Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 2




Từ Dục nhịn không được nhắc nhở ” Đây chính là nơi thông báo nhóm, Thiên ca cậu đây là… “

Đường Hành Thiên liếc Từ Dục một chút:” Lạm dung chức quyền? Cậu năm ngoái ở trong nhóm theo đuổi học muội tôi đã nói gì sao?”

Từ Dục mặt mày đỏ ửng: “Ha ha.”

Thông báo được phát ra, không tới một phút đồng hồ, mấy trưởng ban bên trong nhóm nhao nhao phản hồi rằng đã biết, sau đó tự mình biểu đạt tới các tổ đội bên trong, chiêu này của Đường Hành Thiên phải nói là rất trắng trợn.

Bàn luận một tràng, trưởng ban kĩ thuật internet mới hỏi, “Hội trưởng, Lâm Vũ Chi là ai vậy?”

Đại tỷ ban tuyên truyền: ” Rất ưu tú sao? Có thể chiêu mộ tới ban của chúng ta? Nói thật, chúng ta một đám thợ giày thối, mấy người nhìn áp phích chiêu tân sinh viên xem, khác gì áp phích tuyên truyền giải múa quảng trường không?”

Bọn họ còn tưởng Đường Hành Thiên thấy Lâm Vũ Chi thật sự ưu tú nên mới khiến cả bọn tận lực đem Lâm Vũ Chi chiêu mộ vào”

Đường Hành Thiên là đoàn chủ tịch, gọi anh là hội trưởng cũng được, dù sao anh chính là chủ tịch, Đường Hành Thiên nghe người khác gọi mình hội trưởng vẫn tương đối dễ nghe.

Im lặng một lát, Đường Hành Thiên nói chiêu mộ vào rồi xem, nhìn đi nhìn lại thái độ của nhãi con kia, chưa biết chiêu được hay không, bọn họ thì đã đăng thương lượng sẽ phân Lâm Vũ Chi vào ban nào.

Biết chân tướng cũng như ý đồ của Đường Hành Thiên, Tư Dục ở trong nhóm vờ vịt nhắn thêm hai câu, trong nhóm còn hỏi Lâm Vũ Chi là ai, có thể để Đường Hành Thiên coi trọng như vậy.

Có chút hâm mộ đó, nhớ ngày trước bọn họ vượt năm ải, chém sáu tướng, mất sức chín trâu hai hổ mới tiến được vào hội học sinh, kết quả hôm nay trông thấy hội trưởng tự hạ lời chiêu mộ, bọn họ đều đố kị tới nước mắt chảy từ miệng.



“Đi ăn cơm không?” Triệu Lương nhìn sắc trời bên ngoài dần tối, gỡ tai nghe xuống, gõ gõ ván giường sát vách.

Lâm Vũ Chi ở sát vách cậu.

Hai người bạn cùng phòng khác ra ngoài mua đồ dùng hằng ngày, lần đầu trọ ở trường, lần đầu rời nhà đi học, bọn họ có chút phấn khích lại kích động, la hét muốn giúp Lâm Vũ Chi cùng Triệu Lương mua một phần đồ dùng hằng ngày về.

Lâm Vũ Chi cùng Triệu Lương đều cự tuyệt, vừa khai giảng quen biết nhau, mọi người cũng không quá quen thuộc, chi tiêu cùng nhau đến lúc mở miệng tính toán sổ sách có hơi bất tiện, nhu yếu phẩm hai người đều mang, ngày mai lại đi mua cũng không muộn.

Không chỉ có như thế, Lâm Vũ Chi chú ý tới, nhìn chung phòng bốn người bọn họ, có nam sinh gia đình túng quẫn, rương hành lý bày ra không đến mấy bộ quần áo, trong đó còn có đồng phục cấp ba giặt tới bạc màu, Lâm Vũ Chi nhìn lướt qua cổ áo đối phương, đầu sợi đều bị mài ra, người nọ cũng ngại ngùng, Lâm Vũ Chi càng không thể chiếm tiện nghi người ta.

“Đi” Lâm Vũ Chi từ trên giường nhảy xuống, cầm áo khoác, mở cửa, bị nhiệt độ nóng bức phả vào tỉnh mộng, quay đầu liền ném áo khoác lại.

