Cậu Hôn Anh Một Cái

Chương 42: Không biết xấu hổ




Trái tim như bị đục một lỗ, trỗng rỗng giây lát, rồi gió nóng lại đem nó nhồi đầy.

Tim đập thật nhanh, Tạ Văn Tinh cảm thấy mình cứ như thế sẽ không thể thở nổi mất.

Chỉ là một câu nói thôi.

Nhưng cậu vui đến mức không biết nên phản ứng thế nào. Bởi muốn gặp người này, ngày đông lạnh giá Tạ Văn Tinh có thể ép bản thân dậy sớm, rời khỏi chăn ấm nệm êm để đi học, đêm hè nóng nực đứng ở hành lang lớp 12 chờ tan lớp tự học nguyên một tiếng... Vừa nghĩ đến Quan Hạc, thế giới của cậu cũng bừng lên.

Hóa ra bọn họ giống nhau, cậu cũng quan trọng với Quan Hạc như anh quan trọng với cậu.

Thật sự rất hạnh phúc, thậm chí còn muốn khóc.

Quan Hạc nhìn biểu cảm trên mặt cậu, hơi kinh ngạc với phản ứng của cậu. Một hồi lâu sau khóe môi cong lên.

"Nếu biết có hiệu quả như thế, mới bắt đầu đã nói với em rồi."

"Không sao, lúc nào cũng được, em rất vui, anh nói vậy là được rồi..."

Cậu nói chuyện ấp a ấp úng, thậm chí còn linh tinh, Quan Hạc phì cười ra tiếng.

"Em không thông minh như anh, không nói trôi chảy được," Tạ Văn Tinh bị anh cười đến nỗi ngượng chín mặt: "Nhưng mà... Em nghĩ giống anh, anh nghĩ thế nào, em cũng nghĩ như vậy."

"Đã hiểu."

Anh vừa cười vừa nói: "Lời em vừa nói, coi như là tỏ tình với anh."

Trên đường về có đi qua một siêu thị, Tạ Văn Tinh nói muốn uống coca, cậu để anh dừng xe một chốc, cậu tự mình vào siêu thị.

Lúc cậu quay về ngoài coca ra còn nhiều thêm một bịch đồ nữa, Quan Hạc nhìn: "Mua khoai chiên nhiều vậy?"

Mặt trên của bịch đồ toàn là khoai chiên đủ vị. Tạ Văn Tinh trả lời: "Lâu rồi em không ăn."

Ở mặt ăn uống Quan Hạc không quản cậu, Tạ Văn Tinh gầy, cậu chịu ăn đã là chuyện tốt. Suy nghĩ một chốc, quả thực đã lâu rồi Tạ Văn Tinh không ăn đồ ăn nhanh, dù quá nhiều khoai chiên như thế Quan Hạc cũng không nói gì.

Buổi tối Tạ Văn Tinh nghỉ không livestream, cậu và Quan Hạc tìm một bộ phim để xem. Lúc ngồi trên ghế salon, cậu cách Quan Hạc rất gần.

Cơ hồ là đầu gối dán với đầu gối, vô cùng thân mật.

"Chân anh không thoải mái," Quan Hạc bỗng nhiên nói: "Hơi mỏi, còn đau."

"Sao vậy? Sao lại mỏi chân? Hay là..."

"Em ngồi lên đi, anh liền thoải mái."

Tạ Văn Tinh ngẩn người, Quan Hạc còn đang giục cậu: "Ngồi lên đùi anh."

Quan hệ của bọn họ đã đến mức này rồi, Tạ Văn Tinh cũng không có lí gì mà lại nhăn nhó, cậu kiên trì nhích tới, sau đó ngồi xuống rồi, đầu óc cậu cũng trống không.

Quan Hạc thấy cậu không nhúc nhích, có hơi xấu xa lay chân,Tạ Văn Tinh ngồi không vững, bám vào thứ gần mình nhất theo phản xạ có điều kiện.

Cậu túm được tay Quan Hạc.

"Em ngồi vững nào." Quan Hạc để im cho cậu bám tay, một tay khác thuận thế ôm cậu: "Ngã xuống rồi anh lại phải ôm em lên, phiền đó nhé."

