Chàng Rể Trùng Sinh

Chương 222: Độc Dược Tử Thần Thật Đáng Sợ!




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Tâm chín giờ tối ở Thành Đô, Tần Liên Tâm đang ở trong phòng.

"Diệp Thiên, lúc chiều em đi tìm gặp An Kỳ, mới biết cô ấy đã đi Đức rồi." Tần Liên Tâm dựa vào khuôn ngực vừa mới tầm xong của Diệp Thiên, chớp chớp đôi mắt trong veo xinh đẹp nói.

"Cô ta đến Đức làm gì?" "Lúc em gọi cho cô ấy, là cô ấy vừa đến sân bay của Hamburg, cổ nói là dây chuyền sản xuất mặt nạ bây giờ quản lý rất khắt khe, nên cô ấy phải đến nhà máy để trực tiếp gặp mặt một chuyển.

Diệp Thiên cau mày, anh ta cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi: "Cô ta đến đó một mình sao?" "À, em đã hỏi cô ấy tại sao không mang theo vài người đi cùng.

Nhưng cô ấy bảo sau khi luyện tập đã có thể tự vệ được rồi.

Nên không mang ai đi theo cả".

Tân Liên Tâm nói.

Sắc mặt của Diệp Thiên lập tức xấu đi, thầm nghĩ: Liệu có đang bị gài bẫy không đây? “Anh đang lo lắng cho An Kỳ sao?" Tần Liên Tâm hỏi.

"Không có." Diệp Thiên mỉm cười.

Tân Liên Tâm bĩu môi: "Em có thể nhìn ra được là anh đang lo lắng cho An Kỳ đó, thật ra em cũng rất lo lắng cho cô ấy.

Kỳ thực mà nói con người An Kỳ cũng rất tốt.

Cô ấy cũng rất thích anh, thậm chí có thể vì anh mà cho đi tất cả.

Lúc anh và em vui vẻ với nhau khi còn ở Nga, mắt thường cũng có thể nhìn ra được là cô ấy đang rất ngưỡng mộ em, có thể cảm nhận được rằng cô ấy rất muốn được anh quan tâm như cách mà anh quan tâm em.

Nói đến đây, cô chân chừ, rồi nghiêm túc nói: "Diệp Thiên.

Em biết anh không muốn làm em buồn, hơn nữa em cũng không muốn chia sẻ tình yêu của anh dành cho em với người khác, nhưng nhìn An Kỳ lúc nào cũng buồn bã thất vọng, em thực sự không chịu được anh có thể đối xử tốt với An Kỳ hơn một chút, nhưng văn yêu em nhiều như giờ được không?" bé ngốc nghếch này, nếu anh đối xử tốt với cô ấy, em sẽ ghen cho mà coi, anh còn lạ gì tỉnh em nữa." Diệp Thiên vừa cười vừa dịu dàng xoa đầu Liên Tâm.

“Ừm." Tần Liên Tâm không thể phủ nhận rằng nếu cô nhìn thấy Diệp Thiên đối xử tốt với Thẩm An Kỳ, trong lòng cảm thấy khó chịu là điều không thể tránh khỏi, nhưng cô vẫn nói: "Thật ra thì anh có thể đối xử với cô ấy tốt hơn tẹo khi em không nhìn thấy cũng được.

Nhưng không thể để cô ấy có con đó.

Em vẫn chưa có con cơ mà.

Về vấn đề này em có thể rất ích kỉ, nhưng chỉ có em mới có thể có con với anh.


"
Nói xong, chiếc mũi xinh đẹp của cô cong lên, nếu anh để An Kỳ có em bé trước, em sẽ khóc cho anh xem.

Diệp Thiên cười gượng, chỉ nghĩ rằng vợ mình không những không kiêu ngạo mà còn tốt bụng đáng yêu, chẳng trách anh ấy lại có nhiều như vậy.

“Được, anh hứa với em nè." Diệp Thiên nói, rồi sau đó nhoẻn miệng cười: "Anh bụng “Em biết anh sẽ than đổi mà, đi nào." Tần Liên Tâm bĩu đôi môi dày gợi cảm.

Nhưng không hề ngờ rằng vừa dứt câu, chuông của điện thoại di động cô để trên tủ đầu giường đột nhiên vang lên.

“Là An Kỳ” Tần Liên Tâm với tay lấy điện thoại, nhìn thấy người gọi đến là Thẩm An Kỳ, nhếch miệng với Diệp Thiên rồi nhấc máy.

