Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 13




Lâm Vũ Chi cùng Đường Hành Thiên đối mặt trong chốc lát, thời điểm ánh mắt đối phương dần dần lướt xuống người cậu, Lâm Vũ Chi tát Đường Hành Thiên một phát.

Đường Hành Thiên bị tát đến nghiêng đầu.

“…”

“Không chơi, ăn cơm.” Đường Hành Thiên gõ gõ cái bàn.

Hai người ăn chưa lâu, Lâm Vũ Chi đã nhìn thấy một bóng người quen, mắt cậu sáng lên, Đường Hành Thiên đương nhiên cũng trông thấy biến hóa của đối phương, nhíu nhíu mày, quay đầu nhìn hướng về hành lang sau lưng mình.

Là hai nam sinh, một người mặc áo khoác da màu đen, một người mặc áo sơ mi màu vàng nhạt, người mặc chiếc áo sơmi kia, người nhìn nhỏ dáng dấp ngược lại là rất xinh đẹp, tóc hơi ôm theo gương mặt, xinh đẹp tới nỗi người khác muốn cất vào trong túi để giày vò một phen.

Từ biểu lộ của Lâm Vũ Chi có thể thấy được, rất hiển nhiên, cậu quen biết hai người này.

Đường Hành Thiên dùng đũa chọt một cái vào trán Lâm Vũ Chi, “Em thích người đó?”

Mềm mại xinh đẹp, như kẹo bông ngọt ngào.

“Đáng tiếc, kia là một đôi.” Giọng điệu cười trên nỗi đau người khác của Đường Hành Thiên thực sự không nên quá rõ ràng như vậy.

Lâm Vũ Chi không có đáp lời anh, đứng lên hướng về hai người kia phất phất tay, “Chiếu tử, Việt Phong!”

Sau khi thấy rõ Lâm Vũ Chi, Thẩm Chiếu cùng Việt Phong đều rất kinh hỉ, Thẩm Chiếu lôi kéo Việt Phong đi tới, đem Việt Phong đẩy vào chỗ ngồi bên cạnh Đường Hành Thiên, mình ngồi ở cạnh Lâm Vũ Chi.

Thẩm Chiếu ngồi xuống, cũng không chào hỏi gì, cứ vậy ôm Lâm Vũ Chi liền bắt đầu gặm vang lên bẹp bẹp, ” Chi chi, tớ rất nhớ cậu a, cậu có nhớ tớ không a?”

Đường Hành Thiên ném đũa, khoanh tay cánh tay dựa lên lưng ghế, cười như không cười nhìn Lâm Vũ Chi.

Nhưng hiển nhiên Lâm Vũ Chi đang đắm chìn trong vui sướng vì gặp lại bạn thân, không có chú ý tới biến hóa của anh.

Lâm Vũ Chi ghét bỏ đem Thẩm Chiếu đẩy ra, xoa xoa mặt, cậu vẫn là tránh tị hiềm, Việt Phong dù gì cũng còn ở đây…

Lâm Vũ Chi nhìn về phía đối diện, Việt Phong chỉ trầm mặc, kẹp từng viên lạc ăn đến vui vẻ, hiển nhiên là đã đối với những hành vi này của Thẩm Chiếu tập mãi thành thói quen, không quen cũng không được, coi như ngay từ đầu là Việt Phong sinh khí, cuối cùng cũng là Thẩm Chiếu dỗi ngược, cậu phải chạy đi dỗ.

Việt Phong nhai đậu phộng trong miệng, bắt đầu chào hỏi, “Anh là bạn Lâm Vũ Chi?”

Đường Hành Thiên đẩy chai bia qua cho đối phương, nhẹ gật đầu.

Việt Phong lộ ra thần sắc may mắn, “May quá, tôi còn tưởng rằng anh là bạn trai Lâm Vũ Chi.”

Đường Hành Thiên dáng vẻ giả vờ như hiếu kì, “Là bạn trai em ấy thì sao?”