Cậu vẫn nghĩ đây là thành phố A, tháng chín ban đêm đều cần mặc thêm một chiếc áo mỏng, mà nơi điểm cuối phía nam thành phố S này vẫn còn nóng bức chết được.

Tám giờ tối, sân trường vẫn vô cùng náo nhiệt, có thể thấy bạn cùng phòng mới mời nhau đi dạo khắp nơi, học trưởng học tỷ ăn mặc tùy ý mát mẻ.

Lâm Vũ Chi vẫn không có tỉnh ngủ hẳn, đi tới một ô cửa sổ bán bột gạo khá đặc sắc, chọn một góc ngồi xuống.

Triệu Lương lúc ăn uống xem ra rất tinh ý, chọn bánh bao hấp, đầu luồn vào cửa sổ, nghiêm túc dặn dì bán canteen không nên cho quá nhiều tiêu, cũng không quá nhiều dầu, cho nhỏ lửa chút.

Cách thật xa, Lâm Vũ Chi vẫn thấy được cơ bắp trên cánh tay dì bán canteen có chút run rẩy, nếu không phải Triệu Lương dáng dấp vừa mắt, không chừng đã quăng luôn cái nồi vào mặt cậu rồi.

Có sao nói vậy, Lâm Vũ Chi cảm thấy mình mấy bạn cùng phòng này dáng dấp đều rất không tệ, Triệu Lương lớn lên là người thành phố H, rộng rãi trượng nghĩa, không câu nệ tiểu tiết, tóc đen, quần đùi ô trắng, so với mấy nam sinh khóa trên trông còn láu cá hơn.

Tương đối túng quẫn là Lưu Tiểu Thiên, là dân tỉnh N, lịch sự văn nhã trắng nõn sạch sẽ, nói chuyện cũng ăn nói nhỏ nhẹ, làm người từ trong lòng cảm thấy thoải mái an tĩnh.

Một người khác, Lâm Vũ Chi cảm thấy không tốt, tùy tiện, cùng với Triệu Lương khác biệt, Miên Bân ánh mắt quá nhiều suy tư, Lâm Vũ Chi lần đầu nhìn thấy cậu, cảm giác người này không đơn giản.

Bánh bao hấp đang làm, Lâm Vũ Chi đã bắt đầu ăn, bánh bao hấp của Triệu Lương bên kia mới lật mặt.

Triệu Lương ra hiệu cậu ăn trước, không cần chờ ăn chung.

Lâm Vũ Chi cũng không khách khí, cầm bột gạo trắng mềm đút vào miệng, miếng đầu còn chưa nuốt xuống, trước mặt liền có chai Coca vẫn còn tỏa hơi lạnh.

Lâm Vũ Chi ngẩng đầu lên, nguyên cái mặt của Đường Hành Thiên.

Đường Hành Thiên nhìn chằm chằm bờ môi vì nước canh mà trở nên trơn bóng sáng sáng của Lâm Vũ Chi trong chốc lát, chậm rãi nói: “Thế nào? Ăn có quen không?”

Nếu như không phải buổi chiều Đường Hành Thiên biểu đạt quá rõ với Lâm Vũ Chi mục đích bản thân, Lâm Vũ Chi cảm thấy mình hẳn sẽ cùng Đường Hành Thiên chung đụng, nhưng giọng điệu đối phương vừa lúc chọc phải Lâm Vũ Chi.

Đáng tiếc không có nếu như.

Lâm Vũ Chi đối với những người theo đuổi mình thì vẫn luôn lãnh đạm, dù ngũ quan đối phương ra sao, cậu đều đối xử hết thảy như nhau.

Trong đó đương nhiên có cả Đường Hành Thiên, càng đừng đề cập tới việc anh trong mắt Lâm Vũ Chi không hoàn toàn là một người tốt, cậu càng không có sắc mặt tốt đẹp.

Nhưng người xinh thì mặt nhìn kiểu gì chả xinh.

Đường Hành Thiên cũng hết cách.

Lâm Vũ Chi nhìn Đường Hành Thiên một chút, khi đối phương ngồi vào vị trí đối diện mình thì bắt đầu thờ ơ, mí mắt không thèm nâng, tập trung vào phần ăn của mình.

“Liên quan gì tới anh?” Lâm Vũ Chi ngữ điệu vô cùng không tốt.

