Chàng Rể Phế Vật

Chương 331-335




CHƯƠNG 331: MỤC TIÊU NHỎ BA TRĂM TỶ

Trong phòng lớn, mọi người mở to hai mắt nhìn Lê Thần Vũ và Lê Kim Huyên, vẻ mặt ai nấy đều không thể tin nổi! Tất cả mọi người đều nghi ngờ tai mình có vấn đề, cảm thấy mình vừa mới nghe lầm!

Mọi người cho rằng Trần Xuân Độ phải chết không thể nghi ngờ, tuyệt đối không có khả năng sống sót rời khỏi khu đổ thạch cao cấp! Vậy mà bây giờ, Lê Thần Vũ lại nói thả anh?!

Mọi người kinh ngạc nhìn Trần Xuân Độ, đây quả thật là một kỳ tích sống còn! Nếu việc này truyền ra ngoài, nhất định có thể trở thành tin tức đầu đề nóng bỏng tay trong thời gian này!

Không ai hiểu được, ngay cả đặc công tinh anh đã trải qua huấn luyện đặc biệt cũng như vậy.

Lê Thần Vũ đứng tại chỗ, sắc mặt thản nhiên nhìn chằm chằm bóng dáng Trần Xuân Độ, không ai thấy đôi tay chắp sau lưng của anh ta đã nắm chặt thành quyền, đến mức các đốt xương kêu lên răng rắc!

“Người đâu.” Lê Thần Vũ lên tiếng.

“Cậu Lê.” Một vị đặc công tinh anh tiến lên, tôn kính nói.

Lê Thần Vũ nhìn chằm chằm bóng dáng Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên, chậm rãi nói: “Theo dõi anh ta, tôi tạm thời tha cho anh ta một mạng, sẽ có một ngày tôi khiến chúng sống không bằng chết!”

“Bây giờ tôi sẽ phái người đi theo dõi họ ngay! Chỉ cần cậu Lê ra lệnh một tiếng, những cơ sở ngầm này có thể tiêu diệt họ ngay!” Trong đôi mắt người cấp dưới này rõ ràng là sự lạnh lẽo trắng trợn, giọng điệu vô cùng đáng sợ.

“Không cần.” Lê Thần Vũ lắc đầu: “Tạm thời đùng ra tay, chỉ cần biết anh ta đi những đâu là được.”

“Tóm lại tạm thời không cần động đến anh ta.” Lê Thần Vũ liếc ánh mắt thâm thúy nhìn bóng dáng Trần Xuân Độ ở phía xa, sau đó xoay người rời đi… Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh ta vẫn thản nhiên nhẹ nhàng như ngày thường.

Nhưng chỉ có đặc công bên cạnh anh ta mới cảm nhận được, bước chân của Lê Thần Vũ đã trở nên hỗn độn, Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên đã làm loạn kế hoạch của anh ta!

Trước khi vào đại hội đỗ thạch, anh ta nắm chắc thắng lợi, thậm chí còn tin tưởng một trăm phần trăm mình có thể xử lý Trần Xuân Độ, nhưng bây giờ, điện báo của Lê Hồng khiến anh ta lập tức không thể làm gì được Trần Xuân Độ.

Tóm lại, hiện tại anh ta không thể xử lý Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên, bởi vì đó chính là rước lấy phiền phức vào người, chỉ có sau khi giết chết lại chế tạo chứng cứ xác thực chỉ ra chuyện không liên quan gì đến mình, mới có thể làm cho mình thoát khỏi hiểm nghi!

Sau khi Lê Thần Vũ rời đi, nhóm đặc công tinh anh vây quanh cậu Lê này cũng rời đi, để rất nhiều khách khứa bị kinh sợ ở lại phòng lớn yên tĩnh không tiếng động! Nếu việc này truyền ra, danh tiếng của người đàn ông Trần Xuân Độ kia nhất định sẽ vang vọng Yên Kinh!

Ngay cả cậu Lê cũng không thể làm gì anh ta, rốt cuộc anh ta có bối cảnh thế nào mà lại làm cho cậu Lê ném chuột sợ vỡ đồ?

Đây tuyệt đối là tin tức lớn, loại tin tức siêu cắp bùng nổ!

Cũng đúng lúc này, người đặc công tinh anh vừa nhận lệnh bước ra, anh ta nhìn lướt qua đám khách quý có thân phận địa vị hơn người, lớn tiếng quát: “Các vị, cậu lê có lệnh, việc hôm nay không thể truyền ral Nếu có người truyền ra ngoài thì sẽ coi như đối nghịch với nhà họ Lê!”

Tiếng nói của vị đặc công tinh anh kia như sắm sét đánh xuống đất bằng, vang vọng khắp phòng lớn! Cả phòng yên tĩnh như chết!

Mọi người câm như hến, không ai dám nói gì!

Bởi vì đây không chỉ là ý tứ của đặc công tỉnh anh mà là của cậu Lê, thậm chí là ý của cả nhà họ Lê!

Hôm nay nhà họ Lê bị mắt mặt! Nếu việc này trở thành tiêu đề tin tức ở Yên Kinh… Cậu Lê và nhà họ Lê sẽ không còn mặt mũi!

Trần Xuân Độ nắm tay Lê Kim Huyên đi một đường đi vào khu nghỉ ngơi của khu đổ thạch cao cấp, Dọc theo đường đi, mặt mũi Lê Kim Huyên dại ra, rất lâu sau cũng chưa hồi thần, sắc mặt ngây ngốc…

Dù thế nào cô cũng không ngờ rằng chuyện này lại kết thúc bằng cách như thế.

Không ngờ Lê Thần Vũ lại không tức giận.

Trần Xuân Độ nắm bàn tay nhỏ thon dài của Lê Kim Huyên trong tay, bàn tay mềm mại của tổng giám đốc nữ thần bị Trần Xuân Độ nắm chặt, rất là yêu thích không buông tay.

Bàn tay thô ráp của Trần Xuân Độ nắm chặt bàn tay của nữ thần tổng giám đốc, tuy rằng Lê Kim Huyên không quen bàn tay thô ráp của Trần Xuân Độ, nhưng trong lòng cô lại sinh ra một cảm giác an toàn khó nói thành lời.

Sau khi vào khu nghỉ ngơi, Trần Xuân Độ dịu dàng nói: “Kim Huyên, ngồi đi.”

Lê Kim Huyên ngồi xuống, Trần Xuân Độ rót cho Lê Kim Huyên một cốc nước, Lê Kim Huyên cầm lầy uống vài ngụm mới khiến mình tỉnh táo lại.

“Phù…” Lê Kim Huyên thở ra một hơi, mắt đẹp nhìn Trần Xuân Độ: “Có phải anh sớm biết kết quả thế này rồi không?”

Trần Xuân Độ ngạc nhiên, giống như không hiểu Lê Kim Huyên đang nói gì, nghi ngờ hỏi: “Kết quả gì?”

“Nếu lúc ấy thật sự đánh nhau thì phải làm sao?” Lê Kim Huyên nắm hai tay, chân mày nhíu lại, sắc lạnh hỏi.

Trần Xuân Độ cười nhạt: “Vậy thì đánh thôi, Tô Loan Loan có thể lấy một địch năm, Lê Thần Vũ mặt người dạ thú, chẳng lẽ em còn sợ anh không đánh lại một tên phế vật à.”

Lê Kim Huyên bị Trần Xuân Độ nói như vậy, tức khắc không biết phải phản bác thế nào, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ không lời nào để nói chỉ có thể đổi đề tài, nghiêm túc nói: “Nếu đánh nhau, anh có biết chúng ta đắc tội ai không, đây không phải ở thành phố T mà là Yên Kinh, đây là địa bàn của Lê Thần Vũ, làm người phải khiêm tốn, hiểu không?”

Trần Xuân Độ ngắn ra, sau đó lập tức gật đầu, nụ cười có phần lấy lòng: “Hiểu rồi hiểu rồi.”

Lê Kim Huyên chần chờ hồi lâu mới chậm rãi nói: “Cho nên anh không cần vì tôi mà đắc tội Lê Thần Vũ, như vậy sẽ không tốt cho tất cả mọi người.”

Trần Xuân Độ cười nhạt, nắm tay nữ thần tổng giám đốc, dịu dàng nói: “Vì em, cho dù là ông trời muốn động đến em anh cũng không cho! Huống chỉ chỉ là Lê Thần Vũ, nếu anh ta dám làm gì em, anh nhất định sẽ san bằng nhà họ Lê!”

Trần Xuân Độ khí phách nói ra những lời này, Lê Kim Huyên lại rũ mắt liếc nhìn Trần Xuân Độ một cái, nhướng mày nói: “San bằng nhà họ Lê? Anh biết thế lực của nhà họ Lê ở Yên Kinh lớn thế nào không?

Nói khoác.”

Lê Kim Huyên hừ nhẹ một tiếng, hiển nhiên là cô không coi lời của Trần Xuân Độ là thật.

Mà Trần Xuân Độ lại híp mắt, trong đôi mắt Trần Xuân Độ chọt hiện lên ánh sáng sắc bén: “Nói cho cùng cũng chỉ là một gia tộc ở Yên Kim, nếu anh muốn nó diệt, anh ta có năng lực gì để cản anh?”

Giọng điệu của Trần Xuân Độ rất lạnh lùng, anh gần từng chữ một.

Anh đương nhiên không sợ nhà họ Lê, chẳng qua là một gia tộc ở Yên Kinh, quy mô thậm chí còn không bằng rất nhiều gia tộc ở nước ngoài!

Ngay cả những gia tộc vô cùng to lớn ở nước ngoài cũng phải thần phục trước mặt Trần Xuân Độ… Chỉ là nhà họ Lê mà thôi, sao anh có thể để vào mắt được?

Lê Kim Huyên là giới hạn của mình, thuộc sở hữu của mình, nếu nhà họ Lê không chạm vào giới hạn của Trần Xuân Độ, bọn họ tự nhiên bình an vô sự… Nhưng nếu nhà họ Lê có ý tưởng kia… Trần Xuân Độ nhất định không tiếc giá nào đề… Xóa bỏ nhà họ Lê khỏi nước € này!

Nếu anh ra tay, đó chính là một cơn ác mộng khủng bối!

Anh không sợ Yên Kinh trả thù… Anh đã sớm tự thể nghiệm… Ở mảnh đất dưới chân anh này, không ai biết Trần Xuân Độ đã từng chết một lần, cho nên, anh nào có sợ hãi cái chết?!

Lê Kim Huyên nhìn Trần Xuân Độ, lúc này, trực giác của phụ nữ luôn mẫn cảm ơn đàn ông rất nhiều, hiện tại, Lê Kim Huyên lập tức cảm nhận được vừa rồi Trần Xuân Độ đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, dù là ánh mắt, giọng điệu hay là khí chất trên người, hoàn toàn không phải kẻ lưu manh vô lại kia!

Khu đỗ thạch cao cấp, trong một căn phòng riêng.

Ngọc Vinh Hiên đứng ở bên cửa số nghe cấp dưới báo cáo, khóe miệng anh ta dần cong lên, thản nhiên nói: “Biết rồi, cậu lui ra đi.”

“Vâng.” Người cấp dưới kia báo cáo xong thì lập tức xoay người rời đi.

“Nhĩ Đông Trần, mày đúng là không biết sống chết.” Ngọc Vinh Hiên thấp giọng thì thào, trong đôi mắt là sự lạnh lẽo hờ hững.

“Ngay cả Lê Thần Vũ mà cũng dám chọc, mày đúng là đang sáng tạo cơ hội cho tao mà.” Ngọc Vinh Hiên cười lạnh, lẫm bẩm nói.

Lê Thần Vũ chính là cậu hai danh tiếng lẫy lừng nhà họ Lê, thân là thế gia đổ thạch, Ngọc Vinh Hiên đương nhiên biết vị này là kỳ tài giới thương mại của Yên Kinh!