“Vậy khẳng định là bị tức chết, ” Việt Phong mắt nhìn hai người đối diện không biết đang nói chuyện gì mà khí thế ngất trời, tiến đến bên tai Đường Hành Thiên, thành tâm nói, “Chúng ta là bạn cấp ba của Lâm Vũ Chi, tôi với cậu ấy coi như tốt, nhưng Thẩm Chiếu cùng cậu ấy, quan hệ giữa họ tốt tới mức có thể mặc cùng một cái quần, đây không phải so sánh cũng không phải ẩn ý, đây chính là nghĩa trên mặt chữ.”

Đường Hành Thiên buông thõng mặt mày, nghe rất chân thành, “Sau đó thì sao?”

“Hai nhóc này, hồi cấp ba, liền thường xuyên ngươi hôn ta một cái ta hôn ngươi một cái, ảnh đại diện là hình của nhau, chó má, nhìn như ảnh cặp, gọi điện thoại xong còn phải chào moah moah, gọi video thì hôn lấy hôn để? Hôn nhau đó, mẹ nó, hai người bọn họ nhìn như một đôi, tôi mẹ nó chỉ là người thừa”

Đường Hành Thiên nhìn về phía hai người đối diện, bạn tốt của Thẩm Chiếu đang gắp gì đó cho Lâm Vũ Chi ăn, Lâm Vũ Chi chống cằm, thuận theo há mồm tiếp lấy.

“…”

Không chỉ Việt Phong cảm thấy mình là kẻ dư thừa, Đường Hành Thiên hiện tại cũng cảm thấy mình là đồ thừa rồi.

Việt Phong nhìn một lát, thở dài một hơi, uống ực một ngụm rượu buồn.

Lâm Vũ Chi không biết Đường Hành Thiên cùng Việt Phong thì thầm to nhỏ cái gì, quay sang hỏi Thẩm Chiếu, “Cậu cùng Việt Phong ở bên nhau cảm giác thế nào?”

Thẩm Chiếu chớp chớp mắt, “Rất tốt á, chính là cậu ta có chút thích giận dỗi.”

Lâm Vũ Chi vốn còn muốn hỗ trợ phân tích, kết quả phát hiện mình một chút kinh nghiệm đều không có, phân tích cái rắm.

Cậu ngậm miệng, có vẻ Thẩm Chiếu còn muốn tiếp tục than phiền, chuẩn bị làm một thính giả yên lặng, nhưng Thẩm Chiếu cùng mình dù nhìn bề ngoài thì giống, nhưng tư duy lại nhảy vọt, một giây trước Thẩm Chiếu còn than bất mãn Việt Phong, một giây sau, Thẩm Chiếu miệng nhai thịt bò, ngóng chờ hỏi Lâm Vũ Chi ở trường học thế nào.

“Rất tốt.”

Thẩm Chiếu khóe mắt liếc tới Đường Hành Thiên, “Vậy còn anh đẹp trai này là ai?”

Lâm Vũ Chi dừng một chút, đáp lời, “Học trưởng của tớ.”

Thẩm Chiếu gật gật đầu, lúc nói chuyện cố ý kéo dài tiếng, có ý riêng cũng không nên quá rõ ràng vậy chứ, “A, học trưởng a…”

Lâm Vũ Chi trợn mắt liếc Thẩm Chiếu một chút, “Cậu đang suy nghĩ cái chó má gì vậy?”

“Oa, Chi Chi mắng mình!” Thẩm Chiếu che ngực lên án, cậu nhìn về phía Đường Hành Thiên, “Anh này, Lâm Vũ Chi mắng tôi.”

Lâm Vũ Chi, “…”

Đường Hành Thiên lại quay đầu nhìn Việt Phong, “Để nhóc nhà ngươi bớt trêu chọc nhãi con nhà ta đi.”

