Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 58: Hồi cung




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Sil

Đầu tóc thanh tỉnh một lúc, Thái Hoàng Thái Hậu đột nhiên nhớ tới thiếu nữ vẫn luôn ở bên mình, cả ngày đều tươi cười kia. Nếp nhăn nơi khóe mắt của bà hơi giãn ra, từ từ nằm lại xuống: Nếu đã sai rồi, vậy cứ tiếp tục sai đi...

Minh Đàn thấy bà nhắm mắt lại, liền lấy tay dém chăn cho bà, cho đến khi hơi thở dần trở nên nặng nề mới nhẹ nhàng lui xuống.

******

Ngày hôm sau, mặt trời lên cao, Ngụy Toàn đứng bên giường gọi một tiếng: "Hoàng Thượng, nên dậy đi."

"Ừm."

Tề Uyên lãnh đạm lên tiếng, đôi mắt khẽ nâng lên, không có nửa phần buồn ngủ. Tay phải đưa ra kiểm tra, chỉ thấy đệm chăn lạnh như băng, không có một tia ấm nào.

anh khẽ vuốt mi tâm, giật mình nhớ đến lúc A Viên ngủ ở nơi này, đó cũng là đêm anh ngủ ngon nhất trong những năm qua.

"A Viên đã đi mấy ngày rồi?"

"Thưa Hoàng Thượng, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi." Ngụy Toàn cười nói: "Ngày mai là ngài có thể gặp được rồi."

Tề Uyên khẽ nhếch đuôi mày, cười lạnh một tiếng: "Lúc nào Trẫm nói muốn gặp nàng vậy?"

Ngụy Toàn không dám lên tiếng, chỉ dám nói thầm trong lòng: Tất cả đều viết trên mặt ngài đó!

Tề Uyên đứng dậy, vờ như vô tình nói: "A Viên có đưa tin vào Cung không ?"

Ngụy Toàn khẽ lắc đầu, trong nháy mắt tòa Điện liền lạnh hơn mấy phần, sau lưng đều lạnh toát.

Ánh mắt Tề Uyên khẽ trầm xuống, nhìn thoáng qua con thỏ bằng đất bên gối, sắc mặt càng âm trầm: Nàng thế vậy mà ung dung tự tại thật.

Thanh Niệm khẽ vuốt mồ hôi lạnh trên trán, nhìn về phía Ngụy Toàn, nói: "Tính tình của Hoàng thượng mấy ngày nay càng ngày càng kỳ quái... Tại sao vậy!"

Ngụy Toàn liếc mắt nhìn nàng ta một cái, nhẹ giọng nói: "Còn bởi vì sao nữa? cô nương A Viên!"

"Là vì đã lâu không gặp cô nương A Viên, trong lòng nhớ mong sao?" Thanh Niệm chậm rãi lắc đầu: "Nhưng nhớ mong cũng không chẳng đến thế đi..."

Ngụy Toàn phe phẩy cây phất trần, buồn bã nói: "Hình như là bởi vì cô nương A Viên không nhớ ngài ấy..."

Thanh Niệm che miệng lại, khẽ lắc đầu cười, thu dọn đệm chăn lại chậm rãi lui ra.

******

Trước cổng Phủ Hiển Quốc Công, một vị Công tử mặc áo gấm đánh ngựa đi về, mệt mỏi gõ cửa.

Quản sự gác cổng ngáp một cái, mở cửa nhìn lên, đôi mắt cũng trợn to lên mấy phần: "Tam Thiếu gia, không phải ngài đang đi theo tiên sinh..."

"Bớt nói nhảm đi ! Nếu không phải Tứ muội muội lén nhắn tin cho ta, ta còn không biết Gia Gia đã trở về rồi!" Vân Ánh Trạch ném roi ngựa đi, hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đi vào bên trong Phủ: "Nếu nhờ các ngươi mật báo cho ta, ngay cả Gia Gia ta cũng chẳng nhìn thấy được!"

"Tam Thiếu gia, không bằng ngài cứ bái kiến Lão Quốc Công trước đi." Quản sự rụt cổ một cái, nhỏ giọng nói.

Vân Ánh Trạch khựng chân lại, ánh mắt né tránh: "Ta gặp Gia Gia rồi liền đi."

Quản sự cúi đầu, không dám khuyên nữa, chờ anh ta đi xa liền lặng lẽ đi về chính viện đi.

Vân Ánh Trạch hào hứng đi tới Quỳnh Cư Viện của A Viên, vừa bước một chân vào, còn chưa vào tới đã bị ai đó túm gáy không động đậy được.

