Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 26: Hoàn chính văn




Đường Hành Thiên nhìn Lâm Vũ Chi trong chốc lát, buồn cười ra tiếng, ngay sau đó nắm lấy cổ của người kia trước khi cậu có thể phản ứng, kéo cậu ra ngoài.

Từ Dục nhìn hai người, đuổi theo hai bước, lại dừng lại, suy tư vài giây, đột nhiên ngẩng đầu lên, mắng: “Đường Hành Thiên, cậu không phải người, còn đề phòng tôi!”

Cậu ta còn không phải chỉ là thiếu chút nữa chảy nước dãi trước tiểu học đệ sao, mỹ nhân ai mà không thích.

“Mặc cái này không lạnh sao?” Từ trong phòng dạy học đi ra, Đường Hành Thiên nhéo nhéo mặt Lâm Vũ Chi, “Sao nay đẹp trai vậy? Em làm khổng tước nhỏ xinh đẹp à?”

Lâm Vũ Chi xua tay Đường Hành Thiên, “Tới đón anh đi ăn mặc áo ngủ sao, anh không mất mặt thì em mất mặt.”

Đường Hành Thiên cười cười, anh xoay đầu, đang chuẩn bị hỏi Lâm Vũ Chi muốn ăn gì thì một nam một nữ đi ngược dòng học sinh đã thu hút sự chú ý của anh, nụ cười trên mặt anh đông cứng lại.

Người phụ nữ mặc một chiếc áo khoác dài màu mơ, đi giày da màu đen và mặc một chiếc quần tây bảnh bao, lưng thẳng, mặt mày cùng Lâm Vũ Chi ít nhất có năm phần giống. Người đàn ông bên cạnh cô đeo một cặp kính gọng bạc mỏng, mặc áo len cổ tròn màu xanh đậm, trông ông có vẻ hòa nhã lịch sự, nhìn không ra là một bác sĩ phẫu thuật nóng tính chút nào.

Đường Hành Thiên còn chưa kịp phát ra âm thanh để Lâm Ngọc Chi nhìn thấy, một bàn tay đã ấn xuống đỉnh đầu của hắn, Lâm Vũ Chi cùng hắn giống nhau ở trong đám người khom người về phía trước, trên mặt lộ ra vẻ khẩn trương.

“Xong rồi xong rồi, xong rồi xong rồi.” Lâm Vũ Chi thấp giọng nói: “Bọn họ sao lại ở đây?”

Lâm Vũ Chi nhắc mãi xong nhìn Đường Hành Thiên, phát hiện đối phương so với mình còn khẩn trương hơn, mím môi và trán thậm chí còn ướt đẫm mồ hôi trong khi đang là mùa thu.

Có lẽ sự căng thẳng của Đường Hành Thiên đã giải tỏa phần nào sự căng thẳng của Lâm Ngọc Chi, Lâm Ngọc Chi cười nói: “Còn sợ cái quái gì? Bố em muốn đánh cũng là đánh em.”

Đánh chết anh luôn cũng được, đừng để anh và Lâm Vũ Chi chia đường âm dương

Đường Hành Thiên nhíu mày, “Anh không sợ.”

Lâm Vũ Chi lắc lắc lòng bàn tay của Đường Hành Thiên, chạm vào mồ hôi ướt đẫm trên tay anh, nụ cười nơi khóe miệng chậm rãi thu lại, cậu mở miệng, còn chưa kịp mở miệng đã đụng phải hai người.

Mạc Hạ thần sắc phức tạp, Lâm Hạo mặt vô biểu tình, hai người tầm mắt ở điểm giữa gặp gỡ, cuối cùng ở tên hai tay nắm chặt của Lâm Vũ Chi cùng Đường Hành Thiên.

Hai người này chắc cũng không biết họ dễ thấy như thế nào, vóc dáng mét tám mét chín, cúi người khom lưng trong đám đông quá dễ bị bắt gặp.

Vốn đang không nhìn thấy.

Đường Hành Thiên theo bản năng rút tay về, mặc dù bị nhìn thấy nhưng trong tiềm thức anh vẫn muốn phủi sạch quan hệ của mình với Lâm Vũ Chi, anh không cần Lâm Vũ Chi chọn giữa mình cùng gia đình, Lâm Vũ Chi cũng không thể chọn mình.