“Nhãi con ta sẽ mắng người đấy.” Nói xong câu đó, Đường Hành Thiên cũng nhịn không được mà cười, Lâm Vũ Chi biết mắng người? Mắng đi mắng lại chỉ nhiêu đó câu.

Thẩm Chiếu hơn nửa ngày mới phản ứng được đứa nhãi con trong miệng Đường Hành Thiên là ai, cậu ngơ ngác nhìn về phía Lâm Vũ Chi, nghi hoặc nói, ” Nhãi con?”

“Chi chi, anh ta gọi cậu sao?”

“Nhãi con àaaaaaaaaa”

Thẩm Chiếu càng không ngừng nói linh tinh, Lâm Vũ Chi bị cậu niệm tới to đầu, tùy tiện nhét một miếng thịt vào miệng cậu, “Câm miệng.”

Việt Phong “Này” một tiếng, sợ Lâm Vũ Chi làm bị thương Thẩm Chiếu, “Nhẹ tay nhẹ tay, cái thìa chọc tới kìa.”

Lâm Vũ Chi, “…”

Kẻ đầu têu vẫn nở nụ cười, Lâm Vũ Chi lạnh lùng nhìn qua, Đường Hành Thiên mới hơi thu liễm một chút, Lâm Vũ Chi vừa rời mắt một cái, anh liền cười ra tiếng.

“…”

Qua hơn nửa ngày, Lâm Vũ Chi mới nhớ tới hỏi Việt Phong tại sao tới đây.

Việt Phong đưa tay chọc chọc mặt Thẩm Chiếu, cười nói, ” Quốc Khánh bọn tôi được thả ra vài ngày, các cậu không phải cũng được nghỉ Quốc Khánh hay sao? Có dự định đi ra ngoài chơi không?”

Lâm Vũ Chi suy nghĩ một chút, không nhẹ không nặng gõ chén rượu trên bàn, “Tôi? Chắc sẽ về nhà.”

Thời gian trước, bởi vì việc báo danh nguyện vọng, Lâm Vũ Chi cùng người nhà nháo đến không thoải mái, thậm chí ông nội luôn sủng ái Lâm Vũ Chi, lần này cũng không đồng ý với cậu.

Dù biết Vương Giác Lệ, lão hữu của ông đang ở đại học S, ông vẫn hi vọng Lâm Vũ Chi ở tại thành phố A, tài nguyên và nhân mạch người trong nhà cũng phần lớn ở thành phố A, ở bản địa, Lâm Vũ Chi có thể đạt được sự hỗ trợ tốt nhất.

Đã đi lâu như vậy, một chút quật cường trong lòng Lâm Vũ Chi đã sớm mềm xuống, nghĩ đến khi ở sân bay, mẹ cậu vành mắt đỏ hoe đến tiễn, Lâm Vũ Chi nghĩ đến đau lòng.

Thẩm Chiếu đối với sự tình trong nhà Lâm Vũ Chi khi đó cũng biết đôi chút, nhìn thấy Lâm Vũ Chi sa sút, Thẩm Chiếu đưa tay vỗ vỗ đầu Lâm Vũ Chi, “Thương thương.”

Việt Phong, “…”

Đường Hành Thiên, “…”

Lâm Vũ Chi cho Thẩm Chiếu động tay động chân lại từ chối Đường Hành Thiên động tay động chân cũng không có cảm giác khác lạ, mặc cho Thẩm Chiếu một hồi sờ đầu lại một chốc bóp mặt.

Việt Phong không cảm thấy kinh ngạc trợn trắng mắt.

Càng về khuya, cửa hàng bên trong càng nhiều người, náo nhiệt lên.

Không khí xung quanh đều nóng lên, chung quanh mấy bàn nâng ly cạn chén, ôm lưng bá vai trêu chọc, xâu nướng lật lên thì là bột BBQ cùng hương thơm bay phiêu phiêu trong không khí, lửa than đem không khí nướng tới nóng hừng hực.

