Chàng Rể Đại Gia

Chương 911: Toàn bộ đều là của tôi




Bỏ ra hơn ba mươi triệu để mua một sợi dây chuyền, mặc dù Chu Dương trước đây có thể mua được nhưng anh cũng sẽ đau lòng.

Dù sao vốn lưu động của anh cũng chỉ hơn một trăm triệu, có vài cái thẻ đều là mười triệu.

Nếu chỉ quẹt một cái trong đó, khả năng không đủ tiền.

Anh nghĩ bây giờ có lẽ có nhiều tiền nên mới cắn răng mua sợi dây chuyền trị giá hơn ba mươi triệu, kết quả lại biết cửa hàng này đều là của mình!

Chu Dương cầm lấy sợi dây chuyền, đầu anh vẫn bị kẹt cứng không suy nghĩ được gì.

“Tôi mua một chiếc vòng tay nữa nhé”, anh bỗng nói.

Nó cũng là vòng tay thiết kế phiên bản giới hạn có giá hơn hai mươi ba triệu tệ.

Lúc Chu Dương muốn trả tiền, nhân viên bán hàng lại nói đây cũng là đồ của anh.

“Đều là của tôi à?”, Chu Dương hơi sững sờ: “Có phải cả cửa hàng này đều là của tôi không?”

“Vốn dĩ cửa hàng này là của anh đó anh Dương”, Ngưu Xuyên ở một bên thở dài nói: “Anh Dương, xem ra anh mất trí nhớ thật rồi, em còn tưởng anh muốn đến đây trải nghiệm cuộc sống”.

“Tôi trải nghiệm cái quần ý…”, Chu Dương nghiến răng nghiến lợi, bỏ vòng tay và dây chuyền vào cùng một cái túi rồi xoay người bước ra ngoài.

Ngưu Xuyên vội vàng đi theo, lúc bọn họ đang gọi xe trêи đường, Chu Dương bỗng nhớ mình vẫn chưa mua xe.

“Đi thôi, đi mua xe với tôi”, Chu Dương không định đến gặp Thẩm Bích Quân trước, mà lại đi mua một chiếc xe.

“Anh Dương muốn mua xe gì?”, Ngưu Xuyên tùy ý hỏi: “Xe thể thao hay xe có mái che?”

“Xe có mái che”, Chu Dương suy nghĩ rồi nói: “Xe thể thao không thực dụng, chỉ hợp cho con nít thích chơi tốc độ mà thôi, tôi đã qua lứa tuổi đó lâu rồi”.

Trước kia Chu Dương từng là một tay đua giỏi trong giới đua xe, nhưng tiếc là anh không thích đua xe nữa, cũng không thích những chiếc xe thể thao như Ferrari hay Lamborghini.

Nếu so sánh, anh cảm thấy Rolls-Royce hay Maybach sẽ rộng rãi, thoải mái và thực dụng hơn.

Vì thế hai người đi đến cửa hàng xe Rolls-Royce.

“Chào tiên sinh, xin hỏi anh muốn xem xe gì ạ?”, một nhân viên niềm nở hỏi.

“Cho tôi xem loại tốt nhất”, Chu Dương chưa xem gì đã nói: “Nhớ phải là loại tốt nhất, đắt nhất!”

Không biết vì sao bây giờ Chu Dương có tâm lý muốn tiêu tiền.

Anh biết mình vô cùng giàu có nhưng lúc mua vòng tay và dây chuyền, anh còn chưa đưa tiền ra đã được nhân viên nói cho mình biết cả cửa hàng đều là của mình.

Nhưng bây giờ nếu anh đã đến mua xe thì nhất định phải chọn mua chiếc xe đắt nhất, tốt nhất.

Cũng may lúc anh bước vào cửa hàng, nhân viên không gọi anh là ông chủ, xem ra cửa hàng này không phải của anh.

Nhân viên bán hàng cực kì xinh đẹp, nụ cười cũng rất ngọt ngào, nghe Chu Dương nói vậy thì khẽ sửng sốt, nụ cười trêи gương mặt càng rạng rỡ hơn.

“Tiên sinh, nếu anh muốn mua loại tốt nhất đắt nhất thì chắc chắn chính là chiếc Phantom này, một chiếc hạng sang trêи cả thế giới chỉ có giới hạn mười chiếc, giá đã hơn ba mươi triệu…”, nhân viên thử thăm dò hỏi.

“Quẹt thẻ”, Chu Dương không để nhân viên nói hết đã vứt tấm thẻ trong tay cho cô.

Cô nhân viên lại sửng sốt, cô chưa bao giờ gặp người ngang tàng như vậy!