Lòng anh ta run lên, run rẩy gọi một tiếng: "Tổ phụ..."

"Tiên sinh của con đâu?" Vân Thịnh Khai trầm giọng hỏi.

"Tiên sinh... Tiên sinh còn đang ở núi Thanh Dương." Vân Ánh Trạch ảo não gục đầu xuống, sớm biết thế anh ta nên lén trở về thì hơn.

Vân Thịnh Khai buông tay, vô cùng ghét bỏ liếc mắt nhìn anh ta: "Thay quần áo rồi hẵng trở lại thăm muội muội của con."

Vân Ánh Trạch vui vẻ ra mặt, vội vàng cúi người hành lễ: "Đa tạ tổ phụ cho phép."

"Đợi đến khi muội muội của con hồi Cung, chép 500 lần “Sư Thuyết”* để tạ lỗi với tiên sinh của con." Vừa dứt lời, liền phất áo rời đi.

*) Sư Thuyết: một danh tác của Hàn Dũ, một tác gia kiệt xuất thời Đường. Tác phẩm đã thuật lại một cách hệ thống 6 chương tư tưởng về tầm quan trọng của người thầy, trách nhiệm của người thầy, sự thận trọng của người thầy, đạo làm thầy, phương pháp của người thầy và cái gốc của người thầy.

(Nguồn: Baidu)


Nụ cười của Vân Ánh Trạch cứng lại, khuôn mặt tái đi.

"Ngài là?" A Viên đã quen dậy sớm, hôm nay nàng phải hồi Cung, muốn làm mấy món ăn cho trưởng bối, huynh trưởng và các tỷ tỷ nếm thử, vừa ra khỏi cửa, duỗi thẳng lưng, liền thấy một người đàn ông đang đứng ở cửa viện.

Nàng đầy vẻ tò mò đi về phía trước, chưa kịp mở miệng đã thấy người kia cuống quít quay lưng lại, hoảng hốt rời đi.

"Người này thật kỳ lạ." Diêu Uẩn An nhìn bóng lưng kinh hãi kia, lông mày khẽ nhíu lại, nhỏ giọng nói với A Viên.

A Viên nhìn bóng lưng kia, đôi mắt lộ ra nụ cười: "anh ta quen thuộc với địa hình của Phủ Quốc Công như vậy, chắc hẳn là người trong nhà."

Trình Tầm thấy có lý liền gật đầu: "không phải cô đang định làm đồ ăn sáng cho các trưởng bối sao, nhanh lên, đợi đến lúc ấy thì cũng muộn rồi."

Bên trong phòng bếp, toàn bộ người hầu đầu đứng thành hai hàng, im lặng chờ A Viên.

"Ngũ cô nương đã đến Đình Đinh Khê rồi." một Nha hoàn nhỏ chải kiểu tóc nụ hoa* đi vào nhắc một tiếng, Trương nương tử là Quản sự Phòng bếp vừa nghe vậy liền ngay lập tức mang theo khuôn mặt tươi cười ra ngoài đón tiếp.

"Nô tỳ họ Trương, là Quản sự Phòng bếp, xin thỉnh an Ngũ cô nương, thỉnh an hai vị Nữ quan." Trương nương con nhất đoàn hòa khí cười, cung kính không dám có nửa phần chậm trễ.

"Làm phiền Trường nương tử rồi." A Viên lộ ra nụ cười bên mép, ngữ khí dịu dàng ấm áp.

"Ngũ cô nương đi đến đây với Nô tỳ đi, người hầu đã chờ ở Phòng bếp cả rồi, muốn mở mang đầu óc đó." Trường nương tử tính tình thẳng thắn hào sảng, nói chuyện với nàng vô cùng ung dung tự tại.

A Viên cười cười: "Vậy nhanh lên, để cho trưởng bối chịu đói là tội lớn đó."

"Hầy!" Trường nương tử lanh lảnh lên tiếng, đi phía trước dẫn đường cho A Viên.

"Thỉnh an Ngũ cô nương." Nữ đầu bếp, Tỳ nữ cùng quỳ gối hành lễ, giọng nói dọa cho chim chóc trên cửa sổ hoảng hốt đập cánh bay đi.

"không cần đa lễ." A Viên cười nói.

Nàng quan sát xung quanh phòng bếp một phen, không khỏi nghĩ thầm: Phòng bếp ở Phủ Quốc Công tuy so ra kém Cục Thượng Thực, nhưng cũng rất tốt rồi.

