Chân Tiên

Chương 370: Thiên tài quyết đấu





Tại sườn một ngọn núi tuyết, cách Băng Thần Phong không quá hai nghìn trượng, hai người Cổ Thần và Tàng Thiên Cơ rất rõ ràng rơi vào trong mắt Mông Tiên Âm.

Tàng Thiên Cơ dĩ nhiên xuất hiện tại Băng Thần Tông, điều này khiến Mông Tiên Âm thất kinh, từ ngày chạy ra khỏi Băng Thần Tông, trong lòng nàng sợ nhìn thấy nhất chính là Tàng Thiên Cơ. Tàng Thiên Cơ giống như một cơn ác mộng thường xuyên khiến nàng giật mình tỉnh giấc ngủ.

Hôm nay Tàng Thiên Cơ thực sự xuất hiện trước mắt nàng, nàng sao không sợ hãi?

- Cổ Thần! Ngươi nhất định phải thắng!

Trong lòng Mông Tiên Âm liên tục mặc niệm.

Tất cả hi vọng của nàng hôm nay đều đặt lên người Cổ Thần.

Cổ Thần và Tàng Thiên Cơ, hai người đều là tuyệt đại thiên tài, tuy rằng Cổ Thần người sau vượt người trước, phá hủy ghi chép hai mươi tuổi bước vào Mệnh Tuyền cảnh của Tàng Thiên Cơ, thế nhưng dù sao cũng bước vào Mệnh Tuyền cảnh không lâu.

Mà Tàng Thiên Cơ đã bước vào Mệnh Tuyền cảnh tán năm, tu vi càng đột phá cảnh giới thứ hai trong Mệnh Tuyền cảnh, Đoạt Xá kỳ, hơn nữa Ngũ Hành Phân Thần Ấn của Tàng gia là tuyệt học vô thượng, Tàng Thiên Cơ trời sinh có thông huyền linh thể, trong tay không chỉ có pháp bảo cực phẩm, ngay cả tiên bảo cũng có, dưới Nguyên Thần khó gặp đối thủ, coi như là tuyệt đỉnh cao thủ Nguyên Thần kỳ cũng không muốn đối địch.

Tàng Thiên Cơ uy danh hiển hách, từ khi ra đời đã được đội lên cái xưng hào thiên tài cánh thế, lúc bắt đầu tu chân càng danh chấn tám phương, vang vọng trung thổ hai mươi năm!

Tuy rằng Cổ Thần cũng mới nổi quang mang, danh chấn thiên hạ, một lần tru diệt hơn ba mươi cao thủ Mệnh Tuyền cảnh, khiến thiên hạ phải ghé mắt, nhưng thực ra so sánh với Tàng Thiên Cơ vẫn yếu hơn chút ít.

Hai đại thiên tài, một người uy danh hiển hách, giống như mặt trời chính ngọ, một người thanh danh mới nổi, giống như ánh mặt trời mới lên, nhuệ khí không thể ngăn cản.

Đối với tu sĩ bình thường mà nói, Cổ Thần và Tàng Thiên Cơ giống như hai nhân vật truyền kỳ chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.

Hôm nay hai người này đối mặt nhau, ai thắng ai thua? Mỗi một vị tu sĩ Băng Thần Tông đều nhìn không chớp mắt lên bầu trời Băng Thần Tông, bọn họ muốn biết được đáp án này.

- Tông chủ, Tàng Thiên Cơ và Cổ Thần, người xem ai thắng ai thua?

Một vị cao thủ Mệnh Tuyền cảnh hỏi.

Mông Ngưng Băng nhìn hai người trong không trung, nói:

- Tàng Thiên Cơ như mặt trời giữa trưa, Cổ Thần thế không thể đỡ, khí tức của hai người đều cực kỳ đáng sợ, không phải cao thủ tuyệt đỉnh Nguyên Thần kỳ không thể địch nổi, thế nhưng Cổ Thần chung quy mới bước vào Mệnh Tuyền cảnh không lâu, cơ sở không vững chắc bằng Tàng Thiên Cơ, đồng thời Tàng Thiên Cơ có bất tử chi thân, định trước đứng ở thế bất bại, phần thắng của Tàng Thiên Cơ chiếm chín thành, một thành còn lại là thế hòa.

