Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối

Chương 7




Hôm sau,Đằng Hàn Mạc trở về cũng là lúc Nguyệt Dao Dao chẳng thể đi nổi,cô chỉ nằm trên giường người nóng bừng

Đằng Hàn Mạc là do nhớ cô gái nhỏ của mình quá liền muốn qua xem sao.Có phải hắn đã hơi nặng lời hay không?

Vừa bước tới cửa phòng Nguyệt Dao Dao thấy không đóng cửa Đằng Hàn Mạc có linh cảm không tốt đẩy cửa vào thì đúng ngay cô gái nhỏ của anh nằm trên giường ngọ nguậy lấn tấm mồ hôi

Đằng Hàn Mạc bất an đưa tay lên sờ vào gò má của cô.Sao lại nóng thế này?

Nguyệt Dao Dao trong mơ hồ cầm chặt tay Đằng Hàn Mạc

"Cậu...em không...làm...tin...em "Nguyệt Dao Dao vừa nói vừa khóc khuôn mặt lúc này chẳng thể không đáng thương

Đằng Hàn Mạc không nói gì,hắn thở dài toán đứng lên gọi bác sĩ nhưng ai ngờ Nguyệt Dao Dao kéo tay áo hắn,càng khóc to trong mơ hồ

"Huhu em...xin lỗi " Cô cứ lặp đi lặp lại

Đằng Hàn Mạc rờ khắp người cô càng ngày càng nóng thế này

"Ngoan.Đừng làm rộn " Đằng Hàn Mạc vén mái tóc của cô ra đồng thời bấm số điện thoại

" Bác sĩ Ưu ông đến ngay biệt thự cho tôi " Đằng Hàn Mạc giọng đầy hối thúc

"Vâng...vâng cậu " Bên đầu giây bên kia giọng vô cùng sợ hãi

" Tôi cho ông 5 phút nhanh tới đây " Đằng Hàn Mạc vì lo cho con mèo nhỏ của mình nên càng tống to

5 phút sau

Bác sĩ Ưu có mặt tại Đằng gia ông vội vãi vào khám cho Nguyệt Dao Dao,cả nhà ai nấy đều lo lắng cho con bé nên đứng trước cửa phòng

"Thưa cậu.Cô gái này là do làm việc quá sức, ăn uống không đều lại hay suy nghĩ dẫn đến suy nhược cơ thể.Tuần trước tôi đã dặn phải nghỉ ngơi chăm sóc kĩ càng sao bây giờ lại " Bác sĩ Ưu cất đồ nghề xong liền đứng lên báo cáo

"Tuần trước?" Đằng Hàn Mạc nhíu mày

"Vâng.Tuần trước tôi có đến đây khám cho cô gái này một lần "Bác sĩ Ưu tỏ vẻ khó hiểu

"Thôi được rồi ông để thuốc lên bàn mau về đi " Đằng Hàn Mạc xoa xoa vầng thái dương

Cùng lúc đó Bà Ái Châu và ông Cố Tiêu vừa trở về nhà nghe thấy một cô hầu kể lại sự tình liền chạy ngay lên phòng của Nguyệt Dao Dao

" Tất cả mọi người mai đi làm việc.Đừng đứng trước cửa phòng con bé " Bà Ái Châu hét lên khi thấy mọi người đứng trước cửa phòng Nguyệt Dao Dao

Mọi người liền tản ra,bà Ái Châu đi nhanh lại ngay giường của Nguyệt Dao Dao vuốt tóc của cô

"Haizz con bé này " bà thở dài cũng không đoái ngoài gì đến sự hiện diện của Đằng Hàn Mạc đang ngồi đó

"Thôi về phòng để con bé nghỉ ngơi " ông Đằng Cố Tiêu vỗ vào bà

Bà Ái Châu đứng dậy,rời phòng không quên dặn Đằng Hàn Mạc và dì Trương chăm sóc Nguyệt Dao Dao

Đến giữa khuya sau khi Nguyệt Dao Dao đã giảm sốt Đằng Hàn Mạc thay khăn và đắp chăn cho cô sau đó hắn trở về phòng làm việc của mình

Đằng Hàn Mạc bất giác đưa tay vớ lấy điếu thuốc hít một hơi sau đó lại phà một làn khói trắng đứng trước cửa sổ

Dao Dao ngốc nghếch tại sao lại không biết chằm sóc bản thân như vậy chứ.Mèo con của anh thật sự không làm những việc đó sao? Trong lúc mớ cũng sợ mình hiểu lầm như thế.Nhưng mà dù mèo con có làm thì mình cũng không cần nặng lời đến như vậy.Hay là do mình quá hồ đồ không suy xét kĩ càng...

