Cậu Có Thấy Chim Của Tôi Đâu Không?

Chương 3: Trò Chơi




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*PUMA: Báo sư tử



Chương 3

Nghe được yêu cầu của Hạ Trúc Lịch, vẻ mặt của Lục Nghiên Kiều vặn vẹo một lát, cô đang định tìm một lý do chính đáng với thân phận người mẹ để từ chối yêu cầu vô lý của Hạ Trúc Lịch, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, lại thấy được mặt Trần An Như đang đứng bên cạnh như sắp khóc tới nơi.

"Bao nhiêu ngày..." Lục Nghiên Kiều đành phải nén giận, muốn cùng Hạ Trúc Lịch thương lượng một chút "Hai ngày có phải hơi lâu không.?"

Hạ Trúc Lịch nói: "Ba ngày."

Lục Nghiên Kiều: "Cái gì? Ba ngày? Nó là con trai tôi..."

"Bốn ngày." Ngữ khí của Hạ Trúc Lịch không hề giao động.

Lục Nghiên Kiều cũng không dám thương lượng thêm nữa, sợ tí nữa sẽ bán luôn con mình mất, cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, hai ngày thì hai ngày.....Nhưng tôi có điều kiện, tôi muốn lúc nào cũng có thể xuống đây thăm nó."

Hạ Trúc Lịch không đáp lại, giống như bảo Lục Nghiên Kiều tự suy nghĩ lại xem yêu cầu này có khả thi hay không.

Lục Nghiên Kiều lập tức lộ ra vẻ mặt muốn khóc, cô muốn nói tôi không yên tâm, đó là đứa con tôi yêu thương, nếu nó có bất trắc gì, chắc tôi cũng không sống nổi mất.

Cũng không biết là Lục Nghiên Kiều dùng kĩ thuật phù hoa phù phép kiểu gì nhưng lại làm Hạ Trúc Lịch cảm thấy phiền, anh suy nghĩ một lúc sau thì gật đầu, nói có thể.

Lục Nghiên Kiều cảm thấy hơi mờ ám.

Sau đó Hạ Trúc Lịch xoay người vào nhà, cầm giấy bút định ký tên, Lục Nghiên Kiều chạy nhanh lại nói: "Có thể ghi thêm câu "Đại cát đại lợi, đêm nay ăn gà" không?"

Động tác tay của Hạ Trúc Lịch khẽ dừng lại, anh gật đầu, dời tay ký tên, anh ghi thêm gì đó, sau đó đưa cho Lục Nghiên Kiều: "Buổi sáng ngày mai đem Rùa Đen xuống đây."

Lục Nghiên Kiều nhận tờ giấy, thấy được trên mặt giấy có tám chữ "Đại cát đại lợi, đêm nay ăn gà". Tuy rằng Lục Nghiên Kiều không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói chữ của Hạ Trúc Lịch vô cùng đẹp, thể chữ mạnh mẽ có lực, trải rộng trên giấy trắng thật sự có hương vị rồng bay phượng múa.

Nếu nói khách quan, Lục Nghiên Kiều thấy Hạ Trúc Lịch này, tay đẹp chữ đẹp, đối với anh cũng sinh ra chút cảm tình, cô nhận tờ giấy, nói cảm ơn, còn hứa hẹn ngày mai sẽ đem Rùa Đen xuống đây đúng giờ.

Hạ Trúc Lịch không nói gì thêm, duỗi tay đóng cửa.

Trần An Như xin được chữ ký của người mình hâm mộ bao lâu nay, cô nàng vui vẻ nhảy lung tung, còn hung hăng hôn Lục Nghiên Kiều mấy cái, kích động nói cảm ơn cô.

Lục Nghiên Kiều xoa xoa mặt nói: "Cậu thích cậu ta đến vậy à? Cậu ta rất lợi hại à?"

"Cực kỳ thích." Trần An Như cười tít mắt, "Mấy hôm trước cậu ấy mới được á phục xếp hạng Đăng Đỉnh đó!!"

Lục Nghiên Kiều nghe không hiểu lắm mấy thuật ngữ chuyên nghiệp đó của Trần An Như, cô cũng đã từ bỏ phổ cập mấy cái kiến thức khoa học ngây thơ mờ mịt, bắt đầu lo lắng nếu Rùa Đen không thích ứng được khi ở nhà của Hạ Trúc Lịch thì làm sao bây giờ...

Nhưng tới ngày hôm sau, Lục Nghiên Kiều cầm lồng chim và thức ăn, lúc xuống nhà Hạ Trúc Lịch, cô mới phát hiện ra những lo lắng ngày hôm qua chỉ là dư thừa.

Rùa Đen mà cô trăm cay ngàn đắng nuôi lớn không có xíu khó chịu nào với việc bị đưa đến nhà người khác cả. Mới vừa vào nhà Hạ Trúc Lịch nó đã múa may quay cuồng, đập đập đôi cánh màu trắng bổ nhào lên vai Hạ Trúc Lịch, vui vẻ dùng đầu mình cọ cọ vào gương mặt Hạ Trúc Lịch.

