Chàng Rể Phế Vật

Chương 1109




CHƯƠNG 1109


“Ha ha ha! Mày không qua đây được. Có bản lĩnh thì giết tao đi!” Tên chỉ huy tức giận bật cười điên cuồng, vẻ mặt gớm ghiếc, dữ tợn. Đối phương muốn bắt sống mình? Không có chuyện đó đâu! Một là sống, hai là chết!


Trần Xuân Độ từ từ nhả ra một làn khói, khoé miệng anh nở nụ cười bỡn cợt, hai mắt nhìn thẳng vào toà nhà chọc trời cách hàng trăm mét phía đối diện.


Đột nhiên anh nâng tay phải lên, dao găm Long Nha chợt bay ra.


Trong thoáng chốc, Trần Xuân Độ đột nhiên nhảy ra, người anh hoá thành một tia chớp, giẫm lên thân dao găm Long Nha. Người dao hợp nhất, tựa như tia chớp lao nhanh về phía toà nhà chọc trời cách hàng trăm mét kia.


Ầm! Lúc này, con ngươi của người chỉ huy đột nhiên mở to, nhìn chằm chằm cảnh tượng cực kỳ khó tin này! Không ngờ người đó lại có thể đi trên hư không tới đây. Cảnh tượng này thật sự quá mức kinh hãi, nằm ngoài khả năng của con người, sao anh có thể làm được?


Khi tốc độ của một người nhanh tới cực hạn, chỉ cần giẫm nhẹ chân xuống là có thể phá vỡ lực hấp dẫn của cơ thể, thoáng chốc đi được hàng trăm mét.


Dao găm Long Nha như tia chớp, lúc này nó đã vượt qua tốc độ âm thanh cả mấy lần. Trần Xuân Độ đứng trên nó, nhún chân một cái, toàn thân bị một lực quán tính cực lớn tập kích, vọt qua hàng trăm mét trên cao như bay trên không trung, cực kỳ chấn động.


Dưới chân anh là khoảng không, chỉ còn lại con đường dài nhỏ và xe cộ… Gió rít gào, Trần Xuân Độ bay nhanh như một viên đạn.


Trong tích tắc, Trần Xuân Độ đã bay qua khoảng cách hàng trăm mét trên cao, nhảy xuống sân thượng của toà nhà chọc trời kia!


Tên chỉ huy kinh hãi, cả người như hoá đá tại chỗ, đời này anh ta chưa thấy người nào đáng sợ như vậy, nhảy vọt khoảng cách hàng trăm mét trên không? Điều này hoàn toàn vượt quá khả năng chịu đựng của anh ta. Mấy trăm mét là khoảng cách ngắm bắn của một khẩu súng lục, nhưng người đàn ông này lại có thể phá được lực hấp dẫn, nhảy được khoảng cách dài như vậy. Anh thực sự là một con ác quỷ!


Trần Xuân Độ cất dao găm Long Nha đi, ánh mắt vô cùng thâm thuý, anh bước từng bước về phía người chỉ huy.


“Ai phái chúng mày tới?” Giọng Trần Xuân Độ vô cùng bình tĩnh.


Mặt tên chỉ huy tái nhợt như tờ giấy, sống chết không chịu mở miệng.


“Xem ra tao phải sử dụng một vài biện pháp rồi…” Trần Xuân Độ nheo mắt, chậm rãi nói mang theo sát ý đẫm máu.


Đột nhiên đồng tử Trần Xuân Độ co lại, anh xoay người rồi chợt loé lên.


“Bùm!” Một tiếng động cực lớn vang lên, người tên chỉ huy giống như một quả lựu đạn, nổ tung dữ dội. Ánh lửa đáng sợ như muốn nuốt chửng bầu trời đêm trên sân thượng, cơ thể nổ tung.


Trần Xuân Độ bị khí bom đánh trúng, văng ra khỏi nóc nhà, lực hút cực lớn khiến cơ thể anh không chịu nổi, đột nhiên rơi xuống mặt đất cách hàng trăm mét phía dưới.


Gió rít gào từng cơn, lực hút càng lúc càng lớn, cơ thể Trần Xuân Độ như cục thịt bùn, lao nhanh xuống dưới.


Lần này anh mới chợt cảm nhận được cảm giác tử vong, nếu anh không ngăn cản thì anh sẽ thật sự bị ngã thành đống thịt bùn.


Tiếng gió gào thét dữ dội vang lên bên tai, thân thể Trần Xuân Độ rơi xuống nhanh chóng, lúc này trọng lực của anh đã đạt tới sức mạnh hàng trăm tấn, cứ rơi xuống với lực mạnh thế này, thậm chí hài cốt của anh cũng không còn.


Đột nhiên Trần Xuân Độ rút dao găm Long Nha ra, cắm vào bức tường thuỷ tinh của toà nhà.


“Rắc!” Tiếng thuỷ tinh vỡ vụn không ngừng vang lên.