Cháo, Gỏi và Món Ăn Nguội đều có rồi... A Viên sờ cằm, nói với Trình Tầm và Diêu Uẩn An: "Để ta làm món Bánh Rán Bơ* và Gà Xào Thanh**, các cô làm chút bánh đi."

*) Bánh Rán Bơ: Món ăn vặt truyền thống Bắc Kinh

IMG

(Nguồn: Baidu)

*) Gà Xào Thanh: Như kiểu Gà xào Rau xanh

IMG

(Nguồn: Internet)


"Được."

A Viên bắc nồi nấu nước, cùng lúc còn cắt xẻ thịt ức gà ra, cho thêm bột năng vào nước rồi đánh trứng gà, đổ vào nồi rồi khuấy đều.

Lúc này nước đã nóng, nàng từ từ đổ vào bột mì đã chuẩn bị trước, nhanh tay khuấy, rồi lại cho phần sữa vừa ăn và đường cát rồi nắn thành hình bánh bao, lại chia thành từng nắm bằng nhau.

A Viên đun dầu, ép phần bột bánh xuống bỏ vào chảo, chẳng bao lâu sau, bánh phồng lên thành hình cầu. “Quả cầu” trong chảo chín vàng liền bỏ ra, phủ lên một lớp đường trắng, thì món Bánh Rán Bơ đã hoàn thành.

Nàng cầm một cái lên nếm thử, vị sữa nồng đậm, ngoài giòn trong mềm, phủ lên một lớp đường cát mỏng, ăn sột soạt, ngọt ngào ngon miệng.

Nàng thuần thục đổi một chiếc chảo mới, đun dầu lên, cho một phần hành, gừng, tỏi phi thơm, lại ngay lập tức bỏ gà đang bọc một lớp trứng, xào tới khi đã chín bảy, tám phần, A Viên liền thành thạo nêm nếm gia vị, cuối cùng lại cho thêm ớt xanh thái chỉ để trang trí, trong phòng bếp ngay lập tức tràn đầy mùi cay tê tái.

Lúc này Trình Tầm và Diêu Uẩn An cũng đã làm xong hơn mười loại bánh từ hấp đến nướng.

Tất cả tỳ nữ trong bếp nhìn đến trợn mắt há miệng: không hổ là Nữ quan từ Cục Thượng Thực!

"Bưng lên đi." A Viên híp mắt cười, xoa tay nói: "Để ta về thay quần áo rồi sẽ đi qua."

"Dạ."

Đồ ăn sáng được bày trong chính Viện, chờ đến khi A Viên đi tới mới phát hiện ra một người đàn ông có khuôn mặt có mất nét giống mình đang ngồi, nhìn từ hình thể thì đúng là người nàng gặp trước cửa viện kia.

"Gia Gia, ca ca về trễ rồi." Vân Ánh Trạch đột ngột đứng dậy, đứng trước mặt A Viên có hơi luống cuống chân tay.

"Ca ca." A Viên cong mắt lên, ngọt ngào gọi một tiếng, trái tim Vân Ánh Trạch ngay lập tức mềm nhũn.

Vân Ánh Trạch nhìn muỗi muội thơm tho mềm mại, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người mình: May mà không để nó thấy dáng vẻ đầy mồ hôi của mình...

Người một nhà quây quần lại một chỗ, trong niềm vui cũng mang nỗi buồn nhàn nhạt, bảo bối vừa mới tìm lại được đã phải về rồi...

"Ta sẽ cầu xin Hoàng Thượng, cứ mỗi nửa tháng sẽ trở lại một chuyến." A Viên mềm giọng dỗ dành, đôi mắt cũng mang theo nét buồn đau không nguôi.

"Sóc Vương Phi đến rồi, dừng xe ngựa bên ngoài cửa, nói rằng Thái Hoàng Thái Hậu đang giục." một Tỳ nữ đi tới bẩm báo, bàn tay Quý thị đang kéo A Viên đột nhiên nắm chặt lại.

"Gia Gia..."

A Viên đem chôn vào lòng Quý thị khóc một trận, đôi mắt đỏ hồng quỳ xuống hành lễ với các vị trưởng bối, huynh trưởng và các tỷ tỷ: "Gia Gia trở về..."

Mọi người lưu luyến tiễn nàng ra tận cửa, Quý thị thế nào cũng lưu luyến không buông tay A Viên ra, hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn nàng.

"Mẫu thân, ta sẽ nhớ ngài!" A Viên nghẹn ngào, nàng không muốn đi, không muốn rời đi ngôi nhà vừa mới tìm được này, nhưng lại không thể làm gì được.

