Chàng Rể Ma Giới

Chương 796: Kỳ tích




Ngày hôm sau, Soukra mang theo"Lomond" cùng mấy tên đệ tử đi tới rừng Tử Thụ, gặp được đệ tử của Feinuoa là Talana.

"Soukra các hạ, thật xin lỗi, lão sư của ta gần đây đang bế quan nghiên cứu kết hợp giữa ma pháp trận và long ngữ minh văn, cho nên trong thời gian này không gặp bất cứ người nào, thỉnh các hạ thứ lỗi"

"Tông sư đại nhân bế quan nghiên cứu?" Soukra vốn là kích động hưng phấn mà đến, nghe thấy vậy không khỏi thất vọng, nhưng nghe được kết hợp ma pháp trận cùng long ngữ minh văn, lại sinh ra hứng thú cường liệt: "Lần này ta mang đến đồ vật có thể khiến cho tông sư đại nhân cảm thấy hứng thú, có thể thông báo một tiếng được không…"

Tanala lộ ra thần sắc khó xử: "Xin lỗi, các hạ, lão sư có phân phó…"

Lúc này có một thanh âm vang lên: "Tanala, Soukra các hạ là khách từ xa tới, dẫn hắn tới Tử Tâm ốc thụ (nhà cây) đi."

Đây là thanh âm của Feinuoya tông sư, Tanala lập tức khom người lĩnh mệnh.

Không lâu, Soukra sư đồ cùng đi theo Tanala, vào tới Tử Tâm ốc thụ. Nhìn thấy Feinuoya còn rất trẻ khiến đám đồ đệ của Soukra cảm thấy kinh ngạc, chẳng qua mọi người đều biết, vị tinh linh anh tuấn bề ngoài chỉ có hơn hai mươi tuổi nhưng thực chất niên kỷ so với lão sư của bọn hắn lớn hơn gấp mấy lần.

"Thật xin lỗi vì đã quấy rầy tông sư đại nhân nghiên cứu." Soukra biết lần này Feinuoya phá lệ tiếp kiến đã là cho hắn mặt mũi rồi, cho nên nói ngắn gọn: "Mấy năm trước ta có tìm được một khối đá cổ xưa, mặt trên tựa như có khắc ma pháp trận văn, nhưng thâm ảo khó hiểu, nghiên cứu đến nay đều không có tiến triển, cho nên đặc ý đi tới Ngân Nguyệt tiên đô, hướng đại nhân thỉnh giáo."

Feinuoya tiếp nhận thạch bản Soukra đưa tới, nhìn một chút, lộ ra thần sắc kinh ngạc: "Trận văn này, tựa hồ là ngôn ngữ viễn cổ, nhưng không phải long ngữ, cũng không phải là ngôn ngữ của thần trong truyền thuyết, không biết vì cái gì, khối thạch bản này khiến cho ta cảm thấy bất an."

"Bất an?" Soukra lộ ra thần sắc nghi hoặc, lúc hắn nghiên cứu lại không có cảm giác này, chẳng qua tinh linh nhất tộc là chủng tộc tôn sùng tự nhiên, cảm ứng đối với nguyên tố cùng tự nhiên hơn xa nhân loại. Khả năng đây sẽ là điểm đột phá.

Trên đường, Soukra không có đem khối thạch bản cổ quái này lấy ra, Trần Duệ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, chỉ cảm giác được đường vân của ma pháp trận vẽ trên thạch bản có chút mới lạ lại xác thực ẩn hầm lực lượng huyền ảo, khác với Feinuoya, hắn không có cảm giác bất an, chỉ là cảm thấy có vài phần quen thuộc. Không phải văn tự, mà chỉ là trên cảm giác thấy quen thuộc, nhưng lại không nhớ được là ở nơi nào nhìn thấy.

Feinuoya quả thật nảy sinh hứng thú với thạch bản: "Nếu như Soukra các hạ không ngại, có thể đem thạch bản này lưu lại đây một thời gian, nếu như có tiến triển, ta sẽ phái người thông tri cho các hạ."

Yêu cầu này nhìn như có chút quá phận, nhưng Soukra đều không có một điểm bất ngờ, bởi vì lúc trước hắn thỉnh giáo qua vấn đề khó khăn gặp phải, tinh linh tông sư cũng dùng cách này để giúp hắn giải quyết. Cho nên hắn liền lập tức đáp ứng: "Đương nhiên có thể, nghe nói tông sư đại nhân đang nghiên cứu ma pháp trận tương quan long ngữ, chẳng biết có thể cho ta xem qua một chút không?"