Đường Hành Thiên chống cằm: ” Quan tâm học đệ nha, học đệ chuẩn bị thêm chút quần áo đi, qua hai ngày nữa trời mưa, phương nam thì mưa rất lợi hại.”

Phương nam có mưa, đặc biệt là mưa vào Xuân và Thu, không khí ẩm ướt làm người khác cảm giác hơi thở bị đè nén, quần áo treo cũng không mong khô, vách tường từng tầng đều lăn xuống những giọt nước.

Đường Hành Thiên nhìn trên dưới Lâm Vũ Chi vài lần, chính là dạng được nuông chiều từ bé, cơm đến há miệng áo đến đưa tay tiểu thiếu gia, cậu không thiệt thòi thì ai thiệt?

Lâm Vũ Chi chính xác là không có chuẩn bị, trong hành lý của cậu tương đối nhiều giày, quần áo lại là tới nơi mới mua, hoặc để phụ huynh gửi tới.

Vừa mới tốt nghiệp cấp ba, từ thấp ngà bước chân ra, run run còn không có đứng vững, dăm ba câu, cán cân trong lòng dần dần nghiêng.

Bỏ qua việc Đường Hành Thiên coi trọng mình thì anh có vẻ rất không tệ.

Lâm Vũ Chi phòng bị nhìn Đường Hành Thiên một chút, hiếm khi không phản bác: ” Đã biết.”

Đường Hành Thiên bị ánh mắt của đối phương chạm tới, anh trước kia nghe bạn bè bên cạnh nói bị người mình thích nhìn một chút, chân đều có thể nhũn ra, anh vẫn thấy vô cùng khoa trương nhưng lúc tới thật trên người mình thì Đường Hành Thiên vẫn cảm thấy có chút miệng khô lưỡi đắng.

Lâm Vũ Chi xinh đẹp, là kiểu tỏa sáng, mang theo phong mang, không có sự nữ tính của nữ giới mà chính là một nam sinh xinh đẹp, có góc có cạnh, sắc bén.

Giống một mảnh sứ có thể tùy tiện cắt đả thương người, máu chảu đầy đất.

Triệu Lương bưng đồ ăn tới, trông thấy Đường Hành Thiên, ngây ngốc một chút, lập tức dửng dưng kêu lên học trưởng rồi ngồi xuống bên cạnh Lâm Vũ Chi.

Đường Hành Thiên không mặn không nhạt ứng tiếng, đem lon nước trước mặt Lâm Vũ Chi cầm vào tay, giật nắp, đẩy lại cho cậu

” Chậm rãi uống, ca ca đi trước ” Đường Hành Thiên nói.

Đường Hành Thiên người đều đi thật xa, Lâm Vũ Chi hậu tri hậu giác kịp phản ứng mình bị người chiếm tiện nghi, chửi nhỏ một câu “Chó má ca ca”.

Ở một bên nghe rõ ràng, Triệu Lương tiến tới hỏi Lâm Vũ Chi: ” Cậu biết học trưởng Đường? “

Lâm Vũ Chi không trả lời mà hỏi lại:” Cậu biết anh ta?”

Triệu Lương vô thức lắc đầu: “Tôi không, cũng mới nghe nói, Miêu Bân nói cho tôi, tiểu tử này tương đối bát quái, cậu tathấy trên tường khen ngợi của tòa nhà dạy học bên dưới có ảnh học trưởng Đường”

“Tường khen ngợi?”

Triệu Lương mập mờ nói, miệng vẫn nhai bánh bao hấp:” Đúng vậy, mặc dù tôi không biết học trưởng Đường, nhưng đoạn thời gian trước thành phố S có xảy ra tai nạn xe cộ, tin tức trên mạng chỉ nhắc tới một sinh viên anh dũng cứu người, thanh niên có năng lực, quốc gia có hi vọng! “

Triệu Lương còn rất phấn khởi.

Chung quanh có người nhìn sang phía bọn họ, Lâm Vũ Chi lấy cùi chỏ chọt hắn ” Ca, có thể nói nhỏ chút không?”

Triệu Lương kịp phản ứng, chậc một tiếng, nhưng vẫn là giảm âm lượng xuống.

