Cầu Ma

Chương 702: Nuốt ngươi!




Những thanh âm này từng tiếng rống ra mang theo tiếng cười ác độc, không có nhiều lắm ác ý với Tô Minh, dù sao hắn tồn tại tử khí, bản thân là một phần của sương khói âm tử. Nhưng kiếm xanh thì khác, nó chịu đựng áp lực rất lớn. Đặc biệt mới nãy bị ba uy nhiếp đập mạnh khiến nó suýt chút không thể chịu đựng được.

Ba uy nhiếp có thể so với đại năng bước thứ ba tiên tộc, mang theo dã man cùng hung thần, đem một luồng khí thể âm tử xâm nhập vào trong kiếm xanh, khiến nó phát ra kiếm ngân khó thể chịu đựng.

Bây giờ mặc dù kiếm xanh yếu ớt nhiều nhưng nó vẫn sắc bén, mang theo tiếng rít sắc nhọn lao hướng Tô Minh. Tô Minh nghiến răng, bỗng không tiến lên nữa mà tạm dừng ở mép ranh sương khói. Đây là lần thứ hai hắn ngừng khi bị kiếm xanh truy sát. Giây phút đôi chân hồi phục hoàn chỉnh ngừng lại thì Tô Minh nâng lên tay phải ấn pháp quyết vung lên. Lấy tốc độ rất nhanh, hắn bấm ra chín ấn quyết khác nhau.

Những ấn quyết xuất hiện, kiếm xanh rít gào tới gần Tô Minh chưa đến mười mét, khí thế sắc bén chỉ hướng hắn, khí thế mang theo sát khí như là không giết chết hắn thì không từ bỏ.

" Cửu biến thập hóa lôi luật đồng nhất! "

Khoảnh khắc kiếm xanh tới gần chỉ cách mười mét thì Tô Minh phát ra tiếng gầm. Ấn quyết tay phải vung, tay trái lại bấm nhiều ấn quyết khác nhau. Hai tay hợp lại, đôi mắt Tô Minh lóe tia sáng yêu dị.

" Cửu hóa thành âm!" Tô Minh gầm lên, tinh thần và rắn nhỏ liên kết. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Bỗng nhiên hơi thở Chúc Cửu Âm từ trong người hắn bùng phát, theo khí thế bùng phát thì thân hình Tô Minh vặn vẹo. Khoảnh khắc kiếm xanh đến gần thì Tô Minh biến mất, xuất hiện trước kiếm xanh là một Chúc Cửu Âm khổng lồ!

Đây chính là thập hóa thuật của Tô Minh!

Chúc Cửu Âm, có thể nuốt trời đất tinh cầu, mắt nhắm mở thay thế trời trăng sao. Khoảnh khắc hắn trở thành Chúc Cửu Âm, kiếm xanh đụng vào thân hình Chúc Cửu Âm do Tô Minh biến thành.

Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến sương khói âm tử kịch liệt dạt ra xung quanh, thanh âm vang vọng. Trong tiếng nổ điếc tai có từng tiếng cười to truyền ra từ sương khói, có lời nói tang thương chất chứa ác độc.

"Không ngờ hóa thân thành Chúc Cửu Âm, thằng nhóc không tệ nha. Tăng sức đi, xử lý nó đi! "

" Dám ở trong thánh địa âm tử xuất hiện hơi thở hạo dương, lá gan vật nhỏ này không bé thôi. Coi như là những đại năng tiên tộc thậm chí là kiếm linh mạnh hơn đều không dám vênh váo trong thánh địa âm tử như vậy. Thằng nhóc, hôm nay ngươi không giải quyết nó thì lão tử xử lý ngươi! "

" Dùng sức đi chứ, bà nội, thằng nhóc này không ăn cơm à? "

Những thanh âm vang tiếng cười quái dị không ngừng phát ra từ trong sương khói. Nhưng mà Tô Minh không kịp thấy phiền phức, kiếm xanh vẫn có uy lực rất lớn, khi va chạm với thân hình Chúc Cửu Âm thì tiếng nổ khuếch tán. Chúc Cửu Âm bỗng tan vỡ, liên tục thụt lùi như là người sắp nổ nát.

Nhưng khi tan vỡ thì Chúc Cửu Âm há to mồm mạnh hút sương khói âm tử xung quanh. Lập tức sương khói âm tử mênh mông cuốn đến lao hướng mồm Chúc Cửu Âm, bị điên cuồng hút vào trong người nó chống lại kiếm uy của kiếm xanh.