Sau khi Lê Thần Yên không còn, Lê Thần Vũ mắt đi đối thủ cạnh tranh duy nhát, địa vị ở nhà họ Lê nước lên thì thuyền lên.

Nếu không gì bắt ngờ xảy ra, Lê Thần Vũ tất sẽ thành người nối nghiệp của Lê Hồng!

Kết quả Trần Xuân Độ thế mà lại khiêu khích nhục nhã Lê Thần Vũ ngay tại đại hội đỗ thạch! Sau khi cấp dưới của Ngọc Vinh Hiên nhìn thấy chuyện này, anh ta đã nhanh chóng báo lại cho Ngọc Vinh Hiên luôn.

Khiêu khích cậu chủ nhà họ Lê, Trần Xuân Độ không có khả năng sống sót ở đại hội đỗ thạch, mắt mạng là chuyện không thể nghi ngờ! Bây giờ không khác gì con nhện nước bám trên cây đang lanh động!

Mẹ nó, đúng là chán sống mài!

Tâm trạng của Ngọc Vinh Hiên lại cực kỳ sung sướng, bởi vì Trần Xuân Độ rõ ràng đang sáng tạo cơ hội kết bạn cho anh ta.

Nghĩ đến đây, Ngọc Vinh Hiên bỗng nhiên hét lên: “Người đâu.”

Cửa phòng mở tra, một người đi vào: “Anh Ngọc.”

“Khi nào mấy trưởng lão đến thành phố T?” Ngọc Vinh Hiên thản nhiên hỏi.

“Ngay trong đêm nay.” Ngọc Vinh Hiên gật đầu, nói: “Liên hệ Lê Thần Vũ cho tôi, nói có một hạng mục đầu tư, có lẽ anh ta sẽ cảm thấy hứng thú.”

“Đầu tư?” Cấp dưới kia đứng lên, ngạc nhiên nhìn Ngọc Vinh Hiên.

Trong ấn tượng của cấp dưới, cậu Ngọc không phải người có hứng thú với chuyện buôn bán, loại thuật ngữ như đầu tư, tài chính gì đó, anh ta lại càng không hiểu biết.

Cậu Ngọc đột nhiên nói đầu từ, sao đột nhiên anh ta lại có hứng thú với cái này?

Ngọc Vinh Hiên chậm rãi đi đến sô pha, ngồi xuống, thưởng thức chén trà sứ tinh xảo trong tay, thản nhiên nói: “Một hạng mục đầu tư về Nhĩ Đông Trần, tôi nghĩ sẽ không làm anh ta thất vọng.”

“Vâng!”

Chạng vạng, một rặng mây đỏ chiếm cứ chân trời, từng đám từng đám mây đỏ bừng một góc, chân trời bị răng mây đỏ nhuộm đẫm thành màu vàng đỏ, ánh sáng cực kỳ đẹp, một vẻ đẹp lạ mắt.

Sân bay Yên Kinh, tại sân đỗ máy bay, Ngọc Vinh Hiên đứng ở giữa, bên cạnh anh ta là một cấp dưới tinh anh năng lực bất phàm, mặc một bộ âu phục màu đen đơn giản, đeo kính râm, vẻ mặt hờ hững, giống như một cỗ máy hình người.

Một chiếc máy bay đang bay đến từ phía chân trời đang chậm rãi đáp xuống, kéo theo là tiếng động cơ ầm ầm vang trời.

Sau khi chiếc máy bay tư nhân xa hoa này dừng lại, một ông cụ mặc áo dài màu xanh xuất hiện ở cửa cabin.

Ông cụ chậm rãi bước xuống bậc thanh, phía sau ông cụ là một vài ông cụ khác cũng mặc áo dài màu sắc khác nhau đi xuống, mỗi người bọn họ đều như làm cho không khí khẽ chắn động.

Mấy ông cụ này xuất hiện, tức khắc khiến không khí trở nên bí bách… Mỗi người bọn họ đều tản ra sát ý lạnh lẽo ngập trời!
CHƯƠNG 332: NGƯỜI HAI THẾ GIỚI!

“Thái Thượng trưởng lão.” Ngọc Vinh Hiên cung kính chào ông cụ đi đầu tiên.

Ông cụ mặc áo dài màu xanh này không phải ai khác mà chính là Thái Thượng trưởng lão, người nói chuyện điện thoại với Ngọc Vinh Hiên lúc trước!

Là sự tồn tại siêu nhiên nhất của nhà họ Ngọc! Thái Thượng trưởng lão có quyền lực to lớn, dù là gia chủ nhà họ Ngọc cũng phải thừa nhận địa vị của ông ta!

“Chào mừng Thái Thượng trưởng lão!” Người cấp dưới đứng bên Ngọc Vinh Hiên đồng loạt quỳ xuống cung kính chào.

“Rầm!” Từng người khuyu gối xuống đắt, làm cho không khí rung động lên!

Ông cụ mặc áo dài màu xanh lam bước tới, chậm rãi đi đến trước mặt Ngọc Vinh Hiên, mỗi một bước đều dẫm lên bóng dáng của chính mình, sắc mặt thong dong giống như tất cả mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của ông ta.

“Thái Thượng trưởng lão.” Ngọc Vinh Hiên cung kính cúi chào, Thái Thượng trưởng lão bước đến kéo.

theo một lực lượng khổng lồ khủng đồ ầm ầm đè xuống!

Da đầu Ngọc Vinh Hiên run lên, lưng anh ta dần cong xuống, giống như có ngọn núi đè nặng lưng anh ta, làm cho lưng anh ta thay đổi cả hình dạng!

Đây là thực lực của Thái Thượng trưởng lão sao?

Trong lòng Ngọc Vinh Hiên kinh hoàng không thôi, áp lực khổng lồ kia làm cho không khí thay đổi vặn vẹo, giống như Thái Thượng trưởng lão là ngước bước đến từ hư không!

Ngọc Vinh Hiên không dám ngẩng đầu vị Thái Thượng trưởng lão sâu không lường được này, lúc ấy khi còn ở nhà họ Ngọc, anh ta từng nghe nói rất nhiều truyền thuyết về Thái Thượng trưởng lão.

Nhà họ Ngọc không có người tập võ, nhưng vì nhà họ Ngọc là thế gia đỗ thạch cho nên thường xuyên rơi vào nguy hiểm sống còn, bị một ít người quyền thế áp bực, làm việc cho bọn họ.

Sau đó nhà họ Ngọc trùng hợp cứu được một người tập võ… Đến sau người tập võ này vì đền ơn nên đã ở lại nhà họ Ngọc… Dần dần trở thành Thái Thượng trưởng lão nhà họ Ngọc, lại thêm một vài vị cường giả võ đạo nữa, trở thành trưởng lão nhà họ Ngọc.

Tuy rằng nhà họ Ngọc không bằng thời xưa, đánh mắt một ít truyền thừa, nhưng có được Thái Thượng trưởng lão giúp đỡ, hương khói nhà họ Ngọc ngày càng hưng thịnh, danh khí ở giới đỗ thạch càng lúc càng lớn.

Tuổi tác càng ngày càng cao, thực lực của Thái Thượng trưởng lão càng trở nên sâu không lường được.

Đây cũng là một nguyên nhân khiến Ngọc Vinh Hiên tin rằng có Thái Thượng trưởng lão ra mặt, việc chém giết Trần Xuân Độ còn không phải dễ như trở bàn tay sao?

Cũng chỉ là con kiến hôi không biết sống chết thôi, Ngọc Vinh Hiên đưa cho Thái Thượng trưởng lão xem đoạn video theo dõi ở khách sạn từ trước, để cho ông ta đánh giá, kết quả Thái Thượng trưởng lão thản nhiên trả lời một câu: “Chẳng qua là khoa chân múa tay.”

Thái Thượng trưởng lão chậm rãi đi đến trước mặt Ngọc Vinh Hiên, cả người Ngọc Vinh Hiên dựng đứng lông tơ, lạnh lẽo hơn mấy đột!

Thái Thượng trưởng lão thâm thúy liếc mắt đánh giá Ngọc Vinh Hiên, thản nhiên nói: “Không cần khẩn trương như vậy.”

Sau khi Thái Thượng trưởng lão nói xong, Ngọc Vinh Hiên mới cảm thấy áp lực quanh mình chợt nhẹ hẳn.

Ngọc Vinh Hiên như trút được gánh nặng, anh ta thở mạnh ra một hơi, nhìn về phía Thái Thượng trưởng lão, đối với vị trưởng lão sâu không lường được này, anh ta chỉ biết càng cung kính hơn.

Ngọc Vinh Hiên khom lưng cúi đầu, ở phía sau Thái Thượng trưởng lão, mười hai vị trưởng lão mặc áo dài khác đều tiến lên theo.

“Bái kiến các vị trưởng lão, tôi đã sắp xếp phòng khách sạn rồi, mời các trưởng lão đi theo tôi đến khách sạn.” Ngọc Vinh Hiên nói.

Thái Thượng trưởng lão gật đầu, đoàn người mới đi ra cửa sân bay theo Ngọc Vinh Hiên.

Chạng vạng, mấy người Lê Kim Huyên đang ăn cơm trong một phòng riêng ở khách sạn.

Nữ thần tổng giám đốc xinh đẹp lại không muốn ăn gì cả, cô đang cầm di động gọi điện thoại.

Trần Xuân Độ ngồi đối diện cô, anh hoàn toàn không hợp với những người đàn ông mặc âu phục, tay trái cầm dĩa, tay phải cầm dao ở đây.

Nữ thần tổng giám đốc vừa gọi điện thoại, vừa liếc mắt khinh bỉ nhìn thoáng qua Trần Xuân Độ, khóe miệng nhéch lên một nụ cười khinh thường.

Trong nhà hàng cao cấp này, Trần Xuân Độ không chỉ mặc trang phục nghiêm chỉnh mà còn ngồi vắt chéo chân, ăn từng miếng to, tóc tai lôi thôi, nhìn không khác gì ăn mày.

Trần Xuân Độ ăn cơm phát ra tiếng động cực kỳ lớn, chẳng máy chốc đã khiến cho rất nhiều thực khác chú ý, ánh mắt liếc đến bàn của Lê Kim Huyên, sau đó không ngừng nói nhỏ, nhìn Trần Xuân Độ như đang xem một con khỉ diễn xiếc.

Lê Kim Huyên liếc khóe mắt nhìn bốn phía, khuôn mặt trầm xuống, cô thấp giọng nói: “Đủ rồi.”

Trần Xuân Độ đang cầm một cái chân gà, nghe cô đột nhiên nói vậy thì cánh tay ngừng ở giữa không trung, Lê Kim Huyên lạnh lùng nói với anh: “Rõ ràng anh có thể ăn cơm tử tế, sao anh phải làm như vậy?”

Lê Kim Huyên có đầy đủ lý do để chất vần Trần Xuân Độ, bởi vì cô từng chính mắt nhìn thấy Trần Xuân Độ triển lãm ra lễ nghỉ khi dùng cơm Tây, còn Tây hơn của người phương Tây.

Trần Xuân Độ nhìn Lê Kim Huyên đang khoanh tay trước ngực, anh mỉm cười đáp lại lời chất vấn của cô: “Ăn như vậy còn vì cái gì nữa, đương nhiên là thích rồi.”

Câu trả lời của Trần Xuân Độ làm cho Lê Kim Huyên nghẹn lại, cuối cùng qua một hỏi lâu, Lê Kim Huyên mới lườm Trần Xuân Độ một cái, khẽ gắt: “Lưu manh.”

Chờ Trần Xuân Độ và Tô Loan Loan ăn xong miếng cuối cùng, Lê Kim Huyên mới buông điện thoại, cầm dao nĩa lên tính toán ăn miếng bò bít tết đã nguội kia.

