Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 6




Lâm Vũ Chi bị chọc cười, “Anh nghĩ đi cmn xa vậy?”

Đường Hành Thiên nhìn Lâm Vũ Chi trong chốc lát, duỗi tay để lên đầu cậu, lời nói thấm thía, “Nhóc con đừng nói th ô tục.”

Lâm Vũ Chi lập tức nghiêng đầu né tránh không muốn tiếp xúc Đường Hành Thiên.

Tuy rằng bản thân so Đường Hành Thiên lùn hơn bảy tám cm, nhưng mà từ nhỏ đến lớn Lâm Vũ Chi đều là hạc trong bầy gà, bị người như vậy sờ đầu cảm giác đặc biệt quái dị.

Đường Hành Thiên tên khốn này ăn cái gì lớn lên vậy?

Bên này Đường Hành Thiên đối với tiến triển còn khá vừa lòng, anh cũng không nóng nảy, đại học hai năm trước độc thân không cũng không có việc gì, không nóng vội chút này.

Bên kia Từ Dục cũng tìm hiểu tình báo giùm Thiên ca, bạn cùng phòng mà không biết chút bí mật là không thể nào.

Từ Dục cũng không trông cậy vào chính mình có thể thoát độc thân, huynh đệ xung quanh được ai hay nấy.

Triệu Lương bị mấy học trưởng vây quanh, nơm nớp lo sợ giống như một con thỏ rơi vào ổ sói

Cậu sợ hãi làm như bọn Từ Dục đến khi dễ tiểu bối.

Từ Dục sờ sờ mũi, “Học đệ, cậu rất sợ chúng tooi?”

Triệu Lương lập tức lắc đầu phủ định, “Không sợ.”

Không sợ cái rắm.

Khẩn trương đến độ ở đổ mồ hôi.

Triệu Lương xác thật là rất khẩn trương, nhóm người này vóc dáng đều không nhỏ, dáng người cũng không suy nhược, lúc bị vây quanh Triệu Lương mất hết cảm giác an toàn.

Một bàn tay đáp trên vai, Triệu Lương thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Học đệ, hỏi cậu chuyện này chút, bạn cùng phòng kia của cậu, Lâm Vũ Chi, có độc thân không?”

Triệu Lương nghe thấy vấn đề sau liền nhẹ nhàng thở ra, nguyên lai không phải về chính mình, cậu suy nghĩ một chút, không có trả lời, học trưởng không biết Lâm Vũ Chi có độc thân không?”

Không biết có độc thân không mà còn theo đuổi? Lá gan cũng thật lớn.

Từ Dục nhìn ra Triệu Lương suy nghĩ cái gì, xoa đầu cậu, “Nghĩ cái gì đó? Thiên ca đương nhiên biết Lâm Vũ Chi độc thân, bọn tôi ý là, Lâm Vũ Chi có hay không thích người khác hoặc là chuẩn bị thích người đó?”

Triệu Lương dừng một chút, vừa muốn trả lời, Từ Dục cúi người, cười như không cười, “Nghĩ kĩ rồi nói, bọn tôi gần đây vừa lúc thiếu đối tượng thực nghiệm.”

Triệu Lương, “!!!!!!”

“Có có có, Lâm Vũ Chi có thích người khác, là bạn bè cấp ba, nghe nói đối phương còn rất đẹp.”

Từ Dục ngữ khí hơi ngốc, “Cậu nghe ai nói người nọ rất đẹp?”

Từ Dục không chút nghĩ ngợi liền nói, “Lâm Vũ Chi chính mình nói.”

Từ Dục trầm mặc, mấy nam sinh đi theo bên cạnh đều không nói, có thể làm Lâm Vũ Chi khen rất đẹp, có lẽ là thật sự rất đẹp.

Ở trong lòng nghĩ vậy, Từ Dục nhìn về phía con sói đuôi to còn ở cửa nhà ăn Đường Hành Thiên, mạc danh cảm thấy chua xót, nói không chừng, Thiên ca ở trong mắt ngưòi ta vẫn là rất xấu đi.

Thiên ca nếu xấu xí thì bọn họ là cái gì chứ?

Triệu Lương nhìn vài người trước mặt đều trầm mặc không nói, cho rằng bọn họ đang suy nghĩ tại sao Lâm Vũ Chi lại thích người khác rồi, nhỏ giọng khai đạo, “Kỳ thật này có cái gì, cấp ba ai chả có tình yêu bé bỏng, nói không chừng, Lâm Vũ Chi vẫn là ảo giác cảm tình với bạn thân thành thích, tôi xem Lâm Vũ Chi như vậy, không giống như là thích.”