“An Kỳ, đàm phán thế nào Liên Tâm vừa nhấc máy liền hỏi.

Nhưng không ngờ, đáp lại cô là giọng nói của một người đàn ông, hơn nữa còn nói bằng tiếng Anh: "Đàm phán thất bại, nó đã mắc bẫy của bọn tao." “A?” Tân Liên Tâm giật bắn mình, sắc mặt lập tức thay đổi, dùng tiếng Anh nói: “Anh là ai? An Kỳ sao rồi?"
Diệp Thiên liền nhíu mày, tiếng Anh của anh ta rất kém, nhưng dù sao cũng đã tốt nghiệp đại học, nên có thể hiểu được chút ít, đủ để biết Thẩm An Kỳ đã xảy ra chuyện rồi.

"Mày không cần biết chúng tạo là ai, mày chỉ cần nhớ kỹ, trong vòng ba ngày phải để Diệp Thiên đến Hamburg, tao sẽ gửi địa điểm cho mày, nếu ba ngày sau tạo không gặp được Diệp Thiên, bọn mày hãy chờ mà nhận xác An Kỳ xinh đẹp đi."
Tút Tút...!
Đầu dây bên kia cúp máy.

Tân Liên Tâm “ Alô hai lần, sau đó cảm thấy trong người không ổn, vẻ mặt đầy hua xót nói với Diệp Thiên "An Kỳ bị bắt cóc ở Đức rồi.

Kẻ bắt cóc không cần tiền, bọn chúng muốn anh trong vòng ba ngày phải đến gặp chúng, nếu không thì "
Nói đến đây, cô kích động phát khóc: "Diệp Thiên, có phải có người muốn lợi dụng An Kỳ để hãm hại anh không? Em nghe An kỳ kể rằng khi em bị bắt cóc, Miyazaki đã dùng ba tấn TNT để đối phó với anh
Nói xong, cô ôm chặt lấy Diệp Thiên, cô rất sợ phải mất đi Diệp Thiên.

Diệp Thiên xoa xoa đầu cô an ủi: "Bà xã, đừng lo lắng, ba tấn thuốc nổ TNT còn không làm gì được chồng em, thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, anh sẽ đưa An Kỳ trở về an toàn, anh cũng sẽ mua thiết bị đem về nữa.

Chúng ta sẽ sản xuất mặt nạ sớm hơn dự kiến, rồi mình sẽ tranh thủ sinh con nẻ, anh đợi không nổi nữa rồi.

"A? Nếu vậy thì, Bây giờ em sẽ.....!Không được không được An Kỳ đang chịu khổ.

Nếu như lúc này......!em cũng sẽ không vui vẻ gì, hơn nữa khuôn mặt của em..." "Mặt nạ dự kiến bán ra thị trường ngày nào thì sẽ bán ra ngày đó, anh đợi được, dù sao thì cũng sẽ rất nhanh thôi.

Về phần mặt của em, nó sẽ không ảnh hưởng đến em bé đầu.” Diệp Thiên nói.

“Hừm hừm." Tần Liệt gật đầu liên tục.


Ting!
Tin nhận đã gửi đến rồi.

Địa điểm là một biệt thự hướng biển.

"Gửi lại cho bọn chúng một tin, bảo đảm trong vòng ba ngày sẽ đến, không được ngược đãi An Kỳ" Diệp Thiên nói.

Tần Liên Tâm trả lời được, sau đó soạn lời của Diệp Thiên thành một tin nhắn và gửi nó đi.

Diệp Thiên nói “Bà xã, bây giờ anh phải chuẩn bị đi "Hả? Đi bây giờ?" Vẻ mặt Liên Tâm kinh ngạc.

Diệp Thiên gật đầu nói: "Bọn chúng vừa mới thông báo cho chúng ta hắn là còn chưa có sự chuẩn bị đầy đủ.

Bây giờ anh đi có thể có cơ hội tấn công bọn chúng một cách bất ngờ "
Sau khi nghe xong, Tân Lộ Dịch gật đầu đồng ý với ý kiến của Diệp Thiên, bây giờ quả thực là thời điểm tốt nhất để tấn công, không chỉ có thể giúp Thẩm An Kỳ bớt đau khổ, mà còn giảm bớt nguy hiểm cho Diệp Thiên.

"Nhưng em không biết có vé máy bay đến Đức gấp như thế này hay không.