- Theo như lời tông chủ, Cổ Thần phải thua không thể nghi ngờ?

Tên cao thủ Mệnh Tuyền cảnh kia cười hắc hắc.

Mông Ngưng Băng gật đầu.

Mông Anh Minh lắc đầu nói:

- Ta thấy không hẳn, tuy rằng Cổ Thần mới bươc vào Mệnh Tuyền cảnh, thế nhưng đã từng liên tục tiêu diệt hơn ba mươi cao thủ Mệnh Tuyền cảnh, thực lực nhưu vậy coi như là cao thủ tuyệt đỉnh Nguyên Thần kỳ cũng phải cam bái hạ phong, huống hồ vừa rồi Tàng Thiên Cơ bị Cổ Thần đánh cho hộc máu miệng, ta nhìn Tàng Thiên Cơ thế nào cũng không qua được Cổ Sát Thần!

Tuy rằng Mông Anh Minh không có tình cảm tốt đối với Cổ Thần, thế nhưng trong lòng hắn Tàng Thiên Cơ thủy chung càng đáng ghét hơn một chút.

Thấy vẻ mặt Mông Anh Minh tràn đầy chờ mong Cổ Thần thắng lợi, Mông Ngưng Băng thở ra một hơi thật dài, nói:

- Nếu là Tàng Thiên Cơ thắng, ngươi còn có hi vọng ngồi lên vị trí đế quân, nếu là Cổ Thần thắng, hi vọng ngươi có thể ngồi lên vị trí đế quân tối đa chỉ có hai thành!

- Vì sao?

Mông Anh Minh không giải thích được hỏi.

Mông Anh Minh không nói gì liếc mắt nhìn Mông Anh Minh, nói:

- Nếu Tàng Thiên Cơ cũng không thể đánh bại Cổ Thần? Vậy thì Băng Thần Tông càng khó lưu hắn lại, người giúp ngươi tham gia luận võ đoạt đế sẽ không còn ai!

- A… Nghiêm trọng như vậy?

Mông Anh Minh kinh hô một tiếng, lớn miệng nói:

- Tàng Thiên Cơ, nếu ngươi bị một người vừa mới bước vào Mệnh Tuyền cảnh như Cổ Thần đánh bại, như vậy mặt mũi của ngươi sẽ mất hết!

Thời điểm người bên ngoài nói chuyện với nhau, hai người Tàng Thiên Cơ và Cổ Thần cũng không rảnh rỗi, hai người giao thủ mang tính thử thực lực trong hậu điện Băng Thần Điện, lực lượng ngang nhau, hiện tại ra ngoài tự nhiên muốn thi triển quyền cước thoải mái.

- Ha ha ha ha…

Tàng Thiên Cơ đứng trong hư không, cười ha hả nói:

- Cổ Thần, ta đã bước vào Đoạt Xá kỳ, phụ quân ban cho ta tiên bảo Nhật Nguyệt Âm Dương toa, cao thủ tuyệt đỉnh Nguyên Thần kỳ cũng phải nhượng bộ lui binh, cho dù ngươi bước vào Mệnh Tuyền cảnh thì cũng không phải là đối thủ của ta, hôm nay ngươi tự chui đầu vào lưới, chắp cánh cũng khó thoát.

Thần thái Cổ Thần tự nhiên, không hề có vẻ lo lắng, nhưng cũng không có ý khinh định, nói:

- Tàng Thiên Cơ, trong Côn Ngô Bí cảnh ta có thể ngược ngươi, trở lại trung thổ ta cũng vẫn có thể ngược ngươi, cho dù ngươi bước vào Đoạt Xá kỳ thì đã sao? Ngươi vĩnh viên là thủ hạ bại tướng, lúc này đây không ngoại lệ!

