Chán Đời Sống Lại

Chương 3: Kẻ lạ trong đêm




Đêm về khuya, nhiệt độ hạ thấp, mọi vật như được phủ lên mình lớp băng mỏng. Hơi thở của cậu biến thành làn khói trắng lẫn vào màn đêm. Đôi bàn chân lạnh buốt mang đến cảm giác khó chịu, thế là Cậu tỉnh ngủ. Chưa bao giờ Vĩnh An thương nhớ cái ổ của mình nhiều đến vậy. Cậu lười biếng ngồi dậy, định bỏ thêm củi vào đống lửa.

- Á... Á... Á... - Tiếng hét thất thanh vang vọng trong đêm, rung chuyển cả mấy nhũ băng bám trên trần hang động.

Vĩnh An nhảy giật lùi khỏi cái đống bùi nhùi không biết từ khi nào nằm kế mình. Cơn gió lạnh vô tình lùa qua khiến không khí càng thêm ghê rợn. Nhịp tim mất kiểm soát đập thình thịch liên hồi, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chết tiệt cái thế giới này thật nguy hiểm! Cậu sợ hãi rút một cây củi trong đống lửa, thủ thế bảo vệ cái mạng nhỏ.

Qua hồi lâu, vật thể lạ kia vẫn nằm bất động. Gan cậu to hơn chút ít, Vĩnh An nhích từng bước từng bước lại gần, giơ chân đá đá.

Chết rồi?

Tiếng thở phào nhẹ nhõm rơi vào bóng đêm, tâm trạng thả lỏng thêm ba phần, dù sao đi nữa thì người chết đỡ nguy hiểm hơn người sống.

Lửa cháy bùng lên sau khi được tiếp thêm vào củi khô, ánh sáng lan tỏa khắp hang động. Đến lúc này, cậu mới nhìn rõ cái xác nằm đó. Mái tóc trộn lẫn bùn và máu, dính sát vào gương mặt chẳng có chỗ nào nguyên vẹn. Mùi tanh thoang thoảng quanh mũi làm Vĩnh An có cảm giác gai gai. Cậu tiến lại gần để nhìn rõ hơn, khắp người nạn nhân chằng chịt vết thương cháy xén, máu cũng không còn chảy. Trong cổ tự nhiên

dâng lên cảm giác nhờn nhợn, thức ăn hồi chiều rủ nhau trào ngược ra ngoài. Cậu... Cậu ngủ chung với một xác chết, lại còn không được nguyên vẹn. Đây là chuyện kinh khủng nhất Vĩnh An từng trải qua.

Vĩnh An lại thừ người ra thêm lần nữa. Từ lúc sống lại đến giờ, tần suất bất động của cậu diễn ra ngày càng thường xuyên. Trong khi tâm trí còn chưa biết xử trí cái xác thế nào, thì bên tai truyền đến tiếng rên rỉ rất yếu ớt.

Người còn sống? Đây là câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu. Làm thế nào bây giờ? Vĩnh An quay lại sự rối rắm ban đầu.

Đôi mắt xám nhạt nhìn ra cửa hang, những cây gỗ cậu chèn hồi chiều còn nguyên. Tâm trạng hoang mang ngày càng nặng nề.

Anh ta vào đây bằng cách nào?

Chẳng lẽ bên trong hang này có trận truyền tống?

Những sự việc lạ lùng cứ chen nhau xuất hiện, làm thần kinh Vĩnh An luôn luôn trong tình trạng báo động.

Cậu uể oải nhìn xuống người bị thương, không biết anh ta đánh đấm kiểu gì lại đến nông nỗi này. Cứu hay không cứu? Nội tâm của cậu bắt đầu giằng xé. Mà, Vĩnh An cũng chẳng biết làm cách nào để cứu anh ta. Mặc kệ để nạn nhân tự sinh tự diệt thì quá mất nhân tính.

Mấy bài học sơ cấp cứu chẳng biết có hiệu quả hay không. Vĩnh An vắt óc nhớ lại đồng thời vụng về xé bỏ quần áo anh ta. Nhìn vết chém ngang dọc, có chỗ sâu tới xương, tự nhiên ngán thịt nướng đến mười năm. Vĩnh An lấy chiếc áo sạch của mình trong ba lô, luyến tiếc nhìn nó, cuối cùng cũng hạ quyết tâm hy sinh làm khăn. Thật không ngờ bản thân mình nghèo đến mức độ này.

