Chân Linh Cửu Biến

Chương 125: Ý ngoại cục




Dịch giả: Titan

Mấy chục Phúc Hải Bang tu sĩ dưới chân hoang mang, lóe lên ngự sử các loại pháp khí bay lên trên thiên không. Ngả Bá Thao cùng mọi người đưa mắt là nhìn nhau. Nhóm người mình rõ ràng đã vượt qua lẽ, cảnh giới trận pháp của Phúc Hải Bang rồi. Làm sao lại còn bị phát hiện?!

Chính khi mọi người đua nhau đem ánh mắt nhìn về phía Ngả Bá Thao chờ y ra chủ ý, thì Lục Bình như có điều cảm giác, đưa mắt nhìn về bầu trời phía bắc. Ngả Bá Thao lúc này cũng phát hiện đám Phúc Hải Bang tu sĩ bay lên trên tiểu đảo, đua nhau đối mặt về hướng bắc trong lòng chợt động, bảo:

- An tâm! Chớ nóng vội! Đối phương chưa hề phát hiện ra chúng ta.

Có tu sĩ nhanh nhẹn từ phản ứng của tu sĩ Phúc Hải Bang mà nhìn ra manh mối. Ngả Bá Thao cùng mấy dung huyết hậu kỳ tu sĩ ngự sử "Thanh xa trướng" dừng lại không tiến tới nữa. Ngay vào lúc này bầu trời ở phía bắc đột nhiên sáng lên tám, chín chục đạo độn quang.

Độn quang lấp lóe, chẳng mấy chốc đã đến trên khoảng không ở tiểu đảo phía bắc. Lúc này tu sĩ phi độn mang theo tiếng sóng cực lớn ùng ụng kéo tới. Trong Phúc Hải Bang bước ra một người, chính là một vị dung huyết chín tầng Phó đường chủ. Đối với chúng nhân bay tới, trầm giọng quát hỏi:

- Các ngươi là người phương nào? Không biết là Phúc Hải Bang ở đây làm việc hay sao?

Một tiếng cười dài cất lên. Một tên Huyền Linh phái dung huyết hậu kỳ tu sĩ vượt qua mọi người, bay tới trước nói:

- Bọn đạo khấu Phúc Hải Bang kia, các ngươi từ khi hải cấm khai phóng đến nay đã cướp bóc sát hại Bắc Hải tu sĩ chúng ta rất nhiều rồi. Hôm nay Huyền Linh thương lãn cùng Bắc Hải chư phái của chúng ta liên hiệp chúng tu đến đây vây tiểu các ngươi. Hôm nay chính là ngày các ngươi có đến mà không có trở về.

Đầu lĩnh của Phúc Hải Bang cười hắc hắc, lạnh lùng nói:

- Các hạ, đúng là khẩu khí thật lớn! Đây chính là khí phách của Bắc Hải đệ nhất đại phái sao? Chả trách gần đây bị một môn phái gọi là Chân Linh phái ép cho tới nỗi thở không ra hơi.

Trong lời nói này vẻ trào phúng rõ ràng là rất nồng nặc. Huyền Linh phái tu sĩ khó tiếp thụ nhất chính là đem bản phái so sánh với Chân Linh phái. Hơn nữa còn bị Chân Linh phái vượt qua. Trước đó Huyền Linh phái tu sĩ nghe đầu lĩnh của Phúc Hải Bang châm chọc chê cười, lửa giận đã sớm bốc lên ba trượng, mắng to:

- Phúc Hải Bang tác nhân, chết đến nơi mà vẫn còn mạnh miệng. Chư vị Bắc Hải tu sĩ, chúng ta hãy đồng lòng diệt hết bọn chúng. Bảo tàng ở tiểu đảo trung ương chính là của chúng ta rồi.

Tiếp theo đó các Bắc Hải tu sĩ đua nhau cổ vũ. Tám, chín chục người cùng ùa lên. Các loại pháp khí pháp thuật ở trên không trung vẽ ra từng đạo quang mang đầy màu sắc, hướng Phúc Hải Bang tu sĩ đánh tới. Ở trên mặt biển tức thời vang lên những tiếng nổ mạnh do pháp thuật và pháp khí chạm nhau.

Ngả Bá Thao cùng các tu sĩ bị tình cảnh đột nhiên xảy ra trước mắt làm cho không biết như thế nào. Mọi người đua nhau đưa ánh mắt dò hỏi, nhìn về phía Ngả Bá Thao. Ngả Bá Thao nhìn cục diện hồ loạn ở trên không trung, trầm ngâm một chút, nói:

- Yên lặng theo dõi diễn biến.