” Học trưởng Đường, chính là một vị tân sinh viên nhiệt tình trong số đó, cũng mới hai mươi, đã có thể cứu người trị thương, xem anh ấy rồi nhìn lại mình, ngay cả sách chuyên nghiệp tôi cũng chưa có sờ qua “.

Lâm Vũ Chi không đáp lời, trong lòng vẫn là bội phục, mặc dù chính mình theo đuổi cái nghề mình không thích, nhưng trong nhà đều là theo nghề y.

Nguyên nhân cụ thể phải quay lại thời điểm Lâm Vũ Chi học trung học, cha mẹ bận rộn công việc, đem thời gian đều đặt trên người bệnh nhân. Có thể nói, cha mẹ cậu hơn nửa đời người đều hiến dâng cho cái nghề này.

Trước đó, Lâm Vũ Chi từng lập chí sẽ trở thành bác sĩ. Thẳng đến khi mẹ cậu bị bệnh nhân làm cho thân thể tổn thương không thể sinh. Mẹ Lâm mang thai lại không biết, phần bụng kịch liệt đau nhức, máu theo đùi chảy xuống tới bắp chân, trực giác nữ nhân nói cho cô, mình mang thai, và rất có khả năng cô không giữ được đứa bé này.

Lâm Vũ Chi mất đi người em gái còn chưa kịp sinh ra, tương lai cũng vĩnh viễn không thể có em, mẹ cậu không có cách nào mang thai nữa.

Từ đó, Lâm Vũ Chi không còn giấc mơ với nghề bác sĩ, nhưng trong nhà không có khả năng để Lâm Vũ Chi theo ngành nghề khác, một là vì Lâm Vũ Chi ở phương diện này có thiên phú, hai là cậu là con trai độc nhất, tuy không có kế vị cái gì, nhưng kinh nghiệm bác sĩ ngoại khoa gia đình đều là muốn truyền thừa. Không phải do lợi ích mà là muốn để Lâm Vũ Chi đem những điều này phát quang rực rỡ, cứu giúp càng nhiều người.

Người nhà khẩn thiết khuyên bảo, Lâm Vũ Chi cũng không có cách nào cự tuyệt, cậu chống đối không phải bởi chán ghét, mà vì những điều xảy ra khiến cậu lùi bước.

” Vậy là rất lợi hại.” Lâm Vũ Chi phụ họa cho Triệu Lương đang một bên thổi phồng Đường Hành Thiên. Cậu là thật tâm phụ họa, cũng không nhìn ra bộ dáng thanh niên cà lơ phất phơ, càng có vẻ quyết đoán cùng có thể gánh vác.

So với mình thì có tiền đồ hơn nhiều.

Nhưng Lâm Vũ Chi cũng không hâm mộ, Cậu chỉ thuận miệng cảm thán, Triệu Lương chọt chọt cậu, hỏi vì sao chọn theo nghề này.

Lâm Vũ Chi hốt hoảng một chút, ăn ngay nói thật ” Bị buộc.”

” Còn cậu? “

Triệu Lương cười hắc hắc hai tiếng ” Tôi muốn làm bác sĩ ở nước ngoài, những nơi tài nguyên chữa bệnh bị khuyết thiếu, cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể dựa vào quốc gia nâng đỡ, tôi muốn đi.”

Lâm Vũ Chi đoán có lẽ thời điểm các quốc gia tham chiến, hoặc là đóng quân tại biên giới, sinh hoạt kham khổ, đối với sinh mạng có vô vàn uy hiếp, đại đa số mọi người đều không muốn tới những nơi địa phương cằn cỗi hoạn loạn này.

Nhìn không ra, Lâm Vũ Chi lần đầu nhìn liền biết Triệu Lương là công tử, chí ít trong nhà cũng là được nâng trong lòng bàn tay, từ nhỏ chính là người được mọi người nuông chiều.

Lâm Vũ Chi thật tâm tán thưởng một câu rất tuyệt.

Dáng dấp cậu đẹp mắt, biểu lộ cũng rất có tính lừa gạt, huống hồ Lâm Vũ Chi cũng không có ý dỗ dành lừa gạt Triệu Lương. Triệu Lương trong lòng có sự kích động nho nhỏ, bị Lâm Vũ Chi nhìn như vậy, liền cảm giác mình đã trở thành một bác sĩ nước ngoài đầy vinh quang.

