Chàng Nhập Bạch Trú

Chương 2: Thủy Thượng Hỏa




Chương 2: Thủy Thượng Hỏa

Beta: Hana

"Tựa như phải giam cầm cậu vào trong 1 tấc vuông đó."

-

*Thủy thượng hỏa: Ngọn lửa cháy trên mặt nước.

Từ Dĩ Niên bất động đứng tại chỗ.

Mãi cho đến khi Úc Hòe đi ngang qua, cách cậu rất xa rồi, cậu mới ý thức được ngón tay mình đã nắm chặt thành quyền, in ra mấy dấu tay đỏ ửng.

Thái độ Úc Hòe đi ngang qua cậu rất tự nhiên, như thể chỉ đi qua một người xa lạ nào đó. Trái lại cô gái đi cùng anh không che hề dấu tò mò chút nào, cố ý quay đầu lại nhìn cậu thêm mấy lần.

Qua một lúc lâu, Từ Dĩ Niên mới thở ra một hơi.

Cậu vất vả đè xuống những suy nghĩ miên man, nữ trừ yêu sư phụ trách sắp xếp hiện trường vội vã nện bước đi đến trước mặt cậu.

"Từ Dĩ Niên?" Nữ trừ yêu sư vừa mới biết cậu là thiếu gia nhà họ Từ trong lời đồn, nhịn không được liên tục đánh giá cậu, "Cậu đến gian A1 lầu hai một chút đi, khách quý ở đó muốn gặp cậu."

Tim Từ Dĩ Nhiên đập hụt mất một nhịp: "Ai muốn gặp tôi?"

Có thể ngồi tại lầu hai, chắc chắn thân phận không phú thì cũng quý. Nhưng người cậu quen biết cũng không có ai đến hội đấu giá này.

"Cậu có thể đoán được mà, địa vị của anh ta trong yêu tộc không hề tầm thường, bọn tôi không từ chối được." Nữ trừ yêu sư không đành lòng, thấp giọng dặn dò: "Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn cậu cứ chạy ra ngoài gọi người tới, trên hành lang đều có trừ yêu sư đi tuần tra, với lại bây giờ vẫn là ban ngày, cho dù là anh ta cũng không thể làm càn ở trong này được đâu."

Từ Dĩ Niên hơi do dự, gật gật đầu.

"Từ từ đã," Thần Nhiên chưa nói lời nào đột nhiên hỏi: "Dù cậu ta hô cứu mạng, mấy người đi tuần tra dám xông vào thật hả?"

Nữ trừ yêu sư xấu hổ cười cười.

"Đừng đi." Thần Nhiên nói xong, quay mặt nhìn nữ trừ yêu sư, "Cô cứ bảo không tìm thấy người đâu, nếu có chuyện gì, phiền Úc Hòe tự mình liên hệ với cậu ta."

"Việc này...." Nữ trừ yêu sư lộ vẻ khó xử.

"Không cần." Từ Dĩ Niên bước lên phía trước, "Đi thôi."

Thần Nhiên chậc một tiếng: "Chưa từng thấy người nào vội đi chịu chết như cậu."

Từ Dĩ Niên không chút để ý: "Hôm nay cho cậu thấy quen."

Thần Nhiên cảm thấy lòng tốt của mình thật sự là bị đem cho chó ăn, cười lạnh nói: "Không biết suy xét, vậy cậu đi chịu chết đi."

Từ Dĩ Niên mắt điếc tai ngơ không thèm quan tâm lời châm chọc của hắn, nghênh ngang đi theo nữ trừ yêu sư, sợ cậu đổi ý, cô gái này giẫm giày cao gót cồm cộp đi vào đại sảnh hội đấu giá.

Màn sân khấu màu đỏ tươi được buông xuống chính giữa trung tâm, cột đá trắng tinh sừng sững đứng hai bên, dưới đài ngồi đầy khách mời. Hai nam phục vụ mang một bức tranh Phù thế* tiến lên, nữ chủ trì dáng người xinh đẹp cười dịu dàng giới thiệu: "Vật phẩm đấu giá tiếp theo có tên là 《Chim tước dưới đèn 》. Họa sĩ kể lại hình ảnh khi những người phụ nữ quý tộc cổ đại sinh con, cũng là lúc con yêu tước ẩn náu trên xà nhà như hổ rình mồi, chờ đợi thời cơ hòng nuốt chửng đứa trẻ...."