“Thế nào?” Tô Loan Loan hỏi.

“Coi như không tôi, không hỗ là người đảm nhiệm chức hội trưởng Hiệp hội đổ thạch… Lầy kinh nghiệm đổ thạch của ông ta, tuyệt đối có thể vào được Chung Cực Tam Đao, mà lấy tài năng của ông ta, nếu đặt ở khu đổ thạch cao cấp chắc chắn sẽ là quét ngang tất cả, dành được vị trí đứng đầu.” Lê Kim Huyên hít sâu một hơi, nói đúng sự thật.

“Vậy nói cách khác, buôn bán còn lời không ít?” Sắc mặt Tô Loan Loan lộ ra vẻ vui mừng.

Lê Kim Huyên gật đầu: “Một buổi chiều, nói khiêm tốn có lẽ cũng bán lời cả tỷ rưỡi.”

“Một tỷ rưỡi…” Tô Loan Loan ngạc nhiên, con số này đã gần bằng tiền lương một năm Tô Loan Loan làm vệ sĩ riêng cho Lê Kim Huyên.

“Chỉ có một tỷ rưỡi, thế này ít quá rồi, ông ta chính là hội trưởng toàn bộ Hiệp hội thành phố nước C, cả buổi chiều mà ông ta cũng không kiếm được ba tỷ hay ba chục tỷ à?” Đúng lúc này, một giọng nói không hài hòa vang lên, Trần Xuân Độ bĩu môi, ngữ khí rất là khinh thường.

Lê Kim Huyên liếc nhìn Trần Xuân Độ một cái, cô hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo ý trào phúng: “Ba tỷ, ba chục tỷ? Nói thì đơn giản, anh đi kiếm máy chục nghìn đi rồi nói sau!”

Trần Xuân Độ bị Lê Kim Huyên nói chặn họng, chỉ có thể cười khổ một tiếng, ai có thể ngờ rằng Long Vương danh tiếng lẫy lừng, nắm giữ vô số đất đai xe sang… Giá trị con người mấy trăm nghìn tỷ… Lúc này lại bị người trào phúng, ngay cả mấy chục nghìn cũng không kiếm được!

Nếu để máy tập đoàn tài chính nước ngoài nghe được lời tráo phúng của nữ thần tổng giám đốc thì có lẽ sẽ kinh ngạc đến mức ngã lăn ra đất!!

Trần Xuân Độ cười tự giễu, ở nước ngoài, cho dù là tập đoàn tài chính cũng phải cung kính với anh, thậm chí tập đoàn buôn bán lớn mạnh năm trăm cũng mỏi mắt trông mong anh đầu tư… Vậy mà trong mắt Lê Kim Huyên, anh chỉ là gã du thủ du thực khó kiếm nổi máy chục nghìn!

“Kim Huyên.” Trần Xuân Độ nhìn Lê Kim Huyên, dịu dàng gọi cô.

“Làm sao?” Lê Kim Huyên nhướng mày, nụ cười vẫn lạnh băng như trước.

“Nếu anh nói cho em, anh có tài sản trăm nghìn tỷ, em tin không?” Trần Xuân Độ đột nhiên nói, sắc mặt cũng có mấy phần nghiêm túc.

Lê Kim Huyên hơi ngắn ra, lập tức mỉm cười nói: “Anh nói anh có trăm nghìn tỷ tài sản còn không bằng nói anh mua mười tắm vé số, cái nào cũng trúng giải thưởng lớn, như vậy còn đáng tin hơn.”

Trào phúng! Đây là trào phúng trắng trợn!

Bị nữ thần tổng giám đốc trào phúng, Trần Xuân Độ sửng sốt, lập tức cười nói: “Em không tin thì thôi.”

Lê Kim Huyên buông dao nĩa, khoanh hai tay lại, lạnh lùng đánh giá Trần Xuân Độ: “Nếu anh có tài sản trăm nghìn tỷ, tôi còn đi nước M làm tổng thống đấy!”

Trần Xuân Độ nhìn Lê Kim Huyên, sắc mặt lẫn giọng điệu đều có phần nghiêm túc: “Kim Huyên, nếu em đồng ý, hôm nào có cơ hội anh có thể đưa em đi làm tổng thống nước Mỹ.”

Lê Kim Huyên thấy Trần Xuân Độ càng chém càng mạnh, không khỏi bị trêu đùa bật cười: “Anh thôi đi, anh từng đến nước M à? Anh còn nói muốn nỗ nhà Trắng nữa, sao bây giờ tôi thấy nhà Trắng vẫn bình an vô sự thế.”

“Đó là bởi vì tương lai nó sẽ thành cung điện của em.” Trần Xuân Độ nói khoác quá không biết ngượng, đến cuối chung ngay cả thực khác chung quanh cũng không khỏi nở nụ cười.

Nhà Trắng của nước M… Đó chính là trung tâm của cường quốc hùng mạnh, thế mà Trần Xuân Độ lại nói với nữ thần tổng giám đốc rằng muốn cho nhà Trắng thành cung điện của cô, quả thực là nằm mơ giữa ban ngày!

Lê Kim Huyên cũng không coi chuyện này là thật, chẳng máy chốc Lê Kim Huyên đã ném chuyện Trần Xuân Độ mặt dày ra sau đầu.

Mà Tô Loan Loan ở bên cạnh lại yên lặng không nói, nhưng trong lòng đã khẽ run lên.

Lê Kim Huyên đương nhiên sẽ không nghĩ nhiều, nhưng Tô Loan Loan nội tâm kín đáo sẽ nghiêm túc nghe chuyện này.

“Hội trưởng Trương nói với tôi, hôm nay ông ta chỉ phát huy thường thường, nếu không có gì bắt ngờ thì ngày mai ông ta sẽ phát huy toàn lực, có thể kiếm được tới mười lăm tỷ.” Lê Kim Huyên nói ra vài chữ nhưng lại làm cho sắc mặt Tô Loan Loan khẽ thay đổi.

Mười lăm tỷ đã là số tiền không nhỏ, đây lại là khoản thu vào trong một ngày đổ thạch… Nếu đại hội đổ thạch diễn ra mấy ngày liên tiếp, vậy số lượng sẽ…

Tô Loan Loan nhìn về phía Lê Kim Huyên, nói: “Vậy sẽ tạo ra lợi nhuận rất khả quan cho Lê Thị.”

Lê Kim Huyên gật đầu, mắt đẹp lơ đãng liếc qua Trần Xuân Độ bình tĩnh đứng đó, giống như mười lăm tỷ cũng chưa thể làm cho anh có chút động dung nào.

Khóe môi Lê Kim Huyên khế cong tạo thành một nụ cười nhẹ, từ tốn hỏi: “Thế nào, anh có tin tưởng với chuyện kiếm được mười lăm tỷ không?”

Trần Xuân Độ cười nhẹ, anh vươn một ngón tay ra.

“Mười nghìn?” Lê Kim Huyên chần chờ hỏi.

Trần Xuân Độ lắc đầu.

“Một trăm nghìn?” Tô Loan Loan hỏi.

Trần Xuân Độ lại lắc đầu.

“Không phải ba tỷ đấy chứ?” Lê Kim Huyên cười ha ha, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ trào phúng, ba tỷ, mang bán Trần Xuân Độ cũng không được giá đó, anh muốn kiếm ba tỷ kiểu gì?

Nếu anh thật sự có năng lực ấy, tội gì trước đây phải hỏi mình mấy chục nghìn sinh hoạt phí?

“Tạm thời đặt mục tiêu nhỏ là ba trăm tỷ.” Trần Xuân Độ thản nhiên nói, tiếng nói của anh cũng không vang, nhưng lại bỗng nhiên làm cho không khí trở nên yên lặng ngay lập tức!
CHƯƠNG 333: MUỐN THẮNG BA TRĂM TỶ?

Ba trăm tỷ.

Một mục tiêu nhỏ.

Sắc mặt Lê Kim Huyên trong nháy mắt trở nên đờ đẫn, Tô Loan Loan tim run lên, đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Trần Xuân Độ, trong con ngươi chỉ còn lại vẻ kinh ngạc khó tin.

“Bộp!” Tay Lê Kim Huyên cầm dao dĩa bỗng nhiên buông ra, dao dĩa rơi trên khăn trải bàn.

Lê Kim Huyên mắt trợn to, nhìn về phía Trần Xuân Độ, mặt tỏ vẻ không tin nỗi.

Nữ thần tổng giám đốc bây giờ khoa trương như nghe cái truyện nghìn lẻ một đêm!

Ba trăm tỷ! Dù Lê Kim Huyên ở tập đoàn nhà họ Lê, mượn tài nguyên khổng lồ của tập đoàn, nếu muốn hoàn thành mục tiêu nhỏ trong miệng Trần Xuân Độ cũng phải khá phí công.

Lê Kim Huyên nhìn về phía Trần Xuân Độ, sắc mặt kinh ngạc, cái miệng anh đào đỏ thắm mở to, biến thành hình chữ OI Trần Xuân Độ vẻ mặt bình tĩnh, một chút chột dạ cũng không có, cứ thế nhìn Lê Kim Huyên, khẽ mỉm cười.

Vẻ mặt Trần Xuân Độ quá thản nhiên, tựa như nói một sự thật.

Chốc lát, Lê Kim Huyên hít sâu một hơi, để mình bình tĩnh lại, đôi mắt xinh đẹp chăm chăm nhìn Trần Xuân Độ, cười lạnh một tiếng: “Ba trăm tỷ, anh biết thế nào là Ba trăm tỷ không?”

Trần Xuân Độ gật đầu một cái: “Cho nên anh đặt mục tiêu nhỏ trước.”

“Anh tưởng anh là ông Vương à?” Trong lời nói Lê Kim Huyên mang theo ý châm chọc. .. Những lời này cô nghe vô cùng quen, những lời này đến từ một người giàu nứt tiếng nước C, ông Vương đã nói như: vậy!

Ông Vương là người đứng ở đỉnh cao của nước C, trong giới kinh doanh nước C ông tồn tại như một truyền thuyết. .. Ông nói ra lời này, đương nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy rất bình thường.

Nhưng bây giờ, cô nghe được người thứ hai nói những lời này, không ai khác, lại là Trần Xuân Đội!

Ông Vương chính là người giàu nhất nước C. .. Mà Trần Xuân Độ, chẳng qua chỉ là người ở rễ nhà họ Lê, nhân vật vô danh trong giang hồ. .. Anh nói ra lời này, chẳng lẽ là muốn tự so với ông Vương? !

“Ở đại hội cược thạch một ngày kiếm Ba trăm tỷ, anh đang nằm mơ sao?” Lê Kim Huyên châm chọc mở miệng.

Trần Xuân Độ hơi sững sờ, cười nói: “Kim Huyên, em không nên quá xem thường tiềm năng con người mà.

Khóe miệng thanh tú đỏ tươi của Lê Kim Huyên nhéch lên: “Đương nhiên tôi không xem thường tiềm năng con người, nhưng trên người anh tôi không thấy một tia tiềm năng nào.”

Trần Xuân Độ ngắn ra, nhỏ giọng thì thầm: “Anh còn chưa hành động, sao em biết anh không được?”

Lê Kim Huyên bị Trần Xuân Độ chọc giận đến bật cười, đôi mắt đẹp trừng lên nhìn Trần Xuân Độ, lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng chỉ biết mạnh miệng, còn không bằng anh làm vài hành động thực tế đi. .. Có bản lĩnh thì anh đi kiếm ngay Ba trăm tỷ đi, anh kiếm được thì tôi cho anh luôn!”

