Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Chương 40: Máu và nước mắt




“Dừng tay… Dừng tay!”

Giờ phút này, tôi cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, bị người ta lột hết vảy, chỉ còn lại da thịt máu chảy đầm đìa, đau không nói nên lời.

Trước mặt, hình ảnh Hiệp Thịnh cả người đầy máu khiến tôi không chịu được nữa, chỉ còn cách nhắm chặt mắt, Nghiêm Diệu càng siết chặt cơ thể tôi, cất giọng lạnh lùng “Nhìn kỹ cho tôi!”

“… Hiệp Thịnh… Hiệp Thịnh…..” Tôi lắc đầu, cắn chặt môi dưới, cả người không ngừng run lên, Hiệp Thịnh vẫn đang đánh nhau với đám tay chân của Nghiêm Diệu, ai cũng như thú hoang nhằm về cậu ta mà đánh.

“Dừng lại… Dừng lại!” Tôi giãy dụa, quay lại nhìn Nghiêm Diệu cầu cứu “Dừng lại đi, Nghiêm diệu, dừng lại!”

Nghiêm Diệu không thèm nghe tôi nói, chỉ dồn hết sức giữ tôi, giam cầm tôi trong lồng ngực rộng lớn của anh, rất chặt, anh lại ghé đến bên tai tôi thì thầm “Tôi muốn em tận mắt nhìn thấy cậu ta chết như thế nào!”

Không…

“Hiệp Thịnh… Hiệp Thịnh, cậu thật ngu ngốc, chạy đi, chạy mai đi.. thật ngu ngốc!”

Âm thanh gào thét của tôi dần dần trở thành nức nở, đồng thời Hiệp Thịnh ở phía trước bắt đầu không chống đỡ nổi, cả cơ thể chảy đầy máu, một màu máu đỏ tươi khiến người ta vạn kiếp không phục.

“Lộ Tịch Ngôn… Em muốn tôi cho cậu ta chết càng khó coi sao?” Giọng nói thâm độc uy hiếp tôi vang lên.

“Dừng lại đi, dừng lại!” Giây phút nhìn thấy Hiệp Thịnh ngã xuống, tôi không kiềm chế được nữa, nổi điên gào thét trước mặt Nghiêm Diệu “Dừng lại đi, Nghiêm Diệu… Tôi không yêu anh, từ đầu tới cuối chưa từng yêu anh, tôi hận anh, cả đời này chuyện tôi hối hận nhất chính là bán đứng chính bản thân mình cho anh, anh giết tôi đi, giết tôi đi!”

“Tôi không yêu anh, tôi không yêu anh, ở bên cạnh anh sống không bằng chết!!!!!”

“Tôi hận anh!!!”

“Tôi không yêu anh…..” Cuối cùng tôi khóc thét lên, cổ họng sắp không nói được nữa, đôi chân vô lực không thể chống đỡ nổi cơ thể, chỉ còn cách dựa vào lồng ngực anh, khản giọng mắng “Nghiêm Diệu, tôi không yêu anh, tôi từ trước tới giờ chưa từng yêu anh… Ác ma, anh chính là ác ma!”

“Dừng tay!” Tiếng nói lạnh lùng từ đỉnh đầu truyền xuống, cuối cùng đám người kia cũng dừng lại, ngay cả hai người vẫn đứng bên giúp Nghiêm Diệu giữ tôi cũng buông lỏng. Tôi đỏ mắt ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Nghiêm Diệu, tôi lùi từng bước, anh không phản đối tôi, tôi vôi vã xoay người chạy đến chỗ Hiệp Thịnh, lảo đảo quỳ xuống bên ngươi cậu ta, vừa chạm vào người Hiệp Thịnh tay tôi đã dính đầy máu “Hiệp Thịnh… Hiệp Thịnh…”

“Hiệp Thịnh… Đồ ngốc… Đồ ngốc…”

“Cậu thực sự rất ngu ngốc…”

Hiệp Thịnh cố hết sức mở mắt, nhìn tôi cười. Cánh tay đầy máu của cậu ta cũng cố nhấc lên nhưng không thể.

“Lộ Tịch Ngôn…” Lúc này, âm thanh lạnh lẽo vang lên, đúng là ác ma, tôi ngẩng đầu, đối mặt với đôi mắt thâm sâu của anh.

“Cậu ta hoặc Tiểu Tự, cô chỉ được chọn một!”

Tôi nhíu mày, đây là ý gì, nước mắt làm nhoè khiến tôi không thể nhìn thấy được biểu hiện của anh, chỉ cảm thấy không khí rét lạnh đang lan tràn xung quanh mình.

Nghiêm Diệu không nặng không nhẹ nói một câu “Tả Tự, hay là cậu ta?”

Tôi nhìn anh, lại nhìn Hiệp Thịnh đang nằm trong lòng mình, anh nói vậy là muốn gì, muốn tôi nhận ra dù thế nào thì sứ vẫn không hơn kính.

Tim tôi như co lại.

“Nghiêm Diệu… Tại sao phải ép tôi!” Tại sao, tại sao…

“Chọn!”