*Ukiyo-e hay tranh Phù thế là một loại tranh được lưu truyền trên khắp Nhật Bản từ giữa thế kỷ 16 đến giữa thế kỷ 20, chủ đề xoay quanh đời sống sinh hoạt của con người đương thời cũng như những câu chuyện, sự vật, phong cảnh mà họ "tai nghe mắt thấy".

Từ Dĩ Niên không có lòng dạ để ý bức tranh trị giá ngàn vàng trên sân khấu, cũng không bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài, thực tế tâm cậu đang loạn như ma, hốt hoảng cả người.

Úc Hòe tìm cậu làm gì?

Vừa rồi trước mặt nhiều người như vậy, Úc Hòe không có hành động dư thừa nào, bây giờ là định âm thầm tính sổ với cậu hả?

Không ngờ đã xảy ra nhiều chuyện rối loạn như vậy, tu dưỡng của Úc Hòe vẫn rất tốt, trong tình huống này cũng không quên giữ lại cho cậu chút mặt mũi. Nghĩ đến cái này, trong lòng Từ Dĩ Niên nổi lên một trận chua xót, không biết làm sao lại còn sinh ra một tia chờ mong không nên có.

Tính sổ thì tính sổ đi....

Cùng lắm thì, cậu để Úc Hòe đánh một trận cho hả giận.

Nghĩ thì nghĩ thế, đến lúc nữ trừ yêu sư dẫn đường rời đi rồi, Từ Dĩ Niên một mình đứng ngoài gian phòng do dự lâu ơi là lâu.

Cậu hít sâu một hơi, gõ gõ cửa phòng.

"Mời vào." Không phải Úc Hòe lên tiếng, mà là một giọng nữ xa lạ.

Từ Dĩ Niên đẩy cửa bước vào.

Thật bất ngờ, người đi tới là cô gái xinh đẹp kia, cô không ngồi ở chỗ đối diện Úc Hòe, mà chỉ cung kính đứng ở đây.

"Xin chào, Từ thiếu chủ." Nam Chi cười cười chào hỏi cậu.

Trong phòng đặt một lọ tinh dầu thơm không cháy, mùi đàn hương nhàn nhạt khuếch tán ra. Không gian trong này còn rộng hơn tưởng tượng của Từ Dĩ Niên, bộ ấm trà sứ đặt trên bàn dài bên cạnh tay vịn ghế, trên ghế trống trải đệm dựa vừa nhìn đã biết vô cùng mềm mại thoải mái.

Nam Chi vừa thấy cậu vào là mở cửa đi ngay, trong phòng chỉ còn lại cậu với Úc Hòe.

Các phòng ở lầu hai đều có rèm treo rũ xuống, không ngăn cản các khách quý xem đấu giá ở lầu một, nhưng dưới lầu lại không thể nhìn thấy tình cảnh ở trên. Úc Hòe ngồi bên cửa sổ không thèm liếc mắt, từ đầu tới cuối chưa từng quay đầu lại, tầm mắt Từ Dĩ Niên không tự chủ được dừng bên sườn mặt của anh.

Tóc và mắt của yêu tộc luôn mang màu sắc rực rỡ, tóc của Úc Hòe là màu đen thẳm hiếm thấy, đôi mắt đó cũng rõ ràng không thuộc về nhân loại.

Màu tím sẫm, như là viên ngọc quý hiếm.

Màu sắc nhìn qua khó quên này khiến cho lông mày của anh càng thêm thâm thúy, Từ Dĩ Niên không đúng lúc mà nghĩ đến câu đùa gương mặt đứng đầu yêu giới, khách quan mà nói, gương mặt Úc Hòe đúng là có thể gánh được danh xưng này thật.

So với năm năm trước, hình như anh cao hơn một chút.

Khí chất cũng thay đổi. Năm năm trước, Úc Hòe vừa mới tốt nghiệp học viện Phong Kiều không lâu, trên người ít nhiều vẫn còn mang theo hơi thở học sinh. Bây giờ cho dù anh chỉ nhàn nhã ngồi đó, cũng có thể mang lại cảm giác áp bách khiến người ta khó lòng bỏ qua.

Từ Dĩ Niên vừa len lén quan sát, vừa chờ anh mở miệng.