Khi anh rút tay lại giữa chừng, Lâm Vũ Chi nhanh chóng duỗi tay cầm tay Đường Hành Thiên, năm ngón tay c ắm vào khe hở ngón tay đối phương, kiên định tuyệt nhiên.

Rất nhiều người đều thấy một màn này rồi đem lên diễn đàn, thấy Lâm Vũ Chi đối với Đường Hành Thiên yêu đơn thuần chân thành tha thiết thiên chân nhiệt liệt không mong cầu.

Nửa giờ sau, nhà khách của trường.

Lâm Vũ Chi cùng Đường Hành Thiên hoàn toàn mất đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang lúc trước như lao tới chiến trường, gục đầu xuống, ngồi trước bàn, không nói một lời.

Mạc Hạ cầm chén trà, thở dài, “Các con nếu đã quyết định, chúng ta cũng sẽ không quá phản đối.”

Sẽ không quá phản đối, nhưng phản đối vẫn phải có.

Sau đó, Mạc Hạ nói với Đường Hành Thiên nói, “Ta không biết con thích Lâm Vũ Chi bao nhiêu, Lâm Vũ Chi này, chưa bao giờ phải chịu đựng nhiều từ khi còn nhỏ, trong mắt nó, chơi thua là đau khổ, không cướp được đôi giày yêu thích là đau khổ, khó khăn lớn nhất mà nó phải chịu là vào năm cuối trung học, một năm mỗi ngày chỉ ngủ ba giờ.”

“Chúng tôi, ba nó và tôi, kỳ thật không muốn nó học y, nhưng dù sao cũng phải có người học đúng hay không? Con trai chúng tôi cũng không phải ngoại lệ, Chúng tôi hy vọng rằng người bạn đời tương lai của nó ít nhất sẽ không làm cùng ngành. Cả hai chúng tôi đều làm trong ngành này, giống như ba tôi và tôi. Vào đêm tân hôn, chúng tôi ở trong phòng phẫu thuật. Khi tôi sinh Lâm Vũ Chi ba nó cũng ở trong phòng phẫu thuật. Ông ngoại Lâm Vũ Chi bị xuất huyết não. Tôi là bác sĩ chăm sóc của ba tôi, và tôi đã thực hiện ca phẫu thuật cho ông ấy …”

Giọng Mạc Hạ có điểm khàn khàn, “Tôi rất sợ thay Lâm Vũ Chi, Chi chi tương lai cũng sẽ phải vất vả, cho nên tôi hy vọng một nữa tương lai của nó có thể có nhiều thời gian chăm sóc nó, tôi vẫn luôn hy vọng như vậy, những công tác vất vả không ai hiểu đó, cứ để Chi Chi làm là được rồi…”

“Mặc dù cháu vẫn chưa trưởng thành nhưng tôi tin rằng cháu sẽ trở thành một bác sĩ rất giỏi trong tương lai.”

Đường Hành Thiên giương mắt, ấp úng nói, “Dì…..”

Hồi cấp ba cậu cùng cha mẹ đến bệnh viện chúng tôi đúng không?” Thấy Đường Hành Thiên do dự gật đầu, Mặc Hạ nói tiếp: “Tôi có ấn tượng với cậu, cậu là một cậu bé rất có trách nhiệm.”

Đường Hành Thiên trong tay tất cả đều là mồ hôi lạnh, lưng cũng đổ mồ hôi, ít nhất trong đầu anh đã sắp xếp một bài luận ngàn chữ để thuyết phục cha mẹ của Lâm Vũ Chi, nhưng con dao mềm của đối phương thực sự không thể chống đỡ được.

Anh cảm thấy rằng trong giây tiếp theo, mẹ của Lâm Vũ Chi sắp đưa ra thông báo cuối cùng. Đường Hành Thiên nhắm mắt lại, Lâm Vũ Chi nhìn anh một cái, ngón tay bị Đường Hành Thiên nắm đến phát đau.

“Vậy cậu cũng sẽ trở thành người đồng hành tốt của Chi Chi, phải không?” Mạc Hạ như trút được gánh nặng cười, “Chi chi có đôi khi thích xử trí theo cảm tính, cậu cùng nó ở bên nhau, chăm sóc nó nhiều chút.”

