Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 49: 49: Trương Hàn Lại Cùng Hiểu Rõ





Diệp Lạc ngồi khoanh chân ở một bên đứng dậy, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

“Sư huynh ta cũng không biết nên bày trận thế nào, nhưng sư huynh ta biết mượn thiên địa chi lực thế nào.

”Diệp Lạc chậm rãi mở miệng.

Trong giọng nói tràn ngập phong cách trang bức.

Nói chuyện khác hắn ta có khả năng không hiểu.

Nhưng chuyện mượn thiên địa chi lực này! Ngại quá, hắn ta rất chuyên nghiệp!Thực ra mỗi ngày mỗi đêm hắn ta quan sát trời đất ngộ đạo, là đang ngộ không khí vắng vẻ.

Diệp Lạc nghĩ, trong lòng loáng thoáng có suy đoán.

Sư tôn đã nói cho sư đệ có phương pháp tu luyện này, nhưng không nói cho sư đệ cụ thể nên tu luyện như thế nào.

Chỉ sợ đây là sư tôn cố ý làm như vậy.

Mục đích chính là muốn vị đại sư huynh như hắn ta có thể có uy nghiêm lớn hơn nữa trước mặt sư đệ.


Thuận tiện sau này kế thừa Vô Đạo Tông, có thể quản thúc sư đệ.

Đúng vậy!Chắc chắn là như vậy!Nếu không thì vì sao sư tôn không dạy sư đệ phương pháp tu luyện cụ thể!Không có khả năng là sư tôn ăn nói lung tung đúng không?Đây rõ ràng là chuyện không có khả năng.

Sư tôn chính là muốn hắn ta tạo ra uy nghiêm!Một khi đã như vậy, vậy hắn ta không cô phụ ý tốt của sư tôn.

Diệp Lạc mỉm cười, trong lòng đã có tính toán.

Bên kia.

Trương Hàn nghe thấy đại sư huynh hiểu được mượn thiên địa chi lực thế nào, giọng nói trở nên gấp gáp hơn: “Xin hỏi đại sư huynh, nên mượn thiên địa chi lực thế nào?”Diệp Lạc không nóng vội, chậm rãi nói: “Đệ muốn mượn thiên địa chi lực, thì đệ phải hiểu cái gì là đạo! Hiểu rõ đạo là gì trước, mới có thể mượn thiên địa chi lực.

”“Vậy xin hỏi đại sư huynh, đạo là gì?”“Đệ chắc chắn muốn nghe à? Ta sợ đệ nghe không hiểu.

”“Chắc chắn!”“Được, vậy sư huynh sẽ nói cho đệ biết, cái gì gọi là đạo!”“Sư đệ sẽ chăm chú lắng nghe!”“Cái gọi là đạo, ừm, nói phức tạp, sư huynh sợ đệ nghe không hiểu, cho nên sẽ giảng giải đơn giản cho đệ nghe, đạo là tự nhiên, là trời đất, là vạn vật, đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, đệ ta cùng với chúng sinh đều ở trong đạo! Sư đệ, đệ hiểu rõ không?”Diệp Lạc rất thản nhiên trộm những lời Sở Duyên từng nói với hắn ta.

Sau khi nói xong, thật cẩn thận nhìn Trương Hàn.

Khi thấy vẻ mặt Trương Hàn mê mang, không hiểu sao tâm trạng lại rất sảng khoái.

Hóa ra thấy người khác không hiểu, lại là chuyện sảng khoái tới vậy.

Không đúng.

Ban đầu ở trước mặt sư tôn, hắn ta cũng giống như Trương Hàn.

Nghĩ như vậy, tâm trạng của Diệp Lạc không còn tuyệt mỹ nữa.

Còn Trương Hàn.

Hiện giờ tâm trạng của hắn ta bị mê mang và xấu hổ chiếm cứ mỗi thứ một nửa.

Mê mang là những lời này của đại sư huynh, rốt cuộc là có ý gì.

Xấu hổ là hắn ta cảm thấy ngộ tính của mình quá thấp.

Lời nói của sư tôn không rõ còn chưa tính.


Bây giờ ngay cả lời nói của đại sư huynh, hắn ta đều không nghe hiểu.

Trương Hàn nghiến răng, cúi đầu chắp tay nói: “Đại sư huynh! Sư đệ ngu dốt, không hiểu!”Diệp Lạc xua tay, thần thái hơi kiêu ngạo.

Tạo uy nghiêm cũng đã tạo đủ.

Kế tiếp nên dạy bảo sư đệ cẩn thận.

“Được rồi, sư đệ không hiểu cũng là chuyện bình thường, thôi, sư đệ, ta truyền cho đệ một thuật pháp, đệ xem có thể hiểu hay không.

”Sau khi Diệp Lạc nói xong, hai tay hợp lại lướt qua giữa không trung.

Một tia bạch quang từ đầu ngón tay hắn ta b ắn ra, biến mất vào trán Trương Hàn.

Diệp Lạc truyền thụ “Quan Thiên Thuật” tự mình sáng tạo qua loa ra cho Trương Hàn.

Trương Hàn nhắm chặt mắt, biết được đại sư huynh của hắn ta đang truyền thụ thuật pháp cho hắn ta.

Quan Thiên Thuật!Lúc này, trong lòng Trương Hàn vô cùng kinh hãi.

Cuối cùng hắn ta cũng hiểu, vì sao đại sư huynh nhà hắn ta thích nhìn chằm chằm bầu trời mỗi ngày.

Hóa ra đại sư huynh đang quan sát bầu trời ngộ đạo! Mượn thiên địa chi lực, tham ngộ đạo của mình! Đại sư huynh! Kh ủng bố như vậy!Đại sư huynh còn k hủng bố như vậy, vậy sư tôn dạy dỗ ra đại sư huynh sẽ cỡ nào! Càng khỏi phải nói trưởng bối của Vô Đạo Tông bọn họ đều đã phi thăng sẽ kh ủng bố ra sao.

Tông môn nhà hắn ta, thực sự là người sau kh ủng bố hơn người trước!Còn “Quan Thiên Thuật” này, vẫn chưa cho Trương Hàn tác dụng thực tế gì, hắn ta khác đạo với Diệp Lạc, Quan Thiên Thuật này không có tác dụng gì đối với hắn ta.


Nhưng Quan Thiên Thuật này lại thực sự cho hắn ta linh cảm.

Mượn thiên địa chi lực! Thực ra thiên địa chi lực, trong đó bao gồm nhật nguyệt chi lực, tinh thần chi lực, cùng với đủ loại lực lượng.

Mà bày trận cần đủ loại nguyên liệu, cũng đủ loại.

Ví dụ như Âm Dương Lưỡng Nghi Trận, càn đa số nguyên liệu là một số cực âm, hoặc là cực dương gì đó.

Ví dụ mượn đại nhật chi lực và thái âm chi lực đi bày trận, như vậy sẽ có hiệu quả gì?Trong đầu Trương Hàn lóe lên ánh sáng.

Hắn ta hoàn toàn hiểu rõ.

Có lẽ đây mới là ý của sư tôn.

Nhưng mà! Vì sao đại sư huynh muốn hỏi hắn ta, cái gì là đạo? Còn nói với hắn ta đại nhất thiên có hay không đều được.

Cái đó có quan hệ gì với việc hắn ta mượn thiên địa chi lực?Trương Hàn nghĩ mãi không ra.

.