Chán Đời Sống Lại

Chương 6: Kẻ đánh cắp vận mệnh




Giữa đáy hồ, dòng nước xanh thẫm vẫn hiền hòa xuôi theo dòng chảy. Đám lá sen lơ thơ dập dềnh qua lại. Anh ngồi xếp bằng hơn nửa ngày trời

nhưng vẫn vô phương tĩnh tâm nhập định. Bên trong trận pháp, nơi mắt thường không thể nhìn thấy, linh hồn Vĩnh An đang đối đầu trực diện với Bích Liên Tâm. Hai bên giằng co gay cấn. Bão lửa xông lên, kim quang cản lại, một tấc không nhường. Trải qua một hồi bất phân thắng bại, hồn lực Vĩnh An dần cạn kiệt, kim quang ảm đạm đi rất nhiều. Bích Liên Tâm thắng thế áp đảo, liên tục hành hạ linh hồn của cậu.

Nóng cháy.

Bỏng rát.

Đau, rất đau!

- Ngươi thua rồi, đầu hàng đi... - Một giọng nói xa lạ liên tục hối thúc Vĩnh An.

"Hay là mình bỏ cuộc?"

Chưa bao giờ niềm tin trong cậu lại mong manh đến vậy. Hồn lực yếu đi kéo theo thần trí chẳng thể minh mẫn như lúc ban đầu. Hình ảnh đáy hồ trở nên mờ nhạt. Trước mắt Vĩnh An hiện lên màn sương trắng mênh mông vô tận. Từ trong hư vô truyền đến bên tai giọng ca ngọt ngào:

"Mẹ thương con có hay chăng, thương từ khi thai nghén trong lòng." *

Lời bài hát nghe sao thân thuộc đến thế, ký ức tuổi thơ ùa về như thác đổ mưa tuôn...

Và cậu thấy sương mờ tan biến, một bóng dáng thân thuộc hiện ra.

- Mẹ, mẹ, mẹ! - Cậu nhào vào lòng người thiếu phụ nỉ non, cảm nhận mùi hương quen thuộc của mẹ. Bà ôm lấy đứa trẻ bơ vơ, lén che giấu giọt lệ thương nhớ.

Khóc đi con trai, ở đây có mẹ!

Chẳng biết qua bao lâu cuối cùng Vĩnh An cũng bình tĩnh trở lại, cậu quan sát xung quanh rồi ngước lên hỏi bà:

- Đây là đâu? Con chết rồi sao?

Bà lắc đầu trả lời. - Con vẫn còn sống đừng quá lo lắng như thế! Còn ở đây...cứ coi như là đang diễn ra trong đầu của con.

- Mẹ, chết là có thể ở bên mẹ phải không?

Người phụ nữ nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến, lắc đầu nhè nhẹ. - Mẹ không rõ con à! Mỗi người đều có lối đi riêng của mình.

Cậu run rẩy ôm mẹ càng chặt. Vĩnh An sợ! Sợ buông tay rồi không còn mẹ bên cạnh. Ngón tay thon gầy của bà dịu dàng lau khô những giọt nước mắt. Người thiếu phụ thì thầm bên tai Vĩnh An:

- Cẩn thận! Vận mệnh của con đang bị đánh cắp, hãy cố gắng tìm cách đoạt lại nó. Đừng sợ gì cả! Mẹ sẽ luôn đồng hành cùng con.

Giọng nói êm dịu vẫn còn đang vang vọng trong tâm trí của cậu. Vĩnh An nhìn vòng tay mình, một mảnh không gian trống rỗng, nào có ai đã từng ở đây.

"Chỉ là ảo ảnh do mình tự huyễn hoặc thôi sao?

Không, đó chính là mẹ. Mùi cơ thể, nụ cười hiền lành, vòng tay ấm áp...mẹ thật đến vậy cơ mà."

Vĩnh An cố gắng kìm nén xúc động nghiền ngẫm lời nhắn nhủ của mẹ. Có người muốn hại cậu, đó là lý do bà hiện thân cảnh báo?

Họ là ai?

Mạnh đến cỡ nào?

Vì sao phải nhắm vào Vĩnh An?