Lê Kim Huyên nói ra lời này, giống như thả quả bom hạng nặng, khiến Trần Xuân Độ nhát thời mắt sáng lên, mắt lộ ra vẻ hưng phần, vẻ mặt có chút kích động, chà xát tay, thận trọng xác nhận nó: “Thật à? Đến lúc đó tổng giám đốc Lê sẽ không đổi ý chứ?”

Lê Kim Huyên khinh thường hừ một tiếng: “Ai đổi ý thì người đó là con cún!”

“Vậy thì tốt, vậy anh an tâm rồi.” Trần Xuân Độ chà xát tay, cười ha ha một tiếng.

Lê Kim Huyên sắc mặt kì quái, cô nhìn Trần Xuân Độ một cái, không hiểu Trần Xuân Độ đang cười cái gì.

.. Bởi vì nụ cười lúc này của Trần Xuân Độ trông không có ý tốt gì. .. Khiến thân thể mềm mại của Lê Kim Huyên khẽ run lên, cả người nổi da gà.

“Cô có chắc không?” Một bên Tô Loan Loan nghỉ ngờ hỏi, cô ấy nhìn thấy dáng vẻ kích động này của Trần Xuân Độ, rõ ràng trong lòng có dự tính.

Ở đại hội cược thạch một ngày kiếm Ba trăm tỷ. .. Ngay cả Trương Bảo Thành còn tự nhận đây là nhiệm vụ khó hoàn thành, Trần Xuân Độ lấy ở đâu nhiều lòng tin như vậy?

Đây không phải ba trăm ngàn hay ba triệu. .. Đây là Ba trăm tỷ!

Trần Xuân Độ cười há há, nụ cười nhìn thần bí, anh vỗ ngực một cái, trong lòng đã có dự tính nói: “Tổng giám đốc Lê, em yên tâm đi, em có thể đi chuẩn bị một cái giường đôi rồi.”

Nói xong, Trần Xuân Độ xoay người rời đi, hào hứng đi vào phòng.

Để lại Lê Kim Huyên khuôn mặt xinh đẹp đang đờ đẫn, cùng Tô Loan Loan trồ mắt nhìn nhau.

“Anh ta mới vừa nói cái gì?” Qua một lúc lâu, Lê Kim Huyên nhìn về phía Tô Loan Loan hỏi.

Tô Loan Loan chẩn chờ chốc lát, cần thận suy nghĩ lại một chút, thận trọng mở miệng nói: “Anh ta nói…

Chúng ta đi chuẩn bị một cái giường đôi. . .”

Thân thể mềm mại của Lê Kim Huyên bỗng nhiên run lên, đôi mắt đẹp thoáng qua tia giận dữ. .. Nữ thần tổng giám đốc mới nhận ra, tên lưu manh này muốn cô ngủ cùng giường anh ta!

“Lưu manh!” Nữ thần tổng giám đốc lửa giận tăng lên, mặt đẹp lạnh như băng, đôi mắt đằng đằng sát khí.

Một bên Tô Loan Loan bắt lực đỡ trán, người này vừa đùa giỡn nữ thần tổng giám đốc! Gan quá lớn!

Cũng ngay sau khi Trần Xuân Độ trở lại phòng, ở cửa khách sạn từng chiếc Maybach từ xa phi nhanh đến!

Đoàn xe từ xa nhìn lại, đều là Maybach cùng màu, mỗi chiếc xe trong đoàn đều là mẫu Maybach SI Từng chiếc Maybach tạo thành một đoàn xe, cuồn cuộn đi tới!

Thanh thế lớn thật, làm tất cả xe nhỏ trên đường vội vàng né tránh! Rất nhiều tài xế vô cùng thức thời tránh ra, không ai muốn đụng tới đoàn xe cao cấp sang trọng này!

Có thể có một đoàn xe như vậy, không giàu thì sang. .. Người giàu thôi chưa đủ tư cách, chỉ có những danh gia vọng tộc mới có năng lực làm được!

Chỉ cần nhận ra người đang lái những chiếc xe này, không có một chiếc nào dám ngăn cản! Rất nhiều tài xế đang đợi đèn xanh đèn đỏ, qua kính chiếu hậu, cẩn thận nhìn ngắm những chiếc Maybach, trong lòng cuồng loạn!

Đây chắc chắn là một đại thần! Không chọc nổi loại người đó!

Hết chiếc Maybach này đến chiếc khác vút qua, dù là phía trước ngã tư có cảnh sát giao thông, đèn đỏ cũng không có khiến bọn họ giảm tốc độ!

Một cảnh sát giao thông đang chỉ đạo ở nút giao, nhìn thấy chiếc Maybach chạy qua, sắc mặt thay đổi hẳn!

Anh ta thổi còi không chút do dự, nhưng khi đoàn xe nghe được tiếng còi thay vì giảm tốc độ thì họ tăng tốc vượt qual Cảnh sát giao thông sắc mặt nghiêm nghị, vi phạm nghiêm trọng luật giao thông!

Không chỉ vượt đèn đỏ, hơn nữa còn chạy quá tốc độ!

Ngay khi anh cảnh sát chuẩn bị chụp lại biển số, đột nhiên, lại một chiếc Maybach lao nhanh qua, tiếng gió gào thét vút qua khiến điện thoại anh ta bay theo gió, rơi mạnh xuống đất! Tan tành!

Cảnh sát giao thông sắc mặt biến đổi, đôi tay anh run rẫy cầm điện thoại, lên nhìn về phía đoàn xe Maybach nghênh ngang xa xa rời đi, bỗng nhiên trong đầu hiện lên lời nhắc của cảnh sát giao thông lão luyện: Yên Kinh không giống thành phố khác. .. Có vài người, sinh ra đã ở trên pháp luật!

Bọn họ và mình là người của hai thế giới!

Lúc này, trong chiếc xe Maybach dẫn đầu, thái thượng trưởng lão và Ngọc Vinh Hiên đang ngồi ở ghế sau, Ngọc Vinh Hiên cung kính đưa cho thái thượng trưởng lão một điều xì gà, nói: “Trưởng lão, đây là xì gà phương Tây, người nếm thử một chút.”

Thái thượng trưởng lão đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe được Ngọc Vinh Hiên nói, mới chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn lướt qua, chậm rãi hỏi: “Đồ phương Tây của cậu tốt thế à, ngay cả hút thuốc, cũng phải hút của phương Tây?”

Ngọc Vinh Hiên sửng sốt một chút, vội vàng cắt điều xì gà.

Thái thượng trưởng lão hừ lạnh một tiếng, giọng uy nghiêm thâm thúy: “Tôi hút không quen cái loại thuốc lá xì gà gì đó, tôi chỉ quen dùng loại do tổ tiên truyền lại.”

Thái thượng trưởng lão vừa nói, rút từ trong áo ra tấu thuốc, hút một hơi, từng làn sương mù xanh nhẹ như khói vậy từ trong miệng thái thượng trưởng lão bay ra, một mùi thơm kì lạ tràn ngập bên trong xe, ngửi vào một cái, cũng làm người ta tinh thần sảng khoái.

Ngọc Vinh Hiên sắc mặt khẽ thay đổi, ánh mắt nhìn về phía thái thượng trưởng lão càng tràn đầy vẻ cung kính: “Trưởng lão, tẫu thuốc của người có vẻ không phải đồ tầm thường.”

Thái thượng trưởng lão liếc Ngọc Vinh Hiên một cái, nhiều ý vị nhìn Ngọc Vinh Hiên chốc lát, gật đầu một cái, chậm rãi nói: “Học hỏi truyền thừa nhà họ Ngọc cũng không tệ, cũng xứng với việc người nội bộ trong gia tộc nói, với người cùng thế hệ, cậu khá ưu tú.”

Ánh mắt Ngọc Vinh Hiên rơi trên người thái thượng trưởng lão, chậm rãi nói: “Dùng ngọc thạch và đá quý làm thành tâu thuốc, trình độ xa xỉ này đây là lần đầu tôi được thấy.”

Thái thượng trưởng lão vẻ mặt bình tình: “Nói mới nhớ, cái tẩu này là năm đó gia chủ làm cho, ông ta biết tôi thích mấy thứ này, vi tôi tìm ngọc thạch khắp thế giới, dùng chất liệu tốt nhất làm cho tôi tẩu thuốc này.

Hơn nữa trong suốt thời gian qua tôi nâng niu nó, hôm nay nói tẩu thuốc này vô giá cũng không quá đáng chút nào.”

Đột nhiên, khả năng quan sát nhạy bén của Ngọc Vinh Hiên, khiến anh ta phát hiện vết nứt nhỏ khó thấy trên chiếc tâu thuốc, nếu không phải anh ta ở gần và đề ý thì rất khó phát hiện sự tồn tại của vết nứt.

Thái thượng trưởng lão có vẻ nhận ra ánh mắt Ngọc Vinh Hiên thay đổi, nói: “Tâẩu thuốc này tôi sử dụng cẩn thận nhiều năm, chỉ có một lần, mới khiến nó bị thương.”

“Trưởng lão có tiện nói xem chuyện gì đã xảy ra không?” Ngọc Vinh Hiên hỏi.

“Thật ra thì rất đơn giản, lúc tôi trở về Võ Đương so tài cùng một môn đệ, không tiêu tan được sức mạnh của cậu ta, tâu thuốc bị chấn động tạo thành khe nứt.” Thái thượng trưởng lão chậm rãi nói.

“Trưởng lão, người là đệ tử Võ Đương?!” Ngọc Vinh Hiên sắc mặt thay đổi lớn, anh ta tập trung đến mức như thể trong nháy mắt đã nắm được sơ hở trong giọng nói của thái thượng trưởng lão, như phát hiện gì đó.

Thái thượng trưởng lão gật đầu một cái, nhìn Ngọc Vinh Hiên đầy ẩn ý, nói: “Chuyện này tôi chưa từng nói với bắt cứ ai.”

Tim Ngọc Vinh Hiên đập rộn lên, anh ta nhận ra thâm ý trong ánh mắt thái thượng trưởng lão, mơ hồ đoán được ông ta muốn nói gì.

Thái thượng trưởng lão nhìn Ngọc Vinh Hiên, nhàn nhạt mở miệng: “Tôi đúng là đệ tử ngoại của Võ Đương, năm đó cũng là gặp phải kẻ thù, mới được nhà họ Ngọc cứu.”

Ngọc Vinh Hiên kinh ngạc, cả người run rầy mãnh liệt! Thái thượng trưởng lão, là đệ tử môn phái trong truyền thuyết?! Thái thượng trưởng lão thâm sâu khó lường vẫn còn thân phận này!

Qua một lúc lâu sự kinh ngạc của Ngọc Vinh Hiên bớt đi, bị vẻ kích động cướp lấy, Ngọc Vinh Hiên kích động hỏi: “Trưởng lão, vậy người biết võ học tuyệt kĩ của Võ Đương?”

Thái thượng trưởng lão nhẹ giọng giễu cọt: ” võ học tuyệt kĩ củaVõ Đương? Cậu tưởng dễ thế sao, võ học tuyệt kĩ ngay cả đệ tử nội môn đều phải có cơ duyên mới đạt được. .. Tôi chỉ biết vài cái cơ bản thôi.”

Không chờ Ngọc Vinh Hiên mở miệng, thái thượng trưởng lão hút một hơi tâu, mở kính xe xuống. Gió gào thét ngoài cửa theo đó thổi vào, thổi hết đám khói trong xe ra không còn dấu vét. .. Thái thượng trưởng lão mới nói từng chữ từng câu: “Mặc dù tôi không biết võ học tuyệt kĩ của Võ Đương, nhưng muốn tiêu diệt Xuân Độ chắc là không có vấn đề.”
CHƯƠNG 334: MỜI TRƯỞNG LÃO RA TAY

“Đây chỉ là không có vấn đề, thái thượng trưởng lão ra tay một cái, tên Trần Xuân Độ đó chết là cái chắc.”