Nghe đến đó, Đường Hành Thiên trì độn ngẩng đầu, đơn giản nói mấy câu, anh hồi lâu mới hiểu được mấy chữ đơn giản này, anh không thể tin được, chậm rãi nói: “Dì, dì là... “

Mạc Hạ liếc sang Lâm Hạo từ đầu đến cuối đều không có nói qua một câu, nói với Đường Hành Thiên, “Trên đường đến đây, ba Lâm Vũ Chi và tôi đã đưa ra quyết định. Chuyện của các con, suy nghĩ kĩ rồi tự quyết định.”

“Về sau chua ngọt đắng cay, cũng là các con tự chịu.”

Lâm Hạo lạnh lùng hừ một tiếng.

Lâm Vũ Chi, “……”

Lâm Vũ Chi hốc mắt có chút đỏ lên, “Cảm ơn mẹ.”

Mạc Hạ không lên tiếng, lại nói Lâm Hạo, “Anh nói một câu đi chứ.”

Lâm Hạo ngước mắt lên, khoanh tay trước ngực, liếc nhìn Đường Hành Thiên, “Cậu về sau có tính toán gì không? Nói nghe một chút.”

Đường Hành Thiên đầu óc rung chuông cảnh báo, lập tức ngồi nghiêm chỉnh, “Chú, cháu đã quyết định sau khi tốt nghiệp sẽ đi làm ở thành phố A, tiến vào bệnh viện của chú, trở thành một bác sĩ dốc hết tâm sức vì bệnh nhân!”

Lâm Vũ Chi không nói nên lời liếc nhìn Đường Hành Thiên, làm chủ tịch hội học sinh lâu rồi, mở miệng chính là vài câu giọng quan.

Lâm Hạo hừ lạnh một tiếng, “Còn chuẩn bị đi cửa sau.”

Đường Hành Thiên, “……”

Anh là chuẩn bị thi vào, còn chưa kịp giải thích với ba Lâm Vũ Chi phụ thân giải thích, đã bị đối phương giành trước, “Ăn uống quá độ dễ dàng dẫn phát chứng bệnh gì, anh nói xem.”

Lần này đến lượt Mặc Hạ không nói nên lời, vấn đề cũ lại lặp lại.

Đường Hành Thiên sửng sốt một chút, sau đó ngập ngừng trả lời: “Viêm tụy cấp tính? Viêm dạ dày cấp tính?”

Lâm Hạo không nói ừ cũng không nói không phải, “Dạ dày chảy máu triệu chứng điển hình nhất là gì?”

Đường Hành Thiên không coi ai ra gì, bình thường lấy giá bài chuyên ngành 258 vạn, lúc này trông giống như một con chim cút, nhỏ giọng trả lời: “Nôn ra máu và phân đen.”

“Các xét nghiệm chẩn đoán thường được sử dụng cho bệnh nhân ung thư dạ dày là gì?”

“Nội soi dạ dày.”

“Các biến chứng phổ biến nhất của gãy xương chậu là gì?”

“Niệu đạo tổn thương.”

“Các điểm phân biệt chính giữa thoát vị khổng sán và thoát vị tích sán là gì?”

“Ngừng hô hấp lúc đầu.”

Lâm Vũ Chi không thể chịu đựng được nữa, “Ba, đủ rồi đủ rồi.”

Lâm hạo không để ý đến cậu, ông chậm rãi nói, “Nếu Lâm Vũ Chi nằm trên bàn mổ, cậu có thể chọn làm bác sĩ phẫu thuật chính của nó, cậu có làm không?”

Đường Hành Thiên sửng sốt, anh nhìn cậu bên cạnh, lại nhìn Lâm Hạo, thật lâu sau, anh nuốt nước bọt, “Làm.”

Lâm Hạo thở ra một hơi, dựa vào trên ghế, phất phất tay, “Không có việc gì, hai đứa đi ăn đi.”

Lâm Hạo không có ý định làm khó xử hai người, Đường Hành Thiên trả lời như thế nào ông đều sẽ không bởi vì đáp án sai lầm mà phản đối, đây đều là Lâm Vũ Chi chính mình lựa chọn.

Khi Lâm Vũ Chi giữ bàn tay đang thu lại của Đường Hành Thiên trước mặt họ, họ lập tức hiểu rằng Lâm Vũ Chi sẽ không nghe lời họ.

