Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 631




Chương 631:

 

Một câu này vừa nói ra, Smith đột nhiên quay đầu nhìn Sóc Phương.

 

Tiểu Cụ lập tức gật đầu nói: “Cậu chủ yên tâm, thuộc hạ lập tức đi làm.”

 

Nói xong, người liền chạy ra khỏi căn nhà.

 

Toàn bộ người trong phòng hiểu được quyết định của Phương Sóc!

 

Anh ta… Từ chối yêu cầu của Lâm Dương!

 

Hơn nữa… Anh ta cũng làm chuẩn bị tốt!

 

“Sóc, thầy Lâm…” Smith còn muốn nói cái gì, nhưng vừa nghĩ tới lời mà cô Anna nói, ông ta muốn nói gì cũng không nói thành lời…

 

Còn Lâm Dương, vẫn là dáng vẻ ung dung bình thản kia.

 

Anh hoàn toàn không vì hành động của Sóc Phương mà kinh ngạc, thậm chí còn không dao động.

 

Ngược lại Sóc Phương cười thành tiếng.

 

“Thần y Lâm, anh biết tôi là ai không?”

 

“Không biết.” Lâm Dương trả lời đơn giản.

 

*Tôi tên Sóc Phương, tên đầy đủ là Tư Mã Sóc Phương, anh có lẽ biết đến đi?”

 

“Hả? Anh thế mà là người nhà họ Tư Mã?” Lâm Dương hơi chút ngẳng đầu, có chút ngoài ý muốn.

 

“Nhìn dáng vẻ thần y Lâm vẫn nhớ kỹ nhà Tư Mã chúng tôi, không lâu trước đây bác hai của tôi Tư Mã Trường Tâm đến học viện Huyền Y phái tìm thần y Lâm, chỉ tiếc ông ấy gặp phải chuyện không hay, thất bại ra về, vì thế, bác hai không chỉ có bị trong tộc trách phạt một hồi, toàn bộ Yến Kinh cũng đều chê cười nhà họ Tư Mã chúng tôi.

 

Sóc Phương cười nói.

 

“Phải không?” Lâm Dương không cho là đúng.

 

“Chỉ tiếc, người Yến Kinh dám cười bác hai tôi, dám cười nhà họ Tư Mã tôi, nhưng lại không dám cười tôi, anh có biết vì sao không?” Sóc Phương thưởng thức chén trà kia nói.

 

“Vì sao?” Lâm Dương rất phong độ rót cho Sóc Phương một ly trà hỏi.

 

“Bởi vì tôi là một trong những tuyển thủ trọng điểm của đại hội chỉ định, tôi là thiên tài võ đạo nổi danh Yến Kinh, tôi, là người mạnh nhất nhà họ Tư Mã!” Khóe miệng Sóc Phương cong lên, trong mắt toát ra sự bá đạo cùng tự tin không gì sánh được, ngón tay cũng tiện đà phát lực.

 

Rắc!

 

Chén trà trong tay anh ta nháy mắt bị nén thành bột phán, mà nước trong chén trà vẫn duy trì hình dạng chén trà mà rơi xuống, rớt xuống bàn rồi mới tản ra tứ phía.

 

Lực phát ra này, mạnh kinh người!

 

“Hả?”

 

Smith sợ tới mức sắc mặt đại biến, vội vàng đứng dậy.

 

Lâm Dương thoáng nâng nâng đầu, nhìn nước trà trên bàn.

 

“Thần y Lâm, tôi nghe nói anh từng là một người độc sùng giáo, phục tùng tôn giáo sát, cũng từng đi qua phòng kỳ dược, cúi đầu chiến đấu Phùng Thạch, anh tuy học y, nhưng lại là y võ, thực lực bất phàm! Hôm nay tới đây, cũng là muốn dựa y võ kia của mình ép tôi cúi đầu đi? Chỉ tiếc, anh tìm lầm người rồi, chỉ với chút khoa tay múa chân này của anh, muốn đụng đến Sóc Phương tôi, sợ là còn chưa đủ!”

 

Sóc Phương đứng lên, cười nói.

 

Lâm Dương không nói, chỉ là nhìn chằm chằm nước trà chảy xuống trên bàn, trong miệng không nhịn được mà thầm nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc…”

 

Bầu không khí trong phòng kì lạ vô cùng.

 

Không khí giông như ngưng đọng lại.

 

Smith ngồi không được, mà đứng cũng không ổn, căng thẳng nhìn Lâm Dương và Sóc Phương, hơi thở cũng hỗn loạn.

 

Lúc này, cửa bị đầy ra, tiểu Cụ lúc trước rời đi đã quay lại.

 

“Cậu chủ, đã dọn dẹp xong.” Tiểu Cụ thấp giọng nói.

 

Một câu này giống như trống trận nỗi lên.

 

Cùng lúc đó, đếm ngược của điện thoại trên bàn cũng rung lên.

 

Lâm Dương duỗi tay cất điện thoại vào. trong túi, bình tĩnh nói: “Smith, ông đi ra ngoài trước đỉ.”

 

“Lâm…. Được, thầy Lâm…” Smith còn muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng lại ngừng, xoay người đi ra khỏi căn phòng.

 

Mà lúc Smith ra khỏi phòng, Lâm Dương cũng đứng lên.

 

Sóc Phương cười tủm tỉm nhìn anh: “Thần y Lâm, quyết định của anh ra sao?”

 

“Có thể bắt đầu rồi.” Lâm Dương nói.

 

“Anh xác định muốn như vậy?”