Tạ Văn Tinh siết chặt tay, bị Quan Hạc đùa như vậy, nhịp tim của cậu nhanh một cách quái lạ.

Ngồi một lúc lâu, Quan Hạc nói: "Chân anh có hơi tê."

Cũng không trách, Tạ Văn Tinh có gầy mấy thì cũng cao một mét tám, người cao như vậy, ôm lâu cũng mệt. Tạ Văn Tinh như trút được gánh nặng định leo xuống, Quan Hạc ấn lại vai cậu, ấn nữa ấn nữa, trượt từ trên đùi Quan Hạc xuống ghế salon.

Sau lưng bị Quan Hạc ôm chặt, hai tay Quan Hạc giao nhau kề sát ngực, cậu ngồi giữa hai chân anh, còn thân mật hơn cả vừa nãy.

Trong âm thanh của Quan Hạc có lẫn ý cười: "Muốn chạy?"

Tạ Văn Tinh nhỏ giọng: "... Không mà."

"Đã đến nhà anh rồi, em còn chạy đi đâu được?" Anh nói vậy, Tạ Văn Tinh không khỏi nghĩ tới câu đến nhà anh hôm qua Quan Hạc nói, hôm nay người ta nói được làm được dẫn cậu về nhà. Quan Hạc hôn tai cậu: "... Sớm muộn gì cũng làm em."

Tạ Văn Tinh hít sâu một hơi: "Vậy bây giờ anh muốn làm không?"

Cậu hỏi quá trực tiếp, trái lại lại khiến Quan Hạc giật mình, mất mấy giây, Quan Hạc cười khẽ: "Em muốn sao?"

Ngay cả câu xấu hổ nhất Tạ Văn Tinh cũng nói ra rồi, đối với câu hỏi thế này, cậu bèn thẳng thắng gật đầu đáp lại.

Ánh mắt Quan Hạc trở nên sâu thẳm tối tăm, tầm mắt anh rơi xuống môi Tạ Văn Tinh, như thú hoang quan sát con mồi. Tạ Văn Tinh còn sắp cho là bọn họ sẽ phát sinh gì đó trên salon.

Quan Hạc dịch ánh mắt ra trước rồi nói: "Ngày mai đi, hôm nay trong phòng anh không có đồ."

Tạ Văn Tinh trợn mắt nhìn, không ngờ Quan Hạc lại có thể quân tử đến mức này, rõ ràng vừa nãy còn nghĩ tất cả các cách để chiếm món hời từ chỗ cậu.

Dường như hiểu thấu sự kinh ngạc của cậu, Quan Hạc bất đắc dĩ, "Anh không thể đi tìm cha mẹ để đòi đúng không? Anh nói thế nào bây giờ, nói anh muốn hay em muốn?"

"..."

"Ngày mai đi mua," Quan Hạc nhẹ nhàng vỗ mặt cậu: "Ngày mai dù em có xin anh, anh cũng sẽ không nghe đâu."

*

Tạ Văn Tinh về phòng ngủ để tắm, cậu ngủ chung với Quan Hạc, vẫn là gian phòng lần trước ở cùng. Khi tắm cậu do dự một chốc, mặt cậu đỏ rần lên, cắn nhẹ răng...

Đợi lúc cậu mặc áo tắm đi ra, Quan Hạc hỏi: "Em tắm lâu vậy?"

"Ừm..."

Tạ Văn Tinh ngẩng đầu, không hiểu sau mà mắt lại mông lung ánh nước. Cổ họng Quan Hạc thít lại, giọng nói cũng trầm hơn: "Anh đi tắm."

Chờ Quan Hạc tắm xong, Tạ Văn Tinh đã rúc ở trên giường nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân cậu đem điện thoại để qua một bên, không chớp mắt nhìn anh, thậm chí còn hơi giật giật môi.

Quan Hạc đi tới hôn cậu, cách rất gần, Quan Hạc có chút do dự, lí trí nói cho anh mình cần phải dừng lại, anh không muốn làm Tạ Văn Tinh bị thương, nhưng trong tình huống ba bốn lần như vậy rồi còn buông tay, dù là anh thì cũng không nhịn được.

