Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 15




Lâm Vũ Chi trợn trắng mắt.

“Cút.”

Đường Hành Thiên, “…”

Đã sớm ngờ tới Lâm Vũ Chi sẽ không để cho mình được như nguyện, Đường Hành Thiên cởi áo khoác của mình ném cho Lâm Vũ Chi, “Mặc vào.”



Vương Hiến đem cờ thưởng cuộn lại đưa cho Lâm Vũ Chi, “Phụ huynh Miêu Bân đưa tới, em đang đi học, bọn họ cũng không chờ em lâu được liền để tôi giao cho em.”

Vải đỏ thẫm, thanh trục màu đen, dòng chữ bên trên được thêm kim tuyến, trên đó viết: Anh dũng thiếu niên!

Lâm Vũ Chi nhìn nó, cảm thấy có chút xấu hổ, cuộn vào cầm ở trong tay, “Cảm ơn thầy phụ trách.”(mãi mới hiểu từ phụ đạo viên, mấy từ trước để sửa sau)

Vương Hiến lại không tỏ ra vui mừng, anh cau mày, nói: “May mắn là không có xảy ra việc gì, tôi là giáo viên, luôn giáo dục học sinh hăng hái làm việc nghĩa, nhưng cá nhân tôi chưa từng coi đó là điều bắt buộc, nếu trong phạm vi năng lực của bản thân thì có thể.”

“Nhưng nếu đó là một mạng đổi một mạng thì sao?” Vương Hiến hỏi.

Lâm Vũ Chi nắm chặt ngón tay không nói chuyện.

“Cứu người rơi xuống nước rủi ro quá lớn, em lần này quá mức xúc động.” Vương Hiến cũng không thể hiện giọng điệu chỉ trích, anh chỉ là lo lắng, mọi người đều được giáo dục phải biết xả thân cứu người, bản thân cái này đều là lời ca ngợi, nhưng có đôi khi nó xác thực không đáng.

Vì cái gì cảm thấy không đáng? Là bởi vì một đệ đệ của anh cùng đám bạn thân, cũng là xuống nước cứu người, cứu một tiểu hài tử năm tuổi vì ham chơi mà ngã xuống nước, bốn năm tên nhóc cấp ba đó đều là học trường trọng điểm, vì cứu người không được, sau đó chỉ có thể bỏ học.

Cho nên Vương Hiến đứng tại góc độ cá nhân cảm thấy không đáng, có những chuyện không đáng vì người khác mà xả thân.

Lâm Vũ Chi trầm mặc thật lâu, lá cờ trong tay cậu trở nên nặng trĩu, nó phảng phất như đó không phải là cờ thưởng mà là một vật vô cùng quan trọng.

“Thưa thầy, em là sinh viên y khoa, sau này sẽ trở thành một bác sĩ.”

“Em không thể thấy chết không cứu.”

Vương Hiến nhìn Lâm Vũ Chi một hồi, muốn nói cái gì lại đành nuốt trở về, được rồi, cậu còn nhỏ, cho rằng tất cả mọi người đều xứng đáng để cậu trả giá.

Đường Hành Thiên đang ở dưới lầu chờ cậu, không biết từ nơi nào mang tới một cái xe máy điện, anh cưỡi lên trước, chân chóng trên mặt đất, trông thấy Lâm Vũ Chi từ trên thang lầu đi xuống, liền vỗ vỗ ghế sau, “Đến, ca chở em đi.”

Một xe máy điện đáng yêu bị hai đại nam sinh ép tới lại có chút đáng thương.

Lúc leo lên dốc, cái xe như muốn hết điện, một giây sau liền phải bãi công, Đường Hành Thiên tăng số, hướng về Lâm Vũ Chi đang ngồi sau nói, ” Lâm Vũ Chi, em xuống đẩy đi.”

“???” Lâm Vũ Chi một tay bám ở ghế sau, không thể tin nổi, “Con mẹ nó anh biết hết điện sao không đi bộ đi?”

Lâm Vũ Chi đạp chân nhảy xuống, Đường Hành Thiên cũng cùng xuống.

Cậu lớn như vậy, đã bao lâu chưa làm mấy trò ngốc nghếch này?