Tàng Thiên Cơ tức giận hừ một tiếng, quát lớn:

- Cổ Thần, ta sẽ để ngươi biết hai chữ "muốn chết" viết như thế nào!

Nói xong thân thể chợt lóe, liền biến mất không còn. Thần thức Cổ Thần tản ra mấy nghìn trượng, bất cứ một ba động pháp lực nào cũng không thể tránh khỏi nhận biết của Cổ Thần.

Đồng thời, mi tâm chợt lóe quang mang màu xanh, Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn bay ra ngoài, bảo vệ bốn phía, cánh tay vừa nhấc, một tòa bảo tháp kim quang chín tầng lập tức di động hạ xuống lòng bàn tay.

Vèo vèo vèo vèo…

Năm tiếng gió thổi từ trên đỉnh đầu Cổ Thần cấp tốc vang lên, Ngũ Linh Phân Thần trùy phân thành năm vị trí, chia phương vị ngũ mang tinh trận, đồng thời bắn về phía Cổ thần.

Tuy rằng Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn bảo vệ bốn phía, thế nhưng không bảo vệ đỉnh đầu, thần thức Cổ Thần khẽ động, Thanh Hoa Thần Mộc thuấn trong nháy mắt di chuyển lên đỉnh đầu, ba cự thuẫn màu xanh xoay tròn trên đỉnh đầu, phương viên chừng trượng rưỡi.

Đinh đinh đinh đinh đinh… Năm tiến nổ đồng thời vang lên, Ngũ Linh Phân Thần trùy bị Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn ngăn cản.

Tuy rằng lực phá hoại của Ngũ Linh Phân Thần trùy đối với tu sĩ đặc biệt lớn, thế nhưng lực phá hoại đối với pháp bảo lại rất nhỏ, pháp bảo phòng ngự cùng giai rất khó công pháp, lúc này công kích của Tàng Thiên Cơ hoàn toàn phí công.

Bất quá Tàng Thiên Cơ không hề chờ mong Ngũ Linh Phân Thần trùy tạo thành hiệu quả đánh lén, mục đích của hắn chỉ đơn giản là để Thanh Hoa Thần Mộc Thuấn di chuyển vị trí chống đỡ mà thôi.

Ngay trong nháy mắt Ngũ Linh Phân Thần trùy chạm vào Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn, một cự chưởng lôi điện đột nhiên xuất hiện ngay bên phải Cổ Thần, cự chưởng hóa trảo, chộp thẳng vào Cổ Thần.

Tay phải Cổ Thần kết pháp ấn, càng không ngừng truyền pháp lực vào Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn, ngăn cản tấn công từ Ngũ Linh Phân Thần trùy, chưởng phải kết quyền ấn, Kim Cương Thần Quyền mạnh mẽ đánh về phía cự trảo lôi điện.

Cự trảo lôi điện tựa hồ không muốn giao phong chính diện với Cổ Thần, chợt lóe rồi qua, thần không biết quỷ không hay xuất hiện phía bên trái Cổ Thần, một chưởng chếch về phía sau lưng chụp mạnh.

Đúng lúc này, một cơn gió lốc đột nhiên bạo phát, một cự tháp kim quang chín tầng cao nghìn trượng từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ đè ép về phía Tàng Thiên Cơ.

Mộc Lôi Ấn của Tàng Thiên Cơ còn chưa kịp đụng tới thân thể Cổ Thần đã bị Như Ý Linh Lung bảo tháp trấn áp đánh xuống dưới mặt đất.

Chớp mắt, thân thể Tàng Thiên Cơ biến mất không còn, Ngũ Linh Phân Thần trùy cũng đột nhiên thu lại, một lần nữa xuất hiện Ngũ Linh Phân Thần trùy phân thành trước, sau, trái, phải, trên, năm phương hướng khác nhau phóng vào Cổ Thần.