Có quá nhiều thông tin cậu cần tìm hiểu. Ở hiện tại, Vĩnh An chẳng thể nào hiểu hết lời mẹ nhắn nhủ. Nhưng cậu chắc chắn sẽ không buông tay. Muốn đoạt vận mệnh của cậu ư? Phải xem Vĩnh An có cho phép không đã.

Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể phá vỡ mọi âm mưu. Mà... tu vi của tu sĩ không phải nhắm mắt mở mắt liền thành tiên. Cho nên con đường duy nhất của Vĩnh An là trở thành phù sư bất khả chiến bại về trận pháp.

Mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn, Vĩnh An kiên định tiến lên phía trước. Vạn Linh Trận là bảo vật nhất định cần phải có, Bích Liên Tâm trở thành rào cản bắt buộc phải vượt qua.

Cậu nhìn ngọn lửa xanh ma quái, không một chút mảy may khiếp sợ, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá vạn năm. Vĩnh An nhếch mép cười mỉa:

- Mày có thích bất ngờ không?

Ngay lập tức ngọn lửa nhìn thấy cảnh tượng nó chưa bao giờ ngờ tới. Vĩnh An dùng chút hồn lực còn sót lại...nhóm lên ngọn lửa...tự thiêu.

Quá điên rồ!

Bích Liên Tâm muốn rút lui nhưng không còn kịp nữa rồi. Tên điên kia cuốn theo nó, cả hai bùng cháy mãnh liệt, hòa vào nhau tôi luyện linh hồn...

Người đi vào tử lộ để tìm đường phục sinh hoàn toàn xứng đáng nhận được sự thuần phục của Bích Liên Tâm. Sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, ngọn lửa vụt tắt quay về hình dáng rùa nhỏ đáng yêu. Nó làm nũng lăn lộn trong lòng bàn tay của cậu. Vĩnh An chẳng nói thêm được gì, cậu kiệt sức nhìn nó bày trò rồi từ từ rơi vào trạng thái vô thức.
Nắng!

Nắng chói chang!

Hàng mi cong chưa kịp mở ra đã nhíu lại vì ánh dương gay gắt. Phải mất vài giây thì đôi mắt xám nhạt màu mới dần dần thích nghi. Vĩnh An nhìn vô định lên bầu trời tím cao vời vợi. Tiếng sóng ì ầm lúc xa lúc gần mang theo vị biển mằn mặn. Trên bãi cát vắng, cậu uể oải chống hai tay ngồi dậy, phủi phủi mấy hạt cát dính trên người, đầu óc rối loạn như mớ bòng bong. Cậu day day thái dương cố gắng nhớ lại mọi việc đã qua. Xa xa, trong không gian vàng ươm như mật ngọt, Dạ Ca đang lặng lẽ đến bên cậu.

- Ổn chứ? - Anh dùng chất giọng trầm ấm hỏi thăm cậu nhóc.

- Ổn, chuyện gì đã xảy ra?

- Sau khi cậu thu phục thành công Bích Liên Tâm, đáy hồ xuất hiện xoáy nước khổng lồ cuốn trôi hai chúng ta tới bờ biển này.

- Ừm. - Cậu hời hợt trả lời, đôi tay ôm lấy chân, khuôn mặt nghiêng nghiêng tựa lên đầu gối, ánh mắt xa xăm nhìn về một nơi vô định. Gió biển ào ào hất ngược mái tóc ra phía sau.

Dạ Ca nhìn sang, cậu nhóc trông có vẻ côi cút, anh lặng yên nhích vào, nhích vào thêm chút nữa.

Vai kề vai.

Xen giữa bọn họ chỉ có nắng và gió.

Vĩnh An như muốn nhìn xuyên qua không gian, xuyên qua thời gian, quay trở về những ngày xưa cũ.

Nơi từng có bầu trời xanh ngắt,

Bãi cát trắng trải dài ngút ngàn,

Bầy hải âu chao nghiêng trong gió,

Con sóng nhỏ rì rầm hát ca.

Có cậu nhỏ tung tăng trong nắng,

Lay tay mẹ bảo: "Muốn ăn kem". Người thiếu phụ nhìn con âu yếm,

Cười rạng rỡ hơn cả ánh dương.

"Mẹ! Mẹ ôm con thêm lần nữa được không?"

Giọt nước mắt lăn dài trên má...

Ào ạt, bọt nước tung trắng xóa, con sóng lớn đưa Vĩnh An trở về hiện thực. Hồi ức một lần nữa được cất giấu vào sâu tận đáy lòng.