"Tiểu gia hỏa, lòng hiếu kỳ của ngươi trước giờ vẫn rất cao. Được rồi." Feinuoya lấy ra một bản vẽ.

Tinh linh tông sư xưng hô như thế ngay trước mặt học sinh khiến cho mặt của Soukra có chút hồng, chẳng qua hai chữ sau cùng khiến hắn bỏ qua lúng túng, chú ý lực lập tức rơi tại trên bản vẽ.

"Đây là kết quả khi kết hợp long ngữ minh văn cùng ma pháp trận…"

Feinuoya chính đang giới thiệu, Trần Duệ đứng phía sau Soukra đột nhiên thấp giọng nói một câu: "Viện trưởng, cái ma pháp trận nhỏ thứ ba, chí ít có thể rút ngắn một lần thời gian phát động."

"Ngươi nói cái gì?" Lỗ tai tinh linh tông sư giật giật.

Thế là, một kịch bản trước đó đã được đạo diễn tốt diễn ra, Soukra hướng về phía tinh linh tông sư giới thiệu lão sư của học viện "Lomond" cũng khoe khoang về "Thiên phú" của hắn, tinh linh tông sư sau khi xác thực thì tỏ ra vô cùng hứng thú, yêu cầu Soukra lưu "Lomond" lại nghiên cứu, thù lao là hai trận đồ chú giải ma pháp trận có độ khó cao.

Điều kiện này rất dụ người, Soukra không chút do dự đáp ứng, sau khi lưu lại "Lomond" cùng thạch bản, vì ngăn ngừa quấy nhiễu tông sư nghiên cứu, phó viện trưởng đại nhân cất hai cái trận đồ chú giải ma pháp trận cao cấp cùng đám đệ tử hưng phấn từ biệt ra về.

Đương nhiên, trước khi rời đi, phó viện trưởng không quên dặn dò "Lomond" lão sư là hơn một tháng sau phải trở về học việ để tránh bỏ lỡ việc khai mở tháp Tinh Thần. Đã có được thừa nhận của Soukra, đến lúc đó Trần Duệ lợi dụng danh ngạch thêm vào kia tiến vào tháp Tinh Thần đã không còn chướng ngại.

"Làm sao ngươi biết Soukra nhất định đề ra việc muốn quan sát ma pháp trận ngươi nghiên cứu?"

"Bởi vì lòng hiếu kỳ của tiểu gia hỏa kia tịnh không có vì tuổi của hắn tăng lên mà hạ thấp xuống." Câu trả lời của Tinh linh tông sư khiến Trần Duệ không còn lời nào để nói, "Đúng rồi, 'Lomond' lão sư, cái ma pháp trận nhỏ thứ ba xuất phát điểm trên thực tế là long ngữ minh văn, ngươi có thật nắm chắc rút ngắn một lần thời gian phát động?"

"Chỉ cần đối với ngữ pháp tầng thứ hai của long ngữ minh văn tiến hành điều chỉnh thích đáng thôi." Trần Duệ vừa nói một câu, liền nhìn thấy ánh mắt rực lửa của tinh linh tông sư, có chút nổi da gà: "Feinuoya các hạ, ngươi cứ nhìn ta như thế, ta sẽ bị áp lực đấy! Lại còn bị là bị một vị tinh linh nam tính nhìn như thế…."

"Câu này của ngươi khiến cho ta có xung muốn lập tức hướng Quang Minh giáo hội mật báo." Tuy là Feinuoya rất có năng lực chống đỡ, cũng suýt chút nữa bị nghẹn chết, "Chẳng qua trước kia ngươi chưa từng đề cập đến chính mình còn là một vị đại sư tinh thông long ngữ minh văn."

"Cái này không phải trọng điểm." Trần Duệ nhún vai, "Ta đến nơi này trọng điểm là để đề cao chế khí thuật, tông sư các hạ."

"Buổi sáng ta đã thông tri cho Boende, hiện tại Sâm Lâm ải nhân hẳn đang trên đường chạy tới đây, tại trước khi hắn đến, ta tưởng ngươi có nghĩa vụ hướng ta giải thích rõ ràng, làm sao điều chỉnh ngữ pháp minh văn kia."