Cậu bốc nắn tuyết bọc vào trong khăn, cẩn thận lau sạch các vết bùn máu. Nước lạnh sẽ làm mạch máu co lại, tốt cho vết thương hở. Nếu bỏ đi mấy chỗ sưng phù, gương mặt anh ta rất ăn ảnh, chỉ tiếc là khó qua nổi đêm nay.

Khăn lau tiếp tục di chuyển xuống thân người, khi nó chạm vào mấy vết thương lớn, anh ta đau, miệng rên rỉ trong vô thức. Trước đây đọc truyện tới mấy đoạn đánh nhau, tâm trạng của cậu phấn khích vô cùng, càng máu me càng kích thích. Đến Lúc gặp trong thực tế, Vĩnh An lại có cảm giác nuốt không trôi.

Sau khi nạn nhân được băng bó tử tế, trông anh ta đỡ thảm thương hơn lúc đầu. Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng sờ lên trán nạn nhân, cảm giác bỏng rát nhanh chóng truyền về não, Vĩnh An giật mình, vội vàng lấy khăn lạnh hạ sốt cho nạn nhân.

Công việc lặp đi lặp lại đến lần thứ n, nhưng người lạ vẫn chưa thể khá hơn. Bất lực là một loại cảm xúc khó chấp nhận. Cậu cũng chẳng rõ lý do vì sao phải buồn bực, xét cho cùng hai người đâu có thân quen.

Cơ thể đã thấm mệt, Vĩnh An ngả lưng nằm cạnh anh ta. Thêm chút hơi người, lòng cũng ấm hơn. Ánh lửa lúc tỏ lúc mờ, nhập bóng hai người vào cùng một chỗ. Người dưng và người dưng, dựa sát vào nhau giữa đêm đông giá lạnh.

Lát sau...

Cậu bật dậy, vỗ đùi cái chát, mình vậy mà phát đần đúng lúc. Mấy người tu tiên rất hay mang theo dược liệu phòng thân, ít ra trong truyện có nói vậy, cầu mong là mình đúng. Hắn lật đật chạy lại gần lục lọi người anh ta...

không có???

Cảm giác nặng nề tăng lên ít nhiều. Trong đầu đã xuất hiện hai chữ "bỏ cuộc". Bỗng nhiên dưới chân chạm phải vật gì cưng cứng. Cậu cúi người nhặt lên, thì ra là một bình thủy tinh, bên trong chứa chất lỏng màu nâu. Tình trạng của nạn nhân đã rất tệ, không uống cũng chết, uống vào biết đâu còn cơ hội. Vĩnh An nâng đầu anh ta cao lên một chút, đổ từ từ thuốc vào miệng, tránh cho anh ta bị chết do ngạt thuốc.

Cơ thể nạn nhân bắt đầu ngấm thuốc, hơi thở đều đều, cơn sốt hạ dần. Chờ đợi cho đến bây giờ, y tá bất đắc dĩ đã mệt lắm rồi. Thân thể này mới hơn mười tuổi, lật qua lật lại một người trưởng thành là việc quá sức. Cậu nằm bên đống lửa, ngáp một cái rõ dài, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Vĩnh An tỉnh dậy khi mặt trời đã đứng bóng, cậu cảm giác mình thiếp đi rất lâu. Có quá nhiều việc xảy ra trong một thời gian ngắn, thân thể ốm yếu thế này làm sao chịu nổi, ngủ đến quên trời quên đất cũng là điều bình thường.

Sâu ngủ thỏa mãn ngồi dậy, vặn người vài lần cho đỡ mỏi. Cậu xoay người, định qua chỗ nạn nhân xem tình hình thế nào. Ai ngờ trong hang động trống không, chỉ có con sóc mập nằm đó.

- Không nói lời nào đã đi rồi! - Cậu lẩm bẩm trong miệng, rồi nhanh chóng để tâm đến việc khác. Đối với mấy nhân vật phức tạp như anh ta, càng ít liên quan càng sống lâu. Cậu đưa tay xoa xoa cái bụng xẹp lép, sau đó lấy ổ bánh mì còn lại ra ăn.

Tuyết đã ngừng rơi. Vĩnh An xoa xoa đôi gò má ửng hồng vì lạnh, nhảy qua nhảy lại để cơ thể ấm hơn. Sau đó cậu xách ba lô lên và đi.

