Cầu Xin Ngươi Đừng Truy Ta

Chương 9




Trong lòng Lâm Vũ Chi đã nghĩ ra đủ thiên ngôn vạn ngữ mắng người, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, cậu lại không mắng được.

Mạnh Khiêm tức thời lên tiếng điều tiết bầu không khí, ” Chúng ta đi xem bọn họ nấu xong cơm chưa đi, thuận tiện đi rửa mặt.”

Lâm Vũ Chi thừa dịp lúc này đi vệ sinh, những người khác cũng ngầm nhường tiểu học đệ đi rửa mặt trước

Mạnh Khiêm dẫn một đám người ào ào chen tới phòng bếp, quay đầu muốn hỏi Đường Hành Thiên có cái gì đặc biệt muốn ăn không mà ngay cả bóng người cũng không thấy, anh liếc nhà vệ sinh bên kia vừa vặn trông thấy Đường Hành Thiên cúi lưng đẩy cửa ra chui vào.

“…”

Khỏi nói tiểu học đệ không chịu nổi, là anh cũng không chịu được.

Gần đây Lâm Vũ Chi xuất hiện trên diễn đàn rất nhiều, tân sinh viên có giá trị nhan sắc mạnh nhất.

Diễn đàn là mấy trường đại học liên hợp thành lập, sinh viên Đại học S chỉ chiếm một phần, trong đó còn bao quát mấy trường đại học chung quanh, nhân số vô cùng đông và sinh động, phải trên ba bốn vạn người.

Chỉ cần phát ảnh chụp của Lâm Vũ Chi ra, những bài này đều lên hot, Mạnh Khiêm liền mỗi ngày nhìn Đường Hành Thiên xen lẫn trong diễn đàn để kiếm ảnh chụp của Lâm Vũ Chi, sau đó đem hình nền điện thoại, nền hội thoại bối cảnh đều đổi thành ảnh chụp Lâm Vũ Chi.

Anh lần đầu tiên thấy Đường Hành Thiên như thế, thích một người tới mất trí, so với trước kia hoàn toàn khác biệt.

Làm cho bọn họ cũng nghiêm túc hẳn lên, trong lòng bọn họ, Lâm Vũ Chi đã là bạn trai nhỏ của Thiên Ca.

Bây giờ không phải, sau này cũng phải.

Lâm Vũ Chi không nhìn thấy Đường Hành Thiên ở sau lưng, dùng sức lau mặt, mực rất dễ tẩy nhưng da mặt Lâm Vũ Chi lại quá trắng mịn, tẩy xong thì cả mặt đều đỏ hồng cả lên.

Đường Hành Thiên sợ đối phương tức giận, thở dài, “Ai,tôi … em cũng vẽ lên mặt tôi đi, được không?”

Dỗ trẻ con à.

Lâm Vũ Chi trên mặt đầy nước, chảy một đường xuống cổ, lưu lại cả trên xương quai xanh, nâng lên tay áo tùy tiện vuốt một cái, thuận tiện cho Đường Hành Thiên một cái lườm nguýt.

“Tôi mới không thèm.”

Vậy là không giận.

Đường Hành Thiên đuổi theo Lâm Vũ Chi, “Em gần đây lên lớp thế nào? Theo kịp không?”

Thành tích cấp hai của Lâm Vũ Chi nát nhừ, điều này anh có nghe thấy, khi đó đi theo gia đình đi công tác, cha mẹ Đường Hành Thiên cũng thường ghé vào tai anh nói rằng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói Lâm gia chỉ có một con trai độc nhất, lại không thể gánh vác được gia nghiệp, gọi thẳng là đáng tiếc, thuận tiện đem Đường Hành Thiên ra giáo huấn một lần.

Lúc đó Đường Hành Thiên so với Lâm Vũ Chi chính là Thiên Sứ.

Đường Hành Thiên ngay từ đầu là hiếu kỳ tiểu ác ma trong mắt cha mẹ này là như thế nào, kết quả tiểu ác ma lộ ra móng vuốt làm toàn chuyện tốt.

Lâm Vũ Chi ngồi ở trên sô pha chơi điện thoại, Đường Hành Thiên liền đứng sau lưng cậu, giữ im lặng đứng một lát, Lâm Vũ Chi nghe thấy người đứng phía sau nói “Lâm Vũ Chi, trên đầu em có hai cái xoáy.”