Nhưng nam sinh tư tưởng nhảy thật nhanh, đề tài lại kéo về trên người Đường Hành Thiên, thần thần bí bí hỏi: ” Đường Hành Thiên có phải là thích cậu không?”

Lâm Vũ Chi mi tâm nhảy một cái ” Không có.”

” Chậc chậc”

Không có mắt nhìn, Lâm Vũ Chi một ánh mắt đảo qua, sau lập tức thu về được thêm nụ cười xán lạn, Lâm Vũ Chi cũng không có lý do làm khó cậu.



Trước khi làm lễ chào tân sinh viên, thành tích của Lâm Vũ Chi cũng không phải tốt nhất, nhiều nhất cũng chỉ ở mức trung bình khá, hơn nữa trong lớp lại không sôi nổi, ít người biết tên.

Sinh viên năm nhất vừa vào trường, còn chưa có biết diễn đàn, nếu không, bọn họ nhất định sẽ biết Lâm Vũ Chi trên diễn đàn đã bị thảo luận tới điên rồi.

Mà hiếu kỳ là nhân vật chính bị thảo luận, hiện yên lặng ở trong chính lớp của mình, trừ lúc đi vào lịch sự một câu “ chào các bạn “, người cũng không chủ động tham dự cùng mọi người nói chuyện phiếm.

Lâm Vũ Chi cấp ba chính là như vậy, lớp 10 trầm mặc ít nói, đối với ai đều xa lạ, đến lớp 11 mới chậm rãi cùng mọi người chơi đùa, nhưng vẫn giữ trong lòng một khoảng cách.

Lạnh nhạt, bị động, sợ người lạ.

Ngày lễ chào tân sinh tại đại học S được cử hành ở hội trường, hội trường phân ra ba tầng thượng trung hạ, hình tròn, bục thuyết giảng đặt ở trung tâm phía dưới, trên hội trường treo ba màn hình HD, quay rõ khung cảnh mỗi sinh viên phía dưới.

Ghế hội trường đều được phủ vải nhung đỏ thẫm, cảm nhận vô cùng tốt, có thể thấy được trường học muốn thu hút sinh viên mà đã chi lớn.

Phía dưới có học tỷ phụ trách lễ nghi, sườn xám xanh đậm, duyên dáng yêu kiều như đồ sứ trắng xanh, mỗi người đều qua đều phải ngước mắt nhìn.

Trợ lý trước tiên đứng trước chiếc bàn phát ảnh chụp cho mọi người, sau đó đưa bọn họ lên khu vực đúng, tại tầng thứ ba, vị trí trung tâm. Tầm mắt vô cùng tốt, trong lớp các bạn học trực tiếp đi qua là được.

Lâm Vũ Chi vừa cùng Triệu Lương nói chuyện vừa đi đến, rõ ràng Lưu Tiểu Thiên cùng Miêu Bân có mối quan hệ khá tốt, chỗ ngoặt chính là ban của bọn họ, Lâm Vũ Chi vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy Lưu Tiểu Thiên cùng Miêu Bân hòa hợp với mọi người bên trong.

Bên cạnh là hai vị trí trống.

Miêu Bân liếc thấy Lâm Vũ Chi, cậu đứng lên hướng Lâm Vũ Chi vẫy tay:” Nơi này!”

Lâm Vũ Chi nhấc chân muốn đi tới, cánh tay liền bị người giữ chặt, cậu quay đầu thì thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Đại khái là biểu lộ tự hỏi anh là ai trên mặt Lâm Vũ Chi quá rõ ràng, bị ủy thác nhiệm vụ Từ Dục lúng túng hắng giọng một cái, ánh mắt vô ý thức hướng sang bên cạnh nhìn nhìn.

“ Xin chào, tôi là Từ Dục”. Nhiều năm lăn lộn như vậy cũng không phải toi công, tên giảo hoạt điều chỉnh thái độ phi thường tốt, “ Tôi là trưởng ban kỷ luật hội sinh viên, ban chúng tôi có tin tức cậu báo danh, muốn gọi cậu xuống đối chiếu một chút.”

Lâm Vũ Chi ngỡ ngàng “ Tôi không có báo danh “.