Đường Hành Thiên mắt nhìn thời gian, “Kí túc xá có giờ giới nghiêm, nên đi về rồi.”

Chủ yếu là không nhìn nổi Lâm Vũ Chi cùng Thẩm Chiếu dính dính nhão nhão tựa vào nhau.

Anh nói hết câu, Thẩm Chiếu lập tức nhảy dựng lên ôm lấy Lâm Vũ Chi, “Không được, tôi muốn cùng Chi Chi ở chung “

Đường Hành Thiên không để ý tới cậu, ngược lại là nhìn về phía Việt Phong, “Bạn trai của cậu có phải uống say rồi không? Lãnh cậu ta về đi.”

Việt Phong đứng lên, hướng Thẩm Chiếu vẫy tay, “Chiếu Chiếu, lại đây, chúng ta trở về.”

Thẩm Chiếu, “Không.”

“…”

Lâm Vũ Chi dỗ dành Thẩm Chiếu buông lỏng tay ra, đem Thẩm Chiếu giao cho Việt Phong, nói với Đường Hành Thiên, “Tôi đi tính tiền.”

Đường Hành Thiên đang dịnh nói để anh, lần này là anh mời khách, liền thấy Lâm Vũ Chi không quay đầu lại đã đi xuống lầu, nhìn thân ảnh Lâm Vũ Chi biến mất phía hành lang, Việt Phong ôm Thẩm Chiếu ghé vào trên bả vai mình, quay đầu nhìn về phía Đường Hành Thiên, “Anh thích Lâm Vũ Chi?”

“Không, là yêu.” Đường Hành Thiên sửa lại.

Việt Phong, “…”

Theo cậu nhớ, người có thể mặt không đổi sắc nói ra lời như thế khiến người người xấu hổ, cũng chỉ có một người nữa chính là Hạ Thanh Hoàn.

Việt Phong đồng tình nhìn Đường Hành Thiên, “Chúc anh may mắn, Lâm Vũ Chi chậm nhiệt vất vả anh rồi.”

Đường Hành Thiên suy nghĩ một chút, có chút không đồng ý, “Vẫn tốt, cũng không chậm nhiệt đến thế được.”

Có đôi khi còn biết phản kích.

Lâm Vũ Chi thanh toán xong, Đường Hành Thiên cùng hai người kia cũng từ trên lầu đi xuống, giúp đỡ đem Thẩm Chiếu đặt vào trong xe, nói hẹn gặp lại, Lâm Vũ Chi cùng Đường Hành Thiên mới đón xe về trường mình.

Ở trên xe, Lâm Vũ Chi uống rượu, cồn phát huy tác dụng, taxi lại dừng lại chạy, Lâm Vũ Chi có chút không thoải mái nhíu mày.

Đường Hành Thiên thanh âm vang lên bên tai, “Em có thể dựa vào vai anh.”

Lâm Vũ Chi không chút suy nghĩ liền cự tuyệt đề nghị này, “Không cần.”

Đường Hành Thiên cũng không có cưỡng cầu, trong xe tĩnh mịch một hồi lâu, Đường Hành Thiên mới hỏi ra nghi vấn trong lòng, “Lâm Vũ Chi, em vì sao không còn muốn làm bác sĩ nữa?”

Anh hỏi, vì cái gì mà không còn muốn làm bác sĩ.

Mà không phải, cậu vì cái gì không muốn làm bác sĩ.

Cái trước là từng nghĩ tới, cái sau là chưa hề nghĩ tới.

Anh ta lúc trước biết Lâm Vũ Chi.

Đoán chừng là có chút mơ hồ, Lâm Vũ Chi không có suy nghĩ nhiều vấn đề trong câu nói của Đường Hành Thiên, trong lòng của cậu nghĩ như thế nào liền nói thế ấy, “Vì những người kia, không cần thiết.”

Vì để tránh bản thân bị thương, Lâm Vũ Chi trực tiếp đem mình phong bế, một gậy liền đánh chết tất cả.

