Chàng Rể Trường Sinh

Chương 17: Chợ Đồ Cổ






Đinh Dũng đang ngủ mơ mơ màng màng, thì bị Hàn Phương Nhiên đánh thức.

Sau khi mở mắt, thì thấy biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp của Hàn Phương Nhiên rất kỳ quái.

"Việc tối qua, là anh làm?", Hàn Phương Nhiên hỏi.

"Việc tối qua? Việc gì tối qua?", Đinh Dũng giả vờ kinh ngạc, tưởng Hàn Phương Nhiên phát hiện việc về Bất động sản Đỉnh Kim.

"Thì là việc Viên Thiếu Khang với Kỳ Thụy Phong đó!", Hàn Phương Nhiên bực bội lườm Đinh Dũng một cái.

"À, việc đấy à, là anh làm", Đinh Dũng thoải mái thừa nhận, thấy phản ứng của Hàn Phương Nhiên, rõ ràng là mấy cuộc gọi hôm qua của anh đã phát huy tác dụng.

Mặc dù đã đoán được là do Đinh Dũng làm, nhưng khi Đinh Dũng thừa nhận, Hàn Phương Nhiên vẫn vô cùng kinh ngạc, cô ấy hiểu rất rõ, việc này là cú sốc mang tính hủy diệt thế nào với Viên Thiếu Khang và Kỳ Thụy Phong.

Trước hôm qua, Viên Thiếu Khang còn là bạch mã hoàng tử của thành phố Kim Châu, là người tình trong mộng của ngàn vạn thiếu nữ.


Nhưng sau việc đó, Viên Thiếu Khang lại trở thành đại từ chỉ buồn nôn, đến cả công ty của Viên Thiên Hàng, cũng tổn thất hai, ba trăm triệu nhân dân tệ trong một đêm.

Mà tất cả chỉ là việc Đinh Dũng tùy tiện làm, tâm trạng Hàn Phương Nhiên rối rắm vô cùng, cô ấy không thể liên hệ Đinh Dũng vô dụng ngày trước và Đinh Dũng gian trá, thay đổi thất thường hiện tại lại với nhau.

"Sao thế?", thấy Hàn Phương Nhiên hơi ngẩn ngơ, Đinh Dũng hỏi.

"Không...!không sao.

Bố em đang ở phố đồ cổ, bố muốn anh đưa một bức thư pháp đến đó", Hàn Phương Nhiên nói xong thì giơ cái hộp dài bằng gỗ lim ở sau người ra.

Đinh Dũng nhận chiếc hộp, đánh răng rửa mặt xong thì gọi xe đến phố đồ cổ.

Sau khi xuống xe, từ chỗ xa tít tắp Đinh Dũng đã thấy bố vợ mình, Hàn Thành Sơn.

Khác với sự độc đoán của Lâm Hồng Ngạn, tính cách Hàn Thành Sơn rất hiền lành, ít khi tranh quyền đoạt lợi, một năm bốn mùa, phần lớn thời gian ông ấy đều ở ngoài, giao lưu với tranh chữ cổ.


"Ha, ha, nếu vậy thì cậu Hàn, bức tranh chữ của thầy Âu này, tôi trả cậu hai triệu, được không?", Tôn Đại Phúc cười nói.

Hai triệu?
Đinh Dũng nheo mắt, lão già này trông có vẻ thông minh mà sao một bức tranh chữ thật của Âu Dương Tu lại trả Hàn Thành Sơn hai triệu?
Phải biết là, trên thị trường tranh chữ hẳn hoi, bút tích thật của Âu Dương Tu bán với giá một triệu rưỡi là cao rồi, nhưng Tôn Đại Phúc này lại trả luôn cho Hàn Thành Sơn hai triệu, cao hơn giá thị trường năm trăm nghìn, thế không hợp với bản tính trục lợi của thương nhân lắm...!
Ngay sau đó, Hàn Thành Sơn đã giải đáp cho nghi vấn của Đinh Dũng.

"Ha, ha, ông chủ Tôn hào phóng quá!", Hàn Thành Sơn mặt mũi hồng hào, rõ ràng cũng không ngờ, Tôn Đại Phúc sẽ trả cho ông ấy giá cao vậy.

"Ông chủ Tôn đã hào phóng vậy thì Hàn Thành Sơn tôi cũng không thể để ông chủ Tôn chê cười được", Hàn Thành Sơn lấy luôn một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi ra, đập bộp lên bàn: "Ông chủ Tôn, trong cái thẻ này có ba triệu, tính cả hai triệu tranh chữ của Âu Dương Tu, tổng cộng là năm triệu.

Năm triệu, bức tranh chữ thật của thầy Nhan đó, tôi lấy!".

"Ha, ha, cậu Hàn thẳng thắn quá, vậy tôi đi lấy đồ cho cậu Hàn".

Thấy Tôn Đại Phúc cười tít mắt xoay người rời đi, Đinh Dũng chợt cau mày, anh hiểu tại sao Tôn Đại Phúc lại trả cho bố vợ mình nhiều hơn năm trăm nghìn, thì ra là có âm mưu.

Một lát sau, Tôn Đại Phúc lấy ra một cuộn tranh chữ được bọc kín mít.

"Cậu Hàn, đây là tranh chữ của thầy Nhan, tôi dốc hết sức bình sinh mới mang được về từ nước ngoài đấy, sau khi anh mang về thì phải bảo quản cẩn thận nhé", Tôn Đại Phúc nheo mắt đặt cuộn chữ vào tay Hàn Thành Sơn..