Tạ Văn Tinh nhìn thấu sự chần chừ của anh, đưa tay mở tủ trên đầu giường ra, Quan Hạc thấy đồ ở trong hít thở rất nhẹ: "Em mua? Khi nào mà em..."

"Lúc chiều vào siêu thị, em đặt dưới đống khoai chiên." Tạ Văn Tinh hỏi anh: "Anh muốn dùng, hay là tự em tới?"

Cậu nói vậy làm Quan Hạc bối rối, sau đó máu nóng dâng lên dầu, da đầu cũng tê tê. Bàn tay anh dán lên mặt Tạ Văn Tinh, vuốt nhẹ thật chậm thật chậm, ánh mắt khóa cứng lên người Tạ Văn Tinh.

Anh đột nhiên ý thức được Tạ Văn Tinh ở trong phòng tắm lâu vậy là để làm gì, ánh mắt anh tuần tra tới lui trên người cậu.

Quan Hạc để bản thân tỉnh táo, gắng sức làm giọng mình không tỏ ra vẻ quá hưng phấn.

"Sao em... Lại ngoan như vậy?"

*

Tạ Văn Tinh ngủ thẳng tới lúc tự tỉnh thì thôi, không có ai gọi cậu dậy. Xem ra bây giờ đã đến trưa rồi, vừa nghĩ đến chuyện Quan Hạc lấy lí do gì để trình bày với người lớn rằng cậu không xuống ăn sáng, Tạ Văn Tinh có chút thẹn thùng mà nhắm mắt.

Quan Hạc không có trong phòng, Tạ Văn Tinh chầm chậm leo từ trên giường xuống dưới, trên người còn chút đau đớn mệt mỏi, lúc cậu mặc quần áo đánh đăng rửa mặt chậm hơn nhiều bình thường.

Cậu xuống dưới, mẹ Quan cười hỏi:

"Tiểu Tạ dậy rồi, thoải mái hơn chưa con?"

Tạ Văn Tinh đáp lại. Cậu chần chờ một chốc: "Dì, Quan Hạc nói với dì...?"

"Thằng bé nói tối hôm qua con bị cảm, hoa mắt chóng mặt," mẹ Quan nói: "Bây giờ phải ăn mặc theo mùa, dì thấy con mặc đơn giản quá, có muốn mua thêm quần áo hay không? Con không mang áo khoác đến thì mặc của thằng bé kia nhé."

Tạ Văn Tinh thở phào nhẹ nhõm, cậu vội từ chối ý tốt của mẹ Quan. Nhìn một vòng cũng không thấy bóng Quan Hạc, Tạ Văn Tinh hỏi: "Dì, Quan Hạc không có nhà hay sao ạ?"

"Thằng bé bị cha nó kéo ra ngoài, nói là đến xem dự án mới." Thấy Tạ Văn Tinh có chút hụt hẫng, mẹ Quan dừng một chút, bổ sung thêm một chi tiết nhỏ: "Lúc đi thằng bé rất không phối hợp, hiếm lắm mới thấy thằng bé như vậy, ngay cả dì cũng thấy bất ngờ."

Tạ Văn Tinh nhỏ giọng đáp lại, cậu còn định hỏi mẹ Quan khi nào Quan Hạc mới về, thì điện thoại đang cầm trong tay rung lên.

Là Quan Hạc gọi điện đến.

Tạ Văn Tinh ấn nút nghe. Thấy biểu cảm trên mặt cậu dần dịu dàng, thậm chí còn có ý cười nhàn nhạt, mẹ Quan liền biết người ở đầu dây bên kia là ai.

Nhớ tới chuyện sáng nay Quan Hạc hỏi hẳn hai lần có thể không đi được không, bà cảm thấy có chút buồn cười.

Hai đứa bé này, không biết đứa nào mới là lụy đứa nào.

*

Sau khi đêm đến, Quan Hạc đẩy cửa phòng ra, đã thấy Quan Sa dời ghế xoay sang ngồi cạnh Tạ Văn Tinh.