“Nghe nói, đứa trẻ có hai cái xoáy đều tương đối thông minh.”

“Vậy em cảm thấy, tôi lúc nào có thể theo đuổi được em đây?”

Lâm Vũ Chi không nhìn anh, cúi đầu trầm giọng nói, “Anh có phải hay không quá nhàn rỗi?”

Đường Hành Thiên, “…”

“Nhàn hay không thì không rõ ràng, nhưng em không cảm thấy…” Đường Hành Thiên kéo dài tiếng nói, cúi người tại bên tai Lâm Vũ Chi chậm rãi mà nói, “Tôi rất ngọt sao?”

Nhàn? Mặn? Ngọt? Con mẹ nó anh mà ngọt?

Lâm Vũ Chi nổi da gà đầy tay, lập tức ngồi thẳng lên, Đường Hành Thiên cũng đứng thẳng dậy, ánh mắt hơi né tránh mà nhìn nam sinh trước mặt.

“Đường Hành Thiên, có ai nói anh da mặt dày chưa?”

Đường Hành Thiên không nghĩ nhiều, chậm rãi nở nụ cười che dấu, “Em cho rằng tôi đối với người nào cũng như vậy sao?”

“Lâm Vũ Chi, chỉ có em, ” Đường Hành Thiên giống như cười mà không phải cười, “Lão tử chỉ quấn lấy một mình em.”

Đối phương nói rất rõ ràng, ánh mắt càng thêm lộ liễu, Lâm Vũ Chi bị ánh mắt trầm trầm giăng kín sương mù mông lung của đối phương làm tê cả da đầu, cứng đờ quay đầu đi chỗ khác, có chút ngập ngừng, không có khí thế mà nói, “Biến… Cút xa một chút.”

Thời điểm thân ảnh Lâm Vũ Chi đột nhiên xuất hiện tại phòng bếp, một đám người đầu tiên là giật nảy mình, lập tức thụ sủng nhược kinh, làm sao lại để tiểu học đệ hỗ trợ, để tiểu học đệ dính vào khói lửa nhân gian như phàm nhân bọn hắn ư.

Cậu được an bài nhặt rau, ngồi trên cái ghế nhỏ, Lâm Vũ Chi vụng về đem lá rau khô ỉu xìu lựa ra, liếc qua cửa, trông thấy Đường Hành Thiên không có theo vào, mới thở phào nhẹ nhõm.

Có chút chịu không được người kia.

Thời điểm cậu nhặt rau, phó ban tuyên truyền Lý Cầm Tử lại gần cùng cậu nói chuyện phiếm.

“Hoan nghênh học đệ gia nhập ban tuyên truyền chúng ta, chị là Lý Cầm Tử, là phó ban tuyên truyền, bình thường học tập có khó khăn gì cũng có thể tìm chị.” Lý Cầm Tử mặt tròn trịa, cười lên một đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, rất dễ dàng để người sinh ra cảm giác thân thiết.

“Cảm ơn học tỷ.” Lâm Vũ Chi nói.

“Cuối tuần chính là tiệc tối viện y học chúng ta chào đón người mới đến, học đệ muốn tham gia tiết mục gì không?” Lý Cầm Tử trông mong hỏi, viện y học trong hai năm qua tiệc tối đều không làm thỏa mãn được tất cả mọi người, một là chương trình học nặng nề tất cả mọi người không có tâm tư làm những cái này, hai là không có mấy ai giá trị nhan sắc đủ mạnh để đánh vào sự nhiệt tình, không có lực kêu gọi, không náo nhiệt.

Lý Tần Tử tự nhiên hy vọng Lâm Vũ Chi có thể tham gia, dù chỉ đứng trên đài múa Thái cực quyền các cô cũng không ngại.

Lâm Vũ Chi không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, “Học tỷ tìm người khác đi, em không có am hiểu gì.”

Cậu không có gạt người, với hoạt động ngoại khóa, Lâm Vũ Chi chỉ đánh bóng rổ, ca hát cũng chỉ làm khán giả, khiêu vũ tứ chi cứng đờ, Lâm Vũ Chi còn chưa muốn đi ra để tự làm xấu mặt mình

“A… Này thật đáng tiếc a.” Có thể nhìn ra được, Lý Cầm Tử thật rất thất vọng, liên tiếp thở dài mấy lần, đứng lên, thuận tay cầm lên rổ rau bên chân Lâm Vũ Chi, “Học đệ em cứ đi ra ngoài chơi đi, cái này ổn rồi…”

Chỉ còn cải ngồng.