Tối hôm đó Đằng Hàn Mạc chợp mắt một tí rồi sáng sớm hôm sau đi sang phòng của Nguyệt Dao Dao coi tình hình như thế nào.Cô đã bớt sốt rồi

Đằng Hàn Mạc yên tâm rời đi đến công ty

Buổi trưa hôm ấy khi đang đứng trứơc cửa sổ ngắm cảnh thì Vương Uyển Thy lại đến.Đằng Hàn Mạc rất kiềm nén cơn tức giận.Thối tha,dám đụng đến phụ nữ của anh lần này đến lần khác

Vương Uyển Thy đi vào phòng liền vòng tay ôm Đằng Hàn Mạc từ phía sau khiến Đằng Hàn Mạc vô cùng kinh tởm

"Hàn,hôm nay em muốn qua nhà anh ăn cơm có được không " Ả ỏng ẹo hỏi

"Tôi bận "Đằng Hàn Mạc vi vu điếu thuốc

" Bận thì bận cũng phải về ăn cơm chứ " Vương Uyển Thy nói tiếp

" Tôi bận xem mấy cảnh diễn của cô " Đằng Hàn Mạc nhíu mày tỏ vẻ tức giận

Vuỗng Uyển Thy một phần do quá sợ hãi buông tay mình ra nhưng lại giữ bình tĩnh trở lại

" Anh...có ý gì.Em đã làm gì chứ?" Ả ta trợn mắt ngạc nhiên

"Cô làm gì thì phải biết chứ. Lần trước chính là cô tự tra lại đùn đẩy qua Dao Dao.Còn nữa lần trước cô cố tình lái xe tông phải cô ấy." Đằng Hàn Mạc tức giận quay người lại nhưng hành động rất thanh tao nhã nhặn

"Anh nói gì vậy?Em không hiểu " Vương Uyển Thy giả vờ

"Được cô không hiểu tôi liền làm cho cô hiểu "Đằng Hàn Mạc nắm chặt cổ tay của cô ta đi lại bàn làm việc chỉ vào chiếc laptop đang mở đoạn video

"Không...không thể nào "Vương Uyển Thy ấp úng lùi ra sau

" Cô tưởng nhà tôi không có lắp camera sao.Khốn khiếp " Đằng Hàn Mạc rống to

" Hàn.Em xin lỗi.Em cũng chỉ vì yêu anh " Nguyệt Dao Dao ôm chặt cổ tay Đằng Hàn Mạc vờ khóc lóc

"Mẹ kiếp.Tôi cảnh báo cô từ nay về sau nếu cô dám đụng đến phụ nữ của tôi thì đi chết đi " Đằng Hàn Mạc con ngươi đầy sự giận dữ hất tay Vương Uyển Thy sau đó liền bỏ ra ngoài

Như thế là sau 1 đêm sàn tài chính lại có chuyển động tập đoàn Đằng Thị đã tuyên bố sẽ không hợp tác với Vương Thị.Anh muốn cho Vương Uyển Thy và tất cả biết đúng đến phụ nữ của anh dù chỉ là một chút thì sẽ có hậu quả không hay

Ông Đằng Cố Tiêu nghe được tin này liền rất ngạc nhiên nhưng ông cũng không có ý kiến gì vì ông tin vào sự quyết đoán của con trai mình huống hồ chi Vương Thị chỉ là một tập đoàn nhỏ bám víu Đằng Thị để phát triển

Tối hôm sau Đằng Hàn Mạc trở về Đằng Gia liền nghe tin mèo con của mình đã khỏe hơn

Hắn liền rất vui vẻ hào hứng,đi ngang qua bếp thấy Nguyệt Dao Dao đang đứng nấu ăn tâm trạng có phần mất một chút.Mới khỏe lại đã làm việc rồi sao

Đằng Hàn Mạc tiến vào phòng bếp ôm lấy cô từ phía sau cúi đầu tham làm hít mùi hương ngay cổ của cô

"Cậu..." Nguyệt Dao Dao cảm giác ai đó ôm mình liền giật mình trong lòng lại vô cùng vui vẻ

" Tại sao không nghỉ ngơi?" Đằng Hàn Mạc nghiêm nghị

Nguyệt Dao Dao đứng hình một lát.Chẳng lẽ cậu đã hết giận mình rồi sao,hay cậu đã biết mình không làm những việc xấu đó.Hôm qua, cô có nghe mấy người giúp việc trong nhà bàn tán về vụ Đằng Thị chính thức tuyệt giao với Vương thị trong lòng cũng đoán ra phần nào

"Còn giận tôi sao?" Đằng Hàn Mạc nhíu mày hít mái tóc của cô

"Tôi...tôi nào dám " Nguyệt Dao đứng hình một hồi cũng tĩnh lại.Đối với việc giận hắn cô không đủ can đảm để thể hiện

"Ngay cả cách xưng hô cũng đổi sao? Xem ra tối nay phải dạy bảo em thật tốt " Đằng Hàn Mạc tà mị trêu chọc làm cho ai kia đỏ hết cả mặt

Ôm được một lúc Đằng Hàn Mạc liền buông Nguyệt Dao Dao ra không quên trêu chọc thêm một câu "tôi sai.Tôi sẽ chịu trách nhiệm " rồi mới rời bếp lên phòng

Nguyệt Dao Dao vừa vặn nghe hết câu.Cô biết câu nói đó một phần là trêu chọc phần còn lại là muốn xin lỗi nhưng một người lãnh khốc kiêu ngạo như Đằng Hàn Mạc làm sao có thể nói ra hai từ xin lỗi chứ

Tối hôm đó cô làm việc xong liền lẩn trốn vào phòng.Ai ngờ quên khoá cửa

Đang tắm thì nghe có tiếng mở cửa Nguyệt Dao Dao giật mình.Chẳng lẽ là trên biến thái nào hay trộm sao?

