Chàng Rể Phế Vật

Chương 565: Quyết Đấu Với Hoàng Sơn Già Nua






Trong đêm tối vô tận, một luồng sương mù nhàn nhạt tràn ngập trong không khí.
Trần Xuân Độ từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ bừng như ma quỷ, anh chầm chậm nhìn về phía khách sạn!
Ở hiện trường vẫn còn người sống.

Trận giết chóc của anh vẫn phải tiếp tục!
Đại chiến ngập trời, thần trí của anh cũng có hơi mơ hồ!
Coong! Long Nha khẽ run lên trong tay phải của anh, anh chậm rãi mà đi về phía đám bảo vệ kia!
Đột nhiên, vẻ mặt của đám bảo vệ đó trở nên hoảng sợ, tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng sát khí chèn ép đầy trời!
“Cậu đừng có qua đây!” Sắc mặt của đội trưởng đội bảo vệ có hơi tái nhợt, anh ta kêu lên một tiếng đầy hoảng sợ.

Thế nhưng, Trần Xuân Độ lại không hề để ý đến! Anh cầm Long Nha trong tay mà bước từng bước một… Đi về phía bọn họ tựa như một con quỷ Tu La!
Tất cả đám bảo vệ đều cảm thấy trái tim mình đều chấn động kịch liệt...!Cơ thể bọn họ run rẩy đầy vẻ hoảng sợ mà lui về phía sau.
Giờ phút này, Trần Xuân Độ là một con quỷ Tu La không có tình cảm, trước mắt anh của có chết chóc mà thôi!
“Meo~!” Đột nhiên, có một con mèo đen như mực nhảy ra từ bên phía vách tường đổ nát của khách sạn, ngay sau đó, một tiếng mèo kêu thảm thiết truyền vào trong tai Trần Xuân Độ.
Bỗng nhiên, cơ thể Trần Xuân Độ nhoáng lên một cái, thân thể anh lảo đảo… Tia máu hằn đỏ trong mắt anh...!Dần dần tiêu tán đi.
Anh chậm rãi ngẩng đầu lên mà nhìn bầu trời tối đen một chút...!Hơi thở chết chóc quanh người đã thu liễm lại trong nháy mắt.
Anh nhét Long Nha vào trong ống tay áo rồi đốt một điếu thuốc lá.
Ánh mắt lướt nhìn qua bốn phía xung quanh, một mảnh tàn sát đầy máu tanh khắp cả mặt đất, khắp nơi đều là thi thể và bộ phận cơ thể...
Lính đánh thuê Black Hawk, bị tiêu diệt toàn đội.
Đêm tối thâm sâu, máu tươi tràn ngập.
Một mảnh yên tĩnh trôi qua, một tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự yên bình quý giá này.
Trần Xuân Độ lấy điện thoại ra rồi ấn nhận, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói dồn dập của Thanh niên: “Đại ca, Truy cập https://truyenonline123.net để cập nhật nội dung các bạn nhé! vào." Trần Xuân Độ nhẹ nhàng trả lời.
"Trước tiên đừng có đi vào!" Người thanh niên đó đột nhiên Truy cập https://truyenonline123.net để cập nhật nội dung các bạn nhé! anh lóe lên một tia kinh ngạc
“Sao vậy?”
“Có người đang công bố phần thưởng 3000 tỷ trên wed đen, em vẫn đang tra thân phận của người đăng tin, trước tiên anh đừng đi vào khách sạn, đã có sát thủ đang chạy đến chỗ anh rồi.” Người thanh niên nói với vẻ lo lắng.
“Tôi biết.” Trần Xuân Độ nhẹ nhàng gật đầu: “Black Hawk đã tới rồi, bị tôi giải quyết hết rồi.”
“Không, Black Hawk chỉ là một Truy cập https://truyenonline123.net để cập nhật nội dung các bạn nhé! có thế lực và địa vị càng lớn đang đến, đại ca, bây giờ anh mà đi vào khách sạn thì chắc chắn sẽ làm liên lụy đến chị dâu đó.”
Trần Xuân Độ cầm điện thoại mà trầm mặc một lát, sau đó anh mở miệng nói: “Tôi biết rồi, binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn.”
"Đại ca, không phải em có ý này..." Người thanh niên còn chưa nói xong thì đã bị Trần Xuân Độ “tút” Truy cập https://truyenonline123.net để cập nhật nội dung các bạn nhé! ở Yên Kinh, một chiếc xe con không chút kiêng kỵ mà dừng ở ngã tư, Trần Xuân Độ tựa lên trên xe, trong miệng ngậm điếu thuốc lá, hai tay ôm ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi, cứ tựa như đang đợi cái gì đó vậy.

