Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Chương 112




Chương 112: Kiều Bích Ngọc cô cút cho tôi

Kiểu Bích Ngọc tới Seattle không lập tức đến bệnh viện, bởi vì
Lục Khánh Nam không đồng ý.

“Với bộ dạng như quỷ hiện giờ của cô, dẫn cô đi ra ngoài gặp
người khác tôi ngại mất mặt, tất cả người thân của Cao Minh đều đã
ở bên cạnh, tự cô thu xếp đi, muộn một chút tôi sẽ đến khách sạn
đón cô.”

Kiểu Bích Ngọc nhìn anh ta ngồi vào xe riêng chậm rãi rời đi, đối
với cô mà nói Seattle vô cùng xa lạ, nhất là ở lối ra sân bay chen chúc

náo nhiệt, trong lòng cô luôn có chút cô đơn.
“Cô Kiều.” Lái xe ở bên cạnh dùng tiếng Anh gọi tên cô.
Thoáng hoàn hồn, cô theo lái xe đến khách sạn đã được sắp xếp.

Từ thành phố Bắc An bay tới Seattle mất khoảng 10 tiếng, có
chút mệt mỏi, hơn nữa mấy ngày rồi cô không được ngủ ngon, đến
khách sạn nhìn mình trong gương, bộ dạng thật sự rất tiều tụy.

“Anh ấy sẽ không sao.”

Kiểu Bích Ngọc cầm lấy khăn lông ướt lau mặt, cảm giác lạnh lẽo

khiến người ta tỉnh táo lại, trong lòng đã có chút lo lắng.

Bên cạnh anh có ông cụ Quách, đám người Lục Khánh Nam và
Bùi Hưng Nam, anh có rất nhiều người thân bạn bè có năng lực, cho
dù xảy ra chuyện gì, Quách Cao Minh chắc chắn sẽ không gặp

chuyện không may.
Như là lo lắng, áy náy, còn có chút hèn mọn.
Thở ra một hơi dài, đột nhiên cô cảm thấy mình tới nơi xa lạ này

thật sự hơi dư thừa.

Cô ăn đơn giản vài thứ, nằm ở trên giường muốn nghỉ một lát, đợi
lúc Lục Khánh Nam tới, sẽ lập tức khởi hành tới bệnh viện tư nhân
thăm Quách Cao Minh.

Nhưng cô vừa ngủ là ngủ nửa ngày, mang thai song sinh rất dễ

tiêu hao năng lượng, thường xuyên cảm thấy buồn ngủ.

“Kiều Bích Ngọc, cô đúng là có thể ngủ.”

Lúc Lục Khánh Nam tới đây, tức giận châm chọc cô: “Lúc trước
còn ồn ào muốn tới, cô cũng không phải là bác sĩ, cô tới đây có tác
dụng gì, ngủ ở khách sạn, còn không bằng an phận ở nhà họ Quách.”

Nghe thấy giọng nói ở ngoài cửa, Kiều Bích Ngọc khiếp sợ ngồi
dậy.

“Thật xin lỗi, bây giờ tôi lập tức đi thu dọn.“ Đây là lần đầu tiên
cô dùng giọng điệu vội vàng, bao gồm áy náy nói chuyện với anh ta.

Lục Khánh Nam đứng ở bên ngoài cửa phòng, nhìn cô lộ ra biểu

cảm lo âu, động tác kích động chỉnh quần áo.

Anh ta cảm thấy Kiều Bích Ngọc rất khẩn trương, không giống cô
thường ngày, bình thường cô chắc chắn sẽ không khách sáo cãi nhau

với anh ta.

“Mẹ của Cao Minh, em gái của anh ấy cũng ở bệnh viện… Cô đi

qua gặp bọn họ thì không cần khẩn trương, bọn họ rất dễ ở chung.”
“À“ Kiểu Bích Ngọc gật đầu với anh ta, không hỏi nhiều.

Mẹ của Cao Minh và em gái anh, Quách Cao Minh chưa từng
nhắc tới với cô, không biết là vì nguyên nhân gì, có lẽ là cảm thấy
không cần thiết.

Theo Lục Khánh Nam ngồi xe tới bệnh viện, dọc đường đi Kiều

Bích Ngọc đều im lặng.

Nói không khẩn trương là giả, trong lòng luôn có cảm giác con

dâu xấu cuối cùng cũng phải gặp mẹ chồng.

“Mẹ Quách Cao Minh là người như thế nào nhỉ?“ Cô nhìn bên

ngoài cửa sổ, trong lòng không ngừng suy đoán.

Bên bệnh viện Seattle giống như bố trí khu vực đặc biệt cho nhà
họ Quách.

Hoàn cảnh bốn phía nhìn không bận rộn hỗn loạn giống như bệnh
viện trong nước, tòa biệt thự năm tầng màu trắng ở phía trước rộng
mở sáng ngời, nhân viên chăm sóc và chữa bệnh tự động vận chuyển
thiết bị chữa bệnh, nơi này làm xanh hóa rất tốt, ánh mặt trời dư

thừa, trái lại là một nơi nghỉ phép nhàn nhã.

“Cao Minh ở tầng năm.“

Lục Khánh Nam nói với cô một tiếng, còn anh ta thì vội vàng đi
tới văn phòng ở bên trái ngoài cùng tầng một: “Tôi tìm bác sĩ hỏi một

số chuyện, cô đi lên trước đi.”
“Được.” Cô vội vàng đi về phía thang máy.