Đợi nửa ngày, Úc Hòe vẫn không nói lời nào, giống như quên mất trong phòng còn có một người. Từ Dĩ Niên càng chờ càng không được tự nhiên, cắn răng chủ động hỏi: "Anh tìm tôi có chuyện gì?"

Úc Hòe cuối cùng cũng quay đầu lại.

Ánh đèn va vào ánh mắt yêu dị ấy. Trong chớp mắt hô hấp của Từ Dĩ Niên ngừng lại, cũng trong chính khoảnh khắc này, cậu nghe thấy âm thanh giới thiệu của nữ chủ trì dưới lầu.

"....Vật phẩm đấu giá này là sản phẩm từ Thương Châu, người ta hay nói "Thương Châu dĩ nam, thủy thượng sinh hỏa". Ở nơi đây có một loại yêu quái giỏi đốt phá, sau khi chúng chết máu thịt tự động bốc cháy, chỉ còn lại hài cốt. Hài cốt của chúng chính là nhiên liệu tuyệt hảo, đốt lên rồi, cho dù ở trong nước cũng có thể vĩnh viễn không bao giờ tắt." Màn hình phía sau nữ chủ trì chiếu hình ảnh vật phẩm đấu giá, "Đây là đoạn xương sườn Thủy Thượng Hỏa, nó đã bị cất giữ trong quả cầu thủy tinh đổ đầy nước này suốt 20 năm, có thể thấy, nó vẫn bốc cháy như cũ."

*Thương Châu dĩ nam, thủy thượng sinh hỏa: Phía nam Thương Châu, trên mặt nước có ngọn lửa bốc cháy.

Vẻ mặt Từ Dĩ Niên thoáng chốc trở nên trống rỗng.

"Thương Châu dĩ nam, thủy thượng sinh hỏa." Giáo viên trên bục giảng trích dẫn một câu tục ngữ, thầy dạy nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, phối hợp với video giảng dạy tràn đầy châu báu lung linh sắc màu, ai nấy cũng đều bất tri bất giác bị câu lên hứng thú.

Từ Dĩ Niên đang nhìn không chớp mắt, bỗng nhiên có người ghé sát vào bên tai cậu: "Thích cái này hả?"

Từ Dĩ Niên quay đầu qua....

Chỗ ngồi của cậu ở phía cuối lớp, cách cửa sau rất gần, không biết Úc Hoè đi đến bên cạnh cậu từ lúc nào, đang nhẹ chân nhẹ tay kéo ghế qua ngồi xuống.

Từ Dĩ Niên kinh ngạc vui mừng hỏi: "Không phải anh đang ra ngoài làm nhiệm vụ hả?"

"Làm xong trước thời hạn, vừa vặn đến học với em." Úc Hòe lại hỏi lần nữa, "Thích Thủy Thượng Hỏa à?"

Từ Dĩ Niên ừ một tiếng.

Bởi vì Úc Hòe xuất hiện, tâm trạng của cậu tốt lắm, trong mắt mang đậm ý cười sáng ngời.

Úc Hòe nhìn mà tim ngứa theo, ở trong lòng tính toán thù lao nhiệm vụ lần này, xoa nhẹ đầu cậu: "Sau này anh mua cho em."

Nhưng câu hứa hẹn này cuối cùng cũng không thực hiện được.

Không bao lâu sau, mẹ Úc chết thảm, ma tộc diệt vong, Úc Hòe là người sống sót duy nhất đại khai sát giới, sau này bị cục trừ yêu truy nã đã đi đến Mai Cốt Tràng của yêu tộc mà không một ai dám bước vào, quan hệ giữa nhân loại và yêu tộc có một thời gian cũng đi xuống đến mức đóng băng.

Như lời đám yêu quái nói, sau khi biến cố xảy ra, cậu không quan tâm đến hôn ước mà chia tay Úc Hòe, trong thời điểm anh khó khăn nhất dứt áo ra đi...Mặc kệ như thế nào, là cậu thật sự có lỗi với Úc Hòe.

Từ Dĩ Niên nghe giá Thủy Thượng Hỏa càng lúc càng tăng cao, trong lòng không nói rõ được là tư vị gì.

Cậu cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng hơi khàn nói: "Anh tìm tôi....Rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Lúc trước nợ cậu một thứ, hôm nay trả cho cậu." So với Từ Dĩ Niên giả vờ trấn định, giọng điệu của Úc Hòe bình tĩnh hơn nhiều. Anh vừa nói vừa ấn chuông tăng giá trên mặt bàn.