Tiếng nổ không dứt, đối kháng lẫn nhau, Tô Minh hóa thành Chúc Cửu Âm chỉ còn một nửa thân thể, một nửa kia đã tan thành mây khói. Đau đớn tràn ngập tâm hồn Tô Minh, mắt hắn đỏ rực, đôi mắt Chúc Cửu Âm bỗng mở ra lộ tia sáng kỳ lạ và tràn đầy tơ máu nhìn chằm chằm kiếm xanh.

Kiếm ra một kích kia không thể đánh chết Tô Minh hóa thân thành Chúc Cửu Âm. Trong tiếng nổ, thân kiếm bị cưỡng ép đánh vào sương khói âm tử cuồn cuộn, khiến màu sắc càng nhợt nhạt hơn. Kiếm phát ra tiếng rít chói tai, xoay thân kiếm không vọt hướng Tô Minh mà lao nhanh ra khỏi sương khói. Nó phải rời khỏi sương khói âm tử, chỉ có ra khỏi đây mới cưỡng ép nuốt lực lượng thiên địa bốn phía xua tan hơi thở âm tử trên kiếm, triển khai kiếm uy càng cường đại hơn.

Nó đã tỏa định Tô Minh, dù hắn ở đâu nó đều lập tức cảm ứng rồi đuổi theo, nhưng bây giờ nó cần thời gian hít thể, để hấp thu đủ lực lượng thiên địa. Vậy nên nó tạm thời buông tha Tô Minh, lao nhanh sắp ra khỏi sương khói. Chớp mắt xuyên thấu thì trong vòng xoáy âm tử có ba uy nhiếp đến từ sâu trong hóa thành gầm rống.

" Chết tiệt, ngươi để cho nó chạy, tại sao ngươi không xử lý nó!? "

"Thằng nhóc nhà ngươi ngay cả thanh kiếm cũng không chế ngự được, ngươi thế mà là Man Thần thế giới bên dưới? "

" Đồ vô dụng, phế vật, hoàn toàn phế rồi. Nếu ngươi không xử lý được nó thì để nó làm thịt ngươi đi!" Ba thanh âm ác độc gầm rống không có vẻ gì giận dữ.

Chẳng qua từ khi Tô Minh ở trong sương khói cùng kiếm rượt đuổi đến khi ra tay đấu, ba thanh âm này không ngừng phát ra cho người cảm giác lải nhải. Nếu đổi lại là bình thường cũng không có gì, Tô Minh bị thương nặng vốn là rất bực mình, ba thanh âm cứ lảm nhảm hoài khiến hắn nâng lên cái đầu Chúc Cửu Âm gầm gừ hướng sương khói.

" Câm miệng lại hết!!! "

Tiếng gầm cuồn cuộn trong sương khói như là sấm sét, chớp mắt truyền ra ba thanh âm bỗng im bặt, dường như không tin được Tô Minh dám lớn tiếng với chúng.

Khi hắn phát ra tiếng gầm thì nửa thân kiếm xanh đã ở ngoài vòng xoáy sương khói, mắt thấy lóe một cái là hàn toàn lao ra. Khi nó lao ra khỏi sương khói âm tử thì chẳng bao lâu sau kiếm sẽ bùng phát kiếm uy cường đại, trừ phi Tô Minh cả đời không ra vòng xoáy âm tử, nếu không thì hắn bước ra chắc chắn gặp nguy hiểm.

Nhưng mà, kiếm rất có khả năng ở bên ngoài hồi phục hoàn chỉnh, có uy lực càng lớn rồi lại vọt vào trong sương khói. Trừ phi Tô Minh núp sâu trong sương khói, nếu không thì vẫn gặp nguy hiểm.

Đây là một cơ hội, có thể nói là cơ hội duy nhất để Tô Minh tiêu diệt sát kiếm này. Mắt hắn đỏ rực, làm đôi mắt Chúc Cửu Âm lộ ra điên cuồng. Khoảnh khắc kiếm xanh muốn ra khỏi sương khói thì Chúc Cửu Âm bỗng há to mồm mạnh hút hướng kiếm xanh!

Chúc Cửu Âm cắn nuốt có thể nuốt vào sông núi, thậm chí Chúc Cửu Âm thành niên có thể nuốt vào một thế giới, thiên phú cường đại này cực kỳ khủng bố.

Tô Minh hóa thân Chúc Cửu Âm mặc dù còn nhỏ nhưng tinh thần hắn tồn tại Chúc Cửu Âm chúc phúc và lực một giới, khiến Tô Minh có vô hạn khả năng cắn nuốt.

Khoảnh khắc hút, chỉ thấy xung quanh kiếm xanh đã lao ra một nửa, tất cả sương khói âm tử đều dạt ra, có lực hút to lớn không thể hình dung khuếch tán tràn đầy.