Không phải vì quan hệ ngoài luồng giữa Đường Hành Thiên và Lâm Vũ Chi, mà là tiền bối rất tốt với tân sinh, dù là chơi game hay ăn uống, họ đều sẽ quan tâm trong tối ngoài sáng.

Thời điểm về ký túc xá, còn cho bọn họ một người một cốc trà sữa.

Trà sữa của Lâm Vũ Chi là Đường Hành Thiên bỏ tiền mua.

Tự tay tặng, ống hút cũng cắm sẵn.

Ngay trước mặt nhiều người như vậy, Lâm Vũ Chi vẫn nhận lấy, nói cảm ơn.

Nam sinh ngón tay tinh tế, chính là lớn lên trong nhung lụa, đầu ngón tay Đường Hành Thiên tại mu bàn tay đối phương nhẹ nhàng vuốt một cái, thu được một ánh mắt “Anh muốn chết” của Lâm Vũ Chi, thật thoải mái.

“…”

Lâm Vũ Chi suýt chút nữa cầm không vững ly trà sữa trên tay.

Trên đường trở về ký túc xá, Lâm Vũ Chi nhận được điện thoại của Triệu Lương, hỏi cậu khi nào về, muốn để cửa không.

Còn mơ hồ nghe thấy người nào đó nhỏ giọng phàn nàn.

“…”

“Tôi mang chìa khóa, không cần để cửa lại.” Lâm Vũ Chi nói, mới hơn chín điểm, để cửa gì, cậu biết chắc là Miêu Bân ở ký túc xá nói muốn ngủ, mấy ngày gần đây vẫn luôn dạng này, cậu không ở ký túc xá Miêu Bân liền chơi game, cậu ở ký túc xá Miêu Bân liền hô hào muốn ngủ, miễn cậu làm ra chút tiếng vang, Miêu Bân liền sẽ chẹp miệng tỏ vẻ không kiên nhẫn.

Lâm Vũ Chi lúc đầu tâm tình tốt bởi vì cuộc điện thoại này mà bị quét sạch, khóe miệng nhếch lên cũng chầm chậm hạ xuống, ánh mắt dần dần hờ hững.

Vẻ mặt không chút biểu cảm cũng đủ cho thấy tâm trạng của Lâm Vũ Chi đang tồi tệ như thế nào.

Quả nhiên, thời điểm Lâm Vũ Chi trở lại ký túc xá, đèn đã tắt, nguyên tầng lầu chỉ có phòng bọn họ là đóng cửa tắt điện.

Triệu Lương nghe thấy động tĩnh thò đầu ra khỏi chăn bông, hai mắt như sáng ngời dưới ánh đèn hắt vào từ hành lang ngoài, trợn tròn đôi mắt, đưa tay nắm chặt cổ áo Lâm Vũ Chi đem người lôi đến trước mặt mình.

” Cậu biết không, tiểu tử Miêu Bân này, bảy giờ liền la hét đòi tắt đèn, tôi xoay người cậu ta lại quở ta nhỏ giọng một chút, cậu ta có phải là suy nhược thần kinh không?”

Mặc dù là muốn gào thét nói, nhưng Triệu Lương vẫn là đem âm lượng ép tới mười phần thấp, cậu nghĩ đến dù sao còn có năm năm ở chung chỗ, nếu làm quá lên thì rất khó coi, lại nói, lúc này mới vừa khai giảng, gây rối tới tai phụ đạo viên, sẽ cho người ta ấn tượng không tốt.

Lâm Vũ Chi vỗ vỗ Triệu Lương đầu, “Tôi đi tắm trước…”

“Chẹp.” Trong ký túc xá mờ mịt, có người hắng tiếng, rất rõ ràng

Lâm Vũ Chi cùng Triệu Lương liếc nhau một cái, “…”

Lâm Vũ Chi cảm thấy cái ký túc xá này mặt ngoài hòa bình cũng sắp duy trì không nổi nữa rồi, Triệu Lương vừa rồi nắm đấm đều đã siết chặt, đâu chịu nổi loại uất ức này.

