Chẳng Thể Quay Trở Lại

Chương 6: Hoàn




18.

Hứa Ngôn Tịnh thiếu chút nữa thì đầu hàng, nhưng cũng chỉ là thiếu chút nữa.

Cuối cùng cô ta cũng không nói ra sự thật, nhưng sau khi rời đồn cảnh sát, đêm hôm đó cô ta bèn lẻn đi ra sau núi.

Tôi đoán là vì cô ta cũng nhớ đến cái bật lửa mà Lộ Vũ Hạo đã dùng để đánh tôi.

Cô ta sợ hãi trước những lời nói của cảnh sát, và cô ấy muốn dùng chiếc bật lửa đó để kết tội Lộ Vũ Hạo.

Mà sự thật chứng minh, tôi cũng đoán đúng rồi.

Hứa Ngôn Tịnh tuyệt vọng tìm kiếm trên mặt đất bằng đèn pin, đầu và người cô đẫm mồ hôi.

Toàn thân cô ta run rẩy, phủi sạch cỏ dại và vết máu, trong miệng không ngừng nhắc mãi:

“Nó ở đâu, nó ở đâu, tại sao lại không tìm thấy?

"Tại sao lại không tìm thấy vậy?"

Nhìn khuôn mặt tái nhợt đầy sợ hãi và vội vàng của cô ta dưới ánh đèn, cuối cùng trong lòng tôi cũng cảm thấy có chút vui mừng.

Thật đáng tiếc.

Tối nay cô ta chắc chắn phải mang tiếc nuối trở về rồi.

Hoặc có thể là…..

Tôi nhìn Lộ Vũ Hạo đột nhiên xuất hiện sau lưng Hứa Ngôn Tịnh, và khẽ mỉm cười trong bóng tối.

Hoặc có thể là cô ta sẽ không về được nữa.

19.

"Hứa Ngôn Tịnh, em đang tìm cái gì vậy?"

Giọng nói của Lộ Vũ Hạo vang lên sau lưng cô ta, và Hứa Ngôn Tịnh kinh hoàng hét lên.

Sau khi nhìn rõ người đến, mặt cô ta lập tức biến sắc.

Cô ta run rẩy lùi lại, nói rằng cô không tìm gì cả, cô chỉ muốn xem một chút.

Nhưng Lộ Vũ Hạo đã trực tiếp vạch trần cô ta và hỏi cô ta rằng cảnh sát có nói gì với cô ta không.

Hứa Ngôn Tịnh lắc đầu và muốn nói không, nhưng Lộ Vũ Hạo đã lao tới và bóp lấy cổ cô.

"Tất cả là lỗi của mày, đồ ng.u ng.ốc!

"Nếu như không phải mày bắt nạt Lâm Ngữ bị phát hiện, cảnh sát căn bản sẽ không nghi ngờ tao!

"Hôm nay mày tới tìm chứng cớ sao? Muốn kết tội tao sao?

"Tao nói cho mày biết, nghĩ cũng đừng có nghĩ tới!"

Lộ Vũ Hạo trong mắt tràn đầy điên cuồng, động tác càng ngày càng kịch liệt.

Hứa Ngôn Tịnh cũng không chịu thua kém, tay vơ một hòn đá ở bên cạnh và đập mạnh vào đầu anh ta.

Lộ Vũ Hạo đau đớn hét lên, cô ta nhân cơ hội này lập tức bỏ chạy.

Nhưng cô ta còn chưa đi được mấy bước, Lộ Vũ Hạo đã tỉnh lại và nắm lấy mắt cá chân của cô ta, kéo cô ta ngã xuống.

"M.ẹ kiếp! Mày muốn tao nhận tội thay sao? Nằm mơ đi!"

Đầu của Lộ Vũ Hạo bê bết máu, cả người càng thêm điên cuồng.

Anh ta nhặt cục đá lên hung hăng đập vào đầu của Hứa Ngôn Tịnh, rồi dùng nắm đấm đấm mạnh vào bụng cô ta.

Chờ cô ta đau đến mức không thể dậy nổi, anh ta còn giơ chân và giẫm lên người cô ta một cái.

"Ah!!!

"Cứu cứu!

"Thả tôi ra, làm ơn thả tôi ra Lộ Vũ Hạo, tôi không nói gì cả, tôi sẽ không nói gì đâu!

"Làm ơn làm ơn đi..."

Hứa Ngôn Tịnh suy sụp và la hét, tuyệt vọng kêu cứu.

Khuôn mặt đã từng hung ác và cao cao tại thượng giờ dính đầy máu, nước mắt, nước mũi, tràn đầy tuyệt vọng.

Tuy nhiên, bất kể cô ta van xin giúp đỡ như thế nào, thừa nhận sai lầm của mình hay thỏa hiệp như thế nào,

Tất cả đều vô ích.

Những cú đấm và cú đá bạo lực của Lộ Vũ Hạo đều rơi xuống một cách điên cuồng, và cô ta không có chút sức lực nào để chống cự.

Cô ta hét lên trong đau đớn, lăn lộn và không ngừng cầu xin sự thương xót, khuôn mặt cô ta đã sớm nhìn không ra bộ dáng.

Cuối cùng, tiếng khóc và tiếng kêu của cô ta ngày càng nhỏ dần, mức độ vùng vẫy của cô ta cũng dần nhỏ lại.

Cho đến khi cô ta không còn nhúc nhích nữa.

Lúc này Lộ Vũ Hạo mới dừng lại, thở hổn hển nhổ nước miếng vào người cô ta.

"Con khốn, tao nên giết mày từ lâu rồi!"

Vừa nói, anh ta vừa lảo đảo đứng dậy và nhìn xung quanh.

Có lẽ là muốn tìm thứ gì đó cuối cùng để giải quyết cô ta.

Chẳng mấy chốc, anh ta nhìn thấy tảng đá lớn bên bờ sông, vì vậy anh ta bước qua đó với đôi chân run rẩy.

Mỗi lúc đi một bước, anh ta lại chửi rủa.

Mắng Hứa Ngôn Tịnh, mắng những kẻ đã áp bức gia đình anh ấy, và mắng tôi.

Nhưng khi anh ta bước tới hòn đá...

Hứa Ngôn Tịnh bò dậy.

Lộ Vũ Hạo cảm nhận được gì đó liền quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.

Hứa Ngôn Tịnh bị đánh máu me be bét đến nỗi cô ta thậm chí không mở nổi mắt ra.

Nhưng cô ta vẫn cố sức lao về phía anh một cách vô cùng chuẩn xác.

"Ùm" một tiếng, cả hai cùng rơi xuống nước.

Tôi nhìn bọn họ chiến đấu một cách tuyệt vọng dưới nước, vùng vẫy một cách tuyệt vọng, tuyệt vọng tìm kiếm sự sống của chính mình.

Tuy nhiên, nước sông như có ma lực mà quấn lấy bọn họ, khiến bọn họ dù thế nào cũng không thể đứng dậy.

Hứa Ngôn Tịnh đã cạn kiệt sức lực, nhưng vẫn điên cuồng bóp cổ Lộ Vũ Hạo.

Cô ta