- Lấy Vạn Linh Trận ra đây, chúng ta trao đổi. - Cậu chìa tay đưa Bích Liên Tâm qua cho Dạ Ca.

Anh cúi đầu nhìn đóa sen xanh trong giây lát, không vội cầm lấy bảo vật mà lại tháo dây chuyền đeo vào cổ Vĩnh An, dặn dò thêm. - Tôi đã xóa bỏ khế ước, nhỏ máu vào nó sẽ nhận cậu làm chủ.

Cậu ừ nhẹ rồi đặt luôn bảo vật vào trong tay anh.

Dạ Ca vừa chạm đến Bích Liên Tâm, rùa nhỏ cảm nhận được nguy cơ sắp bị người bán đi. Nó vội vội vàng vàng xuất hiện, đôi mắt nhỏ xíu như hai hạt đậu ươn ướt nhìn cậu, bốn cái chân ngắn ngủn cố gắng bắt lấy ngón tay yêu thích. Không! Nó không thích linh hồn bị thương này. Rùa ta đưa mũi ngửi ngửi. Linh hồn yếu xìu mùi rất khó chịu, không thơm mát như linh hồn kia. Nó sai rồi, hu hu, nó hối hận lắm.

- Đừng! Tôi không muốn đi theo linh hồn xấu xí này. - Rùa nhỏ nức nở gào lên với Vĩnh An.

Cậu và Dạ Ca ngạc nhiên nhìn nó, đồng thanh hỏi:

- Mày biết nói?

Rùa nhỏ vội vã trả lời:

- Biết, biết!

Không đợi hai người hỏi thêm, nó nhìn về phía Vĩnh An tranh thủ quảng cáo bản thân:

- Tôi là ngọn lửa hồi sinh sẽ giúp linh hồn mạnh hơn, rất có lợi cho anh. Giữ tôi lại đi mà.

Vĩnh An dửng dưng nhìn nó, trò luyện hồn kinh khủng như thế có khùng mới dám thử lần hai. Cậu chỉ thấy tội nghiệp cho con rùa ngốc này, bán thân nhầm người rồi cưng ơi!

Dạ Ca im lặng, anh muốn xem cậu phản ứng thế nào. Lời thề hồn vẫn còn đó cậu nhỏ không thể gây bất lợi cho anh.

Vĩnh An nào dám ôm phúc phận "bỏng tay" này vào người. Cậu nhìn anh với ánh mắt đầy ý tứ, dứt khoát đẩy đồ phiền phức này đi:

- Tao không cần mày.

Dường như sợ anh thay đổi ý định, cậu nhanh chóng triệu Hàn Phong ra ngoài, đôi cánh đưa Vĩnh An phóng vút lên cao. - Tạm biệt anh, Dạ Ca!

Dạ Ca mỉm cười, vẻ uy nghiêm vốn có phai mờ đi vài phần. Ánh mắt anh đuổi theo cậu cho đến khi chấm nhỏ mất dạng nơi cuối trời.

"Sớm gặp lại, Vĩnh An."
Bí cảnh Tử Lam là một thế giới nhỏ độc lập. Trong này không có ban đêm, bầu trời đồng nhất một sắc tím lịm, ánh sáng thiêu đốt ngày này qua tháng nọ. Cây cối như được uống thuốc kích thích to lớn dị thường. Linh thảo đậm đặc linh khí hơn bên ngoài gấp mấy lần. Chính vì thế nơi đây được xem là thiên đường của y tu.

Hiện giờ đang là thời điểm nở rộ của linh dược, linh quả. Rất nhiều tu sĩ đổ dồn về trung tâm bí cảnh để săn lùng thuốc quý. Vĩnh An cũng tham gia tìm kiếm ở khu vực gần đó. Chỉ là phương pháp của cậu có đôi chút khác biệt.

Giữa mây trời bao la, Vĩnh An giang rộng đôi cánh nhìn xuống khu rừng xanh bạt ngàn phía bên dưới. Cây cối um tùm lẫn lộn, tìm được linh dược trong mớ hỗn độn này không phải chuyện đơn giản.

