Cát Quẻ

Chương 27




Trương Nguyên Hủ sớm đã thay đổi xiêm y lúc sáng, giờ phút này thân mang bạch sam, tay cầm quạt xếp đứng bên trong Phong Nguyệt đình.

Xa xa nhìn xem, cũng vẫn có thể xem là anh tuấn nho nhã, tuấn tú đoan chính.

"Trời tháng tư, hắn cầm quạt là làm cái gì?" Tịch Thiện cười, lại sau đó nữa, hắn liền cười không nổi, chỉ vì, mắt vừa chuyển, liền thấy phía dưới cách đình không xa, một thân ảnh duyên dáng màu trắng nhẹ nhàng tiến vào trong đình, ngừng bên cạnh Trương Nguyên Hủ.

Người mang y phục trắng đem mũ sa lấy xuống, trong lòng Tịch Thiện không hiểu được nhảy dựng, rồi sau đó khi thấy rõ dung nhan người y phục trắng kia, trong lòng càng là ý tưởng lan tràn, vô cùng hoảng loạn.

"Trang Tứ cô nương cùng Trương Nhị lang?" Hắn thấp thấp kinh hô một tiếng, nghĩ đến lời đồn đãi lúc trước, Trang Tứ cô nương rơi xuống nước được Trương Nhị lang cứu giúp, tài tử cùng giai nhân.. Chỉ cảm thấy đầu bị người gõ cho một côn!

Lập tức quay đầu đi xem biểu tình của thiếu gia nhà mình, lại thấy hắn vẫn là biểu tình tham đạm như nước như vậy, không có nửa điểm phập phồng, ánh mắt đã lại chuyển từ Phong Nguyệt đình sang nơi khuất của rừng hoa hạnh.

Tịch Thiện cũng vội vàng hướng bên kia của Quý Vân Lưu nhìn lại.

Đúng rồi, thấy vị hôn phu nhà mình cùng một nữ tử khác lén hẹn hò, Quý Lục cô nương chắc chắn đau lòng đến cực điểm, giờ phút này nên bỏ bánh hoa quế xuống, ngồi khóc lớn nhỉ?

Dễ dàng cắn nuốt cảm xúc nhất, không gì hơn không chịu nổi sau khi biết được chân tướng.

Thiếu nữ ở nơi khuất của rừng hoa tay cầm bánh hoa quế, nghiêng đầu nhìn nam nữ trong đình phía dưới, biểu tình vi diệu, khoé miệng nhẹ nâng, trên mặt hình như có ý cười.

Tịch Thiện xoa xoa mắt, giương mắt lại xem, Quý Lục cô nương vẫn là dáng dấp như vậy.

Trời của ta ơi!

Thật đúng là ban ngày ban mặt nơi chúng tiên gia phi thăng, thấy quỷ rồi!

"Quý Lục cô nương chẳng lẽ là thương tâm quá độ, điên rồi?" Nơi nào có người thấy chuyện làm chính mình khó chịu nổi nhất, còn có thể bật cười!

Quá đáng sợ!

Ngọc Hành nghe xong lời Tịch Thiện nói, trong mắt chợt rút lại, cẩn thận lại xem biểu tình trên mặt của Quý Vân Lưu.

Thiếu nữ khoé miệng cười như không cười, thần thái như thường, trong mắt bộ dáng 'thì ra là thế' kia, hắn đúng là bên ngoài thôn trang thấy qua, mà, vừa thấy khó quên.

Giờ này khắc này, lại là nguyên do gì làm nàng lộ ra một bộ biểu tình ngộ đạo?

Thần sắc trên mặt hắn từng chút từng chút trầm xuống.

Hay là, Quý Lục này cùng hắn giống nhau, từ vị thần tiên nào đưa nàng trở lại thế gian này, sống thêm một chuyến?

Không nên, không nên là vậy, nếu thật là sống lại một lần, biểu tình nàng xem hai người trong đình nên là tức giận khó chịu nổi, mà không phải 'thì ra là thế'!

Chỉ vì nàng nếu thật sống thêm một đời, nên sớm đã biết hai người bọn hắn là âm thầm tư thông làm cho nàng ở đạo quan thê thảm cả đời.