"Nhị đệ muội, nếu để muộn thời gian hồi Cung sẽ khiến Thái Hoàng Thái Hậu không vui." Quách thị dịu dàng khuyên nhủ.

Quý thị giật mình, vội vàng buông tay, sợ bản thân hại đến nữ nhi liền trực tiếp tống nàng lên xe ngựa: "Mau trở về đi, chăm sóc bản thân mình cho tốt."

Dứt lời, liền quay đầu không nhìn nàng nữa.

Kiều Thư thở dài nhìn A Viên khóc không ra tiếng, sau khi từ biệt các vị Phu nhân liền cất giọng nói: "Lên đường đi."

Tiếng roi ngựa trong trẻo đột nhiên vang lên, A Viên xuyên qua màn nhìn mẫu thân và bá mẫu cùng nhau khóc, trong lòng lại cảm thấy cô đơn.

"Đừng khóc, rồi sẽ trở lại thôi." Kiều Thư dịu dàng an ủi.

A Viên khẽ gật đầu, uể oải dựa lên thành xe im lặng không lên tiếng.

đi được nửa đường, gió thổi màn xe lên, A Viên đột nhiên thoáng nhìn qua một người đàn ông lớn tuổi bên đường đang nặn tượng người hết sức chăm chú. Nàng không kìm được mà nhớ đến Tề Uyên, khuôn mặt lộ ra ý cười dịu dàng.

"Vương Phi, ta có thể đi xuống một chuyến không ? Nhất định sẽ không làm lỡ giờ hồi Cung đâu." A Viên nhìn tượng người đẹp mắt kia, mềm giọng cầu xin.

Kiều Thư khẽ gật đầu, đưa cho nàng một chiếc mạng che mặt liền nhẹ giọng nói: "không vội."

"Đa tạ Vương Phi." Giọng nói A Viên mang theo một tia sung sướng, vén rèm xe lên liền nhảy xuống xe ngựa, đi thẳng tới trước mặt người đàn ông lớn tuổi đang cầm tượng kia.

"Bác ơi, có thể nặn tượng người cho ta được không ?"

"Tiểu thư ngài muốn nặn như thế nào?"

A Viên nghĩ một lúc, liền dịu dàng nói: "Mày kiếm, đôi mắt thâm thúy, mặt lạnh, không hay cười..."

Theo lời của A Viên, ngón tay của ông lão kia uốn lượn, chỉ trong chốc lát đã nặn ra hình dáng khuôn mặt.

A Viên híp mắt cười, trong lòng dần dâng lên một ý nghĩ ngọt ngào: Ngài ấy nhất định sẽ thích!

******

"Hoàng Thượng, cô nương A Viên đã trở lại rồi." Khuôn mặt Ngụy Toàn tràn đầy xuân sắc, giọng nói cũng mang vẻ vui sướng.

Bàn tay đang nắm bút của Tề Uyên khẽ nắm chặt lại, khéo môi cong lên khó có thể thấy được. anh làm ra vẻ bình tĩnh, giọng nói cũng lãnh đạm: "hiện nay nàng đang ở đâu?"

Ngụy Toàn khẽ vuốt mũi, trực giác mách bảo tình hình không tốt cho lắm, dần dần thu lại tiếng hít thở: "cô nương trở về Cung Trường An, đang vội vàng trong Phòng bếp nhỏ."

Động tác trên tay Tề Uyên cứng đờ, đôi mắt sâu thẳm rét lạnh, trái tim trầm xuống trong nháy mắt.

Ngụy Toàn yên lặng lui sang một bên, không dám nói một lời, trong Điện hoàn toàn yên tĩnh.

Khoảng thời gian một bữa cơm sau, một tên Thái giám vui mừng hớn hở đi đến thông báo: "Khởi bẩm Hoàng Thượng, cô nương A Viên đến rồi."

"Để nàng vào đi." Giọng nói Tề Uyên lãnh đạm, không rõ cảm xúc.

A Viên cười tủm tỉm đi đến, quỳ gối hành lễ: "Thỉnh an Hoàng Thượng."

Ngụy Toàn yên lặng lui ra ngoài, sợ bản thân sẽ gặp chuyện.

"Ba ngày nay có thoải mái không ?" Đôi mắt Tề Uyên lạnh lẽo, nhìn A Viên đang cười mỉm trước mặt, lòng tức anh ách.

A Viên nghĩ một lúc, lại híp mắt cười, nói: "Tất nhiên, đây là những ngày vui vẻ nhất của ta từ trước đến nay đấy."