Mộc hương nhĩ, thảo bạch quả, chuỗi lam ngọc, bình hoàng linh...Cậu vò đầu bứt tóc, khốn khổ thần than "Danh sách dài còn hơn sớ táo quân." Bí cảnh còn chưa tới một ngày nữa là đóng cửa. Kế hoạch ban đầu là ăn ngủ thỏa sức, sau đó dùng thời gian còn lại đi hái thuốc. Ai ngờ ngủ mới được có hai bữa, Vạn Linh Trận xuất hiện xáo trộn hết tất cả. Nước đã dâng đến tận cổ luôn rồi, cần phải bay hết tốc lực may ra mới kịp.

- Mun chỉ hướng giúp tao. - Cậu đưa tất cả các mẫu linh dược cần thu hoạch cho mèo nhà mình đánh hơi.

Mèo ta vui vẻ trổ tài, mũi nhỏ hít hít mấy cái rồi nhanh nhẹn chỉ hướng cho cậu chủ.

Cứ như vậy, một người một mèo phối hợp vô cùng ăn ý. Dựa theo hướng dẫn của bé Mun, Vĩnh An bay qua lượn lại như con thoi, thu hoạch tất cả linh dược còn lại trong khu vực.

Thành quả thu được cũng tàm tạm, cậu vui vẻ đổi hướng bay thoát ra khỏi khu rừng. Nào ngờ hành động của cậu đã lọt vào tầm ngắm của ba tên tu sĩ tham lam. Dê béo chạy rông không có đồng đội hỗ trợ chính là đối tượng tuyệt vời để đánh cướp. Bọn họ nhanh chóng tập hợp thảo luận phương án trấn lột kẻ lạ mặt.

Một cái bẫy tỉ mỉ được cả đám lập ra chờ Vĩnh An sa lưới.

Ở bên này, cậu vẫn chưa biết mình bị kẻ gian tính kế. Ngọc bội dùng để ra vào bí cảnh Tử Lam đồng loạt sáng lên, nhắc nhở chuyến phiêu lưu đã sắp kết thúc. Vĩnh An thấy thế gia tăng tốc độ thẳng tiến về phía trận truyền tống. Để có thể kịp thời thoát ra trước khi nơi này đóng cửa.

Thời khắc quyết định đã đến, bọn chúng căng thẳng chờ đợi con mồi sập bẫy...

Vĩnh An thì tỉnh queo lao vun vút vào bẫy...rồi vun vút bay ra.

Gì kỳ vậy?

Ba người bọn họ trợn mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao Khốn Trận lại tịt ngòi. Cậu lại còn thêm dầu vào lửa, đắc ý lêu lêu chọc cho chúng nó tức đến bốc khói. Tên tu sĩ mặt mũi bặm trợn cáu tiết hét lớn:

- ĐUỔI THEO NÓ!!!!

Vĩnh An bất ngờ tăng tốc, tiếng gió rít gào bên tai. Ba người kia không chịu buông tha dí theo sát nút. Một tia kiếm khí đột ngột đâm đến. Vĩnh An đánh võng tránh thoát trong gang tấc. Lưỡi kiếm lửa vẫn kịp xé rách eo, đốt cháy một mảng da lớn. Mùi thịt khét lẹt làm cậu điên tiết. Đường kiếm tiếp tục xé đôi cây cổ thụ khiến nó đổ ập xuống đất. Cậu nghiến răng nghiến lợi, đánh lén hay lắm, không thể nhịn bọn này được nữa. Vĩnh An thay đổi chiến thuật, bay thấp xuống, giảm tốc độ, lượn ngang lướt dọc... rồi đột nhiên khựng lại.

Đám tu sĩ bị cơn giận che mờ lý trí, tưởng rằng thằng khốn phía trước cạn kiệt linh lực. Cơ hội đã tới không thể chần chừ, cả đám lao đến đồng loạt tấn công.

Linh lực từ phía sau ồ ạt phóng ra. Công kích gần chạm đến đích bất ngờ đụng phải một tấm chắn linh lực bàng bạc. Tất cả các đòn tấn công bị bắn ngược trở lại. Cú đáp trả quá bất ngờ. Nhóm người truy đuổi bị rối loạn đội hình. Bọn họ né trái tránh phải va đập vào nhau té bổ ngửa xuống trận pháp được bày sẵn.