Từ Dĩ Niên bị anh đâm chọc một câu, trong lòng tê rần.

Nữ chủ trì tạm dừng một lát, cao giọng báo giá: "Gian A1, ba triệu!"

Thủy Thượng Hỏa vốn đang quanh quẩn ở giá vài trăm ngàn, người này trực tiếp nâng lên hơn hai lần, dưới đài không khỏi rộ lên tiếng xôn xao.

Từ Dĩ Niên nhắc nhở: "Giá này là quá cao, cho dù Thủy Thượng Hỏa chất lượng cũng chỉ một triệu là cao nhất."

Cứ việc Úc Hòe luôn lạnh lùng thản nhiên, Từ Dĩ Niên vẫn không nhịn được đáp lời anh, trong lòng cũng đã chuẩn bị nghe những lời càng thêm đau lòng.

Thế mà, Úc Hòe cong cong khóe môi, giọng điệu kì quái: "Có bắt cậu trả tiền không? Cậu lo lắng cái gì?"

? Hình như có gì đó sai sai.

Từ Dĩ Niên bất ngờ không kịp phòng bị nghe thấy lời trào phúng này, nghệt mặt ra, không nhịn được nhìn sang Úc Hòe.

Úc Hòe với cậu bốn mắt nhìn nhau, đuôi lông mày khẽ nâng, Từ Dĩ Niên có dự cảm không lành. Ngay sau đó, tầm mắt Úc Hòe chuyển xuống đùi cậu, "Vào phòng riêng cũng không quên đứng gác, cậu đúng là thích làm bảo vệ thật đó."

"....."

Từ Dĩ Niên bị chặn đến ngạt thở. Nhớ lại mấy phút trước mình còn cảm thấy Úc Hòe tu dưỡng vẫn tốt như xưa....

Tốt cái đếch.

Bên ngoài đều nói tính tình Úc Hòe thay đổi rất nhiều, Từ Dĩ Niên cũng đã chuẩn bị trước, mà cậu không nghĩ tới sẽ thay đổi thành miệng không tích đức thế này.

Nghĩ đến những chuyện anh phải trải qua, Từ Dĩ Niên nhẫn nhịn, mặc kệ không lên tiếng kéo ghế qua ngồi xuống.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, nữ chủ trì dưới đại sảnh cũng gõ búa đấu giá xuống. Qua không bao lâu, bên ngoài có người gõ cửa.

"Xin chào, ngài vừa giành được Thủy Thượng Hỏa, theo yêu cầu của ngài trực tiếp đưa đến đây." Một nam phục vụ mang theo một hộp gỗ đàn hương đậm màu, cúi đầu đi vào gian phòng.

Úc Hòe dùng mắt ý chỉ Từ Dĩ Niên: "Đặt ở bên cậu ta."

Nam phục vụ thấy thế đặt xuống rồi bước nhanh rời đi, Từ Dĩ Niên vội vàng từ chối: "Tôi không cần."

Úc Hòe thu hết phản ứng của cậu vào đáy mắt, lộ ra vẻ trào phúng: "Thế nào, không muốn đồ tôi đưa?"

"Tôi không có ý này...." Từ Dĩ Niên há miệng, "Vừa đến đã đưa quà lớn như vậy, thật không thích hợp lắm."

"Cậu cũng trả nợ cho tôi là thích hợp thôi."

Đến rồi.

Tim Từ Dĩ Niên trĩu xuống, thầm nói thiên hạ này quả nhiên không có Thủy Thượng Hỏa miễn phí, loanh quanh một vòng, Úc Hòe rốt cục cũng tính sổ với cậu.

Ba triệu muốn mua mạng của cậu....Cũng không phải không được.

"Được thôi." Từ Dĩ Niên quyết tâm, làm việc nghĩa không cho phép chùn bước: "Muốn chém hay gϊếŧ tùy anh."

"Làm gì cũng được?" Úc Hòe không rõ ý tứ lặp lại.

"Tôi không đánh lại." Từ Dĩ Niên chìa ra thành ý lớn nhất, "Cũng không cãi lại."

Úc Hòe trầm mặc một lát, đột nhiên cười cười: "Ai nói với cậu..."

