Chàng Rể Quyền Thế

Chương 2310




“Gan chó thật lớn! Dám dương oai ở địa bàn của tôi, đây là không cho tôi, không cho cậu ba Hòa mặt mũi à!”

Cùng với giọng nói này vang lên, chỉ thấy hơn mười nam nữ đi theo một người đàn ông và một người phụ nữ.

Bên trái rõ ràng là người quen cũ, Hòa Trạch Bình cậu ba nhà họ Hòa ở Las Vegas. Bên phải là một cô gái xinh đẹp cùng lắm là hai mươi ba hai mươi tư tuổi.

Nhưng trên cánh tay và hai chân cô ta đều có hình xăm, khiến người ta nhìn là biết cô ta là người của giới hắc bạch.

Bà chủ của quán bar Hồng Hưng, Thập Tam Muội của Hồng Hưng.

Lúc này Thập Tam Muội của Hồng Hưng nhìn bừa bộn trên đất, nhìn bảo vệ chồng chất vết thương, nhìn Đao Phúc Thịnh bị Bùi Nguyên Minh xách trong tay, không nhịn được cười khẽ nói: “Có gan, ở địa bàn của Thập Tam Muội tôi động vào người của tôi, đúng là có bản lĩnh!”

Trong đôi mắt cô ta đều là ý lạnh, sát khí không ngừng tỏa ra. “Có bản lĩnh, anh lại động vào anh ta trước mặt tôi thử xem?” “Bốp!” Bùi Nguyên Minh trở tay tát một cái. “Rầm...” Sau đó lại đá thêm một cái, trực tiếp khiến Đạo Phúc Thịnh bay ra, đập lên trên mặt đất. “Bây giờ tôi động vào, cô chuẩn bị làm sao bây giờ?” “Thằng khốn! Khốn nạn! Anh làm càn!” Thập Tam Muội của Hồng Hưng tức giận không thôi. Cô ta là nhân vật nào?

Nhân vật lớn tiếng tăm lừng lẫy trong giới hắc bạch Cảng Thành, mười hai đại ca cô ta kết bái đều là lão đại giới hắc bạch ở Cảng Thành.

Đừng nói là người giới hắc bạch, cho dù là tứ đại gia tộc đứng đầu Cảng Thành, đều phải nể mặt cô ta ba phần.

Nhưng mà lúc này lại có người đánh người của cô ta trước mặt cô ta? Đây không phải là đấu lại, mà là đang khiêu khích. Không chỉ khiêu khích cô ta, lại càng đang khiêu khích Hồng Hưng!

Mà mười mấy người phụ nữ lúc này đều lộ vẻ khinh thường nhìn Bùi Nguyên Minh, giống như Bùi Nguyên Minh thực sự không biết sống chết.

Dù sao nơi này không phải là vùng nông thôn, mà là quán bar Hồng Hưng, địa bàn của Hồng Hưng.

Một người nội địa chạy tới quán bar Hồng Hưng chống đối người của Hồng Hưng? Đây là muốn chết mà!

"Anh..”

Thập Tam Muội của Hồng Hưng vốn định ra tay, nhưng cô ta đột nhiên nghĩ tới gì đó, vẻ mặt ấm ức nhìn Hòa Trạch Bình ở phía sau: “Cậu ba Hòa, có người bắt nạt tôi!”

“Tôi vốn muốn chiêu đãi anh thật tốt, nhưng mà anh xem."

Hòa Trạch Bình đang xem diễn vẻ mặt cưng chiều vỗ mặt Thập Tam Muội của Hồng Hưng, sau đó tiến lên trước.

Anh ta vốn cũng thích lui tới với người giới hắc bạch, người của Hồng Hưng lại càng tâm đầu ý hợp với anh ta.

Lúc này anh ta tiến lên trước, ở trong ngọn đèn mờ tôi nhận ra được Bùi Nguyên Minh, Hòa Trạch Bình sửng sốt một lát, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ổ ồ, tôi còn tưởng là ai cơ, hóa ra là cậu Bùi Bùi Nguyễn Minh của chúng ta!”.

“Tôi nên đánh giá anh như thế nào đây? Chẳng lẽ anh không biết, hai ngày nay tôi vẫn đang tìm anh sao?”

“Kết quả là anh không biết sống chết như vậy, còn to gan lớn mật như thế?”

“Ở Las Vegas vừa mới trêu chọc nhà họ Hòa chúng tôi, bây giờ bỏ chạy tới Cảng Thành tìm | Hồng Hưng gây phiền phức à?”.

“Họ Bùi, anh sợ có mộ mình mọc không đủ cao à?”

Khi nói chuyện, Hòa Trạch Bình vỗ tay, chỉ thấy phía sau anh ta, lúc này có một người đàn ông Đảo Quốc mặc trang phục Không Thủ Đạo đi ra, huyệt thái dương của anh ta nhô cao, vừa nhìn là biết nhân vật lợi hại.

Rất rõ ràng, hai ngày trước bị tổn thất nặng nề trong tay Bùi Nguyên Minh xong, Hòa Trạch Bình đặc biệt tới Cảng Thành mời một cao thủ trẻ tuổi.

Thiên Kiêu Không Thủ Đạo đến từ Đảo Quốc, Hiroshi Yasuda. Bùi Nguyên Minh mỉm cười: “Tìm tôi sao?”

“Muốn dập đầu nhận lỗi à?” Nghe thấy thế, mấy người phụ nữ xinh đẹp cùng cười nhạo một tiếng.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy có người dám làm ra vẻ trước mặt người nhà họ Hòa ở Las Vegas.

Nhà họ Hòa ở Las Vegas chính là vua Las Vegas có thể đánh đồng được với tứ đại gia tộc đứng đầu ở Cảng Thành.

Làm ra vẻ ở trước mặt Hòa Trạch Bình sao? Người này đang tự tìm đường chết mà!