“Nghiêm Diệu… Cố gắng chăm sóc Tiểu Tự!” Tôi tuyệt vọng nhắm mặt, run run nói, tôi không có đủ dũng khí mở mắt ra đối diện với anh. Không một câu trả lời, một lát sau, tôi nghe thấy giọng nói mình thản của anh một lần nữa vang lên “Chúng ta đi!”.

Lúc tôi mở mắt ra, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng hiu quạnh kiên quyết xoay người rời đi.

Tiếng khởi động xe đồng loạt vang lên, trong nháy mắt xung quanh chúng tôi đã không còn người nào. Tôi vẫn không kiềm chế được sợ hãi, kéo Hiệp Thịnh lại gần hơn, giúp cậu ta lau vệt máu trên mặt. Cậu ta mở mắt nhìn tôi, lại chậm rãi nhắm mắt, tôi vừa giữ cậu ta, vừa lần túi áo cậu ta tìm di động.

Tìm khắp người cũng không thấy..

“Hiệp Thịnh, Hiệp Thịnh…” Nhìn khắp nơi, ở cái nơi rừng núi hoang vắng này, làm sao gọi được người giúp đỡ.

Một cảm giác bất lực dâng lên, tôi tuyệt vọng ôm Hiệp Thịnh “Hiệp Thịnh… Tỉnh lại đi… Sẽ không sao đâu, không sao đâu…”

Không biết bao lâu sau, lúc tôi cố hết sức cõng Hiệp Thịnh lên vai, cơ thể phía sau cử động một chút, giọng nói vô lực của Hiệp Thịnh vang lên bên tai tôi “Đồ ngốc… Em đưa tôi về đến nơi tôi cũng chết rồi…” Tiếng nức nở phát ra từ cổ họng tôi, tôi ngẩng đầu, mừng đến phát khóc, Hiệp Thịnh nặng nề nói “Đồ ngốc…”

“Hiệp Thịnh… Hiệp Thịnh…” Tôi kích động ôm lấy cậu ta, lại khiến cậu ta kêu lên. Tôi sợ hãi lập tức buông tay, cánh tay cậu ta vẫn đầy máu, không ngừng chảy xuống…

“Hiệp Thịnh…” Tôi đỡ cậu ta đứng lên, Hiệp Thịnh đi lảo đảo, cố nén đau, cuối cùng cũng đứng lên được.

“Lộ Tịch Ngôn… Em thật sự muốn cõng tôi xuống!” Bị đánh đến mức này cậu ta còn có thể nói đùa, tôi thế nào cũng không thể cười nổi, nhìn mặt câu ta, khoé miệng tôi cố gượng nở nụ cười, nhưng nước mắt vẫn tràn mi.

“Hiệp Thịnh… Hiệp Thịnh.” Ngu ngốc, cậu là đồ ngu ngốc.

“Đi nhanh lên, đi theo đường vừa nãy tôi đến!” Hiệp Thịnh yếu ớt cười “Tả Lăng chắc sẽ đến nhanh thôi! Trước khi đi tôi đã để lại giấy trên bàn anh ấy!”

Tôi gật đầu, dùng sức đỡ cậu ta, chúng tôi lại theo đường núi quanh co đi xuống.

Vậy thì tốt rồi, Tả Lăng sắp đến, mọi chuyện sẽ tốt thôi.

“Tịch Ngôn… Lần này trở về gả cho tôi đi!” Giọng nói trầm thấp của Hiệp Thịnh vang lên, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của tôi, cậu ta cười chua sót “Không phải nói con gái vào những lúc thế này là dễ cảm động nhát sao.”

Tôi cúi đầu không nói gì, túm chặt cánh tay của Hiệp Thịnh.

Bỗng nhiên phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng “Thật đúng là nhàn nhã thoải mái!”

Cơ thể của tôi cứng đờ, âm thành này rất quen thuộc.

Là Sơn Khẩu Lý Mĩ…

Tôi theo bản năng đẩy Hiệp Thịnh ra phía sau để bảo vệ câu ta, chẳng lẽ đây là ý trời. Cô ta có thể xuất hiện đúng lúc này, tôi không thể ngờ đến, nhìn khẩu súng lạnh lẽo trong tay cô ta, tôi chỉ có thể tuyệt vọng.

“Nghiêm Diệu ơi Nghiêm Diệu, anh phản bội tôi, hại chết ba tôi, anh có được gì chứ, ha ha ha!” Lúc này, khuôn mặt đẹp tinh sảo của Sơn Khẩu Lý Mĩ bỗng trở nên méo mó, mang theo ý nghĩ cố chấp điên cuồng, ngay cả ánh mắt nhìn chúng tôi cũng tràn đầy sự giận dữ, ánh mắt ấy lướt qua khiến chúng tôi không khỏi giật mình.

Bên cạnh tôi, Hiệp Thịnh không hề cử động, dùng âm thanh nhỏ nhất nói “Dời sự chú ý của cô ta đi, người con gái này nhất định là có vấn đề về thần kinh rồi!”