Nàng ngước mắt lên nhìn Tề Uyên, không hiểu sao lại thấy khuôn mặt ngài vốn đang vui vẻ đột nhiên không hiểu sao lại càng ngày càng chìm xuống. Trái tim A Viên không kìm được mà run rẩy, bĩu môi đi đến trước mặt ngài, vươn bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết ra: "Đây! Lễ vật!"

Tề Uyên rũ mắt, nhìn bàn tay nhỏ bé kia, lòng mềm nhũn lại, mở lòng bàn tay giơ ra phía dưới bàn tay nàng.

Nàng từ từ mở hai tay ra, bàn tay xanh thẫm như ngọc đập vào mắt anh, lòng anh bất giác giật lên.

Khuôn mặt A Viên tràn đầy ý cười, cúi đầu nhìn tượng người lớn bằng ngón cái của ngài, híp mắt cười nói: "Ngài xem? Có giống với ngài hay không ?"

Tề Uyên quan sát một phen, nhìn tượng người nho nhỏ đang cười đến mặt mày cong cong, khẽ nhíu mày: "Lúc nào mà Trẫm lại cười như vậy?"

"Mặc dù ngài chưa cười như vậy bao giờ, nhưng ta lại thích thấy ngài cười, liền bảo bác làm như vậy." A Viên mở túi gấm đeo bên hông, lấy ra một tượng người cũng khoảng như vậy, giương mắt lên nhìn về phía Tề Uyên: "Ta cũng có một cái đó!"

Tề Uyên nhìn khuôn mặt nhỏ bé rực rỡ như ánh sáng mặt trời của A Viên, trên mặt cũng hiện lên một tầng ý cười.

Đôi mắt A Viên hiện lên nụ cười, giọng nói ngọt ngào: "Ngài ấy thường nói một nụ cười trẻ thêm mười năm, ngài cứ luôn lạnh mặt, là sẽ già đó!"

Ý cười bên khóe miệng Tề Uyên cứng đờ lại, gân xanh trên trán dựng lên.

A Viên thấy vậy liền yên lặng cầm lấy tượng, rụt cổ nói: "Cung Trường An còn có việc, ta đi về trước..."

Dứt lời, liền nhanh nhẹn xoay người lại.

"Đợi đã."

Giọng nói trong trẻo mang theo một tia lạnh lẽo truyền đến từ phía sau lưng, khóe môi A Viên không khỏi cong lên.

"Trẫm đưa cô về." Dứt lời liền lập tức đi về phía trước.

A Viên nhìn bóng lưng của ngài, cái cái nhỏ bé nhăn lại, cười híp mắt đi theo.

"Ơ? Đây không phải là đường đến Cung Trường An đâu..." A Viên khẽ kéo tay áo ngài, nhìn con được nhỏ gập ghềnh, bức tường đỏ loang lổ xung quanh, trong lòng không hiểu sao lại có chút sợ hãi.

Tề Uyên nhìn A Viên đang co rúm lại bên cạnh mình, khuôn mặt hơi hếch.

"Đường tắt." anh lạnh lùng lên tiếng, khuôn mặt sóng yên biển lặng, cũng lặng lẽ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của A Viên.

A Viên nắm lấy ông tay áo của Tề Uyên thật chặt, giọng nói hơn run rẩy: "đi đường lớn không được sao?"

Tề Uyên cười không nói lời nào, chỉ nắm lấy A Viên, chậm rãi đi về phía trước.

Cành khô trơ trụi quơ quơ trong gió, giống như bóng người tinh quái lay động trên núi, vươn đôi bàn tay khô héo. A Viên nghiêng đầu, cố gắng hết sức không nhìn.

Tề Uyên đột nhiên dừng lại, đôi mắt khẽ trầm xuống.

A Viên nghĩ đã đến nơi, liền giương mắt lên nhìn một chút: "Ơi? không phải đây là con đường nhỏ mà chúng ta gặp mặt lần đầu...sao..."

Nàng nhìn hai con người cách đó không xa đang trợn mắt há miệng, giọng nói yếu dần, im lặng nhìn vào mũi giày không lên tiếng.

Đôi lông mày thâm thúy của Tề Uyên khẽ nhếch lên, nhìn Bạch Thấm và Giản Chiếu, lãnh đạm nói: "Quý Phi thật hăng hái."

Hết Chương 58.

Editor có điều muốn nói: hắc hắc, mọi người có nhận ra là Tề Chim Cu đang định dẫn A Viên đến chỗ gặp mặt lần đầu để "làm gì đó" không.