Chân Linh Cửu Biến

Chương 1753: Trảm viên (hạ)




Cự hán khôi lỗi quả thật kiêu dùng, đối với Lục Bình kiếm thuật thần thông không ngờ lại không né không tránh, dựa vào thân thể thuần túy cường hãn xông lên đón kiếm lãng của hắn. Mặc dù trên thân thể bị kiếm quang cắt rách mấy chục đạo vết thương, nhưng đều là bị thương ngoài da vô cùng cạn, mặt khác vô số kiếm quang bị xông thất linh bát lạc.

Tuy nhiên Lục Bình phản kích còn mang đến cơ hội cho những người khác. Sau khi Tiểu Bạch Vũ tránh thoát không gian trói buộc, khai thiên đoạn kiếm vảy ra một đạo ánh sáng hỗn tạp trong kiếm quang của Lục Bình, nhất cử xuyên thủng hết bàn tay khôi lỗi.

Sau khi đạo kiếm quang xuyên thủng bàn tay của cự hán khôi lỗi mặc dù thế đầu yếu bớt, nhưng vẫn kiên trì bắn tới cổ họng của cự hán khôi lỗi. Tuy nhiên cự hán khối lội hét lớn một tiếng, trở tay một chưởng đánh diệt đạo kiếm quang đó.

Vào lúc này, lại là một đạo ánh sáng đỏ tươi nhỏ không thể tra thừa dịp lực chú ý của Viên đạo nhân khôi lỗi cự hán bị kiếm quang hấp dẫn bắn tới như điện. Đợi đến lúc khôi lỗi cự hán phát giác chỉ kịp né đầu, để cho qua vị trí giữa chân mày, những con mắt trái bị đạo huyết quảng bắn trúng.

Khôi lỗi cự hán hết thảm một tiếng, ngay sau đó bàn tay phải lau lung tung cho mặt trái, lau một cái huyết quang mang một con mắt to lớn liền bị bỏ bay ra ngoài.

Vừa lúc đó, khi Lục Bình tránh thoát khỏi lối cự hán đánh giết đang định xuất thủ phản kích lần nữa, Thiền đạo nhân chân thân khối lội bỏ chạy đi lúc nãy đột nhiên xuất hiện ngoài trăm trượng phía sau hắn.

Hai cánh tay của Thiền đạo nhân khối lối chấn động cả lên. Sa y trên người phảng phất biến thành hai cánh mỏng như cánh ve. Hai cánh cấp tốc chấn động, chỉ lưu lại hai đạo tàn ảnh trở về văng phục giữa không trung.

Trong lòng Lục Bình thầm nói một tiếng không tốt, lập tức cảm thấy một cổ lực lượng kỳ dị thấm nhập vào trong thần niệm, đang cố gắng tan rã thần niệm của mình.

Cô khôi lỗi này trước đó bị Lục Bình cùng mọi người vây công đã hao tổn hơn phân nửa thực lực, nhưng uy năng của đạo thần thông quỷ dị bị ảnh hưởng bởi thương thế tự thân cũng không quá lớn..

Vốn lần này cơ hội đánh lén là cực tốt, Lục Bình đối mặt Viên đạo nhân chân thân khối lỗi đánh giết không thể không lùi tránh. Sau khi kiếm thuật thần thông phản kích, chính là lúc chân nguyên tự thân thiếu thốn, nhưng đầu Thiền đạo nhân chân thân khôi lỗi cuối cùng vẫn đánh giá thấp thực lực 8 của Lục Bình, nhất là thành tựu trên thần niệm vượt xa cùng cấp tu sĩ.

Cố nén sự đau nhức trong đầu óc, Lục Bình hai tay kết ấn. Một đạo mộc chúc tinh thần thông mới vừa ngưng tụ trên Chân Linh chi thân được hắn thi triển ra. Thiền đạo nhân chân thân khối lội bên ngoài hơn trăm trượng tựa hồ phát giác gì đó, kinh hô một tiếng xoay người muốn chạy trốn.