Đột nhiên, ở nơi xa, ẩn ẩn có một chấm đen nhỏ xuất hiện.
Tốc độ của chấm đen nhỏ càng lúc càng nhanh, không bao lâu sau thì đã biến thành một bóng người đang vội vã đi về phía Trần Xuân Độ.
Rất nhanh, một ông lão khòm lưng mặc một thân áo dài với phong cách cổ xưa lặng lẽ mà xuất hiện ở trước mặt anh...!Tới lặng yên không một tiếng động...!Phảng phất như hòa thành một thể với không khí vậy.
Ông lão đi tới trước mặt Trần Xuân Độ, ông ta đánh giá Trần Xuân Độ một cách cẩn thận, đôi mắt già nua vô cùng thâm thúy, phảng phất như mang theo vẻ của năm tháng.
“Không phải nói có rất nhiều người muốn đầu của tôi sao, sao mới có một lão già đến vậy.” Trần Xuân Độ chậm rãi phun ra một ngụm khói thuốc.
“Người trẻ tuổi, sao lại xúc động như thế mà mặc sức giết chóc vậy chứ?” Hoàng Sơn thâm thúy mà khàn khàn hỏi.
Đôi mắt Trần Xuân Độ hơi híp lại một cái...!Vừa rồi, thân pháp mà lão già này xuất hiện...!Anh nhìn thấy vô cùng rõ ràng, thân pháp nhẹ nhàng...!Đây là thân pháp đã luyện đến mức cực hạn ở trình độ đỉnh phong luôn rồi...!Trần Xuân Độ không ngờ tới...!Ở nơi này, vậy mà lại gặp phải sự truy sát của một vị tông môn võ học đã trên năm mươi tuổi.
“Lão già, một thân công pháp này của ông rất có trình độ đó nha.” Giọng nói của Trần Xuân Độ vô cùng bình tĩnh, không nghe được là đang khen ngợi hay đang châm biếm nữa.
Sự thâm thúy của Hoàng Sơn càng sâu hơn, vẻ mặt già nua cũng không mảy may nhìn ra là vui hay buồn.
“Người trẻ tuổi, lão phu khuyên ngươi, vẫn là đền tội đi.” Hoàng Sơn chậm rãi nói.
Nghe thấy lời nói của lão già này, Trần Xuân Độ bật cười, cười đến mức thâm thúy không hiểu sao được.
“Nghe ý này của ông, ông là chuyên gia đàm phán đó hả??” Trần Xuân Độ hỏi với vẻ lạnh nhạt, trong giọng nói… phảng phất còn mang theo một tia khiêu khích.
Bầu không khí ngưng trọng lại trong nháy mắt.
Đột nhiên, không khí ở bốn phía xung quanh đều bị đè nén thành một mảnh rét lạnh!
Gió nhẹ thổi qua, một cành cây ngô đồng đung đưa xì xào, một chiếc lá bị gió nhẹ nhẹ thổi mà bay xuống rồi lay động trong không trung...!Rồi chậm rãi rơi xuống trước mặt Hoàng Sơn.
Đột nhiên, Hoàng Sơn chợt dùng hai ngón tay kẹp lấy chiếc lá xanh biếc, lực đạo xuyên qua trong nháy mắt!
“Vèo!” Chiếc lá xanh biếc hóa thành một luồng ánh sáng xanh lục, nhanh như gió táp… trực tiếp cắt ngang qua không khí ở trước mặt, mang theo từng trận sát khí nhè nhẹ đáng sợ rồi bắn phụt về phía Trần Xuân Độ.
Cơ thể Trần Xuân Độ vẫn đứng thẳng ở đằng kia, thậm chí anh còn lười động đậy một chút, anh chợt bún một ngón tay ra!
Chiếc lá đang bắn phụt tới kia trực tiếp bị ngón tay của anh chạm trúng… lực đạo cực lớn xuyên thấu qua đó… vốn chiếc lá xanh biếc kia đã không cách nào có thể chịu đựng được lực độ xâm nhập ở mức độ này… nó trực tiếp hóa thành một mảnh vỡ vụn… chỉ còn sót lại cọng lá trơ trọi...!chậm rãi mà rơi xuống đất.