Dù là đi máy bay tư nhân, cũng phải đặt trước đường bay, để em kiểm tra trước Tân Liên Tâm vừa nói vừa mở điện thoại lên.

Diệp Thiên cười nói: "Mình không cần mua vé máy bay đầu bà xã, chúng ta mà mua vé máy bay thì bọn chúng cũng biết được thời gian anh sẽ đến đó rồi.

"Hả? Vậy làm thế nào để anh đến đó mà không ngồi máy bay?" "Thanh kiếm bay" “Kiếm bay tới Đức?" Tần Liên Tâm sửng sốt, "Nó có thể bay xa như vậy sao?
Diệp Thiên gật đầu nói: "Bây giờ anh có thể dùng bay, đi một đường, giữa đường nghỉ ngơi một chút, sáng sớm ngày mai là đã có thể đến nơi đã hẹn, nhanh hơn là ngồi máy bay, bọn chúng cũng sẽ không phát hiện rằng anh đã đến Đức trước "Nhưng bà xã có thể giúp anh đặt trước vẻ bay vào buổi trưa ngày mai sau khi anh đi được không? Làm vậy để qua chúng, làm bọn chúng mất cảnh giác, rồi đánh cho bọn chúng trở tay không kịp "Vàng Vàng." Tần Liên Tâm rất đồng ý với ý kiến của Diệp
Thiên, nhất định phải cứu An Ký, mà làm theo cách Diệp Thiên là cách an toàn nhất, nên cô không có lý do gì để không đồng ý.

Nếu như do dự, thì sẽ rất nguy hiểm cho Diệp Thiên và cả An Kỳ.

Cô ấy thừa biết là nó quan trọng như thế nào.

Vì vậy nửa tiếng sau, Diệp Thiên vội vàng kêu Tân Liên Tâm ăn một chút đồ ăn nhẹ, sau đó cầm kiếm bay đến Đức.

Mấy ngày nay, anh ta dùng dược liệu đem từ Nga về thêm một số dược liệu để luyện chế ra hơn 500 viên Sinh Lực Đan.

Sinh Lực Đan không chỉ có tác dụng làm đẹp dung mạo, làm đẹp cơ thể mà còn có tác dụng bồi bổ thể lực.


Vì vậy Diệp Thiên lấy đi một trăm viên, khi bay mệt thì ăn một viên, liền có thể tiếp tục dốc toàn lực tiến về phía trước, ăn năm sáu viên thì có thể bay đến Đức rồi.

Sổ Sinh Lực Đan còn lại, anh để cho Tân Liên Tâm làm đồ ăn vặt, anh muốn Tân Liên Tâm ăn vào sẽ đẹp hơn, làn da đẹp hơn, thể chất sẽ tốt hơn, nếu như vậy năm sau anh và Tần Liên Tâm đã có thể sinh một em bé khỏe mạnh.

Anh ta không chỉ là người chồng tốt nhất trên thế giới mà còn là người cha tốt không ai sánh bằng, mang đến cho vợ con cuộc sống hạnh phúc nhất mà khiến ai cũng phải ghen tị.

Không lâu sau khi Diệp Thiên rời đi, Tần Liên Tâm đặt mua vẻ cho Diệp Thiên vào hai giờ chiều mai.

Qua thật, không lâu sau khi mua được vé, tổ chức Sát thủ Thiện Nộ đã biết được tin tức.

Lúc này, Đức, Hamburg, trong một khu hoa viên biệt thự tuyệt đẹp.

"Thân vương Bruno, tin tặc của Thiên Nộ chúng tôi vừa xác nhận rằng võ sĩ người Nam Việt tên là Diệp Thiên sẽ ngôi máy bay từ sân bay quốc tế Thượng Hải đến Hamburg lúc 2 giờ chiều tại Thành Đô và sẽ đến nơi vào khoảng 3 giờ sáng ngày mai.

Nếu bạn.

Nếu ngài không tin tưởng chúng tôi, ngày mai ngài có thể cử người từ huyết tộc của mình đến thiết lập thêm một tầng mai phục khác bất cứ lúc nào.

Thủ lĩnh của băng đảng sát thủ nói qua điện thoại.

Các huyết tộc phân bố khắp các nước Châu Âu, sáu thân vương lần lượt quản lý một khu vực, chịu sự kiểm soát của người đứng đầu huyết tộc, Bruno là thân vương của huyết tộc ở Đức, còn nhóm huyết tộc chết ở thị trấn nhỏ của Nga là tay sai của Thân vương Bruno.