Qua mấy ngày bão tố liên miên, tuyết dưới chân đóng dày một lớp tới đầu gối. Di chuyển trong điều kiện như thế này quả thật là một thử thách. Vĩnh An mở ba lô, cậu muốn lấy bộ quần áo còn lại mặc lên người, bỗng thấy bên trong xuất hiện mấy viên đá lạ. Chúng có hình tròn, màu sắc khác nhau. Khi cầm mấy viên đá màu lục cam bạc, Vĩnh An cảm thấy chúng sáng lên, thứ ánh sáng dìu dịu rất dễ chịu. Khỏi cần đoán cũng biết người để lại những thứ này là ai. Cậu không biết tác dụng thật sự của mấy viên đá, cứ giữ đó rồi tính sau.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng chiếu trên nền tuyết trở nên chói chang hơn bình thường. Không khí trong lành sạch sẽ, so với trải nghiệm khói bụi ở thế giới cũ, nơi đây đúng thật là thiên đường. Lần đầu tiên trong mấy ngày qua, Vĩnh An cảm thấy bớt ghét nơi này hơn một chút.

Tuyết dày đã xóa mất con đường mòn trước kia. Cũng may, cậu đã tính tới khả năng này, những cành cây dùng để đánh dấu giờ đây đã phát huy tác dụng. Vĩnh An nhặt một nhánh cây dài làm gậy chống, dựa vào ký hiệu quay trở lại đường cũ. Ở trong điều kiện khắc nghiệt, đi lung tung chỉ khiến bản thân gặp nguy hiểm. Khôn ngoan nhất là quay trở lại nơi bị ném, biết đâu có thể quá giang được ai đó tốt bụng.

Trong ký ức của Vĩnh An nhỏ, phương tiện di chuyển nơi đây cũng khác thế giới cũ. Xe cộ không chạy trên mặt đường, chúng bay trên không, phương tiện có tốc độ càng nhanh thì bay càng cao. Sự khác biệt này làm cho Vĩnh An tò mò, muốn đi thử một lần cho biết. Hi vọng là mình sẽ may mắn trong lần này.

Hiện tại cậu đang ngồi dưới một gốc thông già, tựa lưng vào thân cây xù xì, con sóc mập ngồi cách đó ba bước chân. Nó vẫn lẽo đẽo theo cậu từ lúc ra khỏi hang động cho tới bây giờ, liên tục nhải lải về lợi ích của việc tu tiên. Vĩnh An nghe tai này lọt qua tai kia, chẳng thèm trả lời trả vốn, hững hờ nhìn về phía chân trời. Lâu thật lâu vẫn chưa thấy xe nào chạy ngang qua, cậu linh dim rơi dần vào giấc ngủ.

Trong lúc đó, có một phương tiện giao thông từ xa bay lại. Loại xe bay này có kiểu dáng rất lạ. Nó được thiết kế theo dạng hình cầu, toàn thân màu đỏ chói mắt, đặt trong phông nền trắng lại càng thêm nổi bật. Phần mui xe gắn kính trong suốt, và không có bánh xe. Bên trong có hai ghế sofa, đặt đối diện nhau, thiết bị lái xe hoàn toàn vắng bóng. Người đàn ông duy nhất trong xe đang nằm dài trên ghế, tay cầm ly rượu nhấm nháp. Phương tiện bay rất chậm, nên chủ xe có thể thoải mái ngắm cảnh.

Khi lướt ngang qua cây thông già. Ông ta phát hiện có một cậu bé đang ngủ gục bên đường. Chiếc xe bất thình lình thắng gấp, người chủ xe bước xuống, tò mò tới gần cậu rồi cất giọng hỏi:

- Này nhóc, sao lại ngồi đây?

Vĩnh An mời mịt mở mắt ra, cảnh giác nhìn người lạ trong chốc lát rồi mới trả lời.

- Cháu cần đi nhờ xe.

- Ba mẹ cháu đâu? Sao ngồi đây một mình?

Cậu quan sát ông ta kỹ hơn, bọn buôn người nhan nhản khắp nơi, cẩn thận sẽ đỡ rước họa vào thân. Chủ xe là người đàn ông trung niên, thân hình thấp gầy, nét mặt nhu hòa. Người này trông không giống quân đầu trộm đuôi cướp. Vĩnh An yên tâm hơn, lễ phép trả lời.

