Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 1041: 1041: Chương 1040






“Đúng vậy, chúng tôi cần nhận được sự đền bù xứng đáng!”
“Chúng tôi muốn bồi thường!”
Những người khác bị Phạm Lạc kéo lên làm người chứng kiến cũng hét lên.
Rõ ràng là họ không thể ngồi yên sau khi nghe tin Phạm Lạc giữ trong tay ba ngàn năm trăm tỷ.
“Im lặng! Im lặng!”
Quan tòa Lưu lại giơ cao cái búa.
Khuôn mặt Phạm Lạc trông rất xấu xí.
Anh ta không muốn mất đi ba ngàn năm trăm tỷ mà anh ta có được.

Nhưng hiện tại anh ta không có bất kì kế hoạch gì.
Hùng Mẫn Sinh không muốn suy xét vụ kiện này nữa, đương nhiên anh ta sẽ không tranh cãi vì nó.
Dưới tình huống không biết làm sao, Phạm Lạc chỉ có thể bỏ cuộc.
Quan tòa Lưu đọc bản án ngay lập tức, đám người Thành Chính vui mừng hớn hở khoa tay múa chân.
Vì Lâm Dương cũng thừa nhận số tiền ba ngàn năm trăm tỷ kia là để cho Phạm Lạc đưa cho đoàn phim nên anh không hề phản đối.
Sắc mặt Phạm Lạc xám xịt, tái nhợt.

“Tôi đã yêu cầu anh rút đơn kiện, bây giờ thì hay quá, mất trắng ba ngàn năm trăm tỷ rồi!” Văn Lệ ngồi bên cạnh trực tiếp lớn tiếng khóc.
Phạm Lạc nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Dương: “Đừng lo lắng, tôi chắc chắn sẽ đòi lại gấp đôi Ngay khi quan tòa Lưu đọc kết quả, Thành Chính và những người khác đã vui vẻ đến nỗi muốn nhảy múa.
Bằng cách này, mỗi người trong số họ sẽ thu được vào túi ít nhất vài tỷ.

Đây là một số tiền rất lớn.
Phạm Lạc cũng có một phần tiền, nhưng khuôn mặt anh ta xấu xí vô cùng, hàm răng cũng sắp bị cắn gấy.
“Luật sư Hùng!” Phạm Lạc tức giận nhìn anh ta.
Đương nhiên, Hùng Mẫn Sinh biết được tâm trạng của Phạm Lạc lúc này nên lên tiếng: “Thưa ngài quan tòa, chúng tôi đã đợi gần nửa tiếng rồi.

Tại sao người mà bị cáo gọi vẫn chưa đến?”
Quan tòa Lưu nhìn Thu Huyền Sinh.
“Chờ một lát.” Thu Huyền Sinh lắc đầu.
“Anh không thể gọi điện nhắc nhở ông ta nhanh lên hả? Rất nhiều người ở đây đang đợi ông ta đấy!” Hùng Mẫn Sinh lạnh lùng nói.
“Không thể hối thúc được!” Thu Huyền Sinh nói gần như ngay lập tức.


“Vì sao?”
“Không có lý do gì cả, chỉ là tôi không thể hối thúc, tôi không đủ tư cách để hối thúc ông ấy.” Thu Huyền Sinh lại nói.
Những người có mặt tại hiện trường run rẩy, nhìn anh ta đầy hoài nghi.

Không đủ tư cách để hối thúc?
Thật là phô trương thanh thết Người nào dám làm cho Thu Huyền Sinh, một trong ba luật sư lớn nhất của Yến Kinh nói những điều như vậy?
Mọi người đều sợ hãi và kinh ngạc nhìn anh ta.
Thậm chí Hùng Mẫn Sinh còn cảm thấy sững sờ hơn.
Sắc mặt anh ta trở nên khó coi, biết rằng mình không thể kéo dài thêm được nữa, vì vậy anh ta ngay lập tức nói: “Thưa ngài quan tòa, tôi nghi ngờ rằng luật sư của bị cáo cố tình trì hoãn thời gian và ảnh hưởng đến phán quyết tiếp theo của vụ án.

Tôi hy vọng rằng vụ án có thể được khép lại càng sớm càng tốt và bản án sẽ được tuyên bố trước tòa.
Quan tòa Lưu nghe thấy anh ta nói, ông liếc nhìn những người khác trong tòa, nghĩ ngợi rồi nói: “Vụ án này tính chất quan trọng và phức tạp, nhưng xét vấn đề thời gian, quan tòa có quyền tạm hoãn phiên tòa!”
Luật sư Hùng lo lắng, vội vàng nói: “Thưa ngài quan tòa, tôi từ chối hoãn phiên tòa.
Nếu cứ tiếp tục trì hoãn, tôi cảm thấy như vậy là không công bằng cho thân chủ của mình”
Quan tòa Lưu lập tức lâm vào trầm ngâm.
Nhìn thấy điều này, Hùng Mẫn Sinh cảm thấy mọi chuyện có bước tiến triển mới nên lại muốn lên tiếng lần nữa.
Tuy nhiên, đúng lúc này, chuông điện thoại di động lại vang lên làm náo loạn mọi người trong phòng xử án.
“Luật sư Thu, xin hãy tắt điện thoại.”
Quan tòa Lưu bất mãn nói.