- Haaaaaa...Cho tụi bay nếm mùi Khốn Trận chân chính. - Vĩnh An cười to, nhìn đám người bị nhốt trợn mắt há mồm chửi bới ầm ĩ.

Ngu thì cho chết, không phá được trận cứ ở yên đây thêm trăm năm. Cái loại vừa gặp đã hô hào cướp của giết người bị giam trong này cũng chẳng oan uổng. Cậu mân mê Vạn Linh Trận trong tay, không hổ danh là bảo vật. Ánh Xạ Trận là loại trận pháp khó dựng. Vĩnh An dày công nghiên cứu loại trận này đã lâu nhưng không tìm được mắt trận có linh trí. Hôm nay đen Vạn Linh Trận ra thử một phen, ai ngờ thành công ngay lần đầu.

Mang theo tâm trạng phấn khích Vĩnh An tung tăng trở lại nơi cắm trại của học viện Bạch Vân. Khu vực đóng quân nằm trên một thảo nguyên nhỏ, năm mươi tu sinh dựng lều san sát nhau cho an toàn. Hoạt động của bọn họ đều đặt dưới sự kiểm soát của trưởng đoàn. Nhác thấy bóng dáng của cậu vừa xuất hiện, giáo sư Bạch Xuân Phái nhảy xổ tới xoắn tai cậu hét lớn:

- Thằng oách con, gần hai tháng nay chạy đi đâu?

- Uiii, đứt tai có thể gây chết người...

Lực xoắn mạnh hơn.

- Ngài đã hứa bảo vệ em không mất một cọng...

Giáo sư lạnh lùng tăng thêm chút lực.

- Á, đau, đau, em sai, em sai... giáo sư nhẹ thôi từ từ nói chuyện.

Bạch Xuân Phái thả lỏng tay nhưng trong lòng chưa hết bực bội, ánh mắt gườm gườm nhìn thằng quỷ nhỏ này. - Ai cho phép trò tự mình tách lẻ. Đừng nói với tôi là trò trốn đi ngủ.

"Em cũng định làm vậy mà cuộc đời đâu cho phép."

- Câm rồi? Nói!

Vĩnh An chớp chớp hai mắt ra vẻ vô tội, cung kính đưa túi hoa lá cỏ cây qua cho giáo sư kiểm tra:

- Em đi hái linh dược.

Nhìn túi đồ đong đưa trước mặt Giáo sư Xuân Phái tức muốn nổ con mắt, ông gằn từng chữ. - HẾT RỒI!!!

Cậu gật gật, khuyến mãi thêm một nụ cười thánh thiện hết mức có thể.

Còn có gan giỡn mặt với ông cơ đấy. Trưởng đoàn tung chân sút một cú như trời giáng đưa cậu bay xa mấy chục mét. Vĩnh An ngã bẹp dí xuống đất, xương kêu răng rắc, thổ huyết ngay tại chỗ, mùi máu tươi lan ra không khí. Quần chúng vây xem chỉ nhìn thôi cũng đủ ê ẩm. Chưa kịp đứng dậy, vị giáo sư có thân hình cao to như hộ pháp, nét mặt nghiêm nghị, đã sấn tới nhấc bổng cậu lên:

- Lừa thầy, gạt bạn, trốn đi ngủ còn già mồm cãi cố. Trò còn gì để nói?

Cậu nuốt ngược ngụm máu trực trào ra ngoài, trong miệng đầy mùi rỉ sét, đứng im nhìn ông không nói gì. Trong tình huống này để giáo sư hiểu lầm cũng tốt.

- Im lặng là thừa nhận. Trò muốn nhận hình phạt nào?

- Tùy giáo sư. - Cấm túc, chép phạt, luyện kiếm, luyện pháp... ăn hành riết thành quen Vĩnh An chẳng ngán.

Nào ngờ giáo sư chơi ác hơn cậu nghĩ, để xem kỳ này còn dám bướng bỉnh nữa thôi. - Phạt trò đi giảng nhập môn tu tiên cho tu sinh mới.

- Giáo sư, ngài có thù với tu sinh mới à?

- Hử, nói cái gì? - Trưởng đoàn trừng mắt nhìn cậu kèm theo thông điệp: Nói một câu đá một cái.

- Không, không...Em xin phép.