Quý Vân Lưu biểu tình vi diệu, nhưng Hồng Xảo bên cạnh nàng cũng đã tức giận đến đen như đáy nồi.

Đều không cần biết đối phương là ai, chỉ biết vào trong đình là một nữ tử, Hồng Xảo cũng đã đem khăn thêu trên tay xé thành mảnh nhỏ.

Trong lòng nàng hoảng loạn không còn thần trí, âm thanh nuốt nghẹn: "Cô nương, Trương Nhị thiếu gia thế nhưng, thế nhưng sau lưng người cùng một nữ tử xa lạ.. Hành động thân mật như vậy.." Nàng cắn môi, suýt nữa đều bị cắn ra máu. Bộ dáng của Trương Nhị thiếu gia dù tính hai năm không thấy, nàng cũng vẫn nhớ rõ ràng, nhưng hiện tại Trương Nhị thiếu gia vậy mà cùng một nữ tử đang tuổi thanh xuân ở sau núi hẹn hò!

Liền tính hai người là người đính hôn, hành động như vậy đều không lên được mặt bàn, huống chi cô nương kia còn không phải tiểu thư nhà mình.

Hai người như vậy chính là phải bị tròng lồng heo trầm đường*!

*Tròng lồng heo trầm đường: Đây là một hình thức xử phạt của xã hội cổ đại Trung Quốc, chủ yếu là để xử phạt người thông dâm.

Trong đình Phong Nguyệt Trang Tứ cô nương thấy người trong lòng chính mình tâm tâm niệm niệm, trên mặt một mảnh ửng đỏ, mắt cũng không biết nên đặt ở nơi nào.

Công tử nhẹ nhàng kinh tài tuyệt diễm như vậy, ngày sau sẽ là phu quân của nàng là trời của nàng, ngày sau hai người sẽ cùng sinh con dưỡng cái, nắm tay vượt qua cuộc đời này.

Trang Tứ cô nương nắm khăn lại lần nữa nhẹ nhàng thoáng nhìn, đầy mặt đỏ bừng uốn gối hành lễ: "Trương Nhị thiếu gia."

Trương Nguyên Hủ tay cầm quạt xếp, vái chào một cái, đầy người chính khí hạo nhiên*: "Trang Tứ cô nương."

*chính khí hạo nhiên: Ý chỉ tinh thần quang minh chính đại, chính trực.

Lễ nghĩa chu đáo, tựa như bộ dáng hai người ở sau núi vô tình gặp được.

Người hầu cùng nha hoàn bên cạnh hai người phân ra gác ở hai đầu đình xem xét bốn phía có người ngoài hay không.

Ánh mắt Trang Nhược Nhàn dừng trên quạt xếp trên tay hắn lại ngừng trên hoa văn ở miệng ống tay áo hắn, thầm nghĩ thì ra Hủ lang thích trúc xanh, ngày sau nhất định phải tự tay khâu vá một món đồ cho hắn.

Ngoài miệng nhẹ giọng nói: "Trương Nhị thiếu gia không cần đa lễ, lần này cho mời là muốn nói cho Nhị gia, mẫu thân ta hôm nay đã hướng Hoàng Hậu nương nương thỉnh an, việc chàng và ta.." Thanh âm của nàng càng ngày càng nhỏ, ánh mắt càng ngày càng thấp, "Nhất định có thể thành."

Trương Nguyên Hủ nghe được bốn chữ cuối cùng, trong mắt sáng rọi rực rỡ, lại nhanh chóng vái chào, tựa hồ cũng là mặt mang ngượng ngùng: "Nếu có thể cưới Nhược Nhàn làm vợ, tại hạ cam nguyện giảm thọ mười năm.."

Lời tâm ý như vậy vừa ra, Trang Tứ cô nương vội vàng bất chấp ngăn cách nam nữ, đi lên liền duỗi tay che miệng hắn lại: "Trăm triệu không thể nói bậy."

Mỹ nhân như thế ở bên, không có nam tử có thể kìm nén được, Trương Nguyên Hủ cũng là một vị nam tử si tình bên trong hồng trần cuồn cuộn, duỗi tay kéo tay thiếu nữ xuống, chậm rãi thâm tình hứa hẹn: "Nhược Nhàn, cuộc đời này ta nhất định không phụ nàng."