Tạ Văn Tinh đang livestream:

"Đang ở ngoài, không dùng camera."

"Tôi cầm Riven đi top vẫn được, mà lâu không chơi, để thử xem."

"Sao lại ở ngoài? Ừm... Nghỉ phép."

Quan Sa ngồi rất gần Tạ Văn Tinh, trong mắt tràn đầy hâm mộ. May mà Tạ Văn Tinh không mở cam, không thì ai nhìn vào cảnh này cũng thấy mập mờ.

Quan Hạc không nói gì, ngồi ở phía sau dùng điện thoại.

Lại qua thêm nửa tiếng, Tạ Văn Tinh nói tạm biệt khán giả xong Quan Hạc cũng đặt điện thoại xuống, anh nhìn Quan Sa vẫn đang dày mặt nhờ Tạ Văn Tinh kéo rank, ngoài cười trong không cười nói: "Mười một giờ, sao còn chưa về phòng em?"

"Ngày mai em không phải học, mai là cuối tuần mà!" Quan Sa bổ sung: "Hơn nữa chị dâu đã đồng ý với em là sẽ chơi cùng em, thiếu chút nữa thôi là em lên cao thủ rồi."

Tạ Văn Tinh giúp Quan Sa thuyết phục: "Trước khi anh đến... Em đã đồng ý giúp con bé rồi."

Quan Hạc không thèm quan tâm gì mà cao với chả thủ, bây giờ anh chỉ muốn kéo Tạ Văn Tinh vào ngực mà gặm.

Hôm qua Tạ Văn Tinh bị anh làm đến khóc, bây giờ nhớ lại máu nóng trong người anh vẫn sôi trào.

Vậy mà Quan Sa còn không thèm hiểu, cô nhóc ôm lấy máy tính: "Anh! Hãy thành toàn cho giấc mộng cao thủ của cô em gái này đi! Có lẽ đây là cơ hội để cô em gái chạm đến bậc cao thủ, mùa này với một main ap mà nói thì quá khó leo..."

Quan Hạc không nhịn được nữa bỗng nhiên nói:

"Anh cũng phải chơi game với chị dâu em."

Quan Sa ngờ vực đánh giá anh: "Anh? Anh có thể chơi cái gì?"

"Ăn gà."

Tạ Văn Tinh ngẩn người.

"Ăn gà hả? Em cũng biết, em chơi với," Quan Sa vẫn cảm thấy rất quái lạ: "Nhưng mà anh trình độ thấp như vậy chơi thế nào được, kĩ thuật của anh có ổn không vậy? Anh mà chơi với chị dâu, chắc chắn sẽ kéo chân của ảnh."

"Kĩ thuật của anh cô rất tốt." Quan Hạc bị cô nhóc làm cho phiền không nói nổi, liền đẩy cả ghế xoay ra ngoài. Quan Sa ngồi trên ghế xoay, dưới chân có bánh xe, Quan Hạc đẩy đi, Quan Sa lại không dám cãi nhiều, quả thực không có cách nào phản kháng.

Cô nhóc vẫn không cam lòng: "Các anh muốn ăn gà thật hả? Anh..."

"Ăn gà xong thì lại ăn gà."

Quan Hạc nói xong, đá vào ghế khiến cả cô nhóc lẫn ghế bay ra ngoài, ầm một cái đóng cửa lại.

Lại còn khóa luôn cửa.

Quan Sa bị ép trục xuất ngây ngốc ngồi ngoài cửa, đột nhiên ý thức được ý nghĩa câu kia của Quan Hạc là gì.

"A!" Quan Sa che miệng kêu một tiếng, đỏ mặt nhìn cửa phòng được đóng lại kia.

Cô nhịn, không được đi cào cửa, không có gì đáng kinh ngạc.

Thật là! Sao anh cô lại không biết xẩu hổ như thế?

*Ăn gà ở vế đầu là bắn PUBG, ăn gà ở vế sau là gì chắc mọi người cũng hiểu. Bởi ciu ở trên Trung anh chị em cũng hay đùa là "tiểu kê kê".