Những sương khói âm tử dạt ra lao hướng mồm to Chúc Cửu Âm, cùng lúc đó, một ít lực lượng thiên địa trong sương khói không tự chủ được điên cuồng xuôi theo lực hút. Còn kiếm xanh cũng phát ra ánh sáng chói lòa định lao ra khỏi Chúc Cửu Âm cắn nuốt.

Mắt Tô Minh đỏ lên, thân hình hiện ra từ cái đầu Chúc Cửu Âm. Hắn nhìn chằm chằm kiếm xa, toàn bộ tu vi bùng phát thúc đẩy thập hóa thần thông, khiến Chúc Cửu Âm cắn nuốt càng mạnh hơn.

"Muốn giết ta thì trước tiên nuốt ngươi!!!" Tô Minh gầm lên, vẻ mặt dữ tợn, tinh thần hòa tan mảnh vụn lực một giới tùy theo dung hợp cùng Chúc Cửu Âm bỗng bùng phát.

Không khí xung quanh kiếm xanh trong chớp mắt xuất hiện nứt vỡ, ngay cả không trung cũng vặn vẹo như có từng lằn chỉ lao hướng mồm to Chúc Cửu Âm.

Kiếm xanh trong lực hút cưỡng ép chống cự muốn phá vỡ tất cả tiến lên. Nhưng lúc này sao Tô Minh để cho kiếm chạy thoát, mặc kệ thế nào hắn phải nuốt kiếm này, còn chuyện sau đó thì Tô Minh không kịp suy nghĩ, nhưng tốt hơn là để kiếm ra khỏi vòng xoáy âm tử, hấp thu lực lượng thiên địa.

" Giữa quá khứ và tương lai chính là số mệnh!" Tô Minh nâng lên đôi tay, mu tay trái chĩa lên trên, mu bàn tay phải chĩa xuống dưới, hai tay hợp thành một.

Xung quanh mọi thứ đảo ngược, kiếm xanh run lên không thể tiến tới mà bị bắn ngược.

Lực lượng số mệnh, Chúc Cửu Âm cắn nuốt trời đất, cộng thêm kiếm bị sương khói âm tử ăn mòn, bị uy nhiếp của ba áp lực cường đại lúc trước buộc ảm đạm khiến nó bắt đầu rút lui.

Nhưng kiếm cực kỳ cường đại, mặc dù thụt lùi thì chỉ hơn mười mét rồi lập tức tạm dừng, thân kiếm chuyển động. Nó không chọn lao ra khỏi sương khói và Chúc Cửu Âm cắn nuốt nữa mà trong ánh sáng xanh chói mắt, có sát khí bùng phát. Nó thuận theo lực hút, thuận năm tháng đảo ngược, dấy lên tiếng rít chói tai lao hướng mồm Chúc Cửu Âm.

Khoảnh khắc hai bên tới gần, một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ sương khói. Trong tiếng nổ điếc tai, Chúc Cửu Âm nuốt kiếm xanh, nhưng thân hình cũng hoàn toàn tan vỡ. Theo đó Tô Minh bay ra ngoài, lần này không phải Chúc Cửu Âm nuốt mà là Tô Minh tự nuốt lấy. Khoảnh khắc hắn xuất hiện thì từng đợt ánh sáng xanh phát ra từ cơ thể hắn, có thể thấy rõ dưới lớp da sánh sáng xanh lượn lờ, ánh sáng xanh đó chính là kiếm xanh!

Đau nhức mãnh liệt khiến cơ thể Tô Minh cuồng loạn, vẻ mặt dữ tợn còn có sự kiên nghị, tu vi vận chuyển điên cuồng hấp thu sương khói âm tử xung quanh, để trấn áp sát kiếm trong người!

"... Tốt lắm, lão phu tha thứ ngươi mới nãy lớn tiếng. Thằng nhóc ngươi giỏi lắm, dám nuốt thanh kiếm này... "

" Ha ha, nuốt hay lắm, luyện hóa nó, luyện nó thành pháp bảo của ngươi, luyện nó thành âm tử kiếm. Bà nội nó, nếu ngươi không chết thì sau này thánh địa âm tử tùy ý ngươi đến! "

Một tiếng thét thê lương phát ra từ miệng Tô Minh, thân hình hắn tạc nổ nhiều sương máu, màu máu là xanh, từng đợt ánh sáng xanh toát ra từ người hắn. Hiển nhiên kiếm xanh ở trong người Tô Minh đang hủy diệt và định lao ra ngoài.