Cô quấn khăn tắm qua người rồi vớ ngay cây lau nhà đi ra từ từ

Ai ngờ Đằng Hàn Mạc đứng đón đầu ngay cửa phòng tắm nên cô quơ gậy một cái

"Á..a biến thái " Cô hét lên mắt nhắm nghiền

May mắn là Đằng Hàn Mạc chụp được cái cây ấy sau đó anh liền ném sang một bên,ôm eo đè Nguyệt Dao Dao xuống giường

" Cậu...cậu..." Nguyệt Dao Dao mở mắt ngạc nhiên trong lòng vô cùng sợ hãi,sao Đằng Hàn Mạc trông tức giận thế

" Em định mưa sát tôi à?" Đằng Hàn Mạc vờ nghiêm nghị

"Á..a đâu có lúc nãy đang tắm thì tôi tưởng có tên biến thái nào vào phòng nên...." Nguyệt Dao Dao giải thích khuôn mặt uất ức đáng yêu

"Ồ...Gọi tôi là tên biến thái sao...Để tôi cho em xem biến thái là như thế nào " Đằng Hàn Mạc tà mị cuối đầu hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao.Sao mèo con của hắn lại ngốc như thế đây là Việt thự Đằng Gia thì làm sao có ai lẻn vào đây được chứ

"Ưm...Tôi nào dám " Nguyệt Dao Dao khuôn mặt đỏ bừng không biết từ bao giờ chiếc khăn tắm trên người đã bị ai đó vứt sang một bên

"Cái gã đàn ông nói chuyện với em là ai thế "Đằng Hàn Mạc gằn giọng hôn tới tấp

Nguyệt Dao Dao đứng hình vài giây không trả lời

"Nói " Đằng Hàn Mạc cắn ngay cổ cô một cái coi như là trừng phạt cô nhưng ý chính là muốn để lại dấu ấn chủ quyền

"A...Anh ấy là chồng sắp cưới của Hà Mỹ Hoa "Đằng Dao Dao khẽ là lên.Sao vậy chứ chẳng lẽ cậu chủ đang ghen sao.aiz ya

"Ngoan sau này không được lại gần hắn " Đằng Hàn Mạc nghe như vậy trong lòng rất vui vẻ nhưng dù sao tướng mạo tên đó có chút không đứng đắn nên hắn cũng phải đề phòng giúp cô vợ nhỏ của mình

"Vâng" Nguyệt Dao Dao vừa nói xong liền có cảm giác môi của mình bị xâm chiếm.Đằng Hàn Mạc đã hơn một tuần không trở về nhà trong cơ thể lại vô cùng nóng nảy bây giờ nhất định phải lấy lại những gì đã mất

"Ưm...m"Nguyệt Dao Dao khẽ run người đôi môi sưng đỏ đã bị bỏ ra nhưng người kia đã di chuyển đến những chỗ khác

Một lúc sau mặt của Nguyệt Dao Dao đỏ bừng khi trên người của Đằng Hàn Mạc cũng không có gì

"Đâu phải lần đầu tiên em nhìn nó.Đừng xấu hổ " Đằng Hàn Mạc tà mị trêu chọc sau đó liền đưa vào

" Cậu...không đứng...đắn "Nguyệt Dao Dao đang nói bỗng cảm giác có gì đó đã vào cơ thể liền nói đứt khúc

"Ưm....ư" một lúc sau cô lại trên lên.Chết tiệt!đừng tạo ra âm thanh đó chứ huhu

Đằng Hàn Mạc nghe thấy tiếng cổ vũ liền mãnh liệt hơn

Cả tối hôm đó Đằng Hàn Mạc chèn ép cô gọi tên mình,chèn ép biết bao nhiêu lần.Xấu xa,xấu xa

Đến khi Nguyệt Dao Dao mệt mỏi ngất đi Đằng Hàn Mạc mới luyến tiếc dừng lại ôm mèo con của mình vào phòng tắm rửa bình thường rồi ôm cô lên giường

Nguyệt Dao Dao là quá mệt mỏi muốn tìm một tư thế ngủ thoải mái nên liền rúc vào lòng Đằng Hàn Mạc ngủ say sưa

Cả hai cùng ôm nhau đi vào giấc mộng,cả căn phòng xuân tình kiều Diễm lấy phất