Lục Nghiên Kiều: "....." Rùa Đen, con là phản đồ.

Hạ Trúc Lịch ngồi xuống ghế sô pha, duỗi tay nhẹ nhàng gãi cằm Rùa Đen. Tuy đã gặp mặt được vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên Lục Nghiên Kiều thấy biểu cảm dịu dàng trên mặt Hạ Trúc Lịch, cô có chút kinh ngạc, nhưng vẫn không nói suy nghĩ trong lòng ra, cô nhìn xung quanh bốn phía, đánh giá nhà của Hạ Trúc Lịch.

Chắc là do mới chuyển vào, nên bày trí trong nhà vô cùng đơn giản, ngoại trừ những nội thất cần thiết thì không dư thừa bất kỳ món đồ trang trí nào, màu cũng là gam lạnh, cả căn nhà thoạt nhìn rất lạnh lẽo.

Lục Nghiên Kiều nhớ lại hôm qua xem livestream, đoán nơi anh ngồi lúc livestream là ở trên lầu 2, cô chớp chớp mắt, nói: "Hạ Trúc Lịch, cậu biết cách nuôi chim à?"

Hạ Trúc Lịch ừ một tiếng, âm thanh nhẹ nhàng, so với nghe qua livestream thì hay hơn.

"À." Lục Nghiên Kiều nói, "Vậy thì tốt rồi." Cô duỗi tay gãi gãi đầu, "Hôm qua tôi có xem cậu livestream chơi game..."

Hạ Trúc Lịch ngẩng đầu lên nhìn cô một cái.

Hạ Trúc Lịch có đôi mắt phượng xinh đẹp, lúc này thì nhìn không có biểu tình, mang theo vài phần bí ẩn, Lục Nghiên Kiều bị anh nhìn có chút chột dạ: "Trông rất lợi hại."

Hạ Trúc Lịch nói: "Cậu cũng chơi game?"

Lục Nghiên Kiều da mặt dày nói: "Lâu lâu chơi một chút."

"Ồ." Hạ Trúc Lịch nói, "Sau này có cơ hội thì có thể cùng nhau chơi."

Trong lòng Lục Nghiên Kiều buông lỏng, nghĩ thầm, tuy rằng Hạ Trúc Lịch thoạt nhìn hơi dữ, nhưng cũng không khó ở như trong tưởng tượng. Cô ngồi lại một chút thì đứng dậy về nhà, tất nhiên trước khi đi còn lưu luyến nói lời tạm biệt với Rùa Đen —- Tuy rằng Rùa Đen chả có chút gì tỏ ra lưu luyến cô.

Về tới nhà, Lục Nghiên Kiều nằm trên giường chơi di động, đột nhiên nhớ tới gì đó, cô nhắn tin cho Trần An Như, hỏi cô ấy app xem Hạ Trúc Lịch livestream.

Trần An Như trả lời, như thế nào, cậu cũng thích người ta rồi à?

Lục Nghiên Kiều nói: "Không, mình hơi tò mò thôi."

Trần An Như gửi đường link, nói là vào đây, còn nói cho Lục Nghiên Kiều về lịch livestream của Hạ Trúc Lịch, chỉ có buổi tối anh mới live—- tên của anh trong trò chơi là Phốc Mã, nguyên bản Tiếng Anh là PUMA, dịch ra nghĩ là Báo Sư Tử*.

Lục Nghiên Kiều bấm vào đường link, quả nhiên là không có ai đang livestream cả, cô cũng không nghĩ gì nhiều, quăng chuyện này ra sau đầu ngay.

Ai biết lúc hơn 10 giờ đêm, Trần An Như lại điện thoại đến. Lúc đấy Lục Nghiên Kiều còn đang nằm trên giường ăn vặt coi phim Mỹ, nhận điện thoại của Trần An Như, cô ấy kích động nói liên hồi: "Nghiên Kiều, Nghiên Kiều, Nghiên Kiềuuuu,—-..."

Lục Nghiên Kiều bị kêu đến khiếp sợ: "Chuyện gì, sao cậu kêu thảm thiết như heo bị cắt tiết vậy."

"Mau mau mau lên xem livestream, con trai của chúng ta..." Trần An Như lớn tiếng nói.

Lục Nghiên Kiều không hiểu đang có chuyện gì, Trần An Như nhắc thì cô mới nhớ lại mà bấm vào đường link khi sáng, lick mở kênh livestream của Hạ Trúc Lịch.

Livestream chơi game cô cũng từng ngẫu nhiên xem qua vài người, nhưng cũng chỉ là xem sơ sơ, nên đương nhiên khi vào kênh của Hạ Trúc Lịch, nhìn làn đạn bình luận bắn liên tục, nhìn mà sợ.