Cuối cùng một câu, Triệu Lương nói được rất là tự tin, là thật sự, anh là thật sự cảm thấy như vậy, ở trong ký túc xá, bộ dáng Lâm Vũ Chi biểu hiện được hoàn toàn không giống như là trong lòng có người.

Từ Dục không nói chuyện, vỗ vỗ vai Triệu Lương, “Cảm ơn học đệ.”

Triệu Lương thụ sủng nhược kinh, “Học trưởng khách khí.”

Trên đường về kí túc xá, Từ Dục do dự nửa ngày, vẫn là đem chuyện Lâm Vũ Chi có crush nói cho Đường Hành Thiên, đối phương ngoài dự đoán không có trầm mặc cũng không có châm chọc mỉa mai.

Mà là nói, “Tiểu hài tử chỉ biết chơi thì biết cái gì là thích?”

Những lời này là nói cho Lâm Vũ Chi, Lâm Vũ Chi trong mắt Đường Hành Thiên, thật sự vẫn còn là tiểu hài tử, cậu ấy cái gì cũng không hiểu, tựa như năm đó, xúc động bạo nộ đếntrước mặt người bệnh và người nhà.

Học sinh trung học, mới 14,15 tuổi, đã chậm rãi nảy nở.

Mắt đỏ lên, hai tay dang ra, thân hình đơn bạc che ở trước mặt nữ bác sĩ mặt bị cào đỏ, “Nơi này là bệnh viện, không phải nơi các người làm loạn, có việc có thể kêu cảnh sát tới!”

Nam sinh vào thời kỳ vỡ giọng, thanh âm rống đến khàn, bị người nhà bệnh nhân cao to xô đẩy, ngã xuống lại chạy về tới, cố chấp che trước bác sĩ cùng hộ sĩ.

“Tới đây, tôi là vị thành niên, tôi không sợ các ngươi!” ngang ngạnh, dũng cảm từ nhỏ, lớn lên ở bệnh viện, cậu rất có thiện chí với bệnh viện và bệnh nhân.

Nhưng cậu bảo vệ được trưởng bối, lão sư, huynh tỷ, không thể bảo vệ mẹ của mình.

Thậm chí sau đó không lâu, người bệnh diễu võ dương oai ở tại bệnh viện không chịu đi, đem phòng bệnh nhét đầy đồ vật, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, bệnh viện chỉ có thể nén giận.

Lâm Vũ Chi từ đó về sau liền rất ít đi bệnh viện.

Đường Hành Thiên đi theo cha mẹ đến thành phố A đi công tác giao lưu học tập, vừa mới năm hai cấp 3, anh được cha mẹ che ở phía sau, nhìn rõ ràng vẻ mặt thiếu gia của Lâm Vũ Chi, anh dũng cao ngạo như bạch hạc, mặc cho bọn họ chế nhạo châm chọc chửi rủa, đôi mắt đều không nháy một chút.

Đường Hành Thiên bị hấp dẫn thật sâu, bất quá lúc sau, Lâm Vũ Chi cũng chỉ xuất hiện trong mộng của anh, vẫn là cảnh tượng kia, thiếu niên ngẩng cao cằm, thân hình đơn bạc lại quật cường, trở thành toàn bộ khát cầu của Đường Hành Thiên ở những năm học khổ não đến rạng sáng.

Cũng vì Lâm Vũ Chi, Đường Hành Thiên lúc điền nguyện vọng đại học, lựa chọn trở thành một người bác sĩ, lựa chọn cầm dao phẫu thuật.

Cùng thiếu niên phản ngịch quái gở ở cấp 3 bị nói là rác rưởi bại hoại, bị ba mẹ đưa về quê ba lần.

Khác nhau như hai người.

Ngày đó hoàng hôn chiếu đỏ nửa bầu trời, thành phố S lá phong như mây, Đường Hành Thiên quay đầu chạy tới giánh lấy hành lý của Lâm Vũ Chi.

Cứ việc đã qua đi bốn năm, nhưng Đường Hành Thiên như cũ liếc mắt một cái liền nhận ra cậu.

Đường Hành Thiên nhất quán bình tĩnh thong dong, tim đập như sấm, mặc kệ người khác nhìn, trực tiếp từ sân bóng bên ngoài lưới sắt phi ra ngoài, nghe không thấy tiếng kêu của đám bạn đằng sau, vọt tới trước mặt Lâm Vũ Chi ngắn ngủn không tới một phút, hắn đã suy nghĩ ngàn vạn câu từ.