Lục Khánh Nam có chút không an tâm, quay đầu kêu to với cô:
“Kiều Bích Ngọc, cô đừng chạy lung tung, nhớ rõ cô đã đồng ý với tôi
không gây thêm phiền phức.”

Anh ta còn nhớ rõ một lần anh ta dẫn cô đến quán bar Civilize,
kết quả người phụ nữ này bỏ đi, hại anh ta bị Quách Cao Minh đánh

cho một trận.

“Tôi biết.”

Cô dừng bước trước cửa thang máy, nhìn về phía anh ta thành
thật đáp.

Bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc trở nên an phận, Lục Khánh Nam thật
sự có chút không quen, Quách Cao Minh gặp chuyện không may, tất
cả mọi người đều hỗn loạn, cho nên lúc trước nói với cô những lời đó
thật sự hơi quá đáng.

Bất chợt Lục Khánh Nam nhớ tới một chuyện khác, đôi mắt
hoảng sợ, muốn mở miệng dặn dò cô, nhưng Kiều Bích Ngọc đã tiến

vào thang máy.

“Không xong rồi!”

Lục Khánh Nam nhìn thang máy đang đóng chặt, lập tức xoay
người chạy về phía cầu thang.

“Xin chào, xin hỏi phòng của Quách Cao Minh ở đâu?” Cô nhanh
chóng đi tới tầng năm, nhưng có rất nhiều phòng trống, bên trong chỉ
đặt thiết bị, rất trống vắng không có người.

Gặp một y tá, xác định Kiều Bích Ngọc tiến vào khu vực này hợp

pháp xong, cô ta liền dẫn cô ấy đi về phía hành lang bên phải.
“Tình hình của anh ấy hiện giờ thế nào?”

Còn chưa tới phòng bệnh, Kiều Bích Ngọc có chút vội vàng hỏi y

tá trước mặt.

“Anh Quách còn đang hôn mê, sáng hôm nay nhiệt độ cao bất
thường, bây giờ còn có chút sốt cao.”

Tiếng Anh của Kiều Bích Ngọc rất tốt, cho dù là từ chuyên ngành
cô vẫn có thể nghe ra được, tình hình của Quách Cao Minh còn tệ
hơn Lục Khánh Nam nói cho cô, cô cúi đầu, vẻ mặt trắng xanh.

“Cô Kiều, cô phải đưa chứng minh thư ra, nếu không không thể
tiến vào.” Cuối cùng y tá chỉ về một phòng bệnh ở phía cuối, ngoài
cửa đứng bốn vệ sĩ.

“Cảm ơn.”

Cửa kim loại ở phía trước hơi khép hờ, cửa này nhìn có vẻ được
gia công đặc biệt, rất dày, đương nhiên là thiết bị ở bên trong cũng
không tầm thường.

Muốn đi vào gặp người ở bên trong, cũng không dễ dàng.

Bước chân cô chậm rãi tới gần, không hiểu sao tim đập nhanh

hơn.

Con mắt nhìn chằm chằm cửa khép hờ ở phía trước, nhìn không
rõ bên trong, nhưng mơ hồ thấy được bóng dáng một người phụ nữ,
dáng người bà ta cao gầy, mặc một bộ âu phục màu trắng nhã nhặn,

trên cổ là một chiếc vòng cổ trân châu rất trân quý.
“Cô là ai?” Vệ sĩ ở ngoài cửa lạnh lùng mở miệng ngăn cản cô.

Kiểu Bích Ngọc đứng cách cửa phòng gần một mét, đôi mắt cô
sáng rực nhìn bên trong phòng bệnh, mơ hồ có thể thấy được đủ loại
thiết bị, từng biến hóa số liệu trên màn hình.

“Mời lập tức rời khỏi đây!“ Vệ sĩ ở đây không biết cô, nên mở
miệng đuổi người.

“Tôi, tôi là…”

Trong lúc này, cô không biết nên mở miệng thế nào.

Im lặng một lát, giọng nói kiên định nói một câu: “Tôi là vợ anh ấy.”

Mấy vệ sĩ ở bên ngoài cửa nghe thấy từ “vợ” này, đều liếc mắt
nhìn nhau, trong đó có một người nhỏ giọng hỏi bên trong phòng

bệnh: “Bà chủ, có một người tự xưng là vợ cậu chủ.”

Bởi vì đây là phòng bệnh của Quách Cao Minh, cho nên ngay cả

thông báo đều vô cùng cẩn thận.

Nhưng khi người phụ nữ trung niên ở bên trong nghe thấy từ “vợ

Quách Cao Minh”, sắc mặt bà ta thay đổi, bước nhanh ra bên ngoài.

Kiểu Bích Ngọc nghe thấy cửa “cạch” một tiếng mở ra, âm thanh
trong veo mà lạnh lùng rất đột ngột vang lên bên ngoài hành lang, cô

nâng mắt thì thấy một bóng dáng vội vàng đi về bên này.

Trong lòng Kiều Bích Ngọc vẫn có chút lo lắng có phải trong
phòng bệnh xảy ra chuyện gì hay không, nhưng cô căn bản không kịp
phản ứng, gương mặt đột nhiên bị người ta tát mạnh một cái.

“Bốp.”

Lực đạo rất mạnh, âm thanh vang dội.