Chàng Rể Đại Gia

Chương 925: Trái tim tĩnh lặng




Bây giờ nghĩ lại, kỳ thực lúc đó anh đã xuất hiện ảo giác.

Cái hang động đầy nắng và hoa cỏ thật sự không tồn tại, hoặc là, cái hang động mà anh đang ở, không có ánh sáng và hoa cỏ gì.

Anh đã hôn mê bao lâu?

Chu Dương không biết, Băng Nguyệt cũng không ở bên cạnh, theo lý mà nói, ba tông sư võ giả của nhánh phụ Hứa gia và Ngưu Xuyên chắc hẳn vẫn đợi anh ở bên ngoài hang động.

Sau khi nhớ lại toàn bộ quá trình, cũng không thấy có dấu tích gì, anh đứng dậy đi ra ngoài.

Quả nhiên phải đi qua một cái hang động giống như phòng ngủ.

Chu Dương ở trong hang động một khoảng thời gian, yên lặng quan sát từng không gian bên trong hang động.

Tất cả đều giống như lúc trước anh đi qua đây, chỉ là, bức ảnh không thấy nữa.

Bức ảnh rõ ràng anh chưa từng nhìn thấy, lại cảm thấy bức ảnh quen thuộc một cách kỳ lạ đã biến mất.

Chu Dương dừng lại, bước đến bên giường, cẩn thận gấp cái chăn lộn xộn sang một bên, sau đó rời khỏi hang động như phòng ngủ này mà không nhìn lại.

Anh biết, ngọn núi Thánh Sơn này còn ẩn chứa những bí mật liên quan đến mình, nhưng bây giờ anh lại không thể tiếp cận nó.

Người phụ nữ đó, nói cách khác mẹ của Băng Nguyệt, rốt cuộc là ai?

Chu Dương cũng không biết, nhưng anh biết, người phụ nữ đó chắc chắn có liên quan tới mình.

Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, có lẽ được an bài bởi ai đó từ nhiều năm trước.

Đó là một loại sức mạnh mà anh chưa thể chạm tới trong đời.

Bây giờ Chu Dương mạnh cỡ nào?

Bản thân Chu Dương cũng không biết, nhưng anh rất rõ một điểm.

Anh đã có trái tim hoàng đế.

Đây là một loại tự tin tuyệt đối, đột nhiên anh hiểu rõ được hàm nghĩa của hoàng đế võ giả.

Anh không biết bây giờ mình có được xem là hoàng đế võ giả không, nhưng lúc đối diện với hoàng đế võ giả, anh chắc chắn sẽ có sức mạnh chiến đấu.

Chu Dương rời khỏi căn phòng ngủ, đi ra hang động ngoài cùng.

Quả nhiên Ngưu Xuyên và ba tông sư võ giả của Hứa gia còn ở đó.

Chỉ là, bây giờ bọn họ trông có vẻ hơi thảm hại.

“Để mọi người phải đợi lâu rồi”, Chu Dương khẽ cười nói.

“Chết tiệt, anh Dương”, Ngưu Xuyên là người nhảy dựng lên đầu tiên nhìn Chu Dương: “Anh đã ra rồi! Anh vào đó làm gì? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ngưu Xuyên rất quan tâm, hỏi.

Chu Dương cảm động, Ngưu Xuyên trước mặt mới là Ngưu Xuyên thật sự!

Đó là người anh em tốt bằng xương bằng thịt trong ấn tượng của anh.

“Không có gì, chỉ là thử nghiệm thôi”, Chu Dương lãnh đạm nói.

Nghĩ lại cẩn thận, ảo ảnh đó có lẽ là một cuộc thử thách, anh phải đánh bại con quỷ trong con người mình.

Cho nên anh nói là một thử nghiệm cũng không có gì không thỏa đáng.

Thế nhưng Ngưu Xuyên và nhóm người Hứa Thiên Long nghe thấy vậy lại rất tò mò.

“Thử nghiệm? Thật sự có thử nghiệm sao?”

“Là thử thách thế nào?”

“Đúng rồi, cô bé đi vào cùng anh đâu?”

Mọi người xôn xao hỏi.

Chu Dương khẽ cười, trả lời từng câu hỏi một: “Thật sự là thử nghiệm, đại khái là một thứ đồ như ảo ảnh”.

“Còn Băng Nguyệt mà mọi người nói, tôi cũng không biết cô bé đi đâu rồi”.

Lúc nói câu này, sắc mặt của Chu Dương hơi u ám.

Vì anh biết, có khả năng Băng Nguyệt không có mặt trêи đời.

Trước đây Chu Dương cũng cảm thấy kì lạ, Băng Nguyệt hoàn toàn không giống như một cô bé bình thường.