- Ba mẹ cháu đã mất... - Giọng nói trong trẻo chợt dừng lại, kèm theo chút nghẹn ngào rất đáng thương.

Cái miệng này thật là... Lại đụng đến chuyện không vui. Người chủ xe tiến lên một bước, xoa đầu cậu bé, mở lời an ủi.

- Chuyện đã qua rồi, thôi cháu đừng buồn nữa. Giờ cháu muốn quá giang đi đâu?

- Bác cho cháu đi nhờ đến chỗ nào dễ kiếm việc được không?

- Muốn kiếm việc? - Làm gì có chỗ nào chịu nhận cậu bé gầy còm thế này. Ông đưa tay lên vuốt cái trán bóng lưỡng. Trong lòng cũng phát rầu thay cho cậu nhỏ.

Vĩnh An rũ mắt xuống, xoa xoa cái bụng lép kẹp. - Cháu cần việc để nuôi sống bản thân.

Người chủ xe suy nghĩ trong chốc lát rồi đưa ra đề nghị với cậu bé.

- Nếu chỉ cần ba bữa cơm, cháu về phụ quán với bác. Bác có quán cơm tấm trong thành phố Ngọc Viễn Đông. Cháu thấy thế nào?

Vĩnh An mở to đôi mắt nhìn ông, như thể không tin vào những gì vừa nghe. Cậu vừa gật đầu vừa nói:

- Cảm ơn bác!

- Tên bác là Sơn, con thứ sáu trong nhà. Nên mọi người hay gọi bác là sáu Sơn. Sau này bác bán cơm thì người ta lại gọi là Sáu Cơm Tấm. Bác bán cơm hơn bốn mươi năm rồi đấy.

Ông ta cười khà khà, tự hào đọc vanh vách tiểu sử và nghề nghiệp của mình. Vĩnh An chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lộ ra ánh mắt hâm mộ làm ông vô cùng hài lòng. Đến cuối cùng sáu Sơn mới nhớ ra là mình chưa biết tên cậu bé. Ông vội hỏi:

- À mà cháu tên gì?

- Vĩnh An ạ. - Cậu trả lời.

Ông ta gật gù rồi rủ cậu lên xe, không quên khuyên cậu bỏ cái chăn rách ấy đi. Sau này về nhà sáu Sơn, mấy thứ này không thiếu.

Nhiệt độ trên xe vô cùng ấm áp. Cậu hít một hơi dài cho không khí tràn đầy buồng phổi. Tiếp theo là nhìn vào kính xe xem mặt mình tròn méo thế nào. Gương mặt không quá sắc sảo nhưng đường nét hài hòa dễ thương. Đôi mắt xám nhạt màu đẹp như viên ngọc quý, chính là nét đặc trưng của Vĩnh An. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng cậu vẫn hơi thất thần. Đây chính là mặt của cậu. Vĩnh An nghiêng đầu để quan sát vết sẹo. Nó màu đỏ. Vết sẹo này thực ra là vết bớt bẩm sinh. Cậu lại đưa tay sờ lên nó. Chỉ là trùng hợp thôi sao?

- Này thất thần gì thế. - Sáu Sơn gọi.

- Dạ... À không. Xe này xịn ghê. Nó không cần lái hả bác? - Vĩnh An vụng về chuyển đề tài.

Ông ta nghi hoặc nhìn cậu. - Cháu chưa đi xe bao giờ? Nó không cần lái, chỉ cần nhập nơi muốn đến là xong.

À, thì ra là lái tự động, ở thế giới cũ của cậu cũng có, chỉ là chưa phổ biến mà thôi. Vĩnh An nhìn thấy trên cổ ông ta có đeo sợi dây chuyền, trên mề đay khảm mặt ngọc, nhìn rất giống mấy viên đá người lạ mặt để lại cho cậu, chỉ là kích thước nhỏ hơn rất nhiều. Vĩnh An tò mò hỏi:

- Viên ngọc bác đeo trên cổ là loại gì vậy?

Sáu Sơn cúi xuống nhìn dây chuyền của mình rồi giải thích.

- Nó là tinh thạch thượng phẩm. Tu sĩ họ thường dùng linh thạch để trao đổi. Nhưng cũng chỉ dùng linh thạch hạ phẩm mà thôi, linh thạch thượng phẩm quý lắm, tu sĩ dùng để tu luyện. Người thường như bác thì đeo để tăng cường sức khỏe.