"Ra vậy.

Trước khi anh ta đến Hamburg, tôi sẽ phải người sắp đặt một lớp mai phục khác.

Dù sao người này cũng khá là đáng gờm." Bruno nói xong liền cúp điện thoại.

“Đáng gờm?" Tên đội trưởng ném điện thoại lên bàn và chế nhạo: "Võ sĩ dù đáng sợ đến đầu trước liều thuốc Tử Thần do Thiên Nộ chúng ta điều chế cũng không thể cầm cự được quá một phút.

Người sợ, nhưng bọn tao không sợ".

Sau đó, hắn ta bước vào một phòng ngủ.

Thẩm An Kỳ đang bị trói vào một chiếc giường sắt ở phía bên trong.

Miệng bị dán băng dính, và có hai nữ sát thủ canh gác.

“Đội trưởng Andrew!" Hai nữ sát thủ da trắng chào hỏi ngay lập tức.

Andrew ừ một tiếng, sau đó đi tới chỗ Thẩm An Kỳ, dùng một ánh mắt đầy dục vọng lướt nhìn khắp người cô.

Ánh mắt Thẩm An Kỳ lập tức trở nên hoảng loạn, điều làm cô sợ nhất lúc này chính là tên da đen sẽ xâm hại cô “Chậc chậc, vẫn là mỹ nữ phương Đông xinh đẹp nhất.


Andrew nói với một nụ cười thâm hiểm, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, hằn xé miếng băng dính trên miệng Thẩm An Kỳ, nâng cắm cô lên.

“Bỏ cái móng chó của mày ra khỏi mặt tao ngay, bạn trai tao mà biết được, anh ấy sẽ băm mày ra làm mồi cho cá mập! Thẩm An Kỳ nguyền rủa hắn ra bằng ánh mắt đầy thù hận.

"Fuck!"
Chát
Andrew tát Thẩm An Kỳ một bạt tại, cải tạt mạnh đến mức máu từ khỏe miệng cô ứa ra.

“Phụt!” Thẩm An Kỳ phun máu về phía Andrew, cô tiếp tục nguyền rủa hãn: "Nếu mày có bản lĩnh thì giết tao đi.

Nếu không khi bạn trai tạo tới, tao sẽ nói anh ấy xử hết đảm chúng mày!"
Bị giật
Andrew lại tát An Kỳ một cái nữa.

"Đánh đi! Mày đánh đi Chất Chất Chất
Andrew liên tục tát vào mặt Thẩm An Kỳ vài cái như trời giảng, khiến cho mặt của cô ấy sưng hết cả lên.

“Bạn trai của mày đã đặt vé máy bay rồi, chờ nó tới đây, tao sẽ cho nó chết một cách thảm hại, còn mày tới lúc đó tạo sẽ dày vò mày không thương tiếc! Dứt lời, Andrew rời khỏi phòng ngu.

Thẩm An Kỳ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cô không bị thắng súc vật này làm nhục, thì cho dù có phải chịu bao nhiêu cái tát nữa cô cũng cam lòng, Diệp Thiên sẽ chữa khỏi cho cô.

Cô muốn dành lần đầu tiên quý giá này cho Diệp Thiên, nếu như anh ấy không muốn nhận, thì cả đời này cô có chết cô cũng không giao cho người khác!
Lúc bảy giờ sáng theo giờ Thành Đô, mười hai giờ sáng theo gio Berlin.

Một bóng người giống vụt qua giống như sao băng rơi trên nóc biệt thự, rồi lẻn vào biệt thự như một bóng ma.

Lúc này, Thẩm An Kỳ đang ở trong phòng ngủ.

“Cởi trói cho cô ta đi.

Tao không thể đợi được nữa rồi, tao muốn thử xem mùi vị của mỹ nữ phương Đông sẽ như thế nào.

Andrew hơi say, hắn vừa uống hết một chai Hennessy.

“Vâng, đội trưởng." Hai nữ sát thủ đi về phía Thẩm An Kỳ đang bị trói trên giường, nở nụ cười khoái trá.

"Không! Không!" Thẩm An Kỳ kinh hãi kêu lên: "Mày không được làm như vậy! Nếu bạn trai của tao biết, anh ấy sẽ không bao giờ tha cho mày!"
Xẹt Xẹt
Trong phòng truyền ra tiếng xẻ vải.

.