Nhưng ngay khoảnh khắc bà ta xoay người, hư không quanh người bà ta đột nhiên động khai. Bảy tám đạo đằng tiến lấy mộc chúc bồn nguyên ngưng tụ mà thành đan lại thành một cái lưới lớn. Thiền đạo nhân khối lối chân thân trực tiếp đụng vào trong đó bị cái lưới bắt được.

Lục Bình cũng biết lấy đạo thần thông này muốn bắt được khối lối chân thân sợ rằng không được. Phút chốc đạo thần thông thi triển ra, Lục Bình lấy một đạo thần thông tấn nhưỡng tốt hơn cố gắng nhất cử đánh chết cụ khôi lỗi này.

Không ngờ Hồ Điệp Tiên Tử đã sớm buông tha Viên đạo nhân khối lỗi một bên đang bị vây công, nhân cơ hội xẹt qua từ bên cạnh khối lối chân thân, kéo xuống sa y của Thiền đạo nhân khối lỗi mặc bị Lục Bình vây khốn bay trên người mình, hai tay ôm thật chặt khối lối chân thân. Khăn lụa che mặt rớt xuống, một hớp cắn trên cổ của khôi lỗi đạo nhân.

Không có huyết dịch rỉ ra, Lục Bình chỉ thấy nơi cổ họng của Hồ Điệp Tiên Tử đang cố gắng nuốt vào cái gì đó. Cùng lúc ấy, Lục Bình còn có thể cảm giác nhạy cảm đến khí tức quanh thân Hồ Điệp Tiên Tử đang chậm rãi tăng trưởng. Còn khôi lỗi chân thân lại đang dần dần khô héo, cho đến từng tầng một tro bụi bắt đầu tách ra từ trên khôi lỗi chân thân.

Ngay vào lúc này, cuộc chiến cùng đầu Viên đạo nhân chân thân khôi lỗi đã đến gần hồi cuối. Sau khi con mắt thứ nhất bị Hóa Huyết Thần Châm chọc mù, một chùm ánh sáng tán loạn đột nhiên chen chúc tới từ bên người khôi lỗi.

Khôi lỗi mất đi thị lực của con mắt trái rất không quen, hết sức muốn xoay người lại thấy rõ rằng tình thế, lại không nhìn thấy Mễ Huyền Sách đối diện hấp dẫn lực chú ý của lão ta. Gương mặt của Linh Minh Lão Viên đã căng đỏ bừng hơn so với cái mông của ông ta, lúc này mới giơ lên thật cao Thiên Quân Bổng linh bảo cầm trong tay, ngay sau đó đập rơi mạnh xuống. Chị côn ảnh đi qua, hư không đua nhau vặn vẹo bể tan tành.

Cự hán khôi lỗi không hổ là là Viên đạo nhân chân thân chế, mặc dù bị đám năm vị Chân Linh tu sĩ Lục Bình liên thủ vây công, trong đó thậm chí còn có Lục Bình, Hồ Điệp Tiên Tử đệ nhất cảnh viên mãn cảnh giới tu sĩ như vậy, nhưng vẫn trong nháy mắt phát giác nguy hiểm khi Linh Minh Lão Viên nện xuống linh bảo.

Vào lúc lão ta dễ dàng phá vỡ thần thông của Mễ Huyền Sách, cự hán khối lỗi liền thoáng chốc tránh thoát được chỗ yếu hại. Nhưng mà dưới vòng mọi người liên thủ vây công, cự hán khôi lỗi muốn hoàn toàn né tránh một kích của Linh Minh Lão Viên mưu đồ đã lâu cũng cực kỳ khó khăn.

Rắc rắc, linh bảo nện trên bả vai của Viên đạo nhân chân thân khối lỗi, xương cốt trong nửa bên bả vai bị đập nát bấy. Một cánh tay trên căn bản bị phế, nhưng cự hán khôi lỗi vẫn hô to hàm chiến, thân thể cường hãn làm Lục Bình cùng mọi người chắt lưỡi không dứt.