Ngọc Vinh Hiên ha ha cười to, hoàn toàn thả lỏng.

Sau khi nghe được thái thượng trưởng lão là đệ tử ngoại môn của Võ Đương, Ngọc Vinh Hiên vô cùng yên tâm, sắc mặt lạnh như băng dữ tợn: “Trưởng lão với thực lực của người, sợ gì Trần Xuân Độ đó, một người là đối phó được rồi, cần gì phải dẫn các trưởng lão khác đến…”

Thái thượng trưởng lão giọng thâm thúy ngưng trọng: “Đề phòng trường hợp xấu.”

Ngọc Vinh Hiên nghe được những lời này của thái thượng trưởng lão, dửng dưng nhún vai một cái, cũng không để trong lòng.

Rất nhanh, từng chiếc Maybach tạo thành đoàn xe đã đến gần khách sạn, Ngọc Vinh Hiên mới lên tiếng: “Trưởng lão, Trần Xuân Độ đó, còn có Lê Kim Huyên hiện tại cũng ở bên trong.”

Thái thượng trưởng lão lại nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng gật đầu một cái, coi như là nghe được điều Ngọc Vinh Hiên nói rồi đáp lại.

Thành phố T, nơi nào đó bên trong căn phòng, một bóng người đang đứng ở bên cửa sổ, mắt nhìn cảnh đêm thành phố T.

Bên trong căn phòng, bầu không khí nghiêm trang.

Trên màn hình máy tính xách tay, một loạt hình ảnh giám sát. .. Trong căn phòng bên này, mọi người đều có thân phận đặc biệt, bọn họ đều là đặc công!

Mà ngay lúc này, mắt một đặc vụ ngừng lại, ánh mắt nhìn vào màn hình giám sát.

Trong màn hình giám sát, một chiếc xe tải mượn sự che chắn của bóng đêm, chậm rãi dừng ở dinh thự sang trọng ở thành phố T.

Từ chỗ căn nhà sang trọng ở thành phố T, rất nhanh có nhiều người bước ra, ở trên xe hàng, giống như là đang chở hàng hóa gì đó.

Đặc công vẻ mặt nghiêm trọng, đột nhiên tháo tai nghe, đứng dậy nói với người đứng bên cửa sổ: ” Trạm trưởng, có tình huống mới!”

Trạm trưởng Lý xoay người, đi nhanh đến màn hình giám sát, nhìn màn hình giám sát, sắc mặt khó coi: “Đây đã là lần thứ năm… .”

“Trạm trưởng, chúng ta hành động không?” Đặc công bên cạnh trạm trưởng Lý hỏi.

Trạm trưởng Lý chần chờ chốc lát, cuối cùng thở dài, nhìn ra ngoài cửa cổ xa xa, thấp giọng lắm bẩm: “Không có cách nào, ta chỉ có thể nhắm mắt mạo hiểm lần này.”

Lý Trạm trưởng nói xong, mắt lộ ra vẻ quả quyết ác liệt, nghiêm nghị hạ lệnh, “Tất cả mọi người nghe lệnh, triệu tập tất cả đặc công, chuẩn bị hành động!”

“RõI”

Sáng sớm hôm sau, sau khi Lê Kim Huyên thức dậy tắm rửa, gửi tin ngay cho Tô Loan Loan.

Lê Kim Huyên để Tô Loan Loan đi gọi Trần Xuân Độ dậy, đi mua đồ ăn sáng. Nhưng rất nhanh, Tô Loan Loan trả lời tin nhắn Lê Kim Huyên, nói cho Lê Kim Huyên biết Trần Xuân Độ sáng sớm đã không thấy tăm hơi.

Lê Kim Huyên hơi ngắn ra, sau đó gọi ngay.

Bên đầu điện thoại kia rất huyên náo, Lê Kim Huyên nắm điện thoại, nhíu mày, hỏi: “Sáng sớm anh định làm cái gì?”

Sáng sớm nữ thần tổng giám đốc giọng lười biếng rất hấp dẫn, rất là cám dỗ, sợ là phải khiến rất nhiều diễn viên lồng tiếng cũng tự thầy xáu hỗ vì không bằng.

Bên kia điện thoại Trần Xuân Độ truyền tới giọng lưu manh: “Còn có thể làm gì, đương nhiên là hoàn thành mục tiêu nhỏ rồi.”

Lông mày Lê Kim Huyên giật giật, cô không ngờ, hôm qua cô tưởng Trần Xuân Độ chỉ đùa một chút, nhưng hôm nay anh giống như đã hạ quyết tâm hoàn thành mục tiêu này.

Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, dịu dàng nói: “Đừng có nằm mơ, anh tưởng mình là ông Vương của nước C à? Tỉnh lại đi, trở về mau.”

“Về làm gì, anh sắp thắng vòng đấu giá này rồi.” Trần Xuân Độ cười ha ha một tiếng, giọng hết sức đắc ý.

Thắng?

Lê Kim Huyên đương nhiên không ngờ Trần Xuân Độ cũng có lúc thắng, nhưng rất nhanh, nữ thần tổng tài lạnh lùng thông minh đã phát hiện điểm khả nghĩ.

Khu đánh cược thạch là thuộc khu cao cấp, bởi vì chỉ có khách VỊP mới có thể vào, cho nên bên trong phòng cược rất ít khi ồn ào.

Mà tiếng ồn ào của bên Trần Xuân Độ cũng gần như cái chợ rồi.

Lê Kim Huyên suy tư chốc lát, có vẻ giây lát nghĩ tới gì, khinh thường cười lạnh một tiếng, chất vần: “Bây giờ anh đang ở khu cược cấp thấp hả?”

Những lời này của nữ thần tổng giám đốc gãi đúng chỗ ngứa, khiến Trần Xuân Độ bên kia điện thoại trong nháy mắt sắc mặt cứng đờ.

Nữ thần tổng giám đốc cười lạnh một tiếng, trong giọng mang theo ý châm chọc: “Xem ra anh muốn thắng Ba trăm tỷ ở khu cao cấp?”

” Kim Huyên, em nghe anh giải thích. ..” Trần Xuân Độ lúng túng cười một tiếng.

“Không cần giải thích, anh cứ từ từ đi dạo ở khu cấp thấp, tôi chờ tin anh một ngày kiếm được ba trăm tỷ.” Lê Kim Huyên cười lạnh, nhiều vẻ khinh thường.

Trần Xuân Độ vẫn muốn giải thích, nhưng Lê Kim Huyên căn bản không cho anh cơ hội giải thích, ngắt điện thoại luôn.

Trần Xuân Độ nhìn điện thoại, lẫm bảm máy tiếng, cuối cùng bát đắc dĩ nhún vai mới cắt điện thoại.

Sau khi cất điện thoại, Trần Xuân Độ nhìn lướt qua khu cược cấp thấp, dần dần lộ ra nụ cười đầy vẻ bỉ ổi.

Anh suy nghĩ một chút, lại lấy điện thoại ra, cúi đầu bám số điện thoại.

Lúc này, bên trong một cao ốc văn phòng ở thành phố T, trong phòng làm việc, một người vóc dáng hoàn mỹ, eo nhỏ hết sức, một cô gái tuyệt đẹp đang làm việc.

Đột nhiên, điện thoại cố định trên bàn kêu lên.

Cô gái xinh đẹp ngẩng đầu, khuôn mặt ma mị trưởng thành, đủ để mê hoặc vô số đàn ông.

Cô gái xinh đẹp nhìn về chiếc điện thoại bàn riêng, sắc mặt có chút kinh ngạc, bởi vì chiếc điện thoại này mới lắp chưa lâu, không có nhiều người biết đến sự tồn tại của nó.

Chân chờ chốc lát, cuối cùng cô vẫn vươn đôi tay mảnh khảnh, nghe điện thoại.

“Chị Tô, gần đây thế nào?” Bên đầu điện thoại kia, vang lên giọng nói trầm thấp quen tai, nhưng lại mười phần bỉ ỗi.

Tô Hiểu Vân nghe được giọng nói này, nhất thời bói rối, hoảng hốt một lúc lâu, mới phản ứng được, cố ý lạnh mặt lại: “Chào, rất khỏe.”

Bên đầu điện thoại kia, Tô Hiểu Vân sao không nghe ra người này là ai?

“Nghe nói gần đây cô không trở về nhà?” Trần Xuân Độ trong giọng có vẻ suy ngẫm.

Tô Hiểu Vân hừ lạnh một tiếng, không vui nói: “Máy người các cậu đều đi Yến Kinh, chẳng lẽ để tôi một mình ở nhà trống à? Gần đây công ty nhiều việc, tôi ở lại công ty luôn.”

Tô Hiểu Vân vừa nói, vừa liếc mắt nhìn khu nghỉ ngơi phía sau phòng làm việc, nơi cô bồ trí ắm áp như ở nhà.

“Không sao, chờ chúng tôi trở về thành phố T, cô hết cô đơn ngay, đến lúc đó tôi mời cô ăn cơm.”

“Chỉ có ăn cơm đơn giản như vậy sao?” Khóe môi thanh tú quyền rũ của Tô Hiểu Vân hơi nhéch lên, nụ cười có nhiều cân nhắc.

Giọng Tô Hiểu Vân đầy vẻ quyến rũ, khiến Trần Xuân Độ bên kia đầu điện thoại cũng không khỏi rùng mình một cái. .. Tô Hiểu Vân rất có mị lực, dù cách một cái điện thoại, đều như phải câu hồn Trần Xuân Độ mang đi.

Phụ nữ ba mươi tuổi, mắt đi sự ngây ngô, toát ra hương thơm quyến rũ nhát.

“Chị Tô chẳng lẽ muốn ăn tôi sao?” Trần Xuân Độ cười hỏi.

“Cũng không phải không thể, phòng làm việc của tôi gần đây định đổi giường, cậu nói xem giường hai người thì ổn, hay là giường nước thì ổn?” Tô Hiểu Vân quyến rũ cười một tiếng.

Trên trán Trần Xuân Độ đỗ mồ hôi lạnh, giọng Tô Hiểu Vân quyến rũ tận xương, dù là ý chí Trần Xuân Độ như sắt cũng có hơi không chịu nổi!

Con mẹ nó. .. Nếu như so nữ thần tổng giám đốc Lê Kim Huyên với Vương Chiêu Quân, Tô Hiểu Vân chính là Tô Đát Kỷ!

“Tôi cảm thấy giường nào cũng không mềm bằng cô.” Trần Xuân Độ lúng túng cười một tiếng, nói.

“Phải không, vậy tôi tìm vé máy bay, tới Yên Kinh tìm cậu?” Tô Hiểu Vân quyến rũ mở miệng.

Trần Xuân Độ trán nhỏ giọt mồ hôi lạnh, vội vàng nghiêm túc nói: “Chị Tô lần này tôi gọi điện thoại tìm cô, là có chuyện nghiêm túc.”

“Chuyện nghiêm túc, chuyện nghiêm túc gì?” Tô Hiểu Vân hơi sững sờ.

“Tôi cần mượn chút tiền.” Trần Xuân Độ mở miệng nói.

“Mượn bao nhiêu?” Tô Hiểu Vân suy tư một chút hỏi.

“Ba trăm triệu.” Trần Xuân Độ mở miệng.

Tô Hiểu Vân lập tức đồng ý, cũng không hỏi Trần Xuân Độ ba trăm triệu này để làm gì, nói ngay: “Đợt lát nữa tôi gửi tiền vào tài khoản cậu.”