- Mắc không bác?

Sáu Sơn hơi dừng lại một lát, ông đang phân vân không biết giải thích thế nào cho cậu bé hình dung. Cuối cùng ông chọn cách đơn giản nhất.

- Đủ cho cháu ăn một năm

- Ồ!!! - Vĩnh An trợn mắt ngạc nhiên, vậy là người kia để lại cho cậu một đống tiền to. Thế giới này nhiều người giàu đến vậy ư? Chui đại vào một hang động cũng gặp được đại gia quăng tiền như rác.

Hiểu biết của Vĩnh An về thế giới này, cũng chỉ gói gọn trong thông tin có được từ ký ức của chủ nhân cũ. Mà thằng nhóc quanh năm lăn lộn với đói nghèo, làm sao có cơ hội nhìn thấy linh thạch thượng phẩm. Ngay cả linh thạch hạ phẩm nó cũng chưa thấy.

Dân thường tại đảo quốc An Lạc dùng tiền ngũ vương để mua bán. Loại tiền này được in ra dựa trên giá trị của linh thạch hạ phẩm, do ngũ đại gia tộc thống nhất phát hành. Một linh thạch hạ phẩm đổi được một trăm ngũ vương.

Chỉ có giới tu sĩ mới dùng linh thạch để trao đổi qua lại. Đây chính là đẳng cấp và đặc quyền của họ. Linh thạch cũng phân làm ba hạng: hạ, trung, thượng. Một linh thạch trung phẩm đổi được một trăm viên hạ phẩm. Một viên thượng phẩm lại đổi được ít nhất là một trăm viên trung phẩm. Có những viên thượng phẩm quý hiếm, giá trị của nó còn cao hơn nữa, vài trăm viên trung phẩm chưa chắc đã đổi được.

Vĩnh An sống qua hai kiếp người, đây là lần đầu hưởng thụ cảm giác trúng số độc đắc. Cậu ngây ngô toét miệng ra cười, gương mặt rạng ngời như hoa hướng dương đắm mình trong nắng ban mai, ánh mắt long lanh tựa sao trời.

Sáu Sơn thu hết biểu cảm đa dạng của cậu vào trong mắt. Ông vỗ nhẹ vai cậu dặn dò:

- Sau này phụ bán với bác cứ cười nhiều vào. Khách hàng thích phục vụ vui vẻ. Cháu hiểu không?

- Dạ! - Vĩnh An ngoan ngoãn đáp ứng. Trước đây mẹ cậu cũng có một quán ăn nhỏ, việc này không có gì khó.

Trời bắt đầu tối dần, chiếc xe lướt nhẹ nhàng trên không khí, thành phố Ngọc Viễn Đông dần dần hiện ra ở cuối con đường. Hai người bọn họ đều im lặng ngắm ánh đèn màu trong đêm.
Suốt mấy ngày nay, giọc con đường Hoa Phượng lanh lảnh tiếng rao hàng của một thằng nhóc làm ai cũng chú ý. Cậu gầy nhẳng như cò hưu, được cái mặt sáng sủa dễ nhìn, miệng lúc nào cũng cười toe toét.

Cậu nhóc phụ bán cơm với ông sáu Sơn. Tính nếp dễ thương lanh lẹ, lại chăm chỉ gọn gàng. Sáng cậu dậy thật sớm, dọn hàng xong xuôi là ba chân bốn cẳng phụ ông nướng thịt. Sau khi hết khách, cậu nhóc lại nhanh nhẹn rửa chén rửa đĩa. Từ ngày có cậu ông ta đỡ vất vả hơn rất nhiều. Mọi người đều nói ông có phước, kiếm được đứa phụ việc hiểu chuyện giống vậy đâu có dễ.

- Nước sôi, nước sôi! - Vĩnh An bưng dĩa cơm tấm trên tay đồng thời la lên để người ta tránh đường.

Sự nhiệt tình biến cậu trở thành trung tâm chú ý của mấy bà tám trong xóm. Đa số mọi người đều không tiếc lời khen ngợi.

Vĩnh An tạm hài lòng với cuộc sống hiện tại. Mặc dù cậu được trả ơn hậu hĩnh, trong tay có được số vốn kha khá, dư sức mở mười cửa hàng để kinh doanh. Nhưng Vĩnh An chưa đủ sức bảo vệ bản thân, tự biến mình thành con dê béo là quá ngu ngốc, cậu sẽ không làm như vậy.