Tuy nhiên một cái hoàn chỉnh khối lỗi đều không phải là đối thủ của đám năm người Lục Bình liên thủ, Lúc này thực lực của khối lỗi đại tổn làm sao có thể kiên trì thời gian quá dài?

Trong lúc Linh Minh Lão Viên nện xuống một gậy, Chân Linh Chi Kiếm của Lục Bình cũng hóa thành lối quang điện chớp lóe, thi triển “Kinh Lôi kiếm quyết” đến mức tận cùng. Vô số điện xà bơi lội trở về trên người của khối lỗi, khiến cho cự hán khôi lỗi ca người chấn động cất bước duy gian.

Trong khi đó một bên khác đám người Tiểu Bạch Vũ nhân cơ hội xuất thủ, trăm đạo bóng kiếm trên khai thiên đoạn kiếm đồng thời chém về phía một chỗ vết thương, nhất cử chém đứt nửa bên cổ của cự hán khôi lỗi. Còn Linh Minh Lão Viên lần nữa đập ra một côn, lần này cuối cùng không thất thủ. Đầu của khối lỗi bị đập sụp nửa bên. Khôi lỗi lảo đảo lắc lư nhưng chưa hề ngã xuống. Cho đến khi Hóa Huyết Thân Châm bắn thủng buồng tim của khôi lỗi, toàn bộ khôi lỗi chân thân từ miệng vết thương bắt đầu hóa thành bụi bặm.

Khi Viên đạo nhân khôi lỗi chân thân bắt đầu hóa thành tro bụi, bụi bặm đó cũng lượn lờ giữa không trung cùng tro bụi do Thiền đạo nhân chân thân khối lỗi biến thành hội tụ thành một cổ, bay đi về một phía trong thông đạo đại trận.

Hồ Điệp Tiên Tử nhẹ giọng hừ một tiếng, đột nhiên hóa thành một đạo lục quang đuổi theo một cổ tro bụi bay đi tới chỗ sâu của thông đạo đại trận.

Tiêu Bạch Vũ trong nháy mắt hiểu rõ ra, nói:

- Mau theo!

Dứt lời, khai thiên đoạn kiếm hóa thành một đạo lưu quang, chở Tiểu Bạch Vũ đuổi theo sau lưng Hồ Điệp Tiên Tử. Linh Minh Lão Viên nhìn Lục Bình một cái, nói:

- Lão phu cũng đi!

Lão Viên cầm trong tay Thiên Quân Bổng linh bảo đảo một cái về phía trước, phảng phất trong nháy mắt đánh xuyên tầng tầng không gian. Lão Viên trong nháy mắt biến mất ở chỗ sâu của thông đạo đại trận.

Mê Huyền Sách nhìn một chút phương hướng ba người rời đi, lại nhìn một chút Lục Bình treo đứng giữa không trung im lặng không nói, suy nghĩ một chút vẫn ở lại, không nhịn được hỏi:

- Lục đạo hữu không tính đi nhìn một chút sao?

Một chùm vẫn khí dâng lên quanh người Lục Bình, chỉ nghe hắn cười đáp:

- Lục mỗ phải đi tìm một người trước, ấn chứng một cái suy đoán của mình rốt cuộc là có đúng hay không!

Mễ Huyền Sách thi triển phi độn thần thông đuổi sau lưng Lục Bình, kỳ lạ hoi:

- Là người nào?

Lục Bình cười đáp:

- Giao đạo nhân chân thân khối lỗi!

Mễ Huyền Sách nhớ tới trước đó thiếu chút nữa chết trong tay của Giao đạo nhân không khỏi có chút sợ, thật kinh hỏi:

- Lão ta sao? Đạo hữu tìm lão ta làm gì? Đạo hữu biết lão ta ở đâu sao?

Lục Bình khẽ cười một tiếng, đáp:

- Nếu Lục mỗ không đoán sai, lúc này khôi lỗi đó đang cùng Long Hòe tiền bối giao thủ!&