Cậu cứu người, họ lại chỉ muốn xông tới kêu đánh kêu giết, làm cho cậu đối với bệnh nhân thất vọng đến cực điểm.

Lâm Vũ Chi chính là nghĩ như vậy.

Xô ngã Mạc Hạ, là người đã từng đối với Mạc Hạ cảm động đến rơi nước mắt.

“Đây chẳng qua là ngoại lệ.” Đường Hành Thiên nhẹ nói, “Lâm Vũ Chi, chúng ta làm bác sĩ, cho tới bây giờ đều không phải muốn được cảm kích hay mang ơn.”

Lâm Vũ Chi không có suy nghĩ vì cái gì ngữ khí Đường Hành Thiên giống như đã biết tất cả, cậu uống rượu, tư duy trở nên chậm chạp, Đường Hành Thiên nói, cậu liền trả lời.

“Nhưng tôi cũng không muốn làm người nông dân đó.” Lâm Vũ Chi thản nhiên nói. (Người nông dân và con rắn)

“Tôi sợ chết, lại không muốn chịu khổ, còn không được sao?” Lâm Vũ Chi lạnh lùng nói ra.

Đường Hành Thiên không tiếp tục nói nữa, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Anh là vì Lâm Vũ Chi mới quyết định theo nghề y, nhưng lại là bởi vì trông thấy các bác sĩ cứu giúp bao nhiêu sinh mệnh mà chân chính bắt đầu phát hiện nghề nghiệp này thần thánh cùng sứ mệnh quan trọng.

Nhưng người dẫn anh lên con đường này, giờ đây lại trở nên ghét bỏ nó.

Đường Hành Thiên không có ép buộc cậu, đưa tay sờ sờ tóc Lâm Vũ Chi, “Tốt, em không muốn làm chúng ta liền không làm.”

Tóc Lâm Vũ Chi rất mềm, Đường Hành Thiên nhịn không được sờ thêm một lát, tay anh chợt cứng đờ, bàn tay sờ vòng ra sau đầu cậu, giữa ngón tay sờ đến vảy vết thương.

Lâm Vũ Chi trốn đi, “Ngứa.”

Đường Hành Thiên, “…”

Anh cùng Lâm Vũ Chi đều quên đi một chuyện quan trọng, Lâm Vũ Chi hai ngày trước vừa bị thương, vết thương còn chưa khép miệng, hiện tại uống rượu…

“Đường Hành Thiên, con mẹ nó anh…” Lâm Vũ Chi bị Đường Hành Thiên vác lên vai, người lắc lư, trong dạ dày buồn nôn tới sông cuộn biển gầm, Lâm Vũ Chi nện cho Đường Hành Thiên hai quyền, giờ cậu mới phát hiện vai Đường Hành Thiên toàn là cơ bắp cứng rắn.

Đường Hành Thiên khiêng Lâm Vũ Chi về ký túc xá, may mắn là đêm khuya, nếu không Lâm Vũ Chi cảm thấy mặt mũi mình đều mất hết.

“Có thể nôn ra không?” Đường Hành Thiên hỏi.

Lâm Vũ Chi tự nhiên minh bạch ý tứ Đường Hành Thiên, cậu vừa xuống xe liền bị chặn ngang vác lên, Lâm Vũ Chi quả thực im lặng, “Con mẹ nó anh học y đấy à? Uống rượu còn có thể từ trong dạ dày nôn ra?”

“Lang băm!”

“Vậy cứ giữ lại.” Đường Hành Thiên không để bụng, tựa như người chủ nghĩa duy vật cũng sẽ đi thắp hương bái Phật thỉnh cầu người yêu sống lâu trăm tuổi.

Lý trí chỉ tồn tại ở những kẻ không có tình yêu thôi.

Lâm Vũ Chi còn muốn mắng, một giây sau, cậu đã cảm thấy trong dạ dày bỗng nhiên cuồn cuộn lên, cậu đưa tay bóp Đường Hành Thiên một cái, “Thả, thả tôi xuống, tôi muốn ói.”

