Câu Chuyện Phù Sinh

Quyển 7 - Chương 13




Xung quanh nóng khủng khiếp, như muốn nướng chín người ta.

Những ánh sáng chớp lóe bên người, những dây điện dày đặc như mạng nhện, khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Nhưng, cô vẫn nhanh nhẹn tiến lên phía trước.

Cái cảm giác cơ thể bị thiêu đốt, rất lâu, rất lâu trước đây, cô cũng từng nếm trải. Lần đó còn đau đớn hơn lần này cả trăm lần. Sean nói không sai, nếu không phải là cô căm ghét chính bản thân mình, cô sẽ không thể biến thành một con Vô Tướng.

Cô nghĩ tới gia tộc của mình, đó là một sự tồn tại bị tất cả mọi người khinh bỉ, họ chỉ hận không thể tận diệt toàn thể họ tộc của cô. Bọn họ sống một cách hèn mạt ở trong những ngóc ngách bẩn thỉu tăm tối nhất trên thế giới, nhặt nhạnh chút cơm thừa canh cặn của con người, sống những ngày tháng đen tối không thấy ánh mặt trời. Cô còn nhớ mẹ mình vì đói khát nên đã ăn trộm một miếng thịt của gia đình nọ, bị người nhà họ đánh chết. Có rất nhiều hàng xóm mà cô quen biết, không bị đánh bả chết cũng bị thiêu chết, hiếm có ai được chết già.

Ngay từ lúc chào đời, cô đã bị chụp lên đầu cái tiếng xấu xa. Cô vô cùng oán hận, hận bản thân, hận bản thân tại sao không được giống như con người, có cuộc sống bình yên, được tôn trọng và ngưỡng mộ. Cô sợ hãi có một ngày, mình cũng sẽ giống như những đồng loại, chết bất đắc kỳ tử, nhục nhã và oan ức.

Cô muốn thay đổi. Thế là, cô đã lặn lội vượt qua trăm sông ngàn núi, tìm tới biển Tây Minh U Hải. Ở nơi thánh địa của yêu quái ấy, có một hang động Vô Tướng, chỉ cần nhảy vào dòng nham thạch sôi sùng sục để lột bỏ lớp da lông khắp toàn thân, chịu đựng được nỗi đau đớn xé gan xé ruột trong bảy ngày bảy đêm mà không chết, thì cô sẽ có thể biến hóa thành bất cứ con người nào tùy thích, trở thành một loài hiếm có ngay cả trong giới yêu ma – Vô Tướng. Tu luyện thành Vô Tướng, cũng có nghĩa là vứt bỏ hoàn toàn bản thân trong quá khứ.

Cô có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới với thân phận Vô Tướng, giành được tất cả những thứ mình từng khao khát. Sau này, sẽ không còn ai biết được cô sinh ra ở đâu, nguyên hình là gì. Nhưng hôm nay cô lại bằng lòng quay về với hình dạng vốn có, làm một việc mà bản thân cô cũng cho rằng mình không bao giờ có thể thực hiện.

Vô Tướng là loài bất tử, thế nhưng, một khi nó lựa chọn quay lại nguyên hình, có nghĩa là đã từ bỏ thân thể bất tử… Thật quá ư ngu ngốc. Thế nhưng, cô lờ mờ cảm thấy rằng, có lẽ mình đã làm được một việc đúng đắn thực sự.

Đêm nay, toàn bộ người dân Paris đều cảm nhận được một hiện tượng giống như động đất. Đương nhiên, mặt đất chỉ hơi chấn động vài đợt, rồi mọi thứ lại như bình thường.

Sáng hôm sau, mọi người thức dậy, ăn sáng, đi làm, trên đường phố xe cộ tấp nập, dòng người như thác. Tất cả, tất cả, không thể bình thường hơn…