Không đợi anh nói xong, tiếng đập cửa từ bên ngoài truyền đến, theo đó là giọng của Thần Nhiên: "Xin chào, xin hỏi Từ Dĩ Niên có ở bên trong không? Xin lỗi đã làm phiền, nhóm của chúng tôi tạm thời xảy ra chút chuyện, cần cậu ấy xuống lầu giúp đỡ."

Từ Dĩ Niên theo bản năng nhìn Úc Hòe, ý cười nhỏ bé trên mặt anh đã tản đi hết, lại trở về dáng vẻ xa cách lãnh đạm như trước: "Hôm nay quên đi, cậu đi đi."

Thế mà cứ vậy quên đi?

Từ Dĩ Niên do dự, chậm chạp không cử động. Thần Nhiên ngoài cửa còn đang cẩn thận thăm dò. Úc Hòe cũng thu lại tầm mắt, như là không có hứng thú phân sự chú ý ra để ứng phó cậu nữa.

Tử hình đột nhiên biến thành án treo, Từ Dĩ Niên tâm tình phức tạp đứng lên.

"Mang theo cái này đi." Giọng Úc Hòe từ phía sau truyền đến.

Từ Dĩ Niên khựng lại, không lên tiếng thuận tay cầm Thủy Thượng Hỏa giá ngàn vàng lên.

"Nhớ kỹ hứa hẹn của cậu."

"Yên tâm." Từ Dĩ Niên không quay đầu lại, "Tôi sẽ không chống chế."

Cửa phòng mở ra. Đối diện với Từ Dĩ Niên không thiếu cánh tay cái chân nào, Thần Nhiên ngẩn người. Mà hắn phản ứng rất nhanh, diễn trò diễn cho trót: "Dưới lầu có người gây rối, không đủ nhân thủ, cậu đi với tôi xuống giúp đỡ đi."

Nói thật, có nên đi lên kéo người ra không, Thần Nhiên không phải không do dự. Mà càng nghĩ, tuy rằng hắn không thích phong cách làm việc như côn đồ của Từ Dĩ Niên, cũng không muốn nhìn người này chết trên lầu, hơn nữa còn là trong lúc làm nhiệm vụ, nhóm trưởng là hắn.

Truyền ra mất mặt lắm đó.

Từ Dĩ Niên nhíu mày, phát huy hai chữ ghét bỏ đến trình độ cực cao: "Cái này cũng phải tìm tôi? Cậu giải quyết không được à."

"...." Thần Nhiên suýt nữa thì cạn lời, mắng, "Đồ ngốc."

Nói xong xoay người định rời đi, đột nhiên cảm nhận được một tầm mắt dừng trên người mình.

Úc Hòe đang đánh giá hắn.

Thần Nhiên từng gặp nhiều yêu quái như vậy, trên đường làm nhiệm vụ cũng tự tay gϊếŧ chết không ít, nhưng chưa từng có cảm giác áp bách nào khiến cho hắn hít thở không thông thế này. Càng khủng bố hơn là, hắn cảm nhận được sát khí trên người Úc Hòe.

Ý thức được cái này, lưng Thần Nhiên toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Từ Dĩ Niên còn hồn nhiên chưa phát hiện ra cái gì, lúc này nhanh như bay ngồi xổm xuống, động tác nhẹ nhàng nhanh chóng đặt Thủy Thượng Hỏa xuống cạnh cửa.

"Tôi không chống chế, nhưng tôi không muốn thứ này____" Cậu nói xong nắm lấy Thần Nhiên, kéo hắn chạy vèo xuống dưới lầu.

Thần Nhiên bị cậu nắm cổ tay, chỉ cảm thấy ánh mắt của Úc Hòe hình như còn lạnh hơn. Hắn ma xui quỷ khiến quay đầu lại, muốn nhìn xem vẻ mặt Úc Hòe bây giờ thế nào.

Vừa mới quay đầu, trong lòng Thần Nhiên sợ hãi, thần kinh cả người muốn bùng nổ.

Yêu tộc đang ở một mình trong phòng ấy nhìn chăm chú sang bên này. Bởi vì góc độ, nửa khuôn mặt Úc Hòe chìm trong bóng tối, không rõ lý do khiến người khác cực kì áp lực.

Ánh mắt Úc Hòe dán chặt vào người Từ Dĩ Niên, chuyên chú đến mức quái dị, tựa như phải giam cầm cậu vào trong một tấc vuông đó, không bao giờ có thể tự tiện rời đi nữa.

Tác giả có lời muốn nói: Nói chuyện xuyên server