Có Ngả Bá Thao ra lệnh, mọi người đều an tĩnh lại, nhìn hai bên giao thủ ở trên mặt biển đua nhau thông qua truyền âm đối với hai bên đấu pháp mà bàn luận, bình phẩm.

Một phe của Bắc Hải tu sĩ chiếm ưu thế về nhân số. Tuy nhiên Huyền Linh phái hiển nhiên là không tiến hành tổ chức hữu hiệu. Bảy, tám chục người hầu như là mỗi người tự đánh. Tiến thoái vô độ. Thủ đoạn công kích tham xoa bất tế. Có người thậm chí quay sang công kích trận pháp ở trên tiểu đảo, mong muốn là có thể đến trước bảo tàng trên tiểu đảo ở giữa. Khiến cho Lục Bình cùng mọi người đua nhau lắc đầu. Đây hiển nhiên là một đám người ô hợp.

Ngược lại, đám Phúc Hải Bang tu sĩ tuy nhân số có vẻ kém. Nhưng khi bị Bắc Hải tu sĩ công kích thì mọi người đua nhau họp lại một chỗ, tạo thành một trận thế giản đơn. Tiến thoái có độ. Hổ tương chi viện lẫn nhau. Trừ lúc mới bắt đầu bị Bắc Hải tu sĩ công kích giết tổn mấy người ra, còn thì nhanh chóng ngăn chặn được những đòn công kích của Bắc Hải chúng đa tu sĩ. Rồi từ từ quay ngược cục diện bị động, bắt đầu tạo cho Bắc Hải tu sĩ thương vong.

Lục Bình nhìn đại chiến ở trên biển nhíu mày liên tục. Bắc Hải tu sĩ mạnh ai nấy đánh không vượt ngoài ý niệm của Lục Bình. Nhưng điều khiến Lục Bình cả kinh chính là Phúc Hải Bang mấy chục tu sĩ này tiến thoái có độ, tương hổ phối hợp cực kỳ ăn ý. Phảng phất như quân đội đã thao luyện rất lâu rồi vậy. Đây tuyệt không phải là một bang phái hải phỉ có thể đạt tới tiêu chuẩn này. Ánh mắt của Lục Bình lưu chuyển, nhìn thấy Ngả Bá Thao cũng sắc mặt thâm trầm. Hiển nhiên là chú ý đến hiện tượng này.

Chính vào lúc này cục diện ở trên tràng lần nữa phát sinh biến hóa. Phúc Hải Bang tu sĩ vừa ổn định trận cước, đột nhiên chủ động xuất kích, hướng Bắc Hải tu sĩ phát động nghịch tâm. Điều này khiến cho Bắc Hải tu sĩ trong lúc không kịp đề phòng, thương vong đại tăng.

Tuy nhiên, Phúc Hải Bang xuất kích dẫn đầu mấy tu sĩ đều là hung đa các thiểu. Đồng thời phòng tuyến mới vừa ổn định trở lại của Phúc Hải Bang cũng thoáng chốc trở nên phân tán ra. Áp lực của Phúc Hải Bang đại tăng.

Điều này không những khiến cho Bắc Hải tu sĩ đang vây công Phúc Hải Bang vui mừng, đua nhau gia tăng lực độ vây công. Mà ngay cả các tu sĩ lúc đầu tưởng đục nước béo cò, mở bảo tàng trước để cướp đi một ít cũng đua nhau buông bỏ, tập kích trận pháp, chuyển sang gia nhập vào hàng ngũ tấn công Phúc Hải Bang. Đánh chó rơi xuống nước là cái thú mà không ai muốn bỏ qua.

Lục Bình nhìn thấy hôn chiếu của Phúc Hải Bang này, chân mày càng nhíu sâu hơn. Hiện tại không phải là hoài nghi Phúc Hải Bang vì sao lại phối hợp ăn ý như vậy. Mà là cái hôn chiếu không nên xuất hiện nay tại sao lại xuất hiện ở trong lúc mà Phúc Hải Bang tu sĩ phối hợp vô cùng chặt chẽ?!

Lục Bình nhìn vòng vây tấn công Phúc Hải Bang tu sĩ càng lúc càng chặt. Tuy nhiên cuối cùng thì vẫn bị Bắc Hải tu sĩ không ngừng đột phá phòng tuyến mang tới tổn thương. Đồng thời Bắc Hải tu sĩ cũng tiếp theo sự thua sút của Phúc Hải Bang tu sĩ mà tụ tập trở lại. Anh mắt của Lục Bình sáng lên, phảng phất đã nhìn ra điều gì đó.