“Đã lâu không thấy.”

“Tôi đã thấy em.”

“oooi là Đường Hành Thiên.”

Nhưng lức nhìn thấy biểu tình xa lạ của Lâm Vũ Chi, anh nghĩ thầm tương lai còn dài, trực tiếp khiêng rương hành lý của cậu lên hướng ký túc xá tân sinh viên đi.

“Vì giúp tân sinh viên các cậu khiêng hành lý, tôi nghỉ hè ở nhà luyện một tháng, hiện tại cuối cùng cũng có tác dụng.” Đường Hành Thiên tự mình cẩm thấy lời nói vụng về buồn cười, nhưng Lâm Vũ Chi tin.

Đường Hành Thiên kéo bản thân khỏi hồi ức, cười một tiếng, “Đi chơi bóng không?”

Từ Dục ánh mắt sáng lên, “Đi a, đi đi đi, học xong liền chơi bóng rổ.”

Nói xong, Từ Dục còn không quên an ủi Đường Hành Thiên, “Thiên ca, chúng ta không vội, ca xem, đều ở cùng trường học, còn sợ cái gì? Tương lai còn dài.”

Đường Hành Thiên dừng một chút, “Ừ, tương lai còn dài.”

Anh cùng nhãi con Lâm Vũ Chi, tương lai còn dài, quấn nhau đến chết.



Huấn luyện quân sự rất nhanh kết thúc, nửa tháng qua các bạn học đều hiểu biết lẫn nhau một ít, sau khi kết thúc đêm đó, trong ban liền phải mở họp lớp, ngoại trừ phụ đạo viên cùng chủ nhiệm chính thức gặp nhau, phó ban nói hai câu thì chính là tranh cử ban cán bộ.

Diệp Nhàn là chủ nhiệm lớp, bởi vì có việc không thể đến, việc trong ban học sinh toàn quyền giao cho phụ đạo viên.

Lâm Vũ Chi đối với mấy này đều không có hứng thú, Triệu Lương cũng không muốn làm, hai người ngồi ở hàng sau cùng phòng học, nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại.

Nhưng chỉ cần Lâm Vũ Chi ở đâu, liền không có cái gọi là chiếu sáng không tới, lần đầu tiên cùng Lâm Vũ Chi ngồi ở một cái phòng học, ánh đèn sáng ngời, nam sinh xinh đẹp lại tỏa sáng, đều làm người trước sau nhịn không được trộm xem cậu.

Các đồng học xem đến thõa mãn cũng chỉ chờ giáo viên thả người, sau đó là bốn năm đèn sách khát khao triển vọng, Lâm Vũ Chi lười nhác dựa vào ghế, bả vai đột nhiên bị người vỗ nhẹ nhẹ một chút.

Là phụ đạo viên, thầy kêu Lâm Vũ Chi cùng đi ra hành lang.

Phụ đạo viên là một nam nhân rất trẻ, mang mắt kính, bộ dáng văn nhã lại nghiêm khắc, tóc tai không loạn, cổ áo gấp đến quy quy củ củ, áo thun trắng không có vết nhăn nào.

“Ba mẹ cậu gọi điện thoại cho tôi……”

Lâm Vũ Chi sửng sốt, “Bọn họ gọi điện thoại cho thầy?”

Lúc đi, Lâm Vũ Chi nháo lớn với người nhà, bởi vì cậu quật cường muốn báo danh đại học S, không nghe người trong nhà khuyên bảo, lúc Lâm Vũ Chi đi Lâm Hạo vẫn còn ở trong phòng không ra

Vương Hiến gật gật đầu, “Lâm lão sư, là ba em đúng không?”

Lúc Lâm Vũ Chi còn chưa nói, thầy lại hỏi, “Lâm tiên sinh cùng Hứa lão sư, một nguòi là ông, một người là mẹ, đúng không?”

Lâm Vũ Chi chần chờ gật gật đầu.

Vương Hiến cười, nghiêm túc lúc trước không còn sót lại chút gì, thầy nói, “Vậy em phải nổ lực thật tốt, đừng làm mất mặt các lão sư.”

Lâm Vũ Chi không nói chuyện.

Đây cũng là một lý do cậu lựa chọn rời xa thành phố A, nếu ở bản địa, lực ảnh hưởng người trong nhà sẽ lớn hơn nữa.