Từ Dục nghiêm túc nhíu mày” Vậy thì càng cần đối chiếu, hội sinh viên chúng tôi tuyệt đối không cho phép có tình huống sai lầm xuất hiện, mời bạn học này hiện tại cùng tôi xuống dưới đối chiếu.”

Lâm Vũ Chi bị Từ Dục hù đến giật mình.

Triệu Lương vỗ ngực một cái:” Vậy tôi cùng cậu ấy xuống.”

Từ Dục nhìn qua Triệu Lương một chút:”Phải học được cách độc lập, các cậu cũng không phải trẻ em ở nhà trẻ”.

Triệu Lương:”……! “

Trong hội trường đều là tân sinh viên ngây ngô non nớt, Từ Dục mang theo Lâm Vũ Chi một đường gạt ra mọi người đi xuống tầng, càng xuống, sinh viên càng ít đi nhiều.

Các lãnh đạo trường học, lãnh đạo của khoa viện, cố vấn học tập cùng phụ đạo viên đều rất chuyên nghiệp, mặt khác chính là hội sinh viên giúp duy trì trật tự, còn có các sinh viên đại biểu đang nói chuyện.

Tầng một được chia làm hai bởi một lối đi, hầu hết các thành viên của hội học sinh đều có mặt ở tầng một, có thêm hầu hết các giáo viên, lộ ra sự ngay ngắn trật tự.

Tấm bảng nhỏ trên tay vịn ghế được hạ xuống, trên mỗi tấm bảng nhỏ đặt một chai nước, các thầy cô thỉnh thoảng thấp giọng trò chuyện điều gì đó, lâu lâu lại ngước lên nhìn một chút, gương mặt trẻ trung đầy thiện ý, tuổi lớn hơn một chút là các thầy cô nhìn tân sinh viên đầy từ ái.

Lâm Vũ Chi bị Từ Dục đưa đến hàng cuối cùng bên phải lối đi, nơi đó có một khoảng trống, thật trống trải, cố ý sao?

Từ Dục nhìn ra nghi hoặc của Lâm Vũ Chi, trong lòng suy nghĩ đứa nhỏ này làm sao mà nhanh nhạy vậy, trên mặt lại không hiện, ấn lấy bả vai Lâm Vũ Chi để cậu ngồi xuống, cúi người nói, ” Cậu ngồi xuống trước, chờ buổi lễ kết thúc lại tìm cậu.”

Phát hiện Lâm Vũ Chi ở đây ngồi không yên, Từ Dục còn nói, “Thuận tiện a, chờ chút trực tiếp tìm cậu, miễn cho lãng phí thời gian.”

Lâm Vũ Chi nghĩ cũng phải, không nghi ngờ gì, an tâm ngồi xuống.

Bên trái Lâm Vũ Chi có một nam sinh, trên mặt che kín đội mũ lưỡi trai, đầu ngửa tựa ở lưng ghế, hai cánh tay các lười biếng để bên trên lan can, hai chân chuyển hướng đặt vào, có thể nhìn ra bởi vì chân dài bất đắc dĩ uất ức, nhưng dù cho dạng này, đầu gối người ta cũng cao hơn Lâm Vũ Chi một đoạn.

Lâm Vũ Chi nhịn không được quay đầu khom người đi xem bắp chân người này, thật dài, rất thẳng

Có vẻ còn cao hơn mình.

Ngay khi Lâm Vũ Chi ở trong lòng yên lặng suy đoán đối phương thân cao chân dài, liền thấy người kia mũ từ trên mặt trượt xuống, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt Lâm Vũ Chi.

Mặc dù kiểu tóc cùng trang phục đều là tỉ mỉ điều chỉnh, cùng bộ dạng hôm qua mặc đồng phục chơi bóng với giày thể thao, tưởng như hai người, nhưng Lâm Vũ Chi vẫn là một chút liền nhận ra.

Đường Hành Thiên!.

Bị mắc lừa!

Mắt thấy Lâm Vũ Chi liền định đứng lên rời đi, Đường Hành Thiên đưa tay đè lại bả vai Lâm Vũ Chi, lực đạo lớn, đủ để Lâm Vũ Chi không cách nào nhấc người lên được..

Đường Hành Thiên nháy mắt mấy cái, biểu tình vô tội, “Nhìn thấy tôi nên kích động như vậy sao?”

– —————–

Tác giả có lời muốn nói: Chi chi: CMN!