Cậu từ nhỏ đã rất bướng bỉnh, giống như năm đó phải đến thành phố S, bây giờ gặp được người mình thích, sẽ chỉ càng bướng bỉnh hơn trước.

Lâm Vũ Chi đứng lên, nhìn ba mẹ mình, trong lòng có điểm khó chịu, “Ba mẹ không cùng chúng con cùng nhau ăn cơm sao?”

Mạc Hạ uống một ngụm không nói chuyện, Lâm Hạo nhướng mi, “Chúng ta đã đặt trước tiệm cơn tây cảnh biển rồi, sẽ không cùng các con ăn căn tin.”

Lâm Vũ Chi, “????”

Giây tiếp theo, Đường Hành Thiên chỉ có thể giữ chặt nhóc con, Lâm Vũ Chi hất tay anh, chạy đến ngồi xổm bên ghế Mạc Hạ, “Con không có tiền, mẹ cho con tiền tiêu với.”

Mạc Hạ buông cái ly, Lâm Vũ Chi lập tức móc di động ra mở mã QR chuyển tiền.

Lâm Vũ Chi vui vẻ rạo rực cầm di động, nhìn số tiền cảm thấy mỹ mãn, Đường Hành Thiên đi ở bên cạnh hỏi cậu, “Anh nhớ em còn tiền.”

Lâm Vũ Chi không nghĩ nhiều, trả lời, “Còn mà, nhưng còn anh nữa, em phải nuôi anh.”

Đường Hành Thiên sửng sốt một chút, lại cười nhẹ, “Em dùng tiền mẹ cho để nuôi người yêu đó à.”

“Không phải người yêu,” Lâm Vũ Chi bộ dáng đương nhiên, “Anh hiện tại cũng là con của họ, nuôi một người là nuôi, hai người cũng là nuôi.”

Tựa như dung nham từ núi lửa phun tung toé chảy xuống, làm cho nơi đây không còn một cọng cỏ, Đường Hành Thiên không biết, nhóc con thích câu người khác, có thể làm người khác hận không thể bắt sao lấy trăng cho cậu.

Lâm Vũ Chi không biết Đường Hành Thiên suy nghĩ gì, cậu lầm bầm lầu bầu, “Nhưng mà nuôi anh cũng khó khăn một chút, dù sao tiền của cha mẹ không dễ kiếm……”

Cậu còn chưa dứt lời, Đường Hành Thiên đã đè đầu cậu xuống xoa xoa tóc, thấp giọng nói, “Lâm Vũ Chi, em có muốn kết hôn cùng anh không?”

Lâm Vũ Chi sửng sốt, dại ra, “Hiện tại tính tới chuyện này anh mẹ nó không cảm thấy sớm à?”

Lúc trước Thẩm nói với cậu, Hạ Thanh Hoàn chuẩn bị cầu hôn người yêu, anh ấy cùng Cố Vọng không phải nguời cùng thế giới với họ, Cố Vọng đã sắp trở thành người có gia đình rồi. Lâm Vũ Chi không nghĩ tới, cũng không ngờ rằng, chính mình cũng sẽ có một ngày như vậy.

Đường Hành Thiên ậm ừ nói, “Anh hỏi một chút, em có thể chuẩn bị tâm lý, nói không chừng anh ngày mai sẽ cầu hôn.”

Lâm Vũ Chi mắt trợn trắng, “Vậy thì em không đáp ứng.”

Đường Hành Thiên tâm tình tốt hỏi cậu, “Vậy như thế nào em mới bằng lòng đáp ứng anh?”

Lâm Vũ Chi thực sự không nghĩ về điều đó, nói tùy ý, “Ít nhất, anh cũng phải đến dưới kí túc xá hát Little Star cho em.”

“……”

Cậu biết Đường Hành Thiên không thể làm loại chuyện này, cậu cố ý.

Nhưng Đường Hành Thiên ngoài dự đoán suy nghĩ một lát, sau đó cười lên, đẩy trán Lâm Vũ Chi, “Chờ xem, nhóc con quậy phá.”

Lâm Vũ Chi 18 tuổi, vẫn là nhóc con quậy phá, một thằng nhóc, những gì cậu biết đều từ trên mạng và những người xung quanh, cậu không nghĩ tới, bài hát đơn giản như Little Star cũng có thể hát bằng cái giọng ngũ âm không đầy đủ kia, còn không ngờ tới, bóng bay phát sáng cũng có thể đem đi trang trí nhiều như vậy, sân bóng rổ sức chứa mấy ngàn người có thể bị bóng bay lấp đầy.