Nhưng chẳng bao lâu cô phản ứng lại, vui vẻ nhận lấy tấm thẻ: “Đúng rồi tiên sinh, nếu anh mua chiếc xe này về mà có vấn đề gì thì có thể gọi cho tôi bất kì lúc nào, tôi có thể phục vụ anh hai bốn trêи hai bốn!”

“Nếu anh cần thì bây giờ tôi có thể ra ngoài lái thử xe với anh, anh muốn lái thử bao xa tùy thích”.

Hàm ý của hai câu này đã quá rõ ràng.

Hai mươi bốn giờ gọi lúc nào cũng đến? Lái thử bao xa cũng được?

Sẽ xảy ra chuyện gì trêи xe trong lúc lái thử? Nửa đêm nửa hôm gọi cô ta đến có đúng là xe xảy ra vấn đề gì không?

Đây nào phải mua xe! Đây chỉ đơn giản là mua xe tặng luôn người mà!

Điều kiện này hiển nhiên không phải là dịch vụ mua xe, mà là cô nhân viên tự mình cung cấp dịch vụ ngoài giờ mà thôi.

Rất đơn giản, cung cấp dịch vụ ngoài giờ cho mấy người giàu có như này đối với bản thân mình tuyệt đối sẽ không bị thiệt thòi.

Nhưng đối mặt với ý ngầm hiểu của cô nhân viên, Chu Dương lại mặc kệ: “Được rồi, đi quẹt thẻ đi”.

Nghe Chu Dương nói vậy, cô nhân viên hơi thất vọng. Cô ta rõ ràng cũng nhìn ra Chu Dương không xem trọng mình.

Nhưng điều này cũng bình thường, chắc chắn bên cạnh những người giàu có như Chu Dương không thiếu phụ nữ, không xem trọng cô ta cũng chẳng có gì lạ.

Cô nhân viên chạy đi quẹt thẻ, Chu Dương hơi muốn thử nên bước lên xe với Ngưu Xuyên.

Dù có nhiều tiền thế nào, xe sang vẫn luôn là món đồ yêu thích của đàn ông!

Lúc này có người gõ cửa xe.

Là một người đàn ông.

Chu Dương hơi khó chịu hạ cửa xe xuống: “Sao đấy, cậu có chuyện à?”

“Hả? Không phải, ông chủ, tôi trả lại thẻ cho anh thôi”, người đàn ông cung kính nói.

Chu Dương khẽ sửng sốt nhìn sang cô nhân viên vừa rồi đang đứng cạnh người đàn ông này.

“Ông chủ, tôi là quản lý ở đây, cô nhân viên này mới đến nên không biết anh cũng là chuyện bình thường, anh đừng tức giận”, quản lý liên tục xin lỗi.

Lúc này Chu Dương đã choáng váng với tin tức này, một lúc lâu sau anh mới phản ứng lại câu nói này có ý gì.

Cửa hàng xe này cũng là của mình!

Sở dĩ cô nhân viên vừa rồi không gọi anh là ông chủ là vì mới đến làm việc vẫn chưa biết anh!

Người quản lý đó có lẽ nhận ra thẻ của mình, lúc nghe có người mua chiếc xe tốt như vậy mới chạy đến xem thử thì nhận ra thân phận của mình.

“Ông chủ, nếu anh muốn chiếc này thì cứ lấy chạy là được, còn trả tiền làm gì cho phiền phức”, quản lý cười nói.

Chu Dương cũng gượng cười, sắc mặt u ám lấy lại thẻ của mình.

Anh chỉ muốn tiêu chút tiền thôi mà, sao lại khó đến vậy?

Mua dây chuyền không xong, mua vòng tay cũng chẳng được, bây giờ đến mua xe cũng thế!

Nếu mua nhà thì anh đã có hai căn biệt thự rồi, lẽ nào còn muốn mua nữa sao?

Anh bỗng nhìn Ngưu Xuyên bên cạnh.

“Xuyên Tử, cậu thành thật nói cho tôi biết tôi còn bao nhiêu tài sản ở thành phố Đông Hải?”, Chu Dương hỏi.

Ngưu Xuyên nhún vai.

“Anh Dương, nếu anh hỏi em như vậy thì hơi làm khó em rồi”.

“Theo em biết thì tài sản có thể xếp hạng số một ở cả thành phố Đông Hải này gần như đều có liên quan đến anh”.

“Nếu anh muốn nói đến tài sản nào không liên quan đến anh thì anh có thể đến loại cửa hàng nhỏ bên đường. Thông thường ông chủ của họ là cá nhân, khả năng không có liên quan đến anh”.

“Dĩ nhiên rất có khả năng, mặc dù đồ họ bán trong cửa hàng không liên quan đến anh nhưng có lẽ cửa hàng là căn anh cho thuê”, Ngưu Xuyên bình tĩnh nói.