Bọn họ đều rất lợi hại, luận văn, nghiên cứu, dạy học, lý luận, đều có đọc qua hơn nữa đều lấy được thành tựu lớn, dựa vào người trong nhà che chở Lâm Vũ Chi có thể kê cao gối ngủ cả đời này.

Trên đường về kí túc xá, Triệu Lương phát hiện Lâm Vũ Chi ít nói hơn nhiều, thở dài, hỏi cậu có phải nhớ nhà không.

Lâm Vũ Chi nói vẫn còn tốt.

Nhớ nhà cũng không đồng nghĩa muốn dựa vào người nhà.

Mặc kệ bọn họ ở bên ngoài lợi hại như thế nào, ở trong nhà, bọn họ cũng chỉ là thân nhân của Lâm Vũ Chi mà thôi.

Bị Vương Hiến nhìn chăm chú chờ mong nhiệt liệt, Lâm Vũ Chi cảm thấy có chút thẹn thùng và túng quẫn, cậu thế nhưng ở sợ hãi làm bác sĩ, bởi vì hình ảnh dưới thân mẹ đầy máu, bị người nhà bệnh nhân đánh đến mặt mũi bầm dập, còn bị chỉ vào cái mặt mà chửi rủa.

Vì cái gì? Đều bị đối đãi như vậy rồi còn muốn đi làm? Lâm Vũ Chi từ khi đó liền bắt đầu không rõ, cho tới bây giờ cậu lựa chọn cái chuyên ngành này cũng như cũ mờ mịt.

Đi ngang qua sân bóng, bóng rổ đập trên mặt đất, âm thanh đập rổ ở bên tai, Lâm Vũ Chi chậm rãi chậm lại bước chân, ở sân bóng còn thấy hình bóng quen thuộc.

Cách không xa sân bóng là ánh đèn chói mắt, đem một nửa sân bóng chiếu đến như ban ngày, nam sinh một thân áo thun cùng quần đùi, trán đeo băng màu đen, mang theo bóng rổ nhảy lên làm người xem đến mê muội.

Ngoại trừ Lâm Vũ Chi.

Cậu giữ chặt Triệu Lương, Triệu Lương nghi hoặc dừng lại bước chân, trơ mắt nhìn Lâm Vũ Chi nhấc chân bước vào cạnh các học trưởng đang đấu trên sân bóng.

“Ai, Lâm Vũ Chi cậu làm gì?” Triệu Lương ra tiếng hô, giong vang lớn, dẫn tới ai đi ngang qua cũng nhìn lại đây.

Hình bóng quen thuộc kia chính là Đường Hành Thiên.

Anh nhìn Lâm Vũ Chi đi tới gần mình, bóng rổ trong tay liền rơi trên mặt đất, chậm rãi nảy lên, lại rơi xuống lại bắn lên chậm rãi, bắn lên tới độ cao càng ngày càng thấp, lần thứ lại càng lúc càng nhanh.

Lâm Vũ Chi không thấy anh, trong mắt chỉ có bóng rổ, nam sinh chạy lên, cong eo, xinh đẹp xoay người một cái, bóng bị Lâm Vũ Chi ôm ở trong tay, lúc tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.

“Loảng xoảng!”

Vòng sắt của rổ làm cổ tay tê dại, bóng rổ rơi trên mặt đất, Lâm Vũ Chi đứng ở dưới rổ, híp mắt, buồn bực trong lòng tan hết.

Đường Hành Thiên xem ngây người, nam sinh đứng ở phía dưới rổ, thoạt nhìn rõ ràng đơn bạc mà cao quý, nhưng vừa rồi bạo phát lực, đủ để kinh diễm đến mỗi người.

Kỳ thật trong khoảng thời gian này, bọn họ đã biết Đường Hành Thiên coi trọng Lâm Vũ Chi, cũng chưa cảm thấy Đường Hành Thiên là thật tâm, đối phương vừa thấy chính là tiểu thiếu gia, không ăn khổ, khẳng định vừa ầm ĩ lại kiêu căng, nhưng ngoài miệng lại không nói ra.

Lâm Vũ Chi vừa rồi lên rổ, thật sự làm thay đổi ấn tượng của bọn họ đối với Lâm Vũ Chi.

Cmn, so với bọn họ còn trâu bò hơn!

Bọn họ không biết Lâm Vũ Chi từ trước đến nay làm cái gì đều phải làm được tốt nhất, mặc kệ là học tập hay là bóng rổ, cấp ba là đội trưởng bóng rổ, vì 100% ném được ba điểm, cậu có thể tập một tư thế mấy canh giờ.