Mới tuần đầu của năm hai Lâm Vũ Chi, cậu cùng Đường Hành Thiên đã sinh hoạt như vợ chồng già, gọi điện thoại hôn qua hôn lại, sau đó cúp máy em chơi của em anh đọc sách cuả anh.

Nhưng hôm nay hai người đều không liên lạc với nhau, nguyên nhân là tối hôm qua Đường Hành Thiên hỏi Lâm Vũ Chi có muốn ra ngoài ngủ không, Lâm Vũ Chi lại cự tuyệt, Đường Hành Thiên liền cúp điện thoại, Lâm Vũ Chi tức chết rồi, không nghĩ tới Đường Hành Thiên là người nông cạn như vậy.

Vợ chồng cãi nhau không nói lý trí, ngày mưa tức giận nhất không ăn cơm cả hôm, càng nghĩ càng tức, tức giận uống mấy lít nước liền.

Khi Triệu Lương và Lưu Tiểu Thiên đi vào thì nghe lâm Vũ Chi mới vừa kết thúc một tràng mắng người ta.

“…… Cái thứ ngu ngốc!”

Triệu Lương và Lưu Tiểu Thiên, “……”

Triệu Lương nhìn đỉnh đầu ổ gà của Lâm Vũ Chi, do dự, đi qua rủ, “Lâm Vũ Chi, chúng ta đi ra ngoài tản bộ đi.”

Lâm Vũ Chi chậm rãi quay đầu nhìn Triệu Lương, mặt vô biểu tình, “Không có giấy vệ sinh, không có sữa tắm, không cho chép bài tập, tôi không biết.”

“……” Triệu Lương gánh vác giao phó của Đường học trưởng, tiếp tục nói, “Lâm Vũ Chi, không phải, cậu có thấy đem nay ngoài trời rất đẹp không.”

“Tôi không thích cậu.”

Triệu Lương, “Mẹ nó.”

Chuyện gì thế này, sao hôm nay dầu muối gì cũng không ăn?

Chắc là uống nước nhiều, Lâm Vũ Chi buông bút lại bắt đầu chạy vào nhà tắm, xong rồi ra tới liền đứng ở trên ban công tò mò nhìn xuống dứoi, Triệu Lương cùng Lưu Tiểu Thiên liếc nhau cũng đi ra theo.

Không biết vì cái gì, Lâm Vũ Chi đặc biệt thích xem người khác tỏ tình, mỗi lần đều đa dạng khác biệt, Triệu Lương cùng Lưu Tiểu Thiên đều nhìn chán, mà cậu thì lại không.

“Đi đi đi, đi xuống xem náo nhiệt.” Lâm Vũ Chi nói xong là đi luôn.

Triệu Lương chạy nhanh giữ chặt cậu, “Cậu ít nhất cũng thay đồ rồi xuống chứ.”

Lâm Vũ Chi khó hiểu, “Cũng không phải tôi được tỏ tình, thay làm gì chứ?”

Triệu Lương bị hỏi đến nghẹn họng, cậu nhìn sang Lưu Tiểu Thiên, ý bảo mau nghĩ cách.

Lưu Tiểu Thiên không nghĩ nhiều, nhẹ giọng nói, “Chi chi, bọn họ tỏ tình thích quay video, nếu dính cậu vào, ầy bộ dạng này khá khó coi..”

Tóc xù, áo thun trắng lớn, quần lửng, thật quá qua loa.

Lâm Vũ Chi cũng nghĩ vậy, mở tủ cầm cái mũ đội lên, “không sao không sao, chạy nhanh, bằng không không kịp nhìn.”

Triệu Lương cùng Lưu Tiểu Thiên đuổi theo, “Mẹ nó, thêm một cái mũ thì khác biệt gì chứ?”

Lâm Vũ Chi thấy rất nhiều người vây thành vòng, toàn bộ sân dưới kí tức xá đều tràn ngập bóng bay phát sáng, trên rổ bóng còn quấn dây đèn ngôi sao, còn có hàng cây bên cạnh, cây phong, từng hàng, đều là đèn, toàn bộ ký túc xá bị chiếu đến giống như ban ngày, mỗi tầng lầu đều chen đầy học sinh vây xem.