Trần Duệ vẫn chưa trả lời, dẫn âm đ*o cụ của nhà cây liền vang lên giọng nói của ải nhân tông sư: "Feinuoya, ta tới đây, đừng có một mình uống hết sạch!"

Trần Duệ nhìn vào thần tình có chút buồn bực của tinh linh tông sư, cười nói: "Xem ra bằng hữu ải nhân của chúng ta tới rất đúng lúc."

Vài ngày tiếp theo, Trần Duệ vứt bỏ hết thảy tạp niệm, tập trung tinh thần, tiếp thụ chỉ đạo của hai vị tinh linh cùng ải nhân tông sư. Không chỉ là chỉ đạo, còn bao quát cả tỷ thí.

Bất tri bất giác, , hắn đi tới nhà cây Tử Tâm đã hơn mười ngày, tính theo quy tắc thời gian trong phòng huấn luyện của siêu cấp hệ thống, trên thực tế là đã nhiều năm. Không chỉ nghiên cứu chế khí, hắn cũng nghiên cứu dược tề học, đặc biệt là tại lúc gặp phải bình cảnh của chế khí học, đổi một cách nhìn khác có thể tránh việc liên tục đi vào ngõ cụt, mà ký ức thủy tinh về dược tề học trong luyện kim văn minh cũng gợi ý cho Trần Duệ rất lớn.

"Đinh! Đinh! Đinh..." Thanh âm gõ búa tràn đầy vận luật bỗng dưng ngừng lại, Trần Duệ vẫn giữ nguyên tư thế giơ cao thiết chùy, nhìn vào khối kim loại đang bị kẹp chặt trong kìm sắt, tròng mắt phảng phất phát hiện ra điều gì đó.

Hai vị tông sư đối ẩm một bên đồng thời dừng chén lại, không phát ra bất cứ âm thanh nào. Chỉ sợ kinh nhiễu đến hắn.

Loại trạng thái "Si ngốc" này cũng không phải là lần đầu tiên xuất hiện, nhất là mấy ngày này số lần xuất hiện càng lúc càng nhiều.

"Si ngốc" một lúc sau, Trần Duệ có khi cúi đầu ủ rũ, có khi lại đăm chiêu, mỗi một lần đều không giống nhau.

Trên thực tế, hại vị tông sư đều rất rõ ràng, đây chính là một loại biểu hiện khi gặp phải điểm gút, một khi có thể vượt qua điểm này, liền có thể phát sinh chất biến.

Tuy nhiên lúc trước đã gặp phải rất nhiều thất bại, nhưng cũng nói rõ hắn đã tiếp cận rất gần với đỉnh phong rồi, người bình thường nếu như thất bại phải mấy tháng, thậm chí là vài năm nữa mới có cảm ngộ mới, cũng có người cả đời thậm chí đều không thể tiếp tục chạm tới loại cảm ngộ này. Nhưng Trần Duệ ngắn ngủn trong mấy ngày không ngờ lại liên tục đạt tới bình cảnh, điều này khiến cho hai vị tông sư cảm thấy kinh kỳ( kinh ngạc + hiếu kỳ, chắc thế).

Động tác của Trần Duệ tuy đình trệ bất động, tâm tư trong đầu lại cao tốc vận chuyển, cảnh tượng xao kích, chế tác, biên chế các loại như hình ảnh trên TV nhanh chóng lướt qua trong não.

Chế khí là sáng tạo sinh mạng.

Sinh mạng, linh hồn, linh tính… vô số khái niệm cùng thể ngộ lần lượt thay đổi đan xen.

Trước mắt Trần Duệ lại xuất hiện động tác cùng tiết tấu xao kích của Feinuoya và Boende, dần dần cùng động tác của bản thân hắn dung hợp lại một thể, phảng phất như hóa thân của Feinuoya cùng Boende, lặp lại mỗi một động tác của bọn họ.

Tại trong mắt hai vị tông sư, thiết chùy trong tay Trần Duệ gõ vài cái, lại lần nữa khôi tư thế "Cử kỳ bất định (Ngần ngừ do dự)".

Không đúng, có gì đó không đúng. Nhất định là có chỗ then chốt nào bị sai rồi.

Sinh mạng! Sinh mạng? Sinh mạng? !

