Chàng Rể Phế Vật

Chương 948




CHƯƠNG 948


Trần Xuân Độ khẽ liếc quanh phòng, khoé miệng nhếch lên một tia giễu cợt.


“Vương Vô Địch… Coi như mày chạy nhanh.” Anh cầm bật lửa lên đốt chăn màn và rèm cửa trong phòng… Chẳng mấy chốc, ngọn lửa bùng cháy, cả căn phòng tổng thống bừng sáng, ngọn lửa bốc lên hừng hực.


Giữa ánh lửa, một bóng người từ từ bước ra. Trần Xuân Độ ngậm điếu thuốc trong miệng, bình tĩnh ra khỏi căn phòng rực lửa.


Anh đi thang máy xuống khách sạn, bước ra sảnh, đi tới quầy lễ tân rồi ném thẻ VIP tối cao cho nhân viên lễ tân lần nữa.


“Trong này có 30 tỷ, mật mã trên thẻ.” Trần Xuân Độ bình tĩnh nói.


Nhân viên lễ tân không hiểu: “Đây là…” Các cô vẫn không phản ứng kịp.


“Tôi đốt căn phòng tổng thống số 001 rồi, số tiền này chắc cũng đủ để bồi thường.” Nói xong anh bước đi, đầu không ngoảnh lại.


“Nếu vẫn không đủ thì bảo ông chủ các cô đến tìm tôi.”


Nhóm nhân viên lễ tân sững sờ, ngơ ngác đứng trước quầy.


… Trần Xuân Độ vội vàng về biệt thự nhà họ Lê, lúc này thi thể của Liệp Ưng vẫn nằm ngoài biệt thự.


Tô Loan Loan dựa vào cửa, chỉ thi thể trên đất hỏi: “Xử lý tên này thế nào bây giờ?”


Trần Xuân Độ liếc nhìn cái xác rồi chầm chậm nói: “Chôn đi.”


Tô Loan Loan hơi giật mình nhưng cũng không nói gì nhiều. Đây là tình cảm giữa những chiến binh, đương nhiên cô ta hiểu.


Trần Xuân Độ lấy một chiếc BMW từ trong gara nhà họ Lê, đặt thi thể của Liệp Ưng vào xe, sau đó chở đến khu rừng hoang dã ở ngoại ô thành phố T.


Anh khiêng xác Liệp Ưng đến đầu khu rừng hoang vu rồi tự tay đào một cái hố lớn, chôn Liệp Ưng xuống đó.


Trần Xuân Độ chôn con dao găm đã bị hỏng và khẩu súng của Liệp Ưng cùng anh ta, sau đó lại bỏ thêm vài điếu thuốc vào.


“Đã từng tưới máu vì nước C thì hãy coi như mấy điếu thuốc này đi cùng anh đi.” Trần Xuân Độ bình tĩnh nhìn thi thể của Liệp Ưng, sau đó vùi đất lên che đi, đồng thời làm một bia mộ đơn giản.


Dù anh đã từng chiến đấu sống chết với Liệp Ưng, dù anh đã tự tay giết chết đối phương, nhưng anh cũng đã dành cho anh ta đủ sự tôn kính. Bởi vì anh ta có số hiệu, vì anh ta đến từ Bắc Phong… Chiến sĩ đã từng đổ máu vì đất nước, cho dù bây giờ anh ta phạm phải sai lầm gì đi chăng nữa thì anh ta cũng có quyền được yên nghỉ.


Nhìn ngôi mộ bằng đất của Liệp Ưng, ánh mắt Trần Xuân Độ bình thản đến lạ thường. Anh đã từng chôn biết bao chiến hữu của mình, cảnh tượng này lần lượt hiện lên trong đầu anh. Anh đã trải qua vô số cuộc chiến tranh đẫm máu, lúc này anh lại lãnh đạm lạ thường.


“Yên nghỉ đi, Liệp Ưng.” Trần Xuân Độ ném tàn thuốc xuống đất, sau đó chậm rãi xoay người rời đi.


… Màn đêm vô tận đã biến mất, một tia nắng sớm từ từ ló dạng nơi chân trời phía Đông.


Thủ đô Yên Kinh, nhà tổ nhà họ Vương.


Trang trí cổ điển sang trọng với chạm khắc rồng và phượng tạo cho căn nhà có cảm giác tôn vinh tối cao. Nhưng nhà họ Vương lúc này lại vô cùng chấn động.


Liệp Ưng bại trận! Tin tức này đã quét sạch toàn bộ tộc hệ nhà họ Vương rộng lớn, với nhà họ Vương mà nói, đây là một quả lựu đạn. Tin tức chấn động như thế khiến cả nhà họ Vương đều không thể phản ứng lại từ sau cơn sốc.