Thần thức khẽ động, ba mặt Thanh Hoa Mộc Thần thuẫn trong sát na liền chặn ba phương hướng sau, trái, phải, mi tâm Cổ Thần chợt lóe, Thần Hình Câu Diệt kiếm phá không xẹt qua một đạo bóng đen, chém mạnh về phía Kim Linh trùy trên đỉnh đầu.

Đồng thời, chưởng phải Cổ Thần kết pháp ấn, trong nháy mắt Như Ý Linh Lung bảo tháp thu hồi vào tay, chưởng trái đẩy mạnh về phía trước, Như Ý Linh Lung bảo tháp biến thành khổng lồ nghìn trượng, chặn đứng Mộc Linh Trùy đánh tới từ trước mặt.

Đinh đinh đinh…

Sau, trái, phải, Thủy Linh trùy, Hỏa Linh trùy, Mộc Linh trùy ba phía đều bị Thanh Hoa Thần Mộc thuẫn ngăn cản. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Đỉnh đầu rắc nhẹ một tiếng, Kim Linh trùy bị Thần Hình Câu Diệt kiếm chém trúng, dù chưa bị chém thành hai đoạn, nhưng thân trùy đã xuất hiện vết nứt.

Ầm…

Mộc Linh trùy và Như Ý Linh Lung bảo tháp va chạm một chỗ, phát ra tiếng vang thật lớn, trong nháy mắt liền bị văng ra ngoài nghìn trượng, căn bản không bị Cổ Thần khống chế, đủ bay đi hơn hai nghìn trượng mới dừng lại được, không bị núi tuyết cản lại.

Ngũ Linh Phân Thần trùy, tất cả đều bị ngăn cản, đồng thời còn đẩy lui một thanh, chém nứt một thanh, bắt đầu giao phong pháp bảo, Cổ Thần đã chiếm thượng phong.

Thế nhưng, đang lúc Cổ Thần chống đối lại Ngũ Linh Phân Thần trùy, hai cự chưởng lôi điện đột nhiên xuất hiện trước mặt Cổ Thần, một đánh thẳng vào lồng ngực, một đánh vào đan điền.

Một chỗ là trái tim, một chỗ là Mệnh Tuyền, đều là vị trí yếu hại trí mạng, Tàng Thiên Cơ vừa ra tay, đối với Cổ Thần hoàn toàn là hạ quyết tâm phải giết.

Hai cự chưởng lôi điện từ từ rung động, cho dù thân thể Cổ Thần cường đại, Thiên Cương Thối Thể đại pháp đệ thập trọng thôi động tới mức cao nhất cũng không dám để thân thể ngạng kháng song chưởng của Tàng Thiên Cơ.

Thân thể Cổ Thần chợt lóe, biến mất trong nháy mắt.

Thuấn di, cũng không phải chỉ một mình Tàng Thiên Cơ biết dùng, hiện tại Cổ Thần đã có tu vi Mệnh Tuyền cảnh, pháp lực cao cường, có thể sánh ngang đại cao thủ Đoạt Xá kỳ, sử dụng Phong Độn Thuật không hề cật lực giống như thời điểm tu vi còn ở mức Kim Đan hậu kỳ, có thể liên tục sử dụng hơn mười lần.

Phong Ảnh Độn, đủ thuấn di một lần trăm dặm, thế nhưng lúc này Cổ Thần không phải chạy trốn mà là chiến đấu, chỉ thuấn di trong khoảng cách mấy trăm trượng, hai tay đồng thời kết pháp ấn, tay trái chuyển thành chỉ đánh về phía Tàng Thiên Cơ.

Thần Hình Câu Diệt kiếm tỏa quang mang, trong nháy mắt chém ra một đạo kiếm cương nghìn trượng, đột nhiên đánh xuống Tàng Thiên Cơ.

