Chẳng Ngừng

Chương 40






Trần Tủng co rụt dưới góc tường nửa ngày không nhúc nhích.
Nhiếp Tĩnh Trạch không hề bố thí cho gã bất cứ ánh mắt nào, hắn xoay người lại, ánh mắt vẫn còn mang vẻ tàn khốc bắn thẳng về phía Túc Tức.
Túc Tức thấy rõ dáng vẻ của hắn, trên mặt dần hiện lên chút ngơ ngẩn.
Nhiếp Tĩnh Trạch vươn tay nắm lấy cổ tay cậu rồi kéo cậu nhanh chóng đi về phía cuối hành lang.

Khi đi qua cửa phòng nghỉ nhân viên, Nhiếp Tĩnh Trạch không chút do dự đẩy cửa bước vào.
Túc Tức bước theo sau, thời gian này mọi người đều bận làm việc nên không rảnh vào phòng nghỉ lười biếng nghịch điện thoại.

Cậu dùng một cái tay nhàn rỗi khác để đẩy cửa nhưng lực không đủ để làm cửa đóng lại hoàn toàn.

Túc Tức rút tay ra khỏi người đối phương, xoay người nắm lấy khóa cửa định đóng cửa khít vào.
Hơi thở quen thuộc bỗng dưng bao trùm từ phía sau, đỉnh đầu bị che mất một mảng ánh sáng, bóng hình mờ ảo phủ lên ván cửa trước mặt Túc Tức.

Một bàn tay Nhiếp Tĩnh Trạch áp lên cái tay đang nắm khóa cửa của cậu.
Hơi thở Túc Tức lập tức khựng lại, không biết nên phản ứng như thế nào.
Nhưng lòng bàn tay của đối phương chỉ dừng lại ở mu bàn tay cậu một giây cực kỳ ngắn ngủi, Nhiếp Tĩnh Trạch nhẹ nhàng nắm lấy cái tay đặt trên khóa cửa của cậu ra.
Túc Tức chậm rãi thở ra một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở của mình một chút nên nội tâm lập tức bình tĩnh hơn.

Tiếng vang nhỏ "lạch cạch" rơi vào trong tai, Nhiếp Tĩnh Trạch đã khóa trái cửa phòng nghỉ rồi.
Vẻ mặt Túc Tức sững sờ, muốn xoay người dò hỏi thì người kia lại không cho cậu có bất cứ cơ hội mở miệng nào, động tác cực nhanh lật cậu lại, đè lưng cậu lên ván cửa.

Mắt của hắn hoàn toàn tức giận: "Túc Tức, em đúng là càng sống càng có tiền đồ thật! Mắng không cãi lại, đánh không đánh trả, nếu gã ta muốn làm em ở chỗ đó, có phải em cũng không phản kháng đúng không?"
Túc Tức cách hắn cực gần, gần đến mức chỉ cần thoáng nâng chân chắc là có thể nhìn vào tận sâu trong đáy mắt Nhiếp Tĩnh Trạch.

Cậu cũng thật sự làm vậy, trước giọng chất vấn của Nhiếp Tĩnh Trạch, Túc Tức có thể nhìn ra hắn thật sự đang rất tức giận.
Trong con ngươi vừa đen vừa trầm của Nhiếp Tĩnh Trạch, cậu còn mơ hồ thấy được một vài thứ giấu trong lửa giận cuồn cuộn.

Những thứ tồn tại mỏng manh đó đối với cậu cực kỳ xa lạ, Túc Tức không nhìn rõ nên trong lòng lại sinh ra ý muốn tiến thêm một bước để tìm tòi nghiên cứu.

Cậu có thể mơ hồ cảm giác được thứ đó không phải thứ gì xấu.
Nhưng không chờ cậu cẩn thận tìm tòi nghiên cứu, một câu chất vấn của Nhiếp Tĩnh Trạch lại kéo cậu về hiện thực: "Nếu như tôi làm em ở chỗ này, có phải em cũng sẽ không phản kháng không?"
Túc Tức sững sờ một giây.

Khi bình tĩnh nhìn lại thì mấy thứ giấu ở đáy mắt Nhiếp Tĩnh Trạch đã biến mất không còn bóng dáng.

Cậu thu lại những suy nghĩ đang tràn ra, lắc đầu nói: "Anh sẽ không."
Trong lòng Nhiếp Tĩnh Trạch nén giận, chân mày khóe mắt tràn đầy lạnh lẽo: "Sao em biết là tôi sẽ không?"
Giọng điệu Túc Tức không hề có chút gợn sóng: "Anh sẽ không thích làm chuyện đó với người khác ở nơi chật chội thế này, quan trọng hơn là, người đó còn là người anh không thích." Cậu kết luận ngắn gọn sau khi ở bên Nhiếp Tĩnh Trạch hai năm, "Làm chuyện đó với người mình không thích, sẽ chỉ khiến anh càng phiền chán người đó hơn thôi."
Nói xong những lời này, lông mày cậu thoải mái giãn ra.