Phúc Hải Bang là cố ý thông qua kịch tập thất bại để hấp dẫn Bắc Hải tu sĩ vây công. Còn bản thân thì giống như là mồi nhử cho Bắc Hải tu sĩ tứ tán xung quanh, toàn bộ hấp dẫn lại bao vây bản thân họ. Nhưng họ làm như vậy là vì cái gì?! Vừa mới nghĩ minh bạch ra, Lục Bình lập tức đem thần thức tự tán xung quanh, tử tế hướng chung quanh điều tra. Lúc này Ngả Bá Thao cũng đã đem "Thanh xa trướng" chầm chậm di động đến chỉ cách tiểu đảo có sáu, bảy chục trượng. Thần thức của Lục Bình đã có thể tham tra đến xung quanh chiến trường.

Chính vào lúc Phúc Hải Bang lần nữa thua sút phòng tuyến, Bắc Hải tu sĩ hoàn toàn có thể bao vây hết bọn chúng, thì thần thức của Lục Bình cuối cùng một góc của chiến trường phát hiện ra một loại linh lực ba động vô cùng nhỏ nhẹ.

- “Phúc Hải Bang có mai phục!”

Lục Bình quát lên một tiếng. Rất may là "Thanh xa trướng" có thể ngăn cách thanh âm truyền ra. Nhưng lời của Lục Bình vẫn khiến cho tu sĩ ở trong "Thanh xa trướng" chú ý. Ngã Bá Thao thấp giọng hướng Lục Bình hỏi:

- Lục huynh đệ có phát hiện gì?

Lục Bình đương nhiên là không đem bí mật thần thức của mình lộ ra, chỉ gật đầu đáp:

- Phúc Hải Bang ở trong đấu pháp tiến thoái có căn cứ ăn ý mười phần. Hiển nhiên là không hề đơn giản. Như vậy vừa rồi làm sao lại phạm phải một sai lầm vô cùng ngu ngốc, khi nghịch tặc như vậy?!

Một tu sĩ khinh thường nói:

- Vậy thì có gì! Có lẽ là Phúc Hải Bang bình thường tự đại quen rồi, không xem Bắc Hải tu sĩ của chúng ta vào đâu.

Lục Bình thấy không ít tu sĩ đều âm thầm gật đầu, hiển nhiên là không hề đồng ý với cách nói của hắn. Lục Bình cũng không để ý, nói tiếp:

- Chư vị, xem hiện tại Phúc Hải Bang có phải giống một cái mồi câu hay không? Đem Bắc Hải tu sĩ của chúng ta hoàn toàn hấp dẫn lại chung một chỗ hay không?

Mọi người nhìn thấy chiến đoàn càng lúc càng thu chặt lại, đều không nói gì. Lục Bình nói tiếp:

- Trước đó Phúc Hải Bang tu sĩ xuất kích có vẻ như lỗ mãng. Đem sự sơ hở trong phòng thủ của mình lộ ra. Sau đó bị Bắc Hải tu sĩ công đánh vào. Tuy nhiên cái này chẳng lẽ lại là Phúc Hải Bang tu sĩ ngược lại sử dụng một thủ đoạn để dây dưa với Bắc Hải tu sĩ?

Tu sĩ trước kia cười lạnh bây giờ tiếp tục cười lạnh, nói:

- Theo cách nói của người thì đám Phúc Hải Bang này muốn định vây diệt Bắc Hải tu sĩ của chúng ta?

Lục Bình thần sắc nghiêm túc gật đầu:

- Không sai!

Tu sĩ đó định cười nhạo Lục Bình hồ tự vọng tưởng. Ngả Bá Thao đột nhiên nói:

- Lục huynh đệ e là nói không sai. Mọi người hãy nhìn Phúc Hải Bang tuy biểu hiện là bị chúng ta sĩ vây công, tay chân luống cuống. Nhưng bọn họ thối lui vào phương hướng thủy chung, không bị chệch choạc. Cho dù là lúc bại thoái, bị trở kích nhưng vẫn là hướng phía nam thối lui. Trong này tất nhiên là có nguy.

Mọi người đua nhau nhìn vào trong chương đoàn, phát hiện tình huống quả nhiên như lời của Nga Bá Thao nói. Điểm này ngay cả Lục Bình cũng không hề chú ý tới. Phảng phất như muốn chứng thực sự suy đoán của Lục Bình, một góc của tiêu đảo đột nhiên vang lên một tiếng nổ cực lớn. Đồng thời có một tiếng quát to truyền tới:

- Bắc Hải chúng tu, hôm nay chính là ngày chết của các ngươi.