Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 809




Chương 809:

 

“Cậu, lập tức cút ra đây cho tôi!” Tô Quảng chỉ vào cửa, trừng mắt rống lớn với Lâm Dương.

 

“Ba, con chỉ muôn cứu bác cả, tình hình của bác ấy không ổn cho lắm!” Lâm Dương vội vàng giải thích nói.

 

“Cậu đừng gọi tôi là ba, tôi không có đứa con rễ như cậu!”

 

Tô Quảng hai mắt đỏ bừng, rít gào nói.

 

Giọng nói này, chắn kinh mọi người ở đây…

 

Chưa từng có ai nhìn thấy mặt kiên cường như vậy của Tô Quảng.

 

Trong ấn tượng của mọi người, Tô Quảng luôn là một người nhu nhược hiền lành, nhẫn nhục chịu đựng.

 

Nồi giận với người khác ư?

 

Trừ phi là bị bức bách rơi vào tình trạng khẩn cấp, nếu không Tô Quảng căn bản không tức giận.

 

Mà muốn đẩy một người hiền lành như Tô Quảng vào tình trạng khẩn cáp thì… điều đó quá khó rồi.

 

Lâm Dương ngây người nhìn Tô Quảng.

 

Tô Nhan, Trương Tinh Vũ, Lưu Mãn San, Chẳm Tề, Tô Dư và những người khác đều vô cùng kinh ngạc.

 

Đặc biệt là Trương Tinh Vũ, hai mắt không khỏi sáng ngời nhìn Tô Quảng.

 

Thực ra bà ta luôn bắt mãn với người chồng vô dụng này, vì sự nhu nhược của ông ta khiến bà vô cùng mắt mặt.

 

Nhưng hiện giờ xem ra, người chồng này so với người trong suy nghĩ của bà ta kiên cường hơn nhiều.

 

“Chú Tư, sao chú có thể nói như vậy với Lâm Dương?

 

Lâm Dương cũng là muốn tốt cho bố cháu mà!” Tô Dư vội vàng tiễn lên nói.

 

“Tốt cho bố cháu? Nếu như bó cháu có bát trắc gì, vậy thì chính là do Lâm Dương hại!” Trương Tính Vũ hừ giọng.

 

“Tiểu Dư, con bị điên à? Lúc nào rồi mà con còn nói chuyện với đồ rác rưởi đó? Đồ rác rưởi đó sẽ giết chết bố con!” Lưu Mãn San gần như hét lên.

 

Tô Dư hô hấp run rầy.

 

Sắc mặt Lâm Dương sa sằm.

 

Anh biết, có nói nữa cũng chẳng ăn thua gì, những người này căn bản luôn coi thường anh, bắt luận anh có làm nhiều thế nào đi nữa thì trong mắt họ cũng đều là sai trái, dĩ nhiên đều là việc xấu.

 

“Nếu đã như vậy, vậy được, cứ cho là tôi có tội đi! Nhưng tôi hy vọng tới lúc đó các người đừng tới cầu xin tôi!”

 

Lâm Dương lạnh lùng nói, xoay người đi thẳng ra cửa lớn.

 

“Anh rẻ! Anh rẻ! Chờ một chút!”

 

Tô Dư lo lắng hét lên, lập tức đuổi theo.

 

Nhưng cô bị Lưu Mãn San và những người khác ngăn cản.

 

“Con còn đuổi theo hắn làm gì hả?”

 

“Đúng là thứ ngu si! Vẫn hi vọng là chúng ta đi cầu xin hắn?”

 

“Cắt ngay nhé, néu như phải cầu xin hắn, tôi thà tự sát2”

 

“Cầu xin hắn? Thế lại chẳng phải ngay chúng ta cũng không bằng tên rác rưởi như hắn sao?”

 

“Đúng thết”

 

Người Tô gia liện mồm chế giễu, dáng vẻ khinh thường không quan tâm.

 

Lưu Mãn San còn không ngừng mắng chửi anh không được chết yên ồn.

 

Mặt Tô Nhan vô cùng khó coi.

 

Cô nghiến chặt răng, thấp giọng nói: “Mọi người đừng mắng Lâm Dương. Lâm Dương cũng là muốn tốt cho bác cả thôi. Tuy Lâm Dương không có chứng chỉ chuyên ngành y nhưng tốt xấu gì anh ấy cũng hiểu y thuật. Con cảm thấy y thuật của anh áy rất tốt.”

 

Trước đây khi Lâm Dương điều trị cho cô, cô ấy đã lĩnh hội được y thuật của Lâm Dương. Mặc dù cô ấy cảm thầy rất kỳ diệu lạ lùng, nhưng vẫn phải nói rằng y thuật của Lâm Dương quả thực rất giỏi.

 

Nhưng mà…người nhà Tô gia làm sao mà tin tưởng chứ?