Đường Hành Thiên nhìn bên cạnh có cái xe vàng khác chạy qua, nói: “Không phải mấy đôi yêu nhau đều lái tiểu Hoàng hay sao?”

“Chúng ta giống như bọn họ?” Lâm Vũ Chi một mét tám mấy, Đường Hành Thiên một mét chín, chân đều không có chỗ đặt, cùng mấy người kia yêu đương có thể giống nhau à?

Nói xong, Lâm Vũ Chi nửa ngày không nghe thấy Đường Hành Thiên trả lời, đối phương đang cười, cười đến tay lái cũng nắm không được, “Vâng vâng vâng, chúng ta cùng người khác sao có thể giống nhau.”

Lâm Vũ Chi nhíu mày, một lúc sau mới kịp phản ứng, cậu đưa chân đạp Đường Hành Thiên một cái, “Ngậm miệng, ai thèm yêu đương với anh.”

“Ai ai ai ai ai, nhãi con, chớ lộn xộn.” Lâm Vũ Chi không có thấp hơn Đường Hành Thiên bao nhiêu, xe tiểu Hoàng vừa nhỏ vừa yếu, cậu chỉ khẽ động, đầu xe cũng lắc loạn lên, Đường Hành Thiên nhanh chân giẫm trên mặt đất, phanh xe còn không dùng được bằng anh.

Lâm Vũ Chi từ trên xe bước xuống, “Anh còn gọi tôi nhãi con, tôi liền chơi chết anh.”

Đường Hành Thiên ghé vào đầu xe, ngửa mặt nhìn Lâm Vũ Chi, “Em chẳng lẽ không phải nhóc con sao? Để tôi tính thử, em mới mười tám tuổi đúng không? Mười tám tuổi chẳng lẽ không phải nhãi con sao?”

“Tôi đã chạy tới gần đầu ba, gọi em một tiếng nhãi con, cũng không tính chiếm tiện nghi của em mà?” Đường Hành Thiên nói.

Lâm Vũ Chi, “Đầu ba?”

“Hai mươi mốt tuổi, cũng coi là gần ba mươi rồi.” Đường Hành Thiên thở dài, “Em không chê tôi già là được.”

“…”

Theo số tuổi trên tính toán, Đường Hành Thiên năm nay hẳn là hai mươi tuổi mới đúng, anh lớp mười tạm nghỉ học một năm, dù sao tính ra cũng không phải gần ba mươi.

Nhìn Lâm Vũ Chi non nớt như vậy, anh bỗng nhiên sinh ra một chút cảm giác tội lỗi trâu già gặm cỏ non nhỏ.

“Vậy anh cũng biết mình lão, liền tự mình hiểu lấy đi.” Lâm Vũ Chi nói, ngữ khí kỳ thật không có đặc biệt ghét bỏ, chính là thuận theo câu nói của Đường Hành Thiên mà thôi.

Đường Hành Thiên lui người vào giữa hai ch@n Lâm Vũ Chi, chọc chọc đầu gối đối phương, “Lâm Vũ Chi, anh càng già càng dẻo dai, thử xem không?”

“…”

Lâm Vũ Chi còn chưa đáp lại, Đường Hành Thiên li3m li3m môi, “ Vẫn rất mạnh, học đệ, đến đi.”

Trước sau đều có học sinh không ngừng đi ngang qua, không ai nghe thấy hai người này đang nói cái gì, nhưng đều biết Đường Hành Thiên, anh đứng trước mặt nam sinh kia, khẳng định đó chính là nam sinh năm nhất đang được anh theo đuổi, điều này đã được truyền đi khắp nơi, nghe nói vóc người đẹp mắt, tính tình bạo cực kì.

Nhưng nhìn xem, rất tốt mà, sáng sủa đẹp trai, nơi nào tính tình bạo.

Soái khí mà tính tình bạo thì đó không phải bạo, đó là có tính cách.

Sau đó, bọn họ thấy Lâm Vũ Chi một cước đạp thẳng vào chân Đường Hành Thiên, vừa nhanh vừa dứt khoát, chân cũng phải run theo, tàn nhẫn vô tình, bạo tính danh xứng với thực.