Lâm Vũ Chi được đặt xuống, chạy đến thùng rác nơi đó nôn tới rối tinh rối mù, buổi tối cậu không ăn cái gì, cùng Thẩm Chiếu ngươi một ngụm ta một ngụm uống không ít rượu, hiện tại nôn ra, cũng đều là chút nước lẫn rượu, mùi rượu gay mũi.

Đường Hành Thiên không chút nào ghét bỏ, từ trong túi lấy ra bao giấy vệ sinh, rút ra một tờ ngồi xổm ở trước mặt Lâm Vũ Chi, nâng cằm cậu lên, nhu hòa cẩn thận lau sạch sẽ khóe miệng Lâm Vũ Chi.

Đối phương ánh mắt mông lung, mờ mịt một tầng sương mù, bờ môi xinh đẹp đỏ hồng, Đường Hành Thiên nhìn một lát, ngón tay vuốt v e tại cái cằm Lâm Vũ Chi, “Lâm Vũ Chi, tôi có thể hôn em một cái không?”

“Coi như cho tôi nợ.”

“Chờ chúng ta ở bên nhau, em có thể lấy lại.”

Lâm Vũ Chi chỉ là uống rượu, cậu không có say, đánh tay Đường Hành Thiên, ” Là tôi ngu hay anh ngu vậy, thứ này còn có thể cho nợ? “

Hai người đều ngồi xổm ở bên cạnh thùng rác, thật là một phong cảnh đặc biệt.

Đường Hành Thiên cười cười, “Lâm Vũ Chi, tôi phải làm sao mới theo đuổi được em?”

“Tôi rất muốn hôn em ôm em, nhưng lại phải chờ em đồng ý, không thể làm ra mấy trò như mấy tên lưu manh được.” Đường Hành Thiên đem Lâm Vũ Chi kéo lên, ngồi bên cạnh thùng rác nói những cái này thật không thích hợp.

Lâm Vũ Chi khó có lúc không giận dỗi, cậu sờ sờ lỗ tai nóng lên, có chút không biết nên làm ra phản ứng gì.

Cự tuyệt, Đường Hành Thiên có thể từ bỏ, là người đều có giới hạn, anh ta theo đuổi không được chắc chắn sẽ có một ngày từ bỏ.

Nghĩ đến Đường Hành Thiên tương lai cũng có thể thân thiết bên người khác, cùng một người khác nói “Anh muốn hôn em Anh muốn ôm em làm sao bây giờ”, Lâm Vũ Chi không cách nào tưởng tượng ra cảnh tượng đó.

Đi một đường, rất nhanh đã đến dưới lầu ký túc xá Lâm Vũ Chi, Lâm Vũ Chi bỗng nhiên dừng bước lại, cậu giữ chặt cánh tay Đường Hành Thiên, đưa tay chỉ vào cây phong dưới lầu ký túc xá, “Đường Hành Thiên, chờ nó héo hết lá, tôi liền đáp ứng anh.”

Đường Hành Thiên nhìn xem cái cây còn một nửa lá xanh non tươi tốt, rơi vào trầm mặc, ngày mai triệu tập Từ Dục bọn hắn dùng nước sơn vàng tô lên thì có tính không nhỉ.

“Sơn vàng không tính.” Lâm Vũ Chi nói bổ sung.

Người khác sẽ như thế nào Lâm Vũ Chi không rõ ràng, nhưng sơn vàng cả cái cây này, Đường Hành Thiên có thể làm ra được.

Đường Hành Thiên bị Lâm Vũ Chi đoán được tâm tư cũng không chột dạ, anh nhíu mày, “Lâm Vũ Chi, em cho rằng tôi là người như thế nào? Tôi là kiểu đói khát tới mức không chờ nổi như vậy?”