Mình cũng thế.

Nhưng có lẽ là bởi vì Đường Hành Thiên thường xuyên ở trước mặt cậu lắc lư, Lâm Vũ Chi đối với hành vi này của Miêu Bân vậy mà không có đặc biệt sinh khí, cảm giác đối phương chỉ như thằng hề.

Lâm Vũ Chi cảm thấy như vậy, nhưng có người không cảm thấy như vậy.

Tóc vẫn ẩm ướt không có sấy, Lâm Vũ Chi chỉ nghe thấy bên ngoài “Phanh” một tiếng, yên tĩnh vài giây đồng hồ, lập tức truyền đến trong lỗ tai chính là giọng Lưu Tiểu Thiên yếu ớt la lên.

“Đừng đánh, đừng đánh, các ngươi đừng đánh.” Lưu Tiểu Thiên dáng người nhỏ, giọng cũng không lớn, thỏ thẻ nhỏ giọng xoa dịu.

Lâm Vũ Chi trên cổ vắt khăn lông liền từ toilet ra ngoài, trong phòng ký túc xá đã một mảnh bừa bộn, Triệu Lương cùng Miêu Bân ở dưới giường đánh nhau, cái ghế ngã trên mặt đất, sách cùng bút rơi xung quanh, còn có gối đầu cùng chăn mền giẫm dưới lòng bàn chân.

Triệu Lương cao to, so với Miêu Bân thì khỏe mạnh hơn, cậu mặc dù ấn đầu Miêu Bân xuống, mặt ngoài nhìn là chiếm thế thượng phong, trên thực tế Miêu Bân cắn một cái lên cánh tay cậu, cậu đau đến nhe răng trợn mắt vẫn không quên ồn ào.

“Hôm nay hoặc là cậu chết, hoặc là tôi chết, tôi nhịn cậu hơi lâu rồi đấy!”

Miêu Bân không có lên tiếng, ra sức giãy dụa, đột nhiên trông thấy đứng tại cửa là Lâm Vũ Chi một thân nhẹ nhàng khoan khoái, ánh mắt lập tức thay đổi.

Không biết vì cái gì, Lâm Vũ Chi từ trong mắt đối phương trông thấy, thù hận?

Không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, Lâm Vũ Chi đem hai người kéo ra, “Có việc thì nói với nhau, đừng…”

Triệu Lương tức giận đến lỗ mũi đều giống như đang bốc khói, “Nói không được, tôi xoay qua, cậu ta chẹp một cái, xoay lại cậu ta liền chẹp lần hai, có thôi đi hay không? Con mẹ nó chứ bảy giờ bị bắt nằm ở trên giường đã đủ bực, xoay người con mẹ nó cậu còn ở nơi này chép chép chép miệng, cho cậu ta mặt mũi chưa đủ sao?”

Triệu Lương mắng nước miếng văng tung tóe, bởi vì động tĩnh lúc trước, sát vách mấy phòng ký túc xá đều chen sang đây xem náo nhiệt, đều là trong lớp mình, trông thấy ba người cùng giằng co, bên trong hiếu kỳ lại có chút lo lắng.

Hẳn là không ai bị thương đi.

Miêu Bân buồn bực, không có phản ứng gì, Lâm Vũ Chi an ủi Triệu Lương một lát, đang nghĩ cùng Miêu Bân đem sự tình nói rõ ràng, cậu ta đột nhiên nhào tới, Lâm Vũ Chi mang dép, dưới chân liền bị trượt, té lăn trên đất.

Trong lúc bối rối tay kéo màn cửa, một đầu rơi trên mặt đất “Phanh” một thanh âm vang lên, Miêu Bân cũng theo đó nhào vào trên người cậu, Lâm Vũ Chi xương sườn bị ép tới đau nhức.

“Con mẹ nó cậu điên à?” Lâm Vũ Chi quát.

Miêu Bân không biết ở đâu ra khí lực, phát điên cùng Lâm Vũ Chi túm một chút cũng không có lôi ra được, Triệu Lương cùng Lưu Tiểu Thiên cùng tới hỗ trợ, Miêu Bân chợt đưa tay bóp lấy cổ Lâm Vũ Chi.

