Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 2487




Chương 2487:

“Ranh con, mày đắc tội với ông đây, vốn dĩ ông đây dự định khiến cho mày không nhìn thấy được ánh trăng đêm này, nhưng biết sao được, ông đây lại là người mềm lòng, không thích đuổi tận giết tuyệt, những thứ này xem như là bồi thường cho ông đây.”

Sau khi nói xong, người đàn ông mặt sẹo vung tay lên, trực tiếp sai người lấy đi.

“Không, nhanh trả lại, các người không thể lấy đi.”

Tên đàn ông mập mạp không ngừng gào thét.

Nhưng ông ta căn bản không thể ngăn tên mặt sẹo lại được.

Chỉ một lát sau, đám người mặt sẹo đã biến mất ở đầu đường.

Chỉ còn lại không ít quần chúng xem náo nhiệt đang đứng quanh đó.

“Lâm Trường Phúc, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Một trong hai vệ sĩ lau vết máu trên khóe miệng, hỏi.

“Nhanh gọi điện thoại báo về cho gia tộc.”

Người còn lại nói.

“Được, được.”

Người đàn ông mập mạp kia vội vàng lấy điện thoại di động.

Cùng lúc đó, ở trong một quán trà cách chỗ đám người đàn ông mập mạp mấy con phố, Lâm Dương vừa uống trà, vừa nhìn đống quà trước mặt.

“Chủ tịch Lâm, phần lớn đều là ngọc thạch quý hiếm, xe đua, bất động sản, đổi với người bình thường mà nói, đó chính là tài phú vô tận!”

Huỳnh Lam kiểm tra một lượt, sau đó lên tiếng báo cáo.

“Vô duyên vô cớ thừa nhận thân phận của tôi, đồng thời lại đưa những món quà này cho tôi…

nhà họ Lâm chưa từng đối xử tốt với tôi như thế.”

Lâm Dương suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Chủ tịch Lâm, liệu có phải lương tâm của ba cậu trỗi dậy?”

Huỳnh Lam cẩn thận hỏi.

“Làm sao có thể như vậy chứ? Vì con đường thăng chức của mình, ông ta sẵn lòng bỏ rơi vợ con, loại người này thì nói gì đến lương tâm chứ? Hơn nữa nếu như ông ta thừa nhận thân phận của tôi sẽ chỉ khiến thanh danh của ông ta ở nhà họ Lâm sẽ trở nên bê bối, sao ông ta có thể chấp nhận được chứ? Ông †a còn muốn một ngày nào đó sẽ lên làm tộc trưởng của nhà họ Lâm.”

Lâm Dương cười khẩy.

Huỳnh Lam không nói gì.

“Trong túi chỉ có những thứ này thôi à?”

Lâm Dương lại hỏi.

“Đúng thể, à đúng rồi, chủ tịch Lâm, còn có một thứ tôi chưa từng nhìn thấy qua, thoạt nhìn giống như một trân bảo cổ vật nào đó.”

Sau khi Huỳnh Lam nói xong, ông ta lấy một chiếc hộp màu đen, đặt ở trước bàn Lâm Dương.

Vừa mở chiếc hộp này ra, trong lúc nhất thời có một luồng khí lạnh từ bên trong toát ra, người xung quanh không khỏi cảm thấy rùng mình “Hả?”

Ánh mắt của Lâm Dương hơi nheo lại, đến gân hơn một xíu, tỉ mỉ quan sát thứ kia.

Lập tức nhìn thấy bên trong hộp là một viên đá màu đen, viên đá này không lớn, nhưng tâng ngoài đen kịt, có những đường vân trên đó, mặt ngoài còn có một số tù binh với hình dáng kỳ quái.

Tuy Lâm Dương học môn lịch sử không được tốt cho lắm, nhưng anh cũng đọc qua một số sách, anh đã từng nhìn thấy đồ án tương tự như thế.