Phi kiếm ô quang này vô cùng lợi hại, Tàng Thiên Cơ đã sớm kiến thức qua, Kim Linh Trùy bị phi kiếm chém trúng lập tức bị nứt một vết, bất quá Tàng Thiên Cơ cũng không hề né tránh, tay trái thành chưởng, một chưởng đánh về phía kiếm cương nghìn trượng.

Ầm…

Một tiếng nổ vang, kiếm cương nghìn trượng chém vào bàn tay của Tàng Thiên Cơ không thể tiến thêm, mà đôi bàn tay đeo bao tay bạch ngọc dĩ nhiên không hề tổn tại dưới công kích của Thần Hình Câu Diệt kiếm.

Pháp ấn chưởng phải điểm vào Tàng Thiên Cơ, Như Ý Linh Lung bảo tháp trong nháy mắt biến thành nghìn trượng, đè mạnh trên đầu Tàng Thiên Cơ.

Mở ra tầng thứ nhất kim hành chi tháp, công kích ẩn chứa pháp tắc hệ kim đối với Tàng Thiên Cơ không có bao nhiêu tác dụng, một khi bị pháp tắc công kích tương đương với thương tổn trí mạng, Thái Hư Tiên Đỉnh sẽ tự động hộ thể.

Tàng Thiên Cơ tương đương với miễn dịch công kích pháp tắc, Cổ Thần chỉ có thể dùng trọng lượng của Như Ý Linh Lung bảo tháp mạnh mẽ đè Tàng Thiên Cơ xuống dưới đất, chấn hắn tới mức đầu váng mắt hoa, chỉ thấy bầu trời kim tinh lập lòe.

Như Ý Linh Lung bảo tháp vừa mới rơi vào đỉnh đầu Tàng Thiên Cơ, Tàng Thiên Cơ chợt lóe liền biến mất không còn, có tiên bảo Nhật Nguyệt Âm Dương toa, Tàng Thiên Cơ hầu như có thể thuấn di vô hạn, người khác khó lòng phòng bị.

Chờ khi xuất hiện một lần nữa, Tàng Thiên Cơ đã thần không biết quỷ không hay xuất hiện ngay bên cạnh Cổ Thần, lôi quang hai bàn tay trương lên, vỗ về phía Cổ Thần.

Nếu Cổ Thần không duy trì cảnh giác cao độ, thần thức luôn luôn chú ý dò xét ba động pháp lực bốn phương tám hướng, Tàng Thiên Cơ đột nhiên thuấn di ngay bên cạnh, quả thực không thể ngăn lại, khó lòng phòng bị, rất dễ bị đánh trúng.

Tàng Thiên Cơ đã tu luyện Mộc Lôi Ấn tới cảnh giới áp súc chỉ còn một trượng, một chưởng đánh ra, lực chấn kích không mạnh mẽ bằng cự chưởng nghìn trượng, thế nhưng lực phá hoại lại mạnh hơn mười lần, cao thủ Linh Anh kỳ ngay cả đối chưởng cũng không dám, cho dù thân thể Cổ Thần cương hãn cũng không thể chỉ dựa vào cường độ thân thể để ngăn cản Mộc Lôi Ấn của Tàng Thiên Cơ.

Nhật Nguyệt Âm Dương toa chính là một kiện pháp bảo, có thể hấp thu chưa đựng rất nhiều tinh hoa nhật nguyệt, nếu như hấp thu đầy đủ có thể liên tục thuấn đi nghìn lần. Liên tục thuấn di tấn công, lấy thực lực của Tàng Thiên Cơ, cao thủ tuyệt đỉnh Nguyên Thần kỳ cũng phải nhượng bộ lui binh, không dám cam đoan mỗi một lần đều có thể ngăn cản được công kích xuất quỷ nhập thần của Tàng Thiên Cơ.

Chỉ thấy hai luồng quang mang chói mắt trên bầu trời, một đoàn đứng giữa hư không, giống như nắng gắt, một đoàn lúc ẩn lúc hiện, liên tục oanh kích về phía đoàn nắng gắt vĩnh hằng bất diệt, liên tục khởi xướng tấn công điên cuồng.

