thằng bạn thân nhất của tôi từ trước đến nay. Sẵn sàng giúp đỡ tôi trong mọi tình huống. Cùng vào sinh ra tử với tôi bao phen. Luôn luôn quăng bom tôi như một thằng dở hơi. Nhưng những lúc tôi cần kíp, tôi gặp khó khăn cần sự giúp đỡ nó không bao giờ từ chối.

Mặc dù tôi rất tiếc khi mất đi một người bạn thân như nó nhưng tôi đã quyết định rồi, không thể nói hai lời được. Vả lại tôi muốn tự quyết định lối đi cho bản thân mình mà, không thể nào dựa dẫm vào nó quá nhiều như trước đây nữa.

Nó là nó còn tôi là tôi, nó không thể nào hiểu được cảm giác của tôi lúc này được. Nó chỉ là một người ngoài nhìn sự việc với cặp mắt khách quan thôi. Nó đâu biết rằng trong tim tôi giờ đây ai là người quan trọng nhất chứ.

Thiết nghĩ, nếu nó là tôi bây giờ nó cũng sẽ làm thế thôi. Dù gì nó là một thằng đang FA kìa mà, có giỏi cách mấy thì những chuyện như thế này nó vẫn không thể nào hiểu hết được.

Chỉ có tôi, người đã trãi qua biết bao nhiêu sóng gió với Hoàng Mai mới có thể hiểu được tường tận cảm giác đó. Một cảm giác bị bỏ rơi, một cảm giác bị ruồng bỏ. Nhưng tôi sẽ sớm chứng tỏ cho Hoàng Mai thấy được, tình yêu của tôi dành cho em lần này là thật và mãi mãi như thế.

Tôi nhất định sẽ làm được…