Cậu tiu nghỉu như mèo nhỏ bị bắt đi tắm, thất tha thất thiểu trở về lều của mình. Dọc đường cậu nghe không ít lời ong tiếng ve. Trêu chọc cũng có, khinh thường cũng có, ghen tị cũng có, Vĩnh An chẳng buồn để tâm. Cây càng cao gió càng mạnh, lỡ gánh trên vai cái danh kỳ tài, vài ba lời nói sau lưng coi như là hàng tặng kèm.

Giáo sư Xuân Phái chắp tay sau đít lắc đầu bỏ đi. Thằng quỷ nhỏ nghịch ngợm hết chỗ nói, cũng may nó lành lặn trở về, thằng nhóc ấy mà sức đầu mẻ trán đảm bảo vị kia sẽ tính sổ với lão cả vốn lẫn lãi. Đứng ra bảo lãnh cho thằng nhãi vào bí cảnh để học hỏi, vậy mà nó dám lừa mình. Mặt già mà còn dại. Nghĩ tới đây ông ta càng thêm điên tiết, "bầy vịt" vây xung quanh hóng chuyện như đổ thêm dầu vào lửa. Uy áp của tu sĩ ngưng hồn phát ra áp chế các tu sinh gần đó đứng không vững, tu vi yếu kém còn bị đè cho ngồi bệt xuống đất. Giáo sư gầm lớn:

- Các trò đứng đây làm gì, về dọn dẹp, sáng mai quay lại học viện.

Có điên mới đi đùa với cơn giận của một vị kiếm tu, cả đám giải tán ngay lập tức, ai về lều ấy.

Vĩnh An nằm sải lai trong lều, hai tay mân mê Vạn Linh Trận tỉ mỉ nghiên cứu, thỉnh thoảng còn đưa lên miệng hôn chùn chụt, mặt mày hớn hở. Hệ thống nuốt không trôi đoạn phim đang trình chiếu trước mắt. Nó bày mưu tính kế để lừa cậu lấy Bích Liên Tâm sau này hỗ trợ cho nam chính. Sảy một ly đi một dặm, bảo vật đã bước sang ngang trong sự câm nín của nó. Chính xác trăm phần trăm. Nó bị ấn nút "mute". Sóc xám nghiến răng kèn kẹt, nó muốn nhảy lên cắn tên ký chủ khó ưa kia một cái cho hả giận. Không, một trăm cái mới có thể xoa dịu cơn tức này.

Vĩnh An biết thừa con sóc đáng ghét kia nghĩ gì trong đầu, thế nhưng cậu chẳng thèm quan tâm. Hai mắt nhíu lại vì mệt mỏi cậu ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không hay. Vừa chợp mắt, ngoài lều đã vang lên giọng nói quen thuộc:

- Vĩnh An dậy, dậy.

Bên trong vẫn yên lặng. Người ngoài lều đã quá quen thuộc với độ lỳ lợm của con sâu ngủ này, lập tức quấy rối trận pháp, còi báo động kêu inh ỏi. Vĩnh An bực bội lấy gối trùm lên đầu.

- Hiền Minh biến đi. Tớ vẫn ổn, không cần thuốc thoa hay thuốc uống gì hết. Giờ chỉ muốn ngủ.

- Cậu mê sảng ít thôi. Tớ chỉ đến thông báo giáo sư ra lệnh nhổ trại quay lại học viện trong đêm nay. Ngon thì ngủ tiếp đi, ngài ấy sẽ tự mình đến bón thuốc cho cậu.

- Vì sao lại đi gấp như vậy?

- Không biết. - Để lại một câu cụt ngủn Hiền Minh bỏ mất dạng.

Vĩnh An uể oải thu dọn đồ đạc chạy ra nơi tập kết cùng các tu sinh khác. Bầu không khí tràn ngập mùi vị hoang mang và căng thẳng. Tất cả đang hối hả bước lên thuyền bay đồ sộ như dinh thự trên không. Cậu cũng theo chân mọi người bước vào pháp khí được thiết kế vô cùng tinh xảo. Bàn tay Vĩnh An vừa chạm vào thân thuyền làm từ hắc tinh thạch đã nhận được cảm giác mát lạnh từ nó truyền đến. Thật dễ chịu! Tâm trạng Vĩnh An thả lỏng đôi chút. Ánh sáng từ linh bạc dùng để chạm trổ hoạ tiết vân mây gắn trên mạn thuyền càng tăng lên vẻ xa hoa vốn có của nó. Nhưng Vĩnh An lại không thích điều này. Linh bạc có đặc tính hút linh khí liên tục, đây là điểm yếu chí mạng, kẻ thù chỉ cần một mẹo nhỏ sẽ dễ dàng phát hiện ra vị trí của nó.