“Đều tại các ngươi.”

“Đều là các ngươi sai!”

“Ta muốn giết các ngươi!”

Trong mắt của cậu ta dường như mất tiêu cự, nhưng trên mặt lại tràn ngập sợ hãi cùng cừu hận, huyệt thái dương nổi gân xanh, hai tay bóp lấy cổ Lâm Vũ Chi khí lực rất lớn.

Lâm Vũ Chi cảm giác khí quản bị chèn ép, hô hấp càng ngày càng khó khăn, dưỡng khí trong phổi kịch liệt giảm xuống, Triệu Lương chỉ cảm thấy Miêu Bân ra tay bóp cổ Lâm Vũ Chi cực kỳ hung hãn, cậu gấp đến độ một đầu mồ hôi.

“Mẹ nó, mau tới hỗ trợ, Miêu Bân điên rồi!”

Cậu vừa hô, bên ngoài vốn đang xem náo nhiệt mới biết được tình thế nghiêm trọng rồi, đều chạy tới hỗ trợ, bốn năm nam sinh mới kéo Miêu Bân ra được, bị kéo đi, Miêu Bân hai tay còn quơ lên, miệng bên trong lặp lại hô “Gi3t chết các ngươi” “Gi3t chết các ngươi”.

Lâm Vũ Chi thuận lợi một lần nữa hít thở được, ho tới độ muốn ra cả phổi, giãy dụa từ dưới đất ngồi dậy, nhặt lên khăn mặt, trông thấy bên trên toàn máu đỏ tươi.

Triệu Lương lúc đầu dùng hết sức lực từ khi bú mẹ đến ngăn chặn Miêu Bân, cùng Lâm Vũ Chi đồng thời liếc thấy máu trên khăn, sửng sốt một chút, sau đó đem Miêu Bân giao cho bạn học bên cạnh, đi qua ngồi xổm cạnh Lâm Vũ Chi.

Cái ót khẳng định là vừa rồi thời điểm ngã sấp xuống nên bị đập, vết thương ở trong mái tóc màu đen nhìn không thấy, nhưng máu từ phần gáy chảy xuống, Lâm Vũ Chi đứng lên, chất lỏng màu đỏ liền chảy đến lưng, ở trên áo sơ mi trắng tạo thành mảng đỏ vô cùng chói mắt

Triệu Lương con mẹ nó một tiếng, “Lâm Vũ Chi, cậu chảy máu! Tôi đưa cậu xuống phòng y tế.”

Lâm Vũ Chi đứng lên, lau đi máu trên tay, “Tôi tự mình đi.”

Tùy tiện từ tủ quần áo bên trong lấy một cái áo denim sẫm màu, lại mặc một chiếc quần cộc màu đen, sợ hù đến người khác, Lâm Vũ Chi còn đội thêm chiếc mũ ngư dân.

Triệu Lương muốn nói lại thôi, cậu có biết hay không cậu như này càng thêm làm người khác chú ý?

Bác sĩ của trường đang tiêu độc bàn ghế, nhìn thấy nam sinh đột nhiên xuất hiện ở cửa liền sửng sốt, tại sao lại che kín như vậy?

Lâm Vu Chi cởi mũ xuống, “Bác sĩ, đầu của em bị rách.”

Bác sĩ trông coi lấy đ ĩa, nhíp, kéo và một đống vật dụng khử trùng, yêu cầu Lâm Vũ Chi ngồi quay lưng về phía cô, nhìn thấy vết thương ở sau đầu Lâm Vũ Chi, vết thương không phải lớn, nhưng nó khá sâu, và máu không ngừng chảy..

“Choáng đầu hay không?” Nàng hỏi Lâm Vũ Chi.

Lâm Vũ Chi thành thật gật đầu, “Có một chút.”

Bác sĩ nhăn lông mày, “Làm sao không cẩn thận như vậy, đập đến đó sao không chọi đến cùng a, cậu nhìn xem vết thương, sâu như vậy, bây giờ thời tiết còn nóng, nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?”

Lâm Vũ Chi cúi đầu, dịu dàng ngoan ngoãn lại ủy khuất.

“Tóc phải cắt đi, cắt đi bôi thuốc.” Bác sĩ cuối cùng hạ thư thông báo.

Lâm Vũ Chi dừng một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu, “Toàn bộ sao?”