Lâm Vũ Chi không nói chuyện, ánh mắt lại nói “Anh đoán xem?”

Đường Hành Thiên nhịn không được cười, “Được thôi, tôi đáp ứng em, không sơn nó.”

“Nhưng nó nếu là nhất quyết không vàng, vậy tôi sẽ đem nó chặt xuống.” Đường Hành Thiên chậm rãi nói, thần sắc không giống như là đang nói đùa.

“Vậy tôi đi trước.” Lâm Vũ Chi hai tay cắm ở bên trong túi áo, lười nhác nghe Đường Hành Thiên ở đây lôi kéo, quay người liền chuẩn bị đi.

Ống tay áo bị Đường Hành Thiên giữ chặt, “Chờ một chút.”

Đường Hành Thiên hỏi Lâm Vũ Chi, “Lâm Vũ Chi, đầu lưỡi em có dài không?”

Lâm Vũ Chi không hiểu, “Sao cơ?”

Đường Hành Thiên đang nắm lấy ống tay áo Lâm Vũ Chi chậm rãi đi xuống, nắm chặt tay Lâm Vũ Chi, không nhẹ không nặng nhéo một cái.

“Tôi rất lợi hại, mặc dù chưa từng nói chuyện yêu đương, nhưng bởi vì chưa từng trải, phương diện này, tôi khả năng có chút không đúng mực.”

“Em nếu là không đủ dài, tôi sợ cứng rắn ngậm vào miệng sẽ khiến em đau.”

“Cho nên trước nói với em để em có thể dự phòng.”

“Lâm Vũ Chi, em làm tốt tâm lý sẽ bị hôn tới khóc đi.”

Lâm Vũ Chi nghe Đường Hành Thiên chậm rãi nói xong, hoàn toàn tiêu hóa mấy tin tức từ câu nói đó, mặt dần đỏ lên, cậu hất tay Đường Hành Thiên ra, vì che giấu xấu hổ, không kiên nhẫn nói, “Đi đi, lá cây có thể vàng không còn chưa biết.’

“Nói không chừng lá cây còn chưa kịp héo, hai chúng ta đã tách ra rồi.” Lâm Vũ Chi nói.

Đường Hành Thiên, “…”

Hết giờ học chiều hôm sau, Lâm Vũ Chi liền nhận được điện thoại của Vương Giác Lệ, kêu cậu đến tòa Y lầu năm, phòng thí nghiệm sinh vật học nằm cuối dãy.

Tại cửa vào lầu năm, Lâm Vũ Chi liền bị ngăn lại, gác cổng chỉ chỉ biến báo bên cạnh.

—— Mặc quần áo lao động mới được đi vào ——

Lâm Vũ Chi năm nhất, không có lớp thí nghiệm, tự nhiên không có áo blouse.

Ngay tại tại chỗ do dự một lúc, bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, hai ba bước, liền có người chạy tới.

“Học đệ, đây là quần áo của Thiên Ca, cậu ta kêu tôi mang đến.” Từ Dục còn mặc áo blouse, quần áo mở rộng, trông thấy Lâm Vũ Chi đánh giá mình, anh có chút ngượng ngùng.

“Cậu đừng mách tôi không cài áo, sẽ bị mắng.” Từ Dục nói, “Tôi mới từ phòng thì nghiệm ra nên cởi áo, hết vị trí trong phòng thí nghiệm rồi, tôi ở văn phòng hỗ trợ, không cài cũng không sao cả.”

Lâm Vũ Chi mặc quần áo xong, cúi đầu trông thấy chỗ ống tay áo được dùng bút viết tên Đường Hành Thiên.

Quần áo có hơi lớn, Lâm Vũ Chi rất gầy, chỉ đủ cao, ngũ quan ban đầu vốn xinh đẹp chói mắt, mặc vào áo blouse trắng, lộ ra thanh nhuận quạnh quẽ nhiều hơn.

Nhìn càng thêm khó gần.