 

Từ trên một ý nghĩa nào đó mà nói, mỗi một sinh mạng thể đều là đồng đẳng, nhưng trên thế giới lại không có sinh mạng thể nào hoàn toàn tương đồng với nhau, cho dù là thể sinh đôi.

Tâm lý Trần Duệ lại không ngừng tự hỏi.

Mặc dù có thể mô phỏng thành công động tác của Feinuoya, ngươi không nhất định liền là Feinuoya?

Nếu quả ngươi không phải là Feinuoya, vì cái gì lại phải sáng tạo ra "Sinh mạng" mà Feinuoya mới có thể chế tạo?

Cái mà ngươi muốn sáng tạo chỉ là sinh mạng mà thôi, sinh mạng thuộc về chính ngươi. Sinh mạng độc nhất vô nhị.

Ngươi là Trần Duệ. Không phải là Feinuoya, Boende, cũng không phải là ai khác.

Ngươi đã căn cứ vào kinh nghiệm của vô số tiền nhân để đi tới bước này, nhưng cũng chỉ là đi theo tiền nhân mà thôi. Ngươi hiện tại đã đi vào ngõ cụt hoặc giả gọi là điểm cuối, bởi vì ngươi không phải là "Tiền nhân". Ngươi tất phải tìm một con đường thuộc về chính mình, đây là một bước mấu chốt nhất, một khi thành công, ngươi lần nữa sẽ tiến lên một bước, cùng "Tiền nhân" sánh vai thậm chí là siêu việt hơn cả người trước.

Giống như những lời trong ký ức thủy tinh về dược tề học của thượng cổ luyện kim văn minh. Chân đế của luyện kim là sinh mạng, ý nghĩa chân chính của sinh mạng là sáng tạo, mà không phải là mô phỏng.

Câu nói này hiện tại Trần Duệ nghe được, giống như một tia chớp xé nứt màn đêm, biểu tình không ngừng biến hóa của Trần Duệ đột nhiên đình trệ, đem thiết chùy trong tay ném xuống, cười ha hả.

"Tới, nhị vị tông sư, chúng ta uống rượu." Trần Duệ ném khí cụ cùng tài liệu chế tạo trên bàn không quản tới, trực tiếp đi tới trước mặt Feinuoya cùng Boende.

Nhất cử nhất động của Trần Duệ đều rơi vào trong mắt của tinh linh tông sư, hai tròng mắt không khỏi sáng lên, ải nhân tông sư dường như cũng phát hiện ra điều gì, hào sảng cười lớn: "Tới, uống một chén này!"

Ba người uống rượu ăn cơm, trong miệng không ngớt lời, rượu qua ba tuần, Trần Duệ đứng thẳng người lên, từng bước hướng trung ương đi tới.

"Feinuoya, ta tin rằng chúng ta là những người đầu tiên chứng kiến kỳ tích xảy ra, một vi chế khí tông sư niên kỷ không quá ba tuổi sắp sửa ra đời!" Trong mắt lão ải nhân tràn đầy tinh quang, uống một ngụm rượu lớn.

"Đúng thế, ta rất mong đợi." Tiinh linh tông sư chầm chậm buông chén xuống, mắt không chuyển nhìn vào vị nhân loại trẻ tuổi kia.

Nhưng mà nhân loại này đi tới đài rèn tạo, lại không có dừng lại, tiếp tục đi tới một chỗ đất trống.

Trên khu đất đột nhiên lại có thêm một cái bàn, trên bàn có từng dãy ống nghiệm, bình lọ, còn có rất nhiều tài liệu cùng thuốc thử khác.

Hai mắt Trần Duệ lóe ra tia sáng dị thường trước đó chưa từng có, tay hướng một cái bình.

Tiếp xuống là một loạt những động tác hành vân lưu thủy khiến ải nhân tông sư ngốc trệ, liền cả rượu trong chén đổ lên người đều như không biết: "Tinh linh, nói cho ta, ta đang hoa mắt sao?"

Tinh linh tông sư cũng ngây ngốc, nửa buổi sau, nhìn vào dịch thể hắc sắc chứa trong bình, thở dài một hơi: "Mắt chúng ta đều rất tốt, chỉ là một cái khái niệm then chốt sai rồi, một người không đến ba mươi tuổi lại là hai hệ tông sư."