Quý Vân Lưu cầm bánh hoa quế hồi lâu, nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn là đem nó để vào miệng chính mình, nhai hai cái, nuốt xuống: "Xem biểu tình trên mặt bọn họ, bọn họ nên là trong lòng có tình lẫn nhau."

Hồng Xảo đôi môi hoàn chỉnh đều bị cắn nát, khóc ròng nói: "Vậy cô nương người thì sao? Bọn họ có tình với nhau, tình cảm bền chắc, người nên làm cái gì bây giờ? Nhưng phải làm sao bây giờ?"

"Không nên là của ta, cưỡng cầu không tới." Quý Vân Lưu giương mắt xem nàng, duỗi tay cũng đưa cho nàng một khối bánh hoa quế, "Mặc dù cường đoạt, cũng không phải sẽ được hạnh phúc, nếu trái phải đều không dễ làm, ta tội gì còn đi thù hận hắn chứ, hận hắn lại không thể làm ta hàng năm thêm thọ."

Trương Nguyên Hủ kia đầu tóc dày, tóc mai nặng, ánh mắt rộng, tự có hoa tâm không tốt, một thân mệnh đào hoa, nam nhi lang như vậy, tắm rửa sạch sẽ đưa đến trước mặt nàng đều phải né xa ba thước mới tốt!

Hồng Xảo trong lòng chua ngọt đắng cay các vị đều đủ, nhìn bánh hoa quế vàng nhạt trong bàn tay, nước mắt như không cần tiền cuồn cuộn thẳng rớt xuống: "Cô nương, người là tính toán, tính toán cùng Trương gia kia từ hôn?"

Cố ma ma mỗi ngày nói Trương gia thiếu gia kia đầy bụng kinh luân thế nào, mất hồn bắt mắt thế nào, kinh tài tuyệt diễm thế nào, lại thì ra là người giống như súc sinh thế này. Cô nương nhà mình tuy rằng thấy rõ gương mặt thật của người này là chuyện tốt, nhưng nếu từ hôn, cô nương nhà mình ở Quý gia không phải càng không có nơi dừng chân, phải bị người ta nói đến chết?

Vậy phải làm sao bây giờ đây?

Quý Vân Lưu chống khuỷu tay xuống bàn đá, mắt thấy bên trong đình phía dưới, khi nhìn thấy nam tử kia một tay đưa chiếc quạt xếp cho nữ tử, nữ tử mở quạt xếp ra mặt giãn ra mà cười, cười cười: "Giúp người đạt thành cũng là một việc tốt, biết rõ có tường Nam* còn muốn hướng tường đâm mới thật sự là ngốc."

*tường Nam: Từ "tường Nam" ở đây xuất từ câu "Không đụng tường Nam không quay đầu". Tường Nam chỉ tường ảnh bích (tường xây làm bình phong ở cửa), là vách tường dùng che tầm mắt trong kiến trúc truyền thống thời Hán.

Cửa lớn kiến trúc Hán đều mở hướng Nam, trước đây những người có địa vị cao, thế lực lớn đều dùng tường Ảnh Bích, cho nên ra ngoài sẽ đi sang trái hoặc phải, đi thẳng chắc chắn sẽ đâm vào tường Nam.

"Không đụng tường Nam không quay đầu lại" là so sánh hành vi cố chấp, không nghe những ý kiến khác. Cùng nghĩa với "Không đến đường cụt không quay đầu", "Không đến Hoàng Hà chưa cam lòng".

(Nguồn: Thanh Mai Gia Trang)


Ở đây diễn tả ý Quý Vân Lưu biết rõ chuyện không thể thành nên không cần cố chấp.

Có nhân thì có quả, nếu Trang Tứ cô nương lựa chọn cùng Trương Nguyên Hủ kết nhân duyên, đủ loại hai người ngày sau trải qua, tất cả đều không liên quan đến nàng.

Cũng thế, vì thanh tĩnh ngày sau của nàng, chấm dứt một chút.

Nuốt xuống bánh hoa quế, Quý Vân Lưu thong thả đứng thẳng lên, đi ra ngoài hai bước, rũ mắt nhìn nhìn trên mặt đất, dưới chân dùng lực một chút, một viên đá không lớn không nhỏ trên mặt đất đã bị mũi chân đá xuống.