"Gì mà nhiều người thế." Lục Nghiên Kiều lầm bầm một câu. Nhưng khi cô nhìn kỹ, những bình luận bay như đạn đó điều liên quan đến con trai Rùa Đen của cô.

"Ôi đáng yêu quáaaa, đây là loài chim gi thế?."

"Oaaa, nó còn biết nói chuyện kìa."

"Phốc! Thần nuôi thú cưng từ khi nào, với phong cách của anh ấy thật sự không giống nhau."

Bình luận đếm không xuể, nhiều đến nỗi làm Lục Nghiên Kiều không thể nhìn rõ màn hình livestream, bất đắc dĩ, cô đành phải tạm đóng cửa sổ xem bình luận, như vậy cô mới thấy rõ màn hinh livestream.

Trong màn hình nhân vật của Hạ Trúc Lịch chỉ đứng yên một chỗ sau cái cây, mặt vô cảm điều khiển nhân vật trong trò chơi. Một tiếng vang nhỏ "rắc" vang lên, đó là âm thanh lên đạn, Lục Nghiên Kiều thấy nhân vật trong game nhanh chóng chạy lên, theo sau đó là một loạt hành động xả đạn liên tục. Lục Nghiên Kiều thấy góc dưới màn hình nhảy ra những dòng màu đỏ: Giết 4, giết 5, giết 6.

Viên đạn cuối cùng bắn vào địch, tiếng động ồn ào lại lần nữa quay về yên tĩnh, hai ngón tay thon dài của Hạ Trúc Lịch nhẹ nhàng lấy điếu thuốc đang ngậm ở miệng ra, phun một làng sương mỏng mông lung.

"Mẹ nó, bốn đứa bị diệt một lúc.——"

"666666"

"Bốn đánh một bị giết hết kìaaaa."

Lại một lầ nữa làn đạn bình luận lại xuất hiện, lễ vật được tặng thì đếm không kịp.

Mà con trai Rùa Đen của Lục Nghiên Kiều, lúc này đang ngoan ngoãn đứng trên vai Hạ Trúc Lịch, cái đầu nhỏ nhìn vào màn hình giả bộ như cũng có thể xem hiểu nội dung trò chơi.

"Ăn ngon, ăn ngon." Rùa Đen chỉ biết nói từ ngữ đơn giản nhất, nó bắt đầu đứng trên người Hạ Trúc Lịch nhảy nhót, vừa nhảy vừa học vẹt, trông đáng yêu cực kỳ.

Nó làm ồn ào như thế nhưng Hạ Trúc Lịch cũng không có biểu hiện gì, lại còn duỗi tay sờ sờ đầu nó, yêu thương chiều chuộng.

Tuy Lục Nghiên Kiều không hiểu về trò chơi này lắm, nhưng cũng biết Hạ Trúc Lịch một mìinh giết bốn khẳng định là rất lợi hại, cách một màn hình cô sờ sờ con trai mình, trong lòng hơi ê ẩm, nghĩ thầm tên Rùa Đen này làm phản nhanh thật đấy...

Livestream vẫn còn tiếp tục, Hạ Trúc Lịch leo lên xe, nhìn bản đồ lên đường hướng tới khu vực trung tâm.

Lục Nghiên Kiều xem có chút không hiểu, cô nhờ Trần An Như giải thích mới biết được. Game này là trò chơi sinh tồn, mở đầu ván chơi, trên bản đồ sẽ có một vòng tròn thật lớn màu trắng, bên trong vòng tròn chính là khu an toàn, bên ngoài là khu nguy hiểm. Nhưng dần về sau, khu an toàn sẽ ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành vòng tròn chỉ có thể chứa được một người,——- mà người sống cuối kia, sẽ trở thành vương giả chân chính.

Hạ Trúc Lịch hiện giờ đang chơi hình thức sắp xếp bốn người bốn góc, cộng thêm anh là bốn người, nhưng bây giờ ba đồng đội kia đã thành hộp, chỉ còn lại một người sống sót là anh.

Đột nhiên Lục Nghiên Kiều lại cảm thấy hứng thú với trò chơi này, cô hỏi Trần An Như, nói: "Trò chơi này rất khó lên cấp à?"

Trần An Như nói: "Có người mang theo nâng đỡ là ổn thôi, cậu muốn chơi à? Mình có thể mang cậu theo."

Lục Nghiên Kiều tỏ vẻ hoài nghi với lời nói này của Trần An Như, Trần An Như chính là tiêu chuẩn của "Bàn tay tan cuộc", trò chơi này thoạt nhìn rất khó, cô đi theo cô ấy sẽ không có vấn đề gì chứ?

Ai biết được Trần An Như lại nói: "Không sao không sao, cùng lắm thì làm một quân y, cậu xem đi, mình tự xác định rồi, mình là một cái balo di động."

Lục Nghiên Kiều: "......". Cũng rất biết tự nhìn lại bản thân đấy.