Cho nên, tất cả đều là Lâm Vũ Chi nên có.

Từ Dục ở cách đó không xa vỗ vỗ tay, “Lợi hại a học đệ!”

“Lại làm một cái nữa đi học đệ! Quá tuyệt vời!” Một đám nam sinh ngày thường ngâm mình trong phòng thí nghiệm thổi rắm cầu vồng tới, không chút nào kém hơn mấy người hoa hòe lòe loẹt kia.

Lâm Vũ Chi lắc đầu, “Không làm…..”

Cậu nói còn chưa dứt, liền cảm giác mông lung trong bóng tối, một người mang theo ánh sáng chạy như bay đến.

Bóng rổ từ trong tay Lâm Vũ Chi đi xuống, không biết sao đã vào tay đối phương, khoảng cách kéo gần, Lâm Vũ Chi thấy rõ ràng là Đường Hành Thiên.

Lâm Vũ Chi lui ra phía sau hai bước, không kịp trốn tránh, Đường Hành Thiên một bàn tay mang bóng, một bàn tay ôm lấy eo Lâm Vũ Chi.

Lúc ném bóng vào rổ, Lâm Vũ Chi bị ôm lấy eo, hai chân cách mặt đất khoảng ngắn, Lâm Vũ Chi theo bản năng ôm lấy bả vai Đường Hành Thiên, tiếng th ở dốc gần trong gang tấc, lòng bàn tay bên hông cực nóng bỏng.

Lâm Vũ Chi cảm thấy làn da mình như bị phỏng rồi.

Bóng rổ rơi xuống đất trong nháy mắt, bên tai Lâm Vũ Chi ngoại trừ tiếng gió, chính là âm thanh rổ chấn động, sau lưng là lồ ng ngực, mũi chân ở trên giày của Đường Hành Thiên, đối phương đã buông lỏng và né ra một khoảng.

Nhưng vừa rồi đã xảy ra cái gì mọi người đều thấy, tuy rằng gần như là điện quang hỏa thạch trong nháy mắt.

Từ Dục biểu cảm so với lúc trước càng thêm khiếp sợ, anh vỗ đùi, “cmn, Đường Hành Thiên cậu chụp phim thần tượng sao? Lão tử muốn thót tim ra ngoài!”

“Oa oa oa oa oa oa! Ai so được với Thiên ca?”

“Coi như có, ai có được thể lực, quyết đoán này như Thiên ca chứ? Một bàn tay đem người ôm lên, quá mẹ nó soái!”

Sân thể dục gió đêm vù vù, bóng người xước xước chiếu sáng dưới đèn, quang ảnh quay cuồng, có cái gì sáng lạn lộng lẫy, chuyện xưa lặng lẽ phát sinh.

Lâm Vũ Chi dựa vào cầu giá, ngực phập phồng, giữa trán là mô hôi không biết là nóng hay bị dọa ra, cậu còn chưa nói, trước mắt đã có một chai nước.

“Giúp tôi mở một chút.” Đường Hành Thiên mười phần không thấy ngại, cũng không thấy chút chột dạ.

Lâm Vũ Chi không biết nên tính sổ trước hay là nên mắng Đường Hành Thiên, qua vài giây đã quyết định xong..

Mặt vô biểu tình tiếp nhận chai nước trong tay Đường Hành Thiên, chậm rãi vặn nắp bình, ở trước mặt Đường Hành Thiên nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Lâm Vũ Chi giơ chai nước lên đảo lại, nước tuôn đầy mặt Đường Hành Thiên, nước chảy xuống cổ tụ ở cằm rồi len vào lồ ng ngực.

Đầu tóc ngắn của Đường Hành Thiên lúc nhìn chằm chằm người xem thời điểm khiến người khác e ngại, lông mi dính nước, ánh mắt anh không chút tức giận, còn tỏa ra ánh sáng mờ mờ ám ám.

Trên môi cùng cơ bắp vai ướt sũng nước, anhkhông giận mà còn cười.

Đường Hành Thiên giơ tay lau mặt, li3m li3m khóe miệng.

Ở trước mắt Lâm Vũ Chi dù bận vẫn ung dung xem kịch vui, Đường Hành Thiên cong khóe miệng, lông mi hạ thấp, dùng âm lượng chỉ có anh cùng Lâm Vũ Chi có thể nghe thấy nói, “Mẹ nó, thật ngọt!”

Tác giả có lời muốn nói: Chi chi: Anh nói anh mẹ nó có phải có bệnh không?