Tôi nghe theo lời Hiệp Thịnh nhìn về phía trước, quả nhiên nhận thấy ánh mắt của Sơn Khẩu Lý Mĩ có chút khác thường, ngay cả súng trong tay cũng nắm không chắc, miệng vẫn cứ cười như cũ, đôi mắt màu đỏ dò xét khắp người chúng tôi. Bỗng nhiên cô ta dùng tay đập vào đầu mình. Từng cái từng cái lực đạo không hề nhỏ, sau đó quắc mắt nhìn chúng tôi quát to “Lộ Tịch Ngôn… Lộ Tịch Ngôn!”

“Nghiêm Diệu… Nghiêm Diệu…”

“Tôi nhớ rõ Nghiêm diệu đã từng nói với tôi” Tôi liếc mắt nhìn Hiệp Thịnh một cái, nâng cao giọng, Sơn Khẩu Lý Mĩ quả nhiên dừng lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi “Nói cái gì… Nói cái gì!”

“Anh ta nói ba của cô…” Tôi cố ý nói thật chậm rãi, nhìn vào mắt Sơn Khẩu Lý Mĩ, từ từ di chuyển.

“Ba của tôi?” Trong măt Sơn Khẩu Lý Mĩ hiện lên một tia vui mừng, vẻ mặt hoảng hốt, một lát sau mới nhìn vào mắt tôi “Ba của tôi? Ba của tôi ở đâu?”

“Ở…” Tôi cố ý nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng nói.

“Cái gì, cô nói to lên cho tôi!” Sơn Khẩu Lý Mĩ lập tức kích động hét lên, tay cầm súng nâng lên, nòng súng hướng về phía tôi “Nói đi… Nói đi!”

“Anh ta nói… Anh ta nói…”

“Anh ta nói gì… nói cái gì?”

“Anh ta nói ba cô đã chết, bị xe tải đâm chết!”

“Không… Không phải!”

Chính là lúc này, Sơn Khẩu Lý Mĩ như phát điên gào lên, tôi liếc mắt ra hiệu cho Hiệp Thịnh, tự mình chạy qua đó, nắm lấy cánh tay cầm súng của cô ta, cô ta lập tức phản ứng, hết lên một tiếng rồi dùng hết sức đôi co với tôi, ngón tay ra sức bóp cò súng.

“Pằng!” Bên tai vang lên tiếng nổ rất đanh, một viên đạn bắn ra, tôi cảm giác được tai vô cùng bỏng rát, cánh tay vẫn không buông cô ta, tôi xoay người vật cô ta xuống đất, cô ta vẫn giãy dụa, khiến tôi cũng bị kéo xuống cùng cô ta giằng co. Cho đến khi bị tấn công từ phía sau, cơ thể cơ tha trở nên mềm nhũn từ từ đổ xuống đất, đằng sau cô ta là Hiệp Thịnh với tảng đá lớn trong tay.

Tôi thở phào, bỗng cảm thấy máu chảy xuống hai bên má, đưa tay lên sờ thử.

Bàn tay tôi lập tức dính đầy máu.

“Thế nào?” Hiệp Thịnh cố hết sức đi tới chỗ tôi, đưa tay chạm vào tai tôi. Đau quá.

Tôi rụt người lại, Hiệp Thịnh nhíu mi “Sượt qua da!” Cậu ta nhanh chóng xe tay áo cho tôi cầm máu rồi nhìn Sơn Khẩu Lý Mĩ đang nằm trên mặt đất “Chúng ta đi thôi!” Nói xong, vứt khẩu súng xuống đất.

Tôi đứng lên, đỡ lấy Hiệp Thịnh, nhịp thở của cậu ta đã bắt đầu hỗn loạn, cậu ta vẫn cố nắm tay tôi. Nhìn tôi cười yếu ớt.

“Tả Lăng… thật ra không hề biết!”

Đi suốt quãng đường, tôi không biết đã trải qua bao lâu, chỉ biết sự cố gắng của tôi cũng sắp không chống đỡ nổi nữa, cổ họng khô khốc, bước chân tập tễnh, phía trước dần trở nên mù mịt. Nhưng trước mặt vẫn là con dốc núi ngoằn ngoèo không thấy điểm dừng.

Cơ thể Hiệp Thịnh nhẹ nhàng run lên.

Quả nhiên…

Chỉ muốn cho tôi hy vọng để tôi có thể đi ra khỏi nơi rừng núi hoang vu ấy..

Mà lúc này…

“Tịch Ngôn, chúng ta đánh cược đi…” Một lúc lâu sau, Hiệp Thịnh nói “Nếu chúng ta rời được khỏi nơi đây… Em phải gả cho anh!”

Tôi buồn cười, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn tôi “Trong đầu cậu chỉ có những thứ này?”

Cậu ta cũng cười, cố hết sức ngẩng đầu, thần thái cũng tốt hơn “Dám cược không?”

Tôi chua sót cười, nhìn cánh tay khoác trên vai tôi vẫn đang chảy máu không ngừng, nghẹn ngào gật đầu “Được… Được, tôi đánh cược với cậu!”