Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 38: 38: Con Đã Hiểu 1





Sở Duyên nghĩ như vậy, thì bày ra dáng vẻ thản nhiên, nói: “Hàn Nhi, nói đi, Tam Thiên Đại Đạo, con muốn tu đạo nào?”Tam Thiên Đại Đạo muốn học cái gì cứ việc nói, dù sao ta đều không dạy.

Trương Hàn nghe thấy thế, trầm tư một lát, sau đó ôn hòa nói: “Sư tôn, đệ tử muốn tu chính con đường thành tiên, tu phụ trận pháp! ”“Nhưng mà linh căn của đệ tử đã hủy, vẫn mong sư tôn ban thưởng phương pháp tu luyện cho đệ tử.

”Linh căn của Trương Hàn bị sét đánh hủy, đã mười năm không thể tu luyện.

Muốn tu luyện, nhất định phải khôi phục linh căn.

Sở dĩ bái Sở Duyên làm sư phụ, cũng chính vì Sở Duyên nói có thể giúp hắn ta giải quyết chuyện tu luyện.

Sở Duyên ngồi trên vị trí tông chủ nghe thấy những lời này.

Không hiểu sao trong đầu hiện lên cảnh tượng khi Diệp Lạc mới vào tông! Hình như cũng nói những lời không khác thế này mấy?Không đâu, không đâu.

Chắc chắn là hắn suy nghĩ nhiều.

“Hàn Nhi, vi sư muốn giải quyết vấn đề không thể tu luyện của con, vô cùng đơn giản, nhưng bây giờ vi sư không thể vì con giải quyết chuyện này.

”“Gia nhập Vô Đạo Tông ta, cần ngộ đạo một năm trước, để xem hiệu quả lại tiến hành tu tiên, đây là quy củ, con nhìn bên ngoài xem, đại sư huynh của con cũng như vậy, mỗi ngày mỗi đêm đều đang ngộ đạo, cho dù chưa được một năm, nhưng bản lĩnh đã không thấp!”Sở Duyên nhẹ giọng nói xong, ngón tay vươn từ trong ống tay áo ra, chỉ bên ngoài điện.


Lần đầu tiên hắn phát hiện, Diệp Lạc vẫn có chút tác dụng.

Lấy làm ví dụ cũng rất tốt.

Sau này lừa gạt đệ tử, có thể có tin tưởng rất lớn.

Ngươi xem, ta đã thành công dạy dỗ ra một đệ tử, ngươi không thể lĩnh ngộ, vậy chắc chắn là chuyện của ngươi, không liên quan tới ta!Nhưng mà ví dụ Diệp Lạc này, khiến hắn mất đi một đại cảnh giới.

Nghĩ lại là thấy thịt đau! Trương Hàn ở một bên nghe hiện giờ vị đại sư huynh kia còn chưa tu tiên, chỉ đang ngộ đạo, không khỏi giật mình một lát.

Chưa tu tiên, đã có lực áp bách như vậy?Ngộ đạo có thể có tác dụng lớn tới như thế sao?Sao hắn ta chưa từng nghe nói tới.

Trương Hàn vỗ mạnh đầu mình, nơi này là tông môn cường đại, gia tộc của hắn ta đâu thể so sánh được, chưa từng nghe nói tới là chuyện bình thường.

Hơn nữa.

Nghe nói một số tông môn cường thịnh chân chính, đều có một số truyền thừa bí mật bất truyền.

Nói không chừng đây là bí mật bất truyền của Vô Đạo Tông.

“Sư tôn, đệ tử tính toán tu luyện trận pháp nhất!”Trương Hàn nghĩ thông suốt, không có chút do dự, nho nhã nói.

Trận pháp nhất đạo sao?Sở Duyên ngẩn người.

“Trận pháp nhất đạo, ừm, đương nhiên là vi sư sẽ, nhưng mà không thể dễ dàng truyền, cho dù con là đồ đệ của vi sư, cũng không thể dễ dàng truyền.

”“Như vậy vi sư hỏi con một vấn đề, con trả lời được thì vi sư truyền cho con trận pháp nhất đạo, thế nào?”Sở Duyên nhanh chóng hoàn hồn, thản nhiên nói.

Trước khi lừa gạt, đương nhiên phải tô đậm bầu không khí đã.

Nếu hắn đi lên nói trận pháp nhất đạo như thế này, bộ dạng đó, chẳng phải sẽ khiến người ta dễ dàng nhìn ra mình đang lừa gạt sao?Hơn nữa nhỡ đâu hắn lừa dối được.

Trương Hàn này muốn hắn thi triển một chút, hắn lấy đâu ra để thi triển?Khiến bầu không khí tốt hơn, đến lúc đó dễ lừa gạt.

Còn Trương Hàn, hắn ta nghe thấy những lời này thì đôi mắt sáng lên.


Bàn luận về vấn đề trận pháp nhất đạo sao?Cho dù hắn ta không có linh căn, nhưng hắn ta có rất nhiều lý giải đối với trận pháp.

Bàn luận về trận pháp, hắn ta có tin tưởng.

Kết quả chính là, Trương Hàn chắp tay nói: “Sư tôn cứ hỏi!”Sở Duyên đứng dậy, quay lưng về phía Trương Hàn đi tới cửa đại điện.

Từng cơn gió thổi tới.

Khiến áo bào màu trắng của hắn bay phấp phới, áo choàng tóc dài phấp phới theo gió.

Khí chất mơ hồ dâng lên.

“Vi sư hỏi con, thế nào là trận pháp nhất đạo?”Sở Duyên hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Trương Hàn hỏi.

Thế nào là trận pháp nhất đạo sao?Đôi mắt Trương Hàn mê mang, từ nhỏ hắn ta đã thích nghiên cứu trận pháp, đối với rất nhiều trận pháp đều có lý giải không thấp.

Nhưng hỏi hắn ta trận pháp nhất đạo là gì.

Lại khiến hắn ta có chút mê mang.

Cái gì là trận pháp nhất đạo?Đối mặt với ánh mắt của Sở Duyên, Trương Hàn cúi đầu theo bản năng, không dám nhìn thẳng.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Hơn mười phút qua đi.


Trương Hàn vẫn cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.

Sở Duyên không nhịn được nữa.

Yên tĩnh tới mức quá nhàm chán.

Ta không muốn lãng phí thời gian ở đây với ngươi.

“Nghĩ ra chưa?”Sở Duyên không nhịn được thúc giục một câu.

Trương Hàn hơi ngẩng đầu, có chút không chắc chắn hỏi: “Sư tôn, trận pháp nhất đạo là bày trận? Lấy trận giết địch, trận lên, lấy một địch ngàn, Tiên Thiên dựng thế?”“Sai!”Sở Duyên không nghe hết câu, mở miệng phủ quyết.

Không quan tâm hắn ta nói đúng hay không.

Phủ quyết là được.

Phải tô đậm bầu không khí lên.

.