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Hiểu Vân suy nghĩ một chút, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
CHƯƠNG 335: NGAY CẢ SỢI LÔNG CŨNG KHÔNG NĂM VỮNG!
Cô lần nữa cầm lấy điện thoại di động, suy nghĩ chốc lát, từ trong điện thoại di động chọn lấy một tắm hình gửi cho Trần Xuân Độ.
Mà Trần Xuân Độ đang ở đại hội đỗ thạch ồn ào, nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong túi quần móc điện thoại ra. Liếc mắt nhìn thầy Tô Hiểu Vân gửi tới một bức ảnh.
Vẻ mặt Trần Xuân Độ ngưng trọng, khi ánh mắt của anh nhìn thấy bức ảnh mà Tô Hiểu Vân gửi đến, đầu óc oành một tiếng trống rỗng!
Phản ứng đầu tiên của Trần Xuân Độ chính là hết sức kinh ngạc. Thế nhưng anh lại không ngờ, lá gan của Tô Hiểu Vân cư nhiên lại lớn như vậy, dám gửi cho anh loại hình ảnh kiểu này!
Trần Xuân Độ nhìn thấy bức ảnh kia, cả người run lên, quá làm cho máu huyết của người ta sôi sục!
“Tôi gửi cho anh một thứ, nhớ để ý, ngàn vạn lần đừng để Kim Huyên của anh phát hiện ra.” Ngay sau đó Tô Hiểu Vân lại gửi tới một tin nhắn thoại khác, giọng nói từ tính nhẹ nhàng truyền vào lỗ tai Trần Xuân Độ…Khiến máu huyết cả người Trần Xuân Độ lập tức sôi sùng sục!
Đây tuyệt đối là một nữ thần tuyệt vời, Trần Xuân Độ nhìn chằm chằm tắm hình, thế nhưng phản ứng theo bản năng bắt đầu suy nghĩ…Nếu như Tô Hiểu Vân và Lê Kim Huyên cùng hầu hạ….Vậy thì quá mãn nguyện không còn cầu mong gì nữa!
Tô Hiểu Vân và Lê Kim Huyên quả thực là hai nữ thần có tính cách hoàn toàn khác nhau, giống như nước và lửa vậy…Nếu như cùng hầu hạ Trần Xuân Độ, vậy sẽ giống như chín phương trời của nước và lửa! Cho dù đó là người đàn ông đứng ở vị trí đỉnh cao mạnh mẽ nhát trên thế giới cũng sẽ không thể khống chế được bản thân mình!
Quá mị hoặc! Trần Xuân Độ nhìn tắm hình, hô hấp dồn dập, sắp không thể kiểm soát được bản thân!
Sau khi nghe tin nhắn hội thoại của Tô Hiểu Vân, Trần Xuân Độ nhịn không được bắt đầu nghĩ bậy… Tô Hiểu Vân gửi tới vật gì…Cư nhiên còn muốn bản thân phải che che giấu giấu để không bị Lê Kim Huyên phát hiện….
Sau khi số sách đã đạt được ba tram triệu, Trần Xuân Độ nhanh chóng yên lòng, thảnh thơi nhẹ nhàng dạo chơi trong khu đổ cấp thấp, nhìn trái nhìn phải, liên tục đi dạo cả một ngày, nhưng đều không tham gia vào một trận bán đấu giá nào của đổ thạch.
Thẳng đến khi hoàng hôn lặn, ánh mặt trời đã tắt, nhiều khách hàng dần dần giải tán, trong khu đổ cấp thấp đông đúc từ buổi sáng, cho tới lúc này càng ngày càng ít đi.
Đúng lúc này, bước chân Trần Xuân Độ đột nhiên đi chậm lại. Nhìn về phía trước, đôi mắt hiện lên một tia ẩn ý thâm thúy.
Cách không xa, có một thân ảnh đang chậm rãi thong thả đi tới. Hình dáng này, Trần Xuân Độ lại vô cùng quen thuộc, đang tử khu đỗ cao cấp đi ra, chính là Trương Bảo Thành.
Trương Bảo Thành cũng liếc mắt một cái nhìn thấy Trần Xuân Độ, ngay lập tức tiền lên hỏi: “Lê tổng đang ở đâu?”
“Lê Kim Huyên đang ở trong khách sạn, từ những ngày sau cô ấy sẽ đặt trọng tâm vào chỉ nhánh Yên Kinh của tập đoàn Lê thị, sẽ ít khi quan tâm đến đại hội đồ thạch.” Trần Xuân Độ nói đúng sự thật.
Trương Bảo Thành gật đầu đáp một tiếng, nhìn Trần Xuân Độ, đột nhiên hỏi: “Tôi nghe nói, cậu đáp ứng Lê tổng, một ngày phải lãi được ba trăm tỷ?”
Trần Xuân Độ hơi sửng sốt, trong nội tâm lập tức điên cuồng phỉ nhổ….Cô nàng Lê Kim Huyên này!
Miệng cũng quá rộng rồi, cái gì cũng nói ra ngoài được!
Trần Xuân Độ xấu hỗ cười một tiếng, chỉ có thể gật đầu.
Trương Bảo Thành liếc nhìn xung quanh, lập tức khinh thường cười một tiếng: “Sẽ không phải cậu muốn đạt được ba trăm tỷ ở khu đổ cấp thấp này chứ?”
Ánh mắt Trần Xuân Độ bình tĩnh nhìn chằm chằm Trương Bảo Thạch: “Chuyện này có liên quan gì tới ngài không?”
“Tôi chỉ đứng ở cương vị một người đã từng trải nhắc nhở cậu, ở Yên Kinh, một ngày muốn lãi được ba trăm tỷ, từ trước tới nay chưa từng có ai làm được. Cậu vẫn nên thức tỉnh đi.” Trương Bảo Thành từ trên cao nhìn xuống Trần Xuân Độ, nhẹ nhàng nói.
“Nếu như cậu có thể một ngày lãi được ba trăm tỷ, vị trí hội trưởng hiệp hội đổ thạch nước C đều có thể để cho cậu tới làm.” Trương Bảo Thành nói, trong giọng điệu còn mang theo ý tứ châm chọc.
Khóe miệng Trần Xuân Độ khẽ nhéch lên, anh không một chút nào mảy may bởi vì những câu nói của Trương Bảo Thành mà tức giận. Chỉ nhẹ nhàng nói: “Đừng nói mạnh miệng quá.”
Trương Bảo Thành ha ha cười lớn: “Sao tôi lại nhớ người nói mạnh miệng nhất mới chính là cậu. Một ngày ở đại hội đỗ thạch lời được ba trăm tỷ, cậu ngay cả tư cách Chung Cực Tam Đao cũng không có, còn nói ra được những lời mà kẻ ngu cũng sẽ không nói, cậu đây là nói trong mơ rồi.”
Trương Bảo Thành nói xong, chỉnh sửa lại nếp nhăn của bộ âu phục trên người, đi đến trước mặt Trần Xuân Độ, thay Trần Xuân Độ phủi nhẹ bụi bặm, cảm giác ưu việt mười phần nói: “Tôi khuyên cậu không nên đối nghịch với tôi, tôi đã là cố vấn giám định của tập đoàn Lê thị, còn cậu, chẳng qua chỉ là một phế vật chuyên ăn bám nhà họ Lê. Chỉ là một kẻ đứng canh cổng, thậm chí nếu sau này cô Lê muốn nuôi chó thì với địa vị này ngay cả con chó cũng không bằng.”
Trương Bảo Thành nói xong, khẽ mỉm cười, vỗ vỗ bả vai Trần Xuân Độ, đi sát qua bả vai Trần Xuân Độ, thong thả rời đi.
Trần Xuân Độ chậm rãi xoay người, nhìn bóng lưng Trương Bảo Thành, bỗng nhiên khóe miệng câu lên lộ ra một nụ cười có nhiều suy tính, vô cùng thâm thúy….
Yên Kinh, chỉ nhánh Yên Kinh tập đoàn Lê thị.
Lê Kim Huyên ngồi trong một văn phòng làm việc mới, đang bề bộn xử lý công việc.
Mà đúng lúc này, chuông điện thoại đi động của Lê Kim Huyên vang lên, nữ thần tổng Giám đốc bận rộn đến mức túi bụi, thậm chí không kịp nhìn màn hình điện thoại đã lập tức bấm nghe máy.
“Tiểu Huyên, xem ra gần đây cậu sống không tốt.” Đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói vô cùng quyền rũ của Tô Hiểu Vân chậm rãi truyền đến.
Lê Kim Huyên hơi sửng sốt, nghe thấy giọng nói của Tô Hiểu Vân, não bộ còn chưa kịp tiếp nhận: “Tô Hiểu Vân?”
“Ha, nhanh như vậy quên tớ rồi sao?” Tô Hiểu Vân ở đầu dây bên kia tức giận hừ một tiếng.
“Không có, chỉ là gần đây Yên Kinh xảy ra rất nhiều chuyện, tớ đột nhiên chưa kịp phản ứng.” Lê Kim Huyên nghỉ ngờ hỏi: “Tại sao cậu lại nghĩ đến gọi điện thoại cho tớ?”
“Quan tâm quan tâm cậu không được sao?” Tô Hiểu Vân nói: “Còn có chuyện, muốn xác nhận với cậu chút.”
“Trần Xuân Độ hỏi tớ mượn ba trăm triệu…”
“Tuyệt đối không thể cho anh ta mượn!” Lê Kim Huyên nghe thầy Tô Hiểu Vẫn nói tới chuyện này, sắc mặt lập tức thay đổi, thân thể mềm mại khẽ run lên, nghiêm nghị quát lên.
“Tớ cho anh ta mượn rồi.” Tô Hiểu Vân nhẹ nhàng nói.
“Tô Hiểu Vân, cậu có biết cậu đây là đang tiếp tay cho giặc hay không?” Lê Kim Huyên trợn to đôi mắt xinh đẹp, giọng nói tựa như bao phủ một tầng ý tứ lạnh như băng.
Đầu dây điện thoại bên kia, Tô Hiểu Vân không tức giận, ngược lại trêu ghẹo nói: “Bởi vì tớ biết cậu sẽ phản đối, cho nên tớ mới cho anh ta mượn.”
“Cậu!” Lê Kim Huyên ở Yên Kinh không ngừng hít thở sâu, nỗ lực để bản thân bình tĩnh lại, cô rất rõ ràng, lời này của Tô Hiểu Vân chính là muốn chọc tức cô.
Lê Kim Huyên lại không ngờ, Trần Xuân Độ vậy mà sẽ mượn tiền Tô Hiểu Vân. Nếu như cô sớm biết như thế thì tuyệt đối sẽ không để Tô Hiểu Vân cho người này mượn tiền!
“Anh ta cam kết với tớ, sau khi đại hội đỗ thạch kết thúc, anh ta sẽ trả tớ ba tỷ.”
“Anh ta nhìn thấy ba tỷ chưa? Cậu xác định cả đời anh ta đã trông thấy ba tỷ rồi thì hãng nói, một người đàn ông chưa từng nhìn thấy ba tỷ, nói ra những lời đó để lừa cậu, cậu cũng tin?”
“Đương nhiên tớ không tin, nhưng anh ta dùng cậu đề bảo đảm, nên tớ cho anh ta mượn rồi.” Tô Hiểu Vân giải thích.
Thân thể mềm mại của Lê Kim Huyên mạnh mẽ run lên, khuôn mặt xinh đẹp đột nhiên đờ ra.
Thẳng đến khi tắt máy, cả người Lê Kim Huyên đều như ở trong mộng thật lâu, không phản ứng kịp.
Lời nói của Tô Hiểu Vân, vẫn đang quanh quần ở trong đầu của cô không ngừng vang vọng.
“Trần Xuân Độ….” Chỉ chốc lát sau, nữ thần tổng Giám đốc mặt như sương lạnh, đằng đằng sát khí lẩm bẩm.
Mà nữ thần tổng Giám đốc lại không hề biết, trong một căn phòng khác ở khách sạn này, Ngọc Vinh Hiên đang ngồi trên ghế sofa, một bên vùi đầu trong khói thuốc hút xì gà, một bên nhìn về khối nguyên thạch đã bị cắt, rơi vào trầm tư.
Nếu như Lê Kim Huyên đang ở chỗ này, chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhận ra khối nguyên thạch này chính là nguyên thạch thần kỳ được dung hợp giữa bảo thạch xanh đỏ ở trung đổ thạch sinh tử trước đây.
Khối nguyên thạch này, sau đó theo như lời mà Trương Bảo Thành nói, ông ta đã ngâm ở trong giới đỗ thạch mấy chục năm qua nhưng chưa bao giờ thấy qua loại hiện tượng kỳ lạ xuất hiện như vậy.
Đây dường như là kỳ tích của giới đổ thạch. Không bao lâu nữa, khối nguyên thạch này sẽ gây ra chấn động ở giới đỗ thạch!
Hai khối bảo thạch hòa hợp, đây là hình huống dường như không thể xuất hiện…Lúc ấy Trương Bảo Thành nói không rõ, chỉ nhắc tới một câu đã từng có loại giả thuyết này…Nhưng thân phận người nói lên giả thuyết này vô cùng thần bí, Trương Bảo Thành không tiết lộ.
Không ai có thể nghĩ đến, khối nguyên thạch thần kỳ này lại bị Ngọc Vinh Hiên thầm bỏ ra một cái giá vô cùng lớn để mua nó ở đại hội đổ thạch. Hai người Kỳ Tín và Ngọc Vinh Viên đã nghiên cứu qua, cũng không hiểu rõ sự xuất hiện của hiện tượng này.
Ngọc Vinh Hiên càng mù mờ, liên tiếp mở ra hai khối cực phẩm này, một khối cuối cùng càng khiến cho vô số lão quái vật ngửi thấy phải khiếp sợ, mà Trần Xuân Độ rõ ràng ngay cả đỗ thạch thông thường cơ bản nhất cũng không hiểu…Người này, rốt cuộc có thân phận gì? Mà ngay cả Ngọc Vinh Hiên cũng không nhìn thấu!
Chẳng lẽ thật sự là vận khí nghịch thiên sao?
Lúc này, một vị thủ hạ vội vã bước nhanh đi tới trước gian phòng của Ngọc Vinh Hiên, ấn chuông cửa.
Cửa phòng mỏ, thủ hạ đi vào trong phòng, đột nhiên quỳ gối xuống trước mặt Ngọc Vinh Hiên, cung kính mở miệng: “Cậu chủ Ngọc, khách hàng ở đại hội đổ thạch đã ra về hơn nửa rồi, mục tiêu vẫn còn ở đại hội chưa rời đi.”
Ngọc Vinh Hiên ngồi trên ghế sofa đang rút ra một điều xì gà, phun ra một ngụm khói, nghe thấy thủ hạ báo cáo, Ngọc Vinh Hiên chậm rãi dập tắt tàn thuốc nhìn chằm chằm vào khối nguyên thạch kia, thâm thúy mở miệng: “Thông báo cho trưởng lão, hành động, truy sát Trần Xuân Đội!”
Giọng nói của Ngọc Vinh Hiên tuy không lớn, nhưng lại như sắm sét giữa trời quang. Không ngừng vang vọng ở trong căn phòng.
Vị thủ hạ kia đáp ứng, quay người rời khỏi phòng của Ngọc Vinh Hiên. Đi tới căn phòng đối diện Ngọc Vinh Hiên, bám chuông cửa.
Trong căn phòng, một lão già mặc một dải trường bào màu xanh đang ngồi trên giường nhắm mắt tĩnh tọa, lúc này nghe thấy tiếng chuông cửa vang dồn dập chói tai, hai mắt chọt mở ra, một cỗ khí thế mạnh mẽ từ trên người ông ta mãnh liệt bạo phát!
Lão già đứng dậy, một chân giẫm xuống mặt đắt, “bịch” một tiếng, một tiếng nỗ vang vọng ngập trời trong căn phòng, mặt đất chắn động mạnh mẽ, trên nền nhà rắc rắc xuất hiện vết nứt, hình dạng vết nứt như mạng nhện, nhìn thấy mà giật mình!
Đôi mắt của lão già lạnh như băng, ánh mắt sắc bén giống như một lưỡi kiếm, vạn vật không có thứ gì không phá được, lóe ra hàng ngàn mũi dao sắc nhọn.
Mỏ cửa, lão già xuất hiện ở cửa phòng.
“Thái Thượng trưởng lão, cậu chủ Ngọc mời ngài…” Vị thủ hạ còn chưa nói xong, chỉ nhìn thấy Thái Thượng trưởng lão tùy tiện phát tay lên, vị thủ hạ đã bị một cỗ vô hình oanh kích khiến đầu óc trở nên trống rỗng! Cả người giống như pháo đạn, đập lên trên tường!
“Òn ào.” Thái Thượng trưởng lão thản nhiên mở miệng, nhưng giọng nói lại lộ ra vô cùng lạnh lẽo hết sức kiềm chết “Trưởng lão.” Đúng lúc này, cửa phòng Ngọc Vinh Hiên mở ra, Ngọc Vinh Hiên đi đến trước mặt Thái Thượng trưởng lão, cung kính nói.
“Yên tâm, tôi sẽ bóp chết con kiến đó.” Thái Thượng trưởng lão gật đầu.
“Xe ngay tại cửa khách sạn, tôi sẽ mở tiệc chiêu đãi, đợi tin tốt của ông.” Ngọc Vinh Hiên khẽ mỉm cười.
Chờ Thái Thượng trưởng lão xoay người hướng cửa khách sạn đi ra, Ngọc Vinh Hiên nhìn chăm chú bóng lưng của Thái Thượng trưởng lão, chậm rãi nói: “Đi lấy khối nguyên thạch đó, làm thành một con dao găm cho tôi.”
“Dao găm?” Sắc mặt tên thủ hạ vẫn luôn theo sát bên cạnh Ngọc Vinh Hiên trở nên kinh ngạc.
Rất nhiều thủ hạ đi theo Ngọc Vinh Hiên một thời gian đều biết, cậu chủ Ngọc ngày thường không thích đánh đánh giết giết…Nhưng mà hôm nay, cậu chủ ngọc vậy mà muốn làm thành một món vũ khí?
Vị thủ hạ kia mơ hồ có một loại dự cảm không ổn, chỉ nhìn thấy Ngọc Vinh Hiên từng lời từng câu mở miệng: “Tôi muốn dùng nó, tự tay giết chết con tiện nhận Lê Kim Huyên!”
CHƯƠNG 336: AI MỚI LÀ?

