Cậu Là Giấc Mộng Của Tớ (You Are My Dream)

Chương 1




Ở trường, nơi Lâm Úy thích nhất là thư viện.

Bởi vì trong thư viện rất yên tĩnh, giữa người với người không cần phải giao tiếp dư thừa, cậu là cậu, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái mà tự do ngẩn người.

Chỉ là ngẩn người mà thôi, chứ thật ra cậu không thích đọc sách lắm.

Lúc đọc về thơ ca cậu sẽ nghĩ tới một vùng màu xanh lớn, xanh tới trong suốt. Lúc đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ tới tách cà phê Capuchino ở quán nơi đầu phố, mặt trên của cà phê là một lớp sữa bọt. Lúc xem tranh là lúc kỳ lạ nhất, màu sắc trong đó không có chút ý nghĩa nào đối với cậu, điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác lạnh như băng khi ngâm mình ở trong làn nước, thậm chí có khi sẽ lạnh tới run người.

Lúc nào cũng thất thần, cho nên cậu không thích đọc sách.

Cậu bị mắc chứng rối loạn cảm giác, thế giới trong mắt cậu mông lung không rõ, thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều ở ranh giới hư vô, cậu có thể tùy ý đấu đá lung tung ở trong đó, mỗi ngày mở mắt ra đều giống như mua vé xổ số, không biết bước tiếp theo sẽ giẫm tới nơi đâu.

Lầu hai ở thư viện có một cửa sổ thủy tinh sát đất rất lớn, nhìn ra ngoài chính là hồ nhân tạo của trường, còn có cây cối xanh mát, hiện tại đang là mùa xuân, gió xuân đong đưa, cây cối đâm chồi nảy lộc, một vùng xanh sắc như sương như khói. Chỗ đó là nơi ánh mặt trời chiếu tới, nhưng Lâm Úy không thích ngồi bên cạnh cửa sổ, cậu thích ngồi nơi góc tối mà ánh mặt trời không chiếu tới, có thể tránh đi những ánh mắt vô tình hay cố ý.

Cậu là quái thai, cũng đã quen làm một quái thai.

Nhưng dạo gần đây ở thư viện cậu có một niềm yêu thích mới, cậu vụng trộm lướt qua quyển sách dùng để ngụy trang, ánh mắt lưu lyến dừng ở trên người Thành Tự.

Thành Tự thích ngồi bên cửa sổ, đặc biệt vào thời điểm nắng tốt.

Không rõ vì sao, có thể là bởi vì lúc nhìn Thành Tự, đầu lưỡi của cậu sẽ nếm được vị của bơ sữa, ngọt đấy, nhưng cảm xúc lại dính nhớp lạnh lẽo, thậm chí có lúc tự dưng cậu lại giống như bị thần kinh mà đứng dậy, xông vào toilet thư viện rửa tay, chà xát rất nhiều lần, rửa trôi đi cái loại cảm giác mà bơ sữa lưu lại trên bàn tay trắng nõn.

Ngay từ đầu cậu thậm chí không biết người kia chính là Thành Tự.

Khai giảng được nửa học kỳ, ở trong lớp hầu như Lâm Úy không nói chuyện, lại càng không giao du kết bạn, cậu chỉ nhận biết được vài người, bởi vì bọn họ phụ trách thu phát bài tập, mà cảm giác bọn họ mang đến cũng rất bình thường, chẳng qua chỉ như tiếng còi xe ô tô ầm ĩ, hoặc là nước nguội nhạt nhẽo, hay là hai màu xám đen tầm thường, muốn khen cũng chẳng có gì để khen.

Ngày đó cậu ở thư viện, ngẩn người chọn sách trên giá sách, tựa như ở quán cơm lựa chọn món ăn.

Cuối cùng cậu chọn trúng một quyển tản văn, cảm xúc khi chạm vào cuốn sách làm cho cậu như nếm được hương vị bữa tối hôm qua, canh giá đỗ cà chua, coi như không tệ. Ngón trỏ của cậu đặt lên gáy sách, dừng một chút, mới kéo sách ra.

Quyển sách kia cũng không mỏng, sau khi kéo ra lưu lại một khe hở ở trên giá sách, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấu qua giá sách bên kia, chỗ trống đó vừa đúng lúc có người đang đứng.

Bởi vì vóc dáng rất cao, cho nên chỉ thấy đường cong lưu loát nơi góc cằm.

Lâm Úy ngây ngẩn cả người, người kia hơi khom lưng, từ khe hở thấy được cậu, lịch sự cười với cậu.

Trong giây phút đó, chứng rối loạn cảm giác của Lâm Úy lại tái phát, cậu cảm giác được vị trí ở nơi trái tim của mình như bị ai đó nhéo một cái, không nhẹ không nặng, rất mới lạ, sau đó cậu nếm được vị bơ sữa, hương vị tươi mát, xúc cảm lại dinh dính, làm cậu không kìm được mà run rẩy.