Từ Dục có chút sửng sốt, lại có chút mất tự nhiên dời ánh mắt khỏi người Lâm Vũ Chi, lại đem khẩu trang trong tay đưa cho Lâm Vũ Chi, “Đeo lên đi, Vương giáo sư rất ghét người không có quy củ.”

Lâm Vũ Chi mặt nhỏ, khẩu trang che nửa gương mặt, đôi mắt lộ ra xinh đẹp, ánh mắt trong suốt sạch sẽ, cũng không phải là đơn thuần, mà là ôn hòa cùng thiện lương.

Ánh mắt, là nơi rõ rệt nhất thể hiện tâm hồn một người, Lâm Vũ Chi không hề giống với tướng mạo có tính công kích của cậu, cũng không phải khó tiếp xúc đến vậy.

Từ Dục đem Lâm Vũ Chi đến cửa phòng thí nghiệm, chỉ cho cậu tổ của Đường Hành Thiên, liền rời đi, bóng lưng mười phần hiu quạnh.

Đường Hành Thiên đang giải phẫu con thỏ, trong tay đang cầm chiếc kẹp giữ da thịt con thỏ, kim khâu cầm máu giữa phần huyết nhục bên trong có mục tiêu mà xỏ đến xỏ đi.

Bên cạnh là một đống băng gạc dính máu, sử dụng xong kim khâu cầm máu thì đến dao giải phẫu.

Giải phẫu đơn thuần dùng thỏ, muốn quan sát sự biến hóa s1nh lý của nó sau khi được sử dụng thuốc, ngay từ đầu con thỏ đã cho làm điện tâm đồ, sau khi tiêm thuốc, điện tâm đồ cũng sẽ sinh ra biến hóa, cuối cùng lại căn cứ vào một loạt biến đổi mà viết ra báo cáo.

“Đưa tôi kim khâu.” Đường Hành Thiên hướng người bên cạnh vươn tay, anh mang theo găng tay, kính bảo hộ cùng khẩu trang, cũng không tâm tư đi quản người đưa đồ vật cho mình là ai.

Lâm Vũ Chi tiếp nhận vị trí bên cạnh người Đường Hành Thiên,từ trong đống dụng cụ bên cạnh lấy ra kẹp cầm máu đưa tới.

“Cảm ơn.” Đường Hành Thiên nói.

Lâm Vũ Chi nhìn xem con thỏ vẫn còn mở to mắt, nó đã được đánh thuốc tê, lại còn có thể nhìn ra bộ dáng bất đắc dĩ.

Lâm Vũ Chi cảm thấy có chút thú vị.

Đồng thời sinh ra hơi có chút kính ý, đối với con thỏ.

“Băng gạc.”

Lâm Vũ Chi lại đưa băng gạc qua.

Lâm Vũ Chi đến phòng thí nghiệm, mọi người đều chú ý tới, duy chỉ có Đường Hành Thiên còn chưa có phát hiện, Mạnh Khiêm ở bên cạnh khoanh tay, một bộ dạng đang xem kịch vui.

Đường Hành Thiên rốt cục cảm thấy được không khí chung quanh biến ảo, anh dừng lại động tác trong tay, không phải nhìn những địa phương khác, là trực tiếp nhìn người bên cạnh mình.

Có người đang chọc lỗ tai con thỏ, anh còn tưởng rằng là Mạnh Khiêm lại nhàm chán.

Vừa nhấc mắt, liền đối mặt với cặp mắt xinh đẹp của Lâm Vũ Chi.

Mặc áo khoác trắng, cùng nam sinh trong trí nhớ hoàn toàn trùng hợp.

Sạch sẽ, thần thánh, không thể khinh nhờn.

Đường Hành Thiên chậm rãi lấy lại tinh thần, chế nhạo cười nói, ” Tai thỏ con chơi vui không? nhãi con”

Tác giả có lời muốn nói: Thiên Ca: Mời Chi Chi chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Chi Chi: Cút.