Đôi mắt già nua của Hoàng Sơn hơi cứng đờ lại, dường như ông ta có hơi kinh ngạc.
“Thú vị đấy… trên thế gian này, người có thể tiếp được một chiêu của tôi đã ít nay lại càng thêm ít…” Giọng nói già nua của Hoàng Sơn kéo dài, nhưng lại mang theo một tia sức mạnh dồi dào đến mức tận cùng.
Trần Xuân Độ nghe thấy vậy thì khóe miệng hơi nhếch lên, dường như còn mang theo một tia khinh thường nữa.
“Lão già, kiên nhẫn của tôi có hạn, lập tức để tôi đi, có lẽ hai chúng ta có thể bình yên vô sự… Bằng không… tôi không chắc rằng xương cốt già yếu này của ông có chịu đựng được giày vò hay không đâu…” Giọng nói của Trần Xuân Độ vô cùng bình tĩnh, nhưng lại mang theo một tia uy hiếp thật sâu!
Không khí càng trở nên áp bức và lạnh lẽo hơn nữa!
Bỗng nhiên, sắc mặt Hoàng Sơn cứng đờ lại, ông ta kéo dài giọng nói già nua của mình!
“Người trẻ tuổi, cậu có biết… Bản thân đang nói gì không?”
Trần Xuân Độ không chút kiêng kỵ mà nhìn chằm chằm vào tên Hoàng Sơn này, trong lời nói có chút hàm ý: “Đương nhiên, tôi cảm thấy ông đến đây vì tiền thưởng thôi, lại cứ hết lần này đến lần khác bày ra bộ dạng dáng vẻ đạo mạo.!
“Hỗn xược!” Hoàng Sơn kéo dài giọng nói già nua của mình, một cỗ sát khí vô tận lan tràn ra! Đột nhiên, mặt đất dưới chân ông ta rạn nứt rồi sụp đổi! Luồng khí cực lớn chấn động!
“Vèo!” Chỉ thấy ông ta quét ngang chân một cái! Vô số lá rụng rơi trên mặt đất kia bị càn quét lên trong nháy mắt rồi xoay tròn một trận trên không trung, tựa như muốn hóa thành một trận lốc xoáy vậy!
Bỗng nhiên, cơ thể già nua của Hoàng Sơn kia hơi khom xuống rồi hóa thành tia chớp mà xẹt qua đống lá rụng đó một cách điên cuồng!
“Vèo vèo vèo!” Vô số lá rụng mang theo lực đạo vô cùng vô tận mà bắn ra từ trong tay ông ta! Giống như vô số uy áp mang ý sát phạt đáng sợ mà ác liệt!
Không khí chấn động một trận! Lá rụng hóa thành ý sát phạt chấn động của đất trời rồi mạnh mẽ tấn công về phía Trần Xuân Độ!
Trong nháy mắt này, ánh mắt của Trần Xuân Độ bất chợt ngưng trọng lại!.