Ngoại trừ cao thủ Mệnh Tuyền cảnh hơi chút có thể nhìn thấy thân ảnh hai người Cổ Thần và Tàng Thiên Cơ, tất cả các tu sĩ Thần Hải cảnh xa xa đều chỉ nhìn thấy hai luồng quang mang chói mắt.

Quang mang lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng xẹt qua giống như lưu linh lóe lên trong bầu trời đêm, đảo mắt hai người đã liên tục giao thủ hơn trăm lần, mỗi một lần công kích của Cổ Thần đều bị Tàng Thiên Cơ sử dụng thuấn di dễ dàng tránh thoát, ngược lại thế tiến công của Tàng Thiên Cơ càng lúc càng trở nên mạnh mẽ, càng lúc càng nhanh, tốc độ xuất quỷ nhập thần, khiến mắt nhìn hỗn loạn, nếu là một tu sĩ Đoạt Xá kỳ bình thường sợ là đã sớm bị Tàng Thiên Cơ oanh thành mảnh nhỏ.

Tuy rằng Cổ Thần hóa thân thành kim long thực lực sẽ mạnh hơn một bậc, thế nhưng đối mặt với Tàng Thiên Cơ hắn không thể hóa long, lấy tu vi của Cổ Thần hiện tại, hóa thành kim long thì thân thể dài hơn nghìn trượng, đầu đuôi khó đối phó với chiêu thuấn di của Tàng Thiên Cơ. Thân thể quá dài căn bản không thể tránh né chống đỡ hết, Cổ Thần chỉ có thể dùng bốn long trảo giao phong với pháp bảo cực phẩm, long thân bị pháp bảo cực phẩm công kích sẽ thụ thương, càng đừng nói tới dùng tiên bảo công kích.

Dưới trạng thái hình người phòng thủ nghiêm mật mới là biện pháp tốt nhất để ứng phó với Tàng Thiên Cơ.

- Cổ Sát Thần và thái tử Thiên Cơ, rốt cuộc người nào đánh thắng?

- Không biết a, chỉ là hai luồng quang mang, một đoạn lập lòe lúc ẩn lúc hiện còn một đoàn thì đứng giữa không trung không động, ngay cả luồng quang mang nào là Cổ Sát Thần, luồng nào là thái tử Thiên Cơ ta cũng không biết.

- Cái này cũng không biết? Đoàn quang mang không động chính là Cổ Sát Thần, ngươi xem phía sau hắn có một đôi cánh lập lòe lôi điện, nghe nói chính là pháp bảo phi hành cực phẩm tên là Thiểm Thiên Phong Dực! Không phải như vậy hắn làm sao không dùng pháp bảo cũng có thể đứng vững giữa hư không, hắn cũng không phải là tiên nhân Độ Hư cảnh.

- A, vậy đoàn quang mang lúc ẩn lúc hiện kia chính là thái tử Thiên Cơ rồi?

- Đúng vậy, thái tử Thiên Cơ từ nghìn năm trở lại đây vang danh đệ nhất thiên tài Cổ Hoang, ai biết Cổ Sát Thần ngang trời xuất thế, thanh danh mới hiện, mười tám tuổi đã bước vào Mệnh Tuyền cảnh rồi, đoạt lấy danh hiệu đệ nhất thiên tài nghìn năm trở lại đây của thái tử Thiên Cơ, hai người này đều là thiên tài cái thế, chúng ta có thể nhìn thấy cuộc đại chiến giữa bọn họ là một loại phúc khí…

- Cũng đúng… Ai có vận khí tốt như vậy chứ, có thể nhìn thấy quyết đấu của hai đại thiên tài? Bất quá ta nhìn Cổ Sát Thần có điểm không ổn a! Thái tử Thiên Cơ lúc ẩn lúc hiện, cũng quá mức biên thái, nếu là có người đột nhiên xuất hiện bên cạnh ta, ta tuyệt đối không thể chống đỡ được!