“Cắt ở đằng sau là được.” Bác sĩ trường cầm trong tay cái kéo, bộ dáng chuẩn bị tùy thời động thủ.

Lâm Vũ Chi, “…”

Kia giống kiểu gì?!

Cậu còn có thể gặp người hay không?!

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ tỷ thân yêu, tỷ tỷ xinh đẹp, có thể hay không đừng cắt tóc, em sẽ mỗi ngày trừ độc bôi thuốc, tuyệt đối sẽ không để nó nhiễm trùng, em hứa đó.” Lâm Vũ Chi nói trở mặt liền trở mặt, mở miệng một tiếng tỷ tỷ, làm đến vô cùng tự nhiên.

Giang Hà do dự, cô vẫn còn trẻ, không thể từ chối một cậu nhóc làm nũng như vậy.

Đặc biệt là Lâm Vũ Chi trông xinh xắn, vừa mới tắm xong tóc ướt đẫm, hai mắt rưng rưng vì đau sau ót, cũng ướt nhẹp, nhưng cũng rất sắc sảo và xinh đẹp, là người đều chịu không được.

Kỳ thật cũng không phải không được.

Bây giờ thời tiết chuyển lạnh, kỳ thật cũng không dễ dàng nhiễm trùng.

Giang Hà thả lỏng, “Được rồi, em xoay người đi, cúi đầu xuống, cô giúp em thoa thuốc.”

Lâm Vu Chi thở dài, ngoan ngoãn cúi đầu.

Chờ một hồi lâu, mới cảm giác có hai tay đụng phải tóc của mình, Lâm Vũ Chi chú ý tới có bóng tối bao trùm xuống tới, bác sĩ, giống như, không có cao như vậy mà?

Lâm Vũ Chi quay đầu muốn nhìn, hai tay kia lập tức đè lại bờ vai của cậu, “Đừng nhúc nhích.”

Không có cảm giác lạ với âm thanh vang lên bên tai, dù là như thế, Lâm Vũ Chi ngay khi đối phương nói ra hai chữ này lập tức biết được người này là Đường Hành Thiên.

“Anh sao lại ở chỗ này?” Lâm Vũ Chi vô ý thức liền hỏi.

Đường Hành Thiên thuần thục giúp Lâm Vũ Chi tiêu độc vết thương, đứng bên cạnh trả lời, “Bọn họ uống nhiều, tôi tới kiếm thuốc giải rượu.” Cái kẹp ném vào đ ĩa làm loảng xoảng, thậm chĩ còn tạo âm vang trong phòng.

Đường Hành Thiên vừa đến, chỉ nghe thấy Lâm Vũ Chi đang làm nũng hô tỷ tỷ, không có lên tiếng đi vào phòng y tế, đầu tiên nhìn thấy chính là trong chiếc đ ĩa bên cạnh có một đống băng gạc nhiễm máu.

Lại nhìn người nào đó, dửng dưng còn có thể nũng nịu, cái ót đầy máu, tóc đều đã bết thành một túm một túm, nhìn thảm thương chít chít, nhưng hết lần này tới lần khác chính cậu không chút nào cảm thấy vậy.

Giang Hà quan hệ tốt với Đường Hành Thiên, bên kia nhẹ nhàng đi tới, ở bên tai cô thì thầm vài câu, Giang Hà đưa đồ trên tay rồi rời đi.

Đường Hành Thiên ấn từng băng gạc một, nhìn màu đỏ nhuộm kín, lại đổi một viên khác.

Sự lạnh lùng trong mắt anh càng lúc càng mạnh.

Trên cổ lộ ra cũng có vết máu.

Em ấy rốt cuộc chảy bao nhiêu máu, ở đâu mà anh không thấy và không biết.

Động tác của Đường Hành Thiên rất nhẹ nhàng, làm cho Lâm Vũ Chi hoàn toàn mất cảnh giác, cho đến khi nửa khuôn mặt bị Đường Hành Thiên giữ trong lòng bàn tay, hai người chật vật đối diện nhìn nhau cậu mới giãy dụa lên.

“Lâm Vũ Chi, em có phải bị khi dễ rồi không?” Đường Hành Thiên chậm rãi hỏi.

Tác giả có lời muốn nói: Chi Chi: Có người đánh em…