Có đôi khi đêm khuya cậu sẽ tự hỏi, có lẽ đây là vận mệnh.

Ông trời cho cậu hưởng sự sung túc thoải mái trong hai mươi năm đầu cuộc đời, lại không cho cậu cơ hội nhìn thấy cuộc đời thực thụ là như thế nào.

Cho nên cậu mới trải qua hai năm khó khăn nhất cuộc đời đó.
Giống như tình cảm của cậu dành cho Nhiếp Tĩnh Trạch.

Cậu đã mất thời gian nhiều năm, cũng không thể hiểu nổi vì sao bất kể cậu làm thế nào hắn đều không thích mình.

Cũng may là ông trời không bắt cậu phải sống trong sương mù cả đời, còn cho cậu hai năm khác.
Bây giờ cậu đã hiểu ra, nhưng cũng đã quá muộn.
Mặt Nhiếp Tĩnh Trạch lộ vẻ cứng họng, Túc Tức nói không sai, làm chuyện thân mật với người mình không thích, quả thật chỉ tạo thành cảm xúc chán ghét chồng lên tâm lý hắn.

Nhưng mà bắt đầu từ ngày tự bản thân hắn suy nghĩ kỹ lại thì hắn đã không có cách nào định nghĩa Túc Tức trong phạm vi "Người mình không thích" nữa rồi.

Nhiếp Tĩnh Trạch nói rõ ràng: "Tôi không có."
Túc Tức bình tĩnh nói tiếp: "Anh không có gì?" Sắc mặt Nhiếp Tĩnh Trạch hơi thay đổi.
"Nghe này." Năm ngón tay để trên cánh cửa cạnh mặt Túc Tức hơi siết chặt, hắn nâng mắt nhìn người trước mặt nãy giờ chưa từng ngẩng đầu lên nhìn hắn này, trầm giọng chậm rãi nói: "Tôi không phải không thích em."
Hai phủ định thành khẳng định.
Nhiếp Tĩnh Trạch theo bản năng nhăn mày lại, mím mím môi, vẻ mặt ngưng trọng giống như đã quyết tâm sau khi suy nghĩ quanh quẩn bấy lâu nay, lặp lại lần thứ hai: "Tôi không phải không thích em." âm tiết lơ lửng giữa môi răng, hắn nhắm mắt lại rồi thở ra một hơi: "Tôi thích em."
Túc Tức ngạc nhiên nâng mắt lên.
Cậu còn chưa kịp rõ sự biến hóa biểu cảm trên gương mặt đối phương, cậu chỉ kịp bắt giữ đến âm cuối câu nói còn lưu lại trước khi biến mất.
Thính lực của cậu không tệ, cậu có thể nghe thấy rõ ràng đối phương đang nói gì.

Thị lực của cậu cũng không kém, cậu cũng có thể thấy rõ ràng, giờ này phút này, người buột miệng thốt ra những lời này với cậu, không phải những người khác bên cạnh mà chính là Nhiếp Tĩnh Trạch.
Ý thức của Túc Tức dần dần lắng lại trong đầu, cùng lúc đó thì trái tim trong lồng ngực lại liên tục nảy lên kịch liệt.

Từng chút từng chút một, âm thanh như sấm với tiết tấu lớn nhỏ như nhịp trống truyền vào tai cậu, dường như muốn khiến cậu phải đinh tai nhức óc.
Nhưng mà rung động mãnh liệt như vậy chỉ duy trì trong một chớp mắt ngắn ngủi.
Âm thanh nhịp trống trong tai chậm rãi nhỏ xuống như thủy triều rút lui trong đêm, trái tim trong lồng ngực cũng dần ổn định lại.

Cuối cùng Túc Tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt như thường đối diện với ánh mắt Nhiếp Tĩnh Trạch, lặng lẽ mấp máy môi nhưng lại không nói gì.
Cậu không biết đối phương xuất phát từ sự không cam lòng còn dư lại khi bị cậu chia tay năm đó, hay là xuất phát từ tình cảm vặn vẹo trong hai năm qua.

Nhưng nghĩ lại thì hai ý tưởng này cũng không quá khác biệt về bản chất.

Chúng nó đều xuất phát từ lòng tự tôn và kiêu ngạo của Nhiếp Tĩnh Trạch.
Mấy năm đối phương mạnh mẽ nhúng tay vào cậu là vết nhơ trong quãng đời bốn năm đại học.
Ngoại trừ cái này, Túc Tức không nghĩ ra được lý do Nhiếp Tĩnh Trạch sẽ nói với cậu những lời đó.
Mà hành động thành lập từ hai loại cảm xúc và suy nghĩ này cuối cùng cũng sẽ trăm sông đổ về một biển.