Đường Hành Thiên cưỡi xe tiểu Hoàng chậm rãi đi theo Lâm Vũ Chi, trên đường không ít sinh viên đều sẽ quay đầu nhìn hai người này, Đường Hành Thiên đối với ánh mắt dò xét của người khác nhìn như không thấy, anh trông thấy xe tiểu Hoàng bên cạnh, nữ sinh ngồi xổm ở phía trước của xe.

“Lâm Vũ Chi, em cũng ngồi xổm ở trước đi.”

Lâm Vũ Chi nhìn cũng không thèm nhìn một chút, “Anh bị bệnh à, thích thì anh đi mà ngồi.”

Đường Hành Thiên không hề nghĩ ngợi liền đáp ứng, “Cũng được, vậy để tôi ngồi.”

Lâm Vũ Chi dừng bước lại, nhìn Đường Hành Thiên, Đường Hành Thiên đã làm tốt chuẩn bị để Lâm Vũ Chi ngồi sau chở mình, sau đó chỉ nghe thấy Lâm Vũ Chi lạnh lùng nói, “Cút xa một chút.”

“Chi Chi, em buổi tối ở bệnh viện cũng không phải như vậy.” Đường Hành Thiên nói, kỳ thật cũng là đêm qua, Đường Hành Thiên mới biết được sự kiện nhiều năm trước ấy đã để lại cho Lâm Vũ Chi bóng ma lớn nhường nào, thậm chí người trong nhà Lâm Vũ Chi cũng không biết.

Nam sinh ngồi ở bên cạnh bồn hoa, nói nếu như đêm nay Miêu Bân không được cứu trở về, đời này cậu làm không nổi nghề bác sĩ, cậu nói, “Cám ơn anh, Đường Hành Thiên.”

Cậu vẫn không biết Đường Hành Thiên đã biết cậu từ mấy năm trước.

Đường Hành Thiên rất chờ mong cùng Lâm Vũ Chi tương lai cùng đứng trong phòng giải phẫu chiến đấu hăng hái.

Lại làm một cặp chồng chồng điển hình của bệnh viện gì đó.

Lâm Vũ Chi không có đáp lời Đường Hành Thiên, Đường Hành Thiên cứ như vậy một đường đi theo cậu, đưa về tới lầu ký túc xã, Đường Hành Thiên ngửa đầu nhìn cây phong, hiện tại chưa quá lạnh, lá cây khô héo đặc biệt chậm, trên ngọn cây, đám lá xanh mơn mởn trên ngọn dường như còn phát sáng.

“…”

“Lâm Vũ Chi, thương lượng đi, em chọn cây khác đi, đừng làm khó cây phong này.” Đường Hành Thiên nói.

“Chọn cây khác?”

Đường Hành Thiên ánh mắt ở chung quanh quét một vòng, dừng một chút, nói, ” Sau ký túc xá của em có mấy cây dương …”

“Chờ một chút, ” Lâm Vũ Chi đánh gãy, “Kia, mấy cây dương thụ kia, có lúc nào xanh hả?”

Đường Hành Thiên nín cười, “Vậy em cũng không thể chọn cây bốn mùa đều không vàng được.”

Lâm Vũ Chi xoay người rời đi.

Đường Hành Thiên không có gọi cậu lại.

Lâm Vũ Chi lại dừng bước, cậu đứng cách Đường Hành Thiên chỉ vài mét, quay trở lại đứng trước Đường Hành Thiên.

“Đường Hành Thiên”

“Ừm? Sao rồi?”

“Không phải…” Lâm Vũ Chi ánh mắt rơi vào không biết nơi nào, lông mi bởi vì khẩn trương run run mấy lần, “Đổi đi.”

Đường Hành Thiên ngơ một lát, trong đầu có cây cung nào đó đứt phựt, “Em lặp lại lần nữa.”

Lâm Vũ Chi mấp máy khóe môi, có chút không biết nói sao.

Đường Hành Thiên hai tay đặt trên tay lái, anh ngửa mặt lên, nhưng dường như lại là người chiếm thượng phong.

“Chi Chi, lặp lại lần nữa.”

“Đổi…” Lâm Vũ Chi nói, “đổi sang cây dương sau ký túc xá đi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Đường Hành Thiên: có thể hôn rồi