Sau mỗi buổi bán hàng, hễ có thời gian là rảnh là cậu lại tìm hiểu về nơi này. Thông tin Vĩnh An tìm được cũng gần đầy đủ.

Thế giới này được gọi là đảo quốc An Lạc. Phía nam do đạo tu kiểm soát, phía bắc thuộc về ma tu.

Khu vực miền Nam có bốn mươi chín tỉnh và thành phố, thuộc quyền quản lý của ngũ đại gia tộc là: Bạch, Mạc, Lục, Tranh, Hoàng. Bọn họ cai trị dựa vào hệ thống pháp luật do năm nhà thống nhất ban ra. Cứ mười năm một lần, gia chủ các nhà sẽ ngồi lại với nhau để bầu ra người đứng đầu. Người này sẽ được gọi là Quốc Trưởng, bên dưới sẽ có ba Quốc Phó phụ việc. Dưới nữa là cấp bậc Tỉnh Trưởng và Tỉnh Phó.

Khu vực miền Bắc chia ra làm bốn vùng đất rộng lớn. Mỗi vùng đất sẽ do một Ma Quân đứng đầu. Ở đó không có hệ thống pháp luật chung, mỗi Ma Quân sẽ có quy định riêng.

Nơi Vĩnh An đang ở là Ngọc Viễn Đông - thành phố lớn nhất khu vực phía Nam. Bên trong thành chia ra hai khu vực là: Nội thành và ngoại thành. Hai bên được ngăn cách với nhau bằng pháp trận khổng lồ. Trong nội thành được kiểm soát nghiêm ngặt, chỉ có tu sĩ mới có thể đi vào. Phía ngoài là khu vực được tự do đi lại, nên dân thường cũng có thể cư ngụ ở đây.

Con đường Hoa Phượng nằm ở khu vực ngoại thành. Nơi này cách xa trung tâm, linh khí mỏng, nên tu sĩ rất hiếm khi ghé qua nơi này.

Vậy mà hôm nay, tại quán của sáu Sơn, xuất hiện một tu sĩ cấp bậc nạp khí đỉnh phong. Hắn tên là Thành Đức.

Vào hai ngày trước, Thành Đức đi ngang qua nơi này, hắn vô tình phát hiện ra dấu vết của Ma Quân Lệ Thiên.

Cả giới đạo tu gần đây lộ ra tin tức, ba mươi tu sĩ cấp ngưng hồn hợp nhau tấn công Lệ Thiên. Thế nhưng kế hoạch thất bại vào phút chót, Ma Quân trốn thoát trong đường tơ kẽ tóc. Gia chủ các nhà đang đổ quân truy lùng, ai có tin tức sẽ được thưởng lớn.

Nào ngờ hắn lại may mắn đến thế, phát hiện ra manh mối trên người thằng nhóc phụ bán cơm. Thành Đức phải cẩn thận theo dõi xem có ai lén bảo vệ nó hay không. Những nhân vật liên quan đến Lệ Thiên toàn là thứ dữ, cho hắn thêm mười lá gan cũng chẳng dám động vào. Nhưng một thằng nhóc người thường thì lại khác. Chỉ cần xác định rõ nó không có ai chống lưng, hắn sẽ tự tin xuống tay dứt khoát.

Thành Đức tiến vào trong quầy, hắn gọi mười phần cơm tấm đặc biệt, mang đến khách sạn cuối đường. Sáu Sơn không phát hiện ra sự kỳ lạ của hắn. Ông ta mừng rỡ sai Vĩnh An giao tới địa chỉ khách hàng yêu cầu.

Khi nghe ông chủ phân việc, cậu vẫn như mọi khi, nhanh nhẹn đưa cơm tới khách sạn. Vĩnh An đứng trước cửa phòng. Giơ tay lên gõ ba tiếng. Cửa phòng chầm chậm mở ra... Đột nhiên, cậu bị Thành Đức đánh ngất xỉu.

Sau đó hắn nhanh chóng đưa cậu đến một nơi vắng vẻ, dội nước cho tỉnh lại, bắt đầu tra khảo.

- Nói, Ma Quân Lệ Thiên ở đâu?