Lúc này cậu đã đứng ở điểm đầu của bàn cờ, chỉ cần cậu ngước mắt lên một cái là có thể nhìn thấy nơi kết thúc của trò chơi.
Ánh mắt Nhiếp Tĩnh Trạch khóa chặt trên mặt cậu, còn đang chờ đợi câu trả lời của cậu.
Túc Tức thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi giơ tay đẩy Nhiếp Tĩnh Trạch ra, xoay người vặn khóa cửa phòng nghỉ đi ra ngoài.

Cuối cùng cậu dừng ở hành lang ngoài cửa, quay đầu lại cách một cách cửa nhìn Nhiếp Tĩnh Trạch đứng bên trong: "Còn chuyện gì không?" Cậu hỏi: "Nếu không còn chuyện gì thì tôi muốn đi làm việc."
Cảm xúc trong mắt Nhiếp Tĩnh Trạch ngưng đọng lại.

không nói gì.
Túc Tức quả nhiên làm theo lời mình, không dừng lại lâu mà xoay người rời đi.
Nhiếp Tĩnh Trạch không đuổi theo.

Hắn đứng bên trong cánh cửa, lòng đột nhiên hiện lên tia nóng nảy và bất an.

Hắn không biết tại sao Túc Tức vẫn thờ ơ đối với lời tỏ tình của hắn.

Có lẽ xuất phát tự sự không tin tưởng đối với hắn, hoặc có lẽ là sẽ giống như lời cậu nói với Thẩm Tùy ở quán bar ngày trước, cậu đã hết hy vọng.
Vẻ mặt hắn tối sầm lại, tuy rằng bất kể là khả năng nào thì đối với hắn mà nói cũng tồi tệ đến cực điểm, nhưng hắn không hy vọng là loại sau.
Nhiếp Tĩnh Trạch đi khi nào Túc Tức không biết, suốt cả buổi chiều cậu cũng không gặp lại Trần Tủng, cậu ta không tìm cậu giằng co tiếp, cho đến buổi tối trước khi tan tầm thì quản lý chỉ ngắn gọn đề cập đến chuyện Trần Tủng bỏ việc.
Túc Tức hơi ngạc nhiên, không nói gì thêm cả.

Cậu có thể mơ hồ đoán ra trong đó có bút tích của Nhiếp Tĩnh Trạch, nhưng không thể hiểu nổi hắn làm vậy là vì cái gì.
Đúng là cậu không thích Trần Tủng này nổi.
Thậm chí có đôi khi, cậu còn từ chối nhìn thấy gương mặt của Trần Tủng.

Cậu nhìn dáng vẻ tản mạn ngả ngớn rồi cái dáng vẻ nhìn từ trên cao nhìn xuống của gã sẽ cảm thấy như đang soi gương.
Túc Tức bắt đầu không ngừng tự hỏi trong lòng, liệu những vẻ khoa trương tùy ý, muốn làm gì thì làm từng thể hiện trên mặt cậu, trong mắt người người khác có phải cũng giống dáng vẻ này của Trần Tủng như đúc, thậm chí còn chẳng khác gì.

Mà những người chịu đựng sự ngang ngược tùy ý của cậu, phần lớn cũng bài xích chán ghét trong lòng nhưng trên mặt buộc phải cố gắng lấy lòng vì kiêng kỳ với thế lực nhà cậu.
Cậu không biết có phải vậy không, cậu chỉ cảm thấy dáng vẻ kia của Trần Tủng xấu xí quá thể.
Mà cuộc sống trong hai mươi năm trước của Túc Tức chưa từng có ai nói với cậu nếu làm như thế sẽ khiến cho cậu trở nên xấu xí.

Họ chỉ biết tươi cười vây quanh cậu, khen cậu trời sinh có vẻ ngoài thật đẹp.
Ngay cả Túc Tùng Thanh thân thiết nhất với cậu cũng chưa từng nói với cậu.

Có lẽ đối với một người cha dung túng cưng chiều con trai mà nói, bất kể tính cách cậu có ngang ngược đến đâu thì trong mắt Túc Tùng Thanh cũng là đẹp nhất.
Công việc ngày hôm sau suôn sẻ, không có quá nhiều biến động.

Chung Tình nhận được tin từ quản đốc rằng sẽ tan tầm sớm nên giữa trưa đã gọi điện thoại cho Túc Tức, y muốn mời cậu đi ăn bữa khuya.
Túc Tức cũng không từ chối, tối sau khi làm xong cậu lập tức bắt chuyến xe công cộng đêm tìm Chung Tình..