Lê Kim Huyên!

Trong đầu Ngọc Vinh Hiên hiện ra một người con gái vô cùng xinh đẹp, dáng người hoàn hảo, hình thể khêu gợi, khiến lửa giận trong nội tâm của anh ta tăng vọt!

Anh ta nhớ rất rõ, bản thân đã từng cho người con gái này cơ hội, để cô phục tùng bản thân mình, nhưng cô không chỉ vứt bỏ nó mà còn cùng con kiến họ Trần kia cấu kết với nhau.

Cậu chủ nhà họ Ngọc để mắt tới cô đó chính là phúc phận của cô! Là cơ hội của cô! Trong lòng cô lại không cảm kích, ngược lại còn là nữ nhân của tên đàn ông đó!

Dựa vào cái gì? Cái kia, đồ phế vật ăn cơm nhuyễn mà xứng sao? Đây là con mỗi mà bản thân đã nhìn trúng, anh ta cũng xứng đụng vào sao?

Ngọc Vinh Hiên điều tra qua, biết được Trần Xuân Độ chỉ là người ở rễ nhà họ Lê, khiến anh ta càng thêm nổi cáu.

Ngọc Vinh Hiên cảm thầy vô cùng nhục nhã, con mồi mà bản thân nhìn trúng lại có thể vì một tên phế vật ăn cơm nhuyễn mà không nghe theo anh ta…Không thể có được người con gái này, vậy chi bằng giết đi!

Khóe miệng Ngọc Vinh Hiên câu thành một độ cong đầy thâm thúy, anh ta muốn làm thành một con dao găm từ khối nguyên thạch được con kiến phế vật kia lầy ra từ đỗ thạch sinh tử, sau khi chơi đùa với con tiện nhân chán ghét kia, sẽ lại tự tay đâm chết cô ta!

“Đi thôi, chúng ta đi đặt tiệc rượu, chờ đợi tin vui của trưởng lão.” Ngọc Vinh Hiên chậm rãi mở miệng, giọng điệu lộ ra vẻ thần bí khó lường.

Ngọc Vinh Hiên xoay người đi vào trong phòng, mà thủ hạ bên cạnh Ngọc Vinh Hiên do do dự dự chỉ tay lên trên tường nói: “Cậu chủ Ngọc, còn cậu ta….”

Ngọc Vinh Hiên ngẩng đầu, liếc qua kẻ bị ghim sâu trên bức tường, vị thủ hạ này bị Thái Thượng trưởng lão tiện tay tát một cái oành đã dán ngay lên tường, nhẹ nhàng nói: “Bản thân tìm chết, làm cho trưởng lão mắt hứng, cứ để cậu ta treo trên đó tới khi nào tự cậu ta rơi xuống là được.”

Tên thủ hạ bên cạnh Ngọc Vinh Hiên đáp một tiếng, ánh mắt đồng tình nhìn lên trên, vị thủ hạ kia bị ghim sâu trên bức tường, cả người sưng đỏ ứ đọng trông vô cùng thê thảm, khiến cậu ta không tự chủ rùng mình một cái.

Lúc này, một chiếc Maybach đang phóng như bay về hướng đại hội đồ thạch, vị thủ hạ của Ngọc Vinh Hiên kia vừa lái xe vừa cẩn thận từng li từng tí thông qua kính chiều hậu trong xe, quan sát vị Thái Thượng trưởng lão đang ngồi ghế phía sau.

Thân là thủ hạ của Ngọc Vinh Hiên, ở nhà họ Ngọc đi theo Ngọc Vinh Hiên đã nhiều năm, cậu ta hiển nhiên đã nghe nói đến Thái Thượng trưởng lão đại danh lẫy lừng, mà lúc này, Thái Thượng trưởng lão lại đang ngồi ở chỗ ngồi phía sau nhắm mắt dưỡng thần nghỉ ngơi, có thể không khiến cho cậu ta kích động sao?

“Lái xe cẩn thận.” Cậu ta vẫn đang thật cẩn thận quan sát, đột nhiên, vị Thái Thượng trưởng lão đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng nhiên mở miệng, dọa cho cậu ta sợ hết hồn.

Vị thủ hạ lập tức lộ ra thần sắc sợ hãi…Cậu ta từ đầu tới đuôi căn bản không nhìn thấy Thái Thượng trưởng lão mở mắt…Nhưng Thái Thượng trưởng lão nhắm mắt, cũng có thể phát hiện bản thân cậu ta đang quan sát ông ta sao?… Điều này làm sao có thể?

Vị thủ hạ này căn bản không dám tiếp tục quan sát nữa, thật quá khủng bố đáng sợ khiến cậu ta chỉ có thể ngoan ngoãn chăm chú nhìn về phía trước, điều khiển chiếc Maybach, ở trên đường phố Yên Kinh phóng nhanh như chớp.

Nửa giờ sau, chiếc Maybach chậm rãi dừng lại. Vị thủ hạ kia hít sâu một hơi, cẩn thận dò xét, giọng điệu mang theo thăm dò mở miệng: “Trưởng lão, chúng ta…đến rồi.”

“Biết rồi.” Thái Thượng trưởng lão đơn giản nói ra hai chữ, vị thủ hạ kia mới từ trên xe đi xuống, mở cửa xe cho trưởng lão.