Ngày hôm sau, Lâm Úy ở lớp học, bị rớt bút, vừa quay đầu, liền phát hiện người ở bên kia giá sách đang ngồi ngay ngắn phía sau cậu, cho tới bây giờ cậu chưa từng quay đầu lại nhìn, cậu nghe được người khác gọi hắn là ‘Thành Tự’.

À, thì ra là ‘Thành Tự’.

Dù cho không hề quan tâm tới chuyện gì bên ngoài, thì Lâm Úy cũng đã từng nghe về hắn, đại diện học sinh, học vấn ưu tú, thân sĩ hữu lễ, biết tiến biết lùi, gia cảnh bần hàn nhưng lại tích cực hướng về phía trước, quả thực là mẫu học sinh mà thầy cô bạn bè yêu mến, có ai không thích Thành Tự đâu cơ chứ?

Chỉ có Lâm Úy là không hề có cảm giác gì với Thành Tự, nhưng cậu thích vị bơ sữa.

Lâm Úy dự định tìm hương vị bơ sữa tương tự trong các loại bánh ngọt ở quán cà phê nơi đầu phố, cậu là khách quen của quán rồi, chỉ chỉ vào trong tủ bánh thủy tinh màu sắv, nhân viên phục vụ liền lấy ra cho cậu, cậu nếm qua vài loại, đều không nếm được hương vị tương tự kia, làm cậu có chút thất vọng.

Buổi tối một mình cậu ở nhà, ba mẹ đã mang theo em gái đi xem nhạc hội rồi, không mang theo cậu, rất bình thường, bởi vì tuy giai điệu âm nhạc nghe êm tai, nhưng sau khi chui vào trong lỗ tai của cậu, đều biến thành những thứ khác, hình dạng màu sắc mơ hồ hoặc là các loại món ăn khác nhau.

Em gái luôn nói, đầu óc của cậu hỏng mất rồi, là bệnh tâm thần.

Không phải bệnh tâm thần, là chứng rối loạn cảm giác, cậu luôn mặt không biểu tình mà nghĩ như thế, nhưng lại không nói ra câu nào.

Ở nhà, cậu tự dưng lại đứng ngồi không yên, hình như cậu nghiện vị bơ sữa của Thành Tự rồi, khát vọng nếm thử. Cậu để chân trần đi trên sàn gỗ, làn da trắng đến mức có thể trông thấy mạch máu màu xanh lá, cậu cảm thấy dường như mình đang giẫm lên mặt bông, mềm nhũn, từng bước đi tới cõi hư vô.

Cậu chẳng có mục tiêu mà đi tới đi lui trong nhà, không tìm được.

Có chút chán nản.

Cậu từ bỏ, sinh ra hờn dỗi ngồi bên mép giường, chép chép miệng, muốn nếm ra hương vị từ không khí. Cậu mệt mỏi ngã xuống giường, dang tay dang chân thành hình chữ đại, nhìn lên trần nhà, buông thả bản thân, nhíu mày nhớ lại dáng vẻ của Thành Tự.

Mái tóc dài ngắn vừa phải, thời điểm chơi bóng sẽ hất mái lên, mồ hôi từ trên cổ của hắn chảy dọc xuống.

Có hơi ngứa, Lâm Úy bực bội gãi gãi cổ.

Tiếp đó ngón tay của hắn thon dài hữu lực, có đôi khi hắn sẽ bị thầy cô gọi lên bảng giải đề, vai rất rộng, chữ viết ra từ viên phấn đều mang theo màu sắc, xanh như cỏ như biển.

Lâm Úy trở mình, rút vào trong chăn, cuộn tròn lại, mặt vùi sâu vào trong gối.

Còn có, buổi chiều trước khi tan học, bút máy của Thành Tự rơi xuống đất, Lâm Úy vội vàng xoay người giúp hắn nhặt lên, bị mực nước màu xanh đen dính lên tay cũng mặc kệ.

Thành Tự nhận bút máy, nói với cậu một tiếng ‘Cảm ơn’.

Còn có còn có, Thành Tự thấy mực nước dính trên tay cậu, nên vươn tay ra giúp cậu lau sạch, nói, xin lỗi đã làm bẩn.

Cảm giác được làn da khô ráo chạm vào làm cho Lâm Úy phát bệnh, trong đầu lại biến thành bơ sữa dinh dính ở trên tay, làm cho cậu hoảng hốt thu tay lại.

Nhưng ngay lúc này, một mình ở trong nhà, Lâm Úy nhắm hai mắt lại – tựa như không nhìn thấy sẽ không biết chính mình đang làm cái gì, cậu hơi hé miệng, vươn đầu lưỡi, liếm lên ngón tay, ở chỗ bị dính mực nước kia.

Cậu nếm được vị ngọt.