Chàng Rể Đào Hoa

Chương 642




Chương 642

Nghe Ông Tần nói như vậy, đại diện của năm môn còn lại đều kinh ngạc đứng lên, vẻ mặt mỗi người đều ra vẻ khó tin.

Ông Sở càng nhịn không được mở miệng: “Ông Tần, ông không nói giỡn chứ, tài phiệt của Tần Môn của ông không phải là nhà họ Chu sao, sao lại biến thành dòng họ Rothschild rồi?”

“Ha ha!” Ông Tần cười nói: “Cách đây không lâu, Tần Môn chúng tôi lại có thêm một tài phiệt, đó chính là dòng họ Rothschild.”

Đại diện của năm Môn còn lại ngơ ngác nhìn nhau.

Mẹ nó, không nói sớm, nếu như nói sớm một chút cho dù không lấy được sâm hoàng đế, cũng phải là tài phiệt của Tần Môn đổ ra cho nhiều một chút.

Lần này thì tốt rồi, để cho Tần Môn nhặt được món hời, mười tỷ bảng anh đã lấy được sâm hoàng đế, quả thực quá có lợi cho bọn họ!

“Đã nói rồi thì đừng cướp nhé.” Ông Tần cười nói.

Đại diện của Ngũ Môn đều cười ngại ngùng.

Bởi vì bọn họ đều đã có suy nghĩ cướp đoạt, lại không ngờ dòng họ Rothschild lại là tài sản của Tần Môn, lúc trước đã nói rồi thì không thể cướp, nếu cướp là kẻ bội bạc, thế nhưng không cướp lại không cam lòng.

Đặc biệt là ông Sở, khóe mắt co giật rất dữ dội, trong lòng không cam lòng.

Ông Tần cũng không cần phải nhiều lời nữa, dù sao đã nói đến nước này rồi, có nói nhiều thêm cũng vô dụng, không giành thì sẽ không giành nữa, nếu muốn cướp thì có nói nhiều hơn nữa cũng vẫn cướp thôi, cần gì phải lãng phí miệng lưỡi làm gì?

Tránh cho người ta còn tưởng rằng Tần Môn của ông ta sợ hãi như vậy.

Rất nhanh, hội đấu giá đã chấm dứt, mọi người nhao nhao rời đi, hội trường đấu giá chỉ còn lại Tần Môn và người lấy được vật phẩm đấu giá, Trần Viễn Khải cùng với Trần Hoàng Thiên, đi trả tiền lấy sâm hoàng đế.

Sau khi Vân Môn, Diệp Môn, Lương Môn, Hoa Môn rời khỏi hội trường đấu giá thì thẳng thừng rời đi, chỉ có Sở Môn không cam lòng, ở trong xe quan sát.

Ở tòa nhà cao tầng đối diện.

“Hàn Minh chủ, cơ sở ngầm đến báo, dòng họ Rothschild đã lấy được sâm hoàng đế.” Thủ lĩnh nói.

“Ha ha!”

Hàn Tử Minh mừng rỡ: “Bọn họ lấy được sâm hoàng đế thì rất tốt, vừa khéo lại thuận tiện cho tôi đi cướp!”

Hàn Tử Minh vốn đang lo lắng, nếu như Lục Phiến Môn mặc kệ bên nào lấy được sâm hoàng đế mà cứ ra tay chiếm đoạt, cho dù giành được về, thì ngày sau cũng sẽ dẫn đến phiền phức.

Thật không nghĩ đến chính là lại bị gia tộc Rothschild mua được sâm hoàng đế.

Mặc dù gia tộc Rothschild cũng có rất nhiều cao thủ hàng đầu bảo vệ, thậm chí thực lực cũng không yếu hơn nhiều so với ông nội anh ta năm đó. Nhưng từ sau khi ông nội Hàn Tử Minh qua đời, anh ta chịu không ít khốn khó khổ cực, cũng bởi vì vận may tăng cao mà đạt được không ít cơ hội và duyên phận, vì thế thực lực bây giờ của anh ta có thể so sánh với ông nội anh ta trước khi chết còn lợi hại hơn nhiều, chí ít đối phó với vệ sĩ của gia tộc Rothschild là thừa sức.

Huống chi còn có Ngô Thành Phi ở đây, dư sức giành lại sâm hoàng đế mà gia tộc Rothschild lấy được.

“Đi, đến phía dưới chờ lấy, chung quanh Sotheby’s đều có bố trí người, đừng để bọn họ lặng lẽ đem sâm hoàng đế mang ra ngoài từ nơi khác.” Hàn Tử Minh dặn dò.

“Vâng thưa Hàn minh chủ.”