Vĩnh An nằm dưới đất, ướt như chuột, trong lòng vừa tức, vừa sợ, vừa khó hiểu. Cậu ngước lên phân bua.

- Anh nhầm người rồi, tôi không biết ai là Ma Quân, ai là Lệ Thiên hết.

Thành Đức trợn mắt, bóp cổ cậu, gằn giọng. - Mày nói láo, trên người mày có vết tích của Ma Quân.

- Vậy à? Sao tôi không biết, có khi nào vô tình đụng vào bị lây mùi không? - Mặt cậu lúc này đã ngu hết sức có thể.

Vĩnh An không phải thằng đần, nghe đến đây là biết hắn muốn tìm ai rồi. Nhưng mà người kia chạy đi góc nào làm sao cậu biết. Đành phải giả ngốc đến cùng. Mà cái hệ thống kia đâu rồi? Bình thường thì dính cậu không rời, đến lúc có chuyện thì chẳng ló mặt ra.

- Xem mày còn giả ngu giả dại được bao lâu. - Hắn cầm con dao trong tay, truyền vào đó ít linh lực, đâm mạnh vào đùi Vĩnh An.

Ngờ đâu, xung quanh người cậu xuất hiện làn sương mờ. Nó nhanh chóng tụ lại thành hàng trăm băng nhọn, xuyên thẳng vào tên tu sĩ. Hắn chỉ kịp rú lên một tiếng ngắn ngủ rồi tắt thở.

Chưa bao giờ Vĩnh An nghĩ mình sẽ giết ai đó. Cái xác máu me be bét làm cậu khủng hoảng tinh thần. Tay chân bủn rủn vừa đi vừa bò trốn thoát khỏi nơi này.

Vĩnh An vừa chạy ra ngoài, liền gặp sóc mập đứng ở cửa. Đến nước này mà còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì não của cậu nên mang cho chó ăn. Vĩnh An giận dữ túm lấy nó.

- Mày bày ra trò này. - Đây là câu khẳng định, nó không có quyền chối cãi.

Cậu tiếp tục dồn ép nó. - Dấu vết Ma Quân để lại, sớm không lộ, muộn không lộ, thật khéo chọn thời gian. Người ta đã cố ý để lại bảo vệ cho tao, mắc mớ gì nó dễ bị phát hiện như thế. Nói nhanh mày đã làm gì?

- Tại... Tại ký chủ nhất định không chịu tu tiên, nên tôi mới phải làm như vậy. Ma Quân để lại ấn ký bảo vệ kèm theo thuật pháp ẩn dấu. Tôi... Tôi chỉ gỡ thuật pháp ẩn dấu ra. Cậu... Cậu cũng đâu có chết. Tôi biết chắc cậu không chết mà! - Hệ thống lắp ba lắp bắp cố gắng phân trần.

Càng nghe nó giải thích, mặt Vĩnh An càng nóng hơn. Cậu phải kiềm chế lắm mới không bóp nát nó ra.

- Vậy bây giờ cơ thể của tao ra sao?

- Ấn ký vẫn còn nhưng mất tác dụng bảo vệ.

Nói cách khác, cậu đang gắn cái GPS của Lệ Thiên trên người, trở thành đối tượng bị truy nã gắt gao.

- Hệ thống khốn nạn! Tao chết chùm với mày!!! - Vĩnh An nghiến răng bóp cổ nó.

Hai mắt con sóc bị bóp muốn lòi ra ngoài, thế nhưng giọng nó vẫn đều đều:

- Ký chủ đừng xúc động. Giờ ký chủ chấp nhận đi tu tiên, tôi sẽ giúp ký chủ ẩn ấn ký này đi. Đảm bảo không bị ai phát hiện.

- Còn vụ kích hoạt tam linh căn tùy biến thì sao? - Nếu đã quyết định tu tiên, cậu phải đào từ hệ thống càng nhiều lợi ích càng tốt.

- Ký chủ phải chấp nhận hỗ trợ vai chính mới được.

- Không! Hoặc là kích hoạt hoặc là cùng chết. Mày chọn đi. Mày nên nhớ tao không thích sống. - Vĩnh An dứt khoát đưa ra lựa chọn cuối cùng cho nó.

- Thôi được, tôi sẽ kích hoạt.

Đối với loại ký chủ ương ngạnh thế này, nó phải từ từ dụ dỗ, già néo sẽ đứt dây.