Xuyên qua tầng tầng lớp lớp trận pháp các tu sinh đi vào trong khoang thuyền. Không gian bên trong chia làm hai tầng, trang trí theo phong cách đơn giản sang trọng. Vĩnh An bước vòng qua quầy bar tiến lên tầng hai về phòng của mình. Đi được đến giữa cầu thang đã nghe có người gọi:

- Vĩnh An, bên này.

Cậu quay đầu nhìn sang vừa khéo chạm vào ánh mắt của cô nàng Hải Vân đang vẫy tay gọi mình. Vĩnh An tươi cười đáp lại, bỏ luôn ý định trở về phòng, bước nhanh qua bàn cô bạn đang ngồi.

Vẫn là khuôn mặt trái xoan, mắt to mày ngài, cùng với nụ cười duyên ơi là duyên như cũ, chẳng hiểu sao Vĩnh An cảm thấy cô nàng có gì đó lạ hơn mọi ngày.

- Nhìn gì dữ vậy cha nội. Chưa thấy bạn đẹp bao giờ sao? - Hải Vân cười khúc khích chọc ghẹo cậu.

- Thấy Hải Vân lạ lạ, mà không biết lạ chỗ nào.

- Cậu ấy mặc đầm. - Hiền Minh từ xa nói chen vào.

Hèn gì cậu nhìn không quen mắt.

Hiền Minh đi lại gần khoác vai Vĩnh An rồi nháy mắt hỏi tiếp. - Nhìn đẹp không?

- Đẹp! - Vĩnh An khinh khỉnh nhìn con cáy mê gái trước mặt, cậu chỉ cần nói "không" một tiếng chắc chắn bị nó kẹp ngạt thở. Ngẫm đến đây, Vĩnh An khó chịu đẩy tay thằng bạn to cao vạm vỡ mắt híp mặt tròn này ra. Dù gì cậu cũng cao gần mét tám, vậy mà khi đứng cạnh Hiền Minh vẫn bị lép vế ít nhiều.

Cậu kéo ghế ngồi xuống, tiện tay sờ trán Hải Vân rồi mở to mắt hỏi cô nàng:

- Đâu có bị sốt, sao tự nhiên chuyển từ hình tượng kiếm tu uy vũ sang liễu yếu đào tơ vậy bạn hiền.

Haaaaaaaa. - Hiền Minh nghe thế cười to.

Hải Vân thẹn quá hóa giận giơ nắm đấm uy hiếp Hiền Minh. - Im ngay! Đều là lỗi của cậu.

- Ơ hay! Sao lại tại tớ? Chính miệng cậu nói ai thua độ phải mặc váy, giờ đổ thừa tại tớ là sao.

Tại mi cười người ta đấy đồ ngốc. Cô thật sự nể phục mức độ não phẳng của tên ngố rừng này. Hải Vân cầm ly trà uống một hơi hết sạch, quyết định chuyển đề tài sang hướng khác:

- Tại sao giáo sư ra lệnh nhổ trại gấp như vậy, các cậu biết lý do không?

Cậu và Hiền Minh lắc đầu, cả ba đều mù mờ như nhau. Các nhóm tu sinh khác cũng đang bàn tán xôn xao nhưng có vẻ chẳng ai biết được nguyên nhân. Tuy nhiên dựa vào thái độ nghiêm trọng của giáo sư Bạch Xuân Phái, cả nhóm biết chuyện này không hề đơn giản.

- -----------------------------------------------------

Vui một chút

- Giáo sư Xuân Phái: Thằng oách

con, gần hai tháng nay chạy đi đâu?

- Vĩnh An: Đi theo trai.

- Giáo sư Xuân Phái: "..."

- Giáo sư Thanh Châu ngoắc ngoắc: Xuân Phái lại đây! Chúng ta bàn luận về kỹ năng trông trẻ.

- Giáo sư Xuân Phái: "..."

(*): Trích lời bài hát Mẹ Yêu Con - Tác giả Nguyễn Văn Tý.