Sức mạnh phi thường, cho dù một hoàng đế võ giả bảy tám tuổi, bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ cũng chắc chắn không đạt đến trình độ này.

Cộng thêm tính cách kỳ quái của cô bé.

Lúc Chu Dương nói mình muốn trở nên mạnh hơn, tính cách của Băng Nguyệt hoàn toàn thay đổi thành người máy chạy theo lịch trình.

Bây giờ nghĩ lại, Băng Nguyệt giống như là một nhân vật được tạo ra từ linh lực của ai đó.

Mà ý nghĩa tồn tại của cô bé chính là chờ đợi sự xuất hiện của Chu Dương.

Bây giờ Chu Dương đã qua thử nghiệm, có trái tim hoàng đế.

Theo lý mà nói, trận chiến không chỉ là chiến đấu tâm lý, anh chỉ có trái tim hoàng đế, tâm lý của anh có vững vàng đến đâu cũng có thể bị đánh bại.

Nhưng sự việc lại không như vậy, Chu Dương trải qua cuộc thử nghiệm, cảm nhận rõ ràng cơ thể của mình có những thay đổi kinh thiên động địa.

Đơn giản giống như thay da đổi thịt, anh tự tin bản thân hoàn toàn có năng lực chiến đấu với hoàng đế võ giả.

Anh nghi ngờ là năng lượng trong cơ thể Băng Nguyệt truyền cho anh, cho nên anh mới có sức mạnh như bây giờ.

Mà cơ thể của Băng Nguyệt là một tập hợp năng lượng, bây giờ mất đi năng lượng, đương nhiên sẽ không tồn tại trêи đời nữa.

Đương nhiên, những điều này đều do Chu Dương suy đoán mà thôi.

Nhóm người Hứa Thiên Long không chú ý đến Băng Nguyệt.

Cho nên lúc bọn họ nghe Băng Nguyệt không biết đã đi đâu, cũng không quan tâm lắm, mà chỉ quan tâm một vấn đề khác.

“Nghe nói Thánh Sơn này có cách đánh bại hoàng đế võ giả, bây giờ anh cũng trải qua thử thách, thế nào, tìm ra cách đánh bại hoàng đế võ giả chưa?”

Ánh mắt Hứa Thiên Long lóe lên một tia thèm khát.

Đó là cách có thể đánh bại hoàng đế võ giả!

Nếu có cách này, nhánh phụ Hứa gia của họ không lo không thể vùng dậy?

Ông ta căn bản không ngờ rằng, bây giờ Chu Dương đã trở thành hoàng đế võ giả.

Theo ông ta thấy, tình huống này căn bản không có khả năng!

bình thản nói: “Cũng coi như đã tìm thấy”.

“Hả? Mau nói đi, đó là cách nào?” Ánh mắt của Hứa Thiên Long đột nhiên sáng lên.

Lại thật sự có cách như vậy!

Ông ta nhìn Chu Dương với ánh mắt đầy ác ý.

Bây giờ ngọn núi Thánh Sơn này căn bản không thể tiếp cận với bên ngoài, chỉ có năm người bọn họ thôi.

Trong đó ba tông sư võ giả đều thuộc về nhóm người Hứa gia.

Còn bên Chu Dương, chỉ có một mình Ngưu Xuyên là tông sư võ giả, thực lực của Chu Dương có vẻ không đáng kể.

Nếu Chu Dương thật sự tìm ra cách đánh bại hoàng đế võ giả, vậy thì ông ta không ngại giết thẳng Chu Dương ở đây!

Mặc dù bây giờ nhánh phụ của Hứa gia vẫn là đồng minh của Chu Dương.

Nhưng nếu trêи đời thật sự có cách đánh bại hoàng đế võ giả, còn cần đồng minh này làm gì?

Hứa Thiên Long thậm chí không thèm che giấu, có thể thấy rõ sự tham lam trong mắt của ông ta.

Không có gì phải che giấu, cho dù lộ ra cũng không thành vấn đề, dù sao hai người Ngưu Xuyên và Chu Dương, hoàn toàn không phải là đối thủ của họ!

Đối diện với thái độ điên cuồng như vậy, Chu Dương đương nhiên nhìn ra suy nghĩ của ông ta.

Thế nhưng anh vẫn tỏ ra không sao cả.

Bây giờ anh thật sự đã có cách đánh bại hoàng đế võ giả, nhưng Hứa Thiên Long không thể cướp được cách này đi.

“Cách có thể đánh bại hoàng đế võ giả, chính là tôi”, Chu Dương chỉ vào mũi mình nói.

Hứa Thiên Long sững sờ, nhanh chóng phản ứng lại: “Nhóc con, cậu trêu tôi sao?”