Lâm Vũ Chi chấn kinh rồi, “Mẹ nó.”

Triệu Lương ở một bên chua lòm nói, “Thật hâm mộ.”

Lưu Tiểu Thiên nhỏ giọng nói với cậu ta, “Đợi lát nữa kết thúc cậu có thể đi nhặt một cái bong bóng treo ở đầu giường, xem cho đỡ nghiện.”

“……”

Lâm Vũ Chi không còn thị lực tốt như lúc trước, cậu chỉ nhìn thấy một nam sinh xách theo đàn ghi-ta đi đến giữa sân thể dục, nam sinh rất cao, đèn chiếu lên người hắn, Lâm Vũ Chi liền sững sờ ở tại chỗ.

Giây tiếp theo, cậu mau chóng chạy khỏi, Triệu Lương giữ chặt cậu, trực tiếp đem cậu đẩy vào, man sinh đột nhiên bị đẩy ra khiến mọi người chú ý, Lâm Vũ Chi muốn chết ngay tại chỗ.

Lâm Vũ Chi giật giật ngón chân, đột nhiên hiểu được tại sao Triệu Lương không cho mình ăn mặc tùy tiện xuống lầu.

Con mẹ nó thật mất mặt, sớm biết vậy đã thay đồ.

Con mẹ nó Đường Hành Thiên, đợi lát nữa cậu gi3t chết anh.

Lâm Vũ Chi rối loạn đầu óc, nhưng không dám tưởng tượng Đường Hành Thiên chuẩn bị làm cái gì, còn chưa nghĩ tới, đã bị âm thanh đầu tiên của cây đàn ghi-ta làm kinh sợ rồi.

Tốt lắm! Anh ta! Khó! Nghe! Thảm họa!

Một bài little star đơn giản, mà cao độ lên tới dải Ngân Hà, nếu không phải nể mặt mũi hai người này, người xung quanh sẽ chạy đi, vừa chạy vừa cười. Nhưng không ai cười, bởi vì người đàn ghi ta trông rất nghiêm túc, người được tỏ tình lại là giáo thảo chúng tinh phủng nguyệt, bọn họ cười không nổi, bọn họ thậm chí muốn khóc.

Bởi vì Đường Hành Thiên năm tư không còn tích cực tham gia hoạt động của trường, còn từ chức ở hội học sinh, chuyên chú học tập, nhân khí dần dần hợp vào Lâm Vũ Chi, lúc sau còn có người nói bọn họ chưa từng yêu nhau, chỉ là bạn bè mà thôi.

Chó má, sự thật bùng nổ!

Lâm Vũ Chi bị Từ Dục đẩy đến trước mặt Đường Hành Thiên, sau đó Từ Dục chạy, toàn bộ sân thể dục cũng chỉ dư lại hai người bọn họ, xung quanh toàn là bong bóng.

Lâm Vũ Chi bị Đường Hành Thiên nhìn, khẩn trương, cậu há miệng th ở dốc, lắp bắp hỏi, “Bong bóng…… bong bóng còn có có thể sáng lên hả?”

Đường Hành Thiên không nói gì.

Lâm Vũ Chi càng khẩn trương, cậu nhìn trái, lại nhìn phải, “Thật nhiều…… Thật nhiều bong bóng.”

Đường Hành Thiên nhìn cậu, thật lâu sau, anh đem đàn ghi-ta để trên mặt đất, từ trong túi móc ra một cái hộp, Lâm Vũ Chi mở to mắt, lui lại mấy bước, “Em không kết hôn em còn nhỏ.”

Cậu không lui được, bị Đường Hành Thiên ôm đến trước mặt, “Em đã nói, hát Little Star em sẽ đáp ứng.”

“Em mẹ nó nuốt lời,” Đường Hành Thiên dừng một chút, cúi người dán vào mặt Lâm Vũ Chi, “Làm chết em.”

Lâm Vũ Chi đã hết sợ Đường Hành Thiên miệng toàn nói phét, đều là kỹ năng giả, nhưng cậu vẫn nhớ những gì mình đã nói, nhìn chiếc nhẫn trước mặt không nói nên lời

Cho đến khi Đường Hành Thiên chậm rãi quỳ một gối, người xung quanh sân thể dục “Aa……” Một tiếng, lại không ồn ào.

Đường Hành Thiên rũ mi, giả giọng nói, “Lâm Vũ Chi, anh không có gì cho em, năm trước cho em căn nhà, sau lại dùng tiền tiết kiệm mua cặp nhẫn này, em không đáp ứng anh cũng không thể trả được.”

“Anh đã thích em nhiều năm rồi, lúc trước trong mộng đều là em, từ úc em từ xe taxi bước xuống, anh lại cho rằng mình đang nằm mơ, CMN, không thể nào”. Thanh âm Đường Hành Thiên dần trở nên khàn khàn “Như thế nào liền con mẹ nó đột nhiên xuất hiện trước mặt anh?”

“Lâm Vũ Chi, không ai yêu em hơn anh, chính em cũng không,” Đường Hành Thiên chậm rãi nói, “Cho nên, anh mẹ nó cầu em, cùng lão tử kết hôn.”

Lâm Vũ Chi, “……”

Lâm Vũ Chi giơ tay muốn đỡ mũ, tay còn chưa nâng lên, đã bị nắm ngón tay, nhẫn kim cương lạnh lẽo lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đeo lên tay.

“!!!!!!!”

“Đường Hành Thiên! Anh mẹ nó, anh không biết xấu hổ!”

Đường Hành Thiên đứng lên, cúi đầu hôn Lâm Vũ Chi, “Chi chi, lúc bị chó theo dõi đừng động, em động nó liền lao lên cắn em.”

“Lâm Vũ Chi, cảm ơn em yêu anh.”

Bàn tay buông thõng bên người của Lâm Vũ Chi run lên, chiếc nhẫn tiếp xúc với da rất lâu, dần dần chuyển từ lạnh sang ấm cuối cùng cũng gần bằng nhiệt độ cơ thể, bằng máu, bằng trái tim.

Trước đó, Lâm Vũ Chi cũng không biết có một người ở nơi rất xa lặng lé yêu cậu, lặng lẽ lên kế hoạch cho tương lai ở bên cậu, trở thành người quan trọng nhất của cậu.

Lúc sau, cậu thực may mắn, may mắn vì đã đến thành phố S học đại học.

Một nụ hôn rất nhẹ, Lâm Vũ Chi sờ sờ lỗ tai anh, ngón tay đeo nhẫn lập loè sáng lên, giương mắt nhìn về phía Đường Hành Thiên, “Đường Hành Thiên, người nên cảm ơn là em.”

“Cảm ơn anh yêu em.” Không từ bỏ yêu em.

Đường Hành Thiên không trả lời, anh trầm ngâm, nhéo tay Lâm Vũ Chi, nhẹ giọng hỏi, “Vậy em cảm ơn anh thế nào?”

“Cho làm Lâm Vũ Chi?”

Không nghĩ sẽ được đáp án mong muốn, Đường Hành Thiên đã quen.

Trong tiếng người ồn ào, ồn ào náo động la hét ầm ĩ xung quanh, nam sinh nhẹ nhàng nói “Cho” làm nổ màng tai Đường Hành Thiên.

Đường Hành Thiên sửng sốt, sau đó nhếch môi cười, anh xoa nhẹ tóc Lâm Vũ Chi, thở dài, “Quên đi, anh không vội.”

Lâm Vũ Chi nhìn anh vài lần, và khi mọi người không ngờ tới, ngẩng đầu cắn hầu kết Đường Hành Thiên, lúc bỏ chạy còn không quên li3m một chút, con ngươi màu hổ phách xinh đẹp đến kinh người.

“Anh không vội, em vội.”

Đường Hành Thiên đột nhiên nở nụ cười, sau đó vươn tay sờ sờ hầu kết hơi tê dại, đầu lưỡi đỉnh đỉnh quai hàm, anh nhìn Lâm Vũ Chi, nhàn nhạt nói, “Lâm Vũ Chi, đừng tìm chết.”

Lâm Vũ Chi cũng cười.

Có một số người, chú định con mẹ nó nên ở bên nhau.

Tựa như Lâm Vũ Chi cùng Đường Hành Thiên, con mẹ nó nên yêu nhau, nên nằm trên giường bị làm ba ngày ba đêm chết đi sống lại.

Chính văn hoàn.