“BỊCH!”

Vị thủ hạ kia mới vừa mở cửa xe, một bên chân nhanh như chớp oanh kích mạnh mẽ mà ra, giẫm lên nền xi-măng!

“Cạch cạch cạch!” Nền xi-măng kiên cố khó vỡ, thế nhưng đang không ngừng rạn nứt!

Hai mắt vị thủ hạ kia co rút kịch liệt, vẻ mặt không thể tin được, tựa như trông thấy một con quỷ!

“Đây…” Vị thủ hạ kia gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Thái Thượng trưởng lão từng bước từng bước đi xa dần!

“Bịch bịch bịch…” Tiếng nổ ngập trời không ngừng vang lên, mỗi bước chân của Thái Thượng trưởng lão dồn dập ở trên nền xi-măng liên tiếp tạo ra các vết nứt chấn động như mạng nhện, nhìn thấy mà rợn người.

Nền xi-măng không ngừng rạn nứt theo mỗi bước chân của Thái Thượng trưởng lão, khiến nội tâm vị thủ hạ kia không ngừng run rầy, vô cùng kinh hãi!

Thần sắc vị thủ hạ kia đờ ra nhìn Thái Thượng trưởng lão đang từng bước đi xa, nội tâm khó có thể bình tĩnh. Thẳng đến khi bóng lưng Thái Thượng trưởng lão đã biến mắt ở tầm mắt của chính mình, cậu ta còn chưa phản ứng kịp!

“Con kiến, chịu chết đi.” Ánh mắt Thái Thượng trưởng lão lộ ra sắc bén, nhìn về phía xa, giẫm lên từng bước mà đi.

Trong đại hội đổ thạch ở khu đổ cấp tháp, xé chiều hoàng hôn, dần dần càng lúc càng nhiều khách ra về, quầy hàng ở khu đỗ cấp thấp chỉ có máy người thưa thớt còn ở lại, không còn cảnh tượng náo nhiệt như ban ngày, thậm chí còn có vẻ hơi lạnh lẽo.

Đột nhiên, hư không hơi hơi chắn động, vô số khách hàng không hẹn mà cùng đưa ánh mắt chăm chú nhìn về phía xa xa.

Ở tận đầu phía xa, có một thân ảnh đang thong thả bước đến.

Tựa hồ mỗi một bước chân của người này bước ra thật chậm, nhưng tốc độ lại nhanh vô cùng.

Cùng với mỗi bước chân đang tiến đến gần của ông ta, trên mặt đất đang từ từ chấn động!

“Ông ta là ai vậy?” Có rất nhiều khách hàng đều không hiểu ra sao, trong nội tâm dâng lên một cỗ dự cảm không tốt.

“Âm!”

Một tàn ảnh mơ hồ gào thét vụt qua khiến rất nhiều khách hàng hai mặt nhìn nhau, đều lộ ra thần sắc kinh ngạc!

Sắc mặt bọn họ vô cùng kinh hãi, lớn tiếng kinh hô, trên mặt đất xuất hiện nhiều vết rạn nứt, mỗi một vết nứt có chiều rộng hơn 1m, mà thân ảnh kia, đã mắt tích không thấy nữa.

“Ông ta ở bên trên!” Cũng không biết là ai hét lớn một tiếng, mỗi ánh mắt đều cùng nhau nhìn lên trên không trung, chỉ nhìn thấy thân ảnh kia cao cao nhảy vọt lên, giống như thần linh cao cao tại thượng trong truyền thuyết thường hay nói, coi thường chúng sinh!

“Đây là… Thần sao?” Có người lắm bẩm, sau khi nhìn thấy thân ảnh kia nhảy lên trên không trung, rất nhiều người hai chân mềm oặt, thậm chí nhịn không được còn muốn khấu đầu quỳ lễ!

Người bình thường làm sao có thể làm được mức này? Chỉ có Thần Linh, siêu nhân trong truyền thuyết!

“Đây rõ ràng không phải là người! Đây là dã thú!” Có người quát lên.

“Đông!”

Mà người nọ vừa dứt lời, thân ảnh ở trên không trung đột nhiên cấp tốc lao xuống, hung hăng một cước đá vào mặt người đó!

*Phốc!”

Người nọ giống như diều đứt dây bay trong gió, lảo đảo bay ra phía xa, máu tươi trong miệng không ngừng phun ral “Con kiến.” Thân ảnh kia bình tĩnh mở miệng, giọng nói rất nhẹ, nhưng khiến vô số người rét run! Bốn phía nhao nhao kinh sợ tháo chạy!

Cái thứ này nhất định là ma quỷ! Đây tuyệt đối không phải là người!

Vị khách hàng nào đó một phen làm rớt khối nguyên thạch trong tay, thần sắc kinh sợ trồn tránh ẩn náu!

Nội tâm mỗi một người đều điên cuồng run rấy, bên trong đôi mắt đều lộ vẻ vô cùng sợ hãi!

Đại hội đỗ thạch, khu đổ cấp thấp rất lớn, một dãy quầy hàng san sát nhau, mà thân ảnh kia đang bước đi thong thả ở trong khu đổ cấp tháp, thần sắc thản nhiên.

Đột nhiên, ông ta nhíu mày, thoáng chốc đứng tại chỗ, bỗng nhiên quát lạnh: “Trần Xuân Độ, mau cút ra đây chịu chết!”

Âm ầm ầm!

Thân ảnh kia như sắm sét lôi đình, vang vọng trên không ở toàn bộ khu đỗ cấp thấp! Thanh âm vang lên rõ ràng từ mỗi một góc xó của khu đổ cấp thấp!

Hư không chấn động, một cỗ sát khí lạnh như băng bao phủ toàn bộ khu đổ cấp tháp!

Vô số khách hàng lạnh run người, câm như hến! Không có ai dám lên tiếng, thậm chí còn có người dùng tay bịt kín mồm của mình…Đình chỉ tiếng động, ngay cả một tia hô hấp cũng không dám!

Lúc này, một chỗ nào đó ở khu đổ cáp thấp, Trần Xuân Độ đang có hứng thú chăm chú theo dõi một trần bán đấu giá, thẳng đến khi trong hư không có âm thanh chắn động truyền đến, mới khiến thần sắc của anh dần thay đổi. Ngẩng đầu, nhìn lên không trung, ánh mắt bình tĩnh, có một tia khó có thể nhận ra sát khí lạnh lẽo trong đôi mắt, chậm rãi nổi lên…

Khóe miệng Trần Xuân Độ hơi hơi nhếch lên, bỗng nhiên chợt lóe lên một độ cong thâm thúy….

Sau khi thân ảnh kia quát xong, lại đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, giống như một bức tượng điêu khắc.

Thẳng đến qua hồi lâu, có lẽ thân ảnh kia hơi không kiên nhẫn nữa, lại lần nữa quát lên: “Phế vật, còn không mau ra đây, mỗi 10s trôi qua, tao sẽ giết một người, cho tới khi đến lượt mày!”

Thân ảnh kia nói xong, lập tức xoay người đi về phía một chiếc bàn có khách hàng đang ẩn náu.

Rất nhanh, thân ảnh kia bóp cổ vị khách hàng đó, thần sắc lạnh lùng, bắt đầu tính thời gian.

Cơ thể vị khách hàng kia run rẩy…Đó là biểu hiện của sự sợ hãi cực độ, anh ta không biết bản thân đã làm sai điều gì, lại phải đối mặt với cái chết gần trong gang tấc!

Anh ta không ngừng liều mạng giãy dụa, nhưng đều vô tích sự!

Hô hấp của anh ta càng lúc càng yếu dần, cơ hội sống đang dần dần mắt đi….

Đúng lúc này, một giọng nói từ xa truyền đến: “Ức hiếp người vô tội thì có bản lĩnh gì? Rốt cuộc ai mới là phế vật?”

“Cút lại đây, tao cho mày một cái thống khoái.”

Trần Xuân Độ xuất hiện ở cuối con đường, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo, tràn ngập sát khi.

“Con kiến.” Khi thân ảnh kia nhìn thấy Trần Xuân Độ xuất hiện, lạnh lùng cười một tiếng, tay của ông ta đột nhiên dùng sức siết chặt người khách hàng!

“Rắc!”

Vị khách vô tội kia mở to hai mắt, anh ta không thể ngờ, khi Trần Xuân Độ xuất hiện, anh ta cũng phải chết!

Nội tâm anh ta vừa mới buông lỏng, còn đang nghĩ bản thân may mắn sống sót, không nghĩ đến kết cục là như vậy!

Anh ta chết không nhắm mắt!

Ánh mắt Trần Xuân Độ rét lạnh, lạnh lùng nói: “Lạm sát kẻ vộ tội, ông ngay cả phế vật cũng không bằng.”

“Thái Thượng trưởng lão của nhà họ Ngọc. Mày ức hiếp người của tao, hôm nay tao sẽ dùng đầu của mày mang về giao cho Vinh Hiên một công đạo.” Thái Thượng trưởng lão chậm rãi bước đến, mỗi một bước, khí thế trên người ông ta lại tăng thêm một phần, bước từng bước về phía Trần Xuân Độ, biến hình vặn vẹo trên hư không, tựa như dãy núi đang điên cuồng trần áp, dời núi lắp biển hướng về phía Trần Xuân Độ đè xuống!

“Thái Thượng trưởng lão?” Trần Xuân Độ cười như không cười: “Người nhà họ Ngọc các người đều chỉ là một đám tiểu nhân, từ đâu lại nhảy ra một lão truyền thống này?

Giọng nói của Trần Xuân Độ mang theo hàm xúc châm biếm, Thái Thượng trưởng không đếm xỉa, nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ: “Xỉ nhục người nhà họ Ngọc của tao, tru diệt cửu tộc.”

“Xỉ nhục người nhà họ Ngọc của ông?” Trần Xuân Độ cười ha ha, đột nhiên hỏi: “Ngọc Vinh Hiên có nói với ông, rốt cuộc tôi đã làm gì anh ta không?”

Thái Thượng trưởng lão khẽ lắc đầu, Trần Xuân Độ lại hỏi: “Anh ta thiếu cánh tay hay cái chân? Hay anh ta bị rụng mắt bộ phận nào à?”

Thái Thượng trưởng lão nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ nhưng lại không có bắt kỳ phản ứng gì.

“Thứ phế vật kia của nhà ông ăn trong bát chỉ nên nhìn trong bát, dám nhớ nhung đến vợ của tôi còn nói năng lỗ mãng với tôi, tôi còn chưa đánh cho anh ta tàn phế đã là nể mặt người nhà họ Ngọc các người rồi, người nhà họ Ngọc các người còn dám tìm tới cửa?” Trần Xuân Độ cười mỉa mai.

“Tìm chết!” Thần sắc Thái Thượng trưởng lão lạnh lùng, sát khí vô tận bạo phát buốt lạnh như băng!

Thân thể Thái Thượng trưởng lão chọt lóe, đột nhiên nhanh như chớp hướng về phía Trần Xuân Độ đánh úp bất ngờ!

“Một quyền giết mày!” Thái Thượng trưởng lão đột nhiên nắm tay, hướng về khuôn mặt Trần Xuân Độ, một quyền oanh bạo giáng xuống!

Hư không chấn động, gió lớn gào thét nồi lên, một cỗ sức mạnh khủng bồ muốn nỗ tung!

Nhưng lại không ngờ, Trần Xuân Độ không hề né tránh, thẳng đứng nguyên tại chỗ, nhìn một quyền của Thái Thượng trưởng lão đang oanh bạo vung tới, nụ cười càng thêm mỉa mai châm chọc, khinh thường nói: “Quyền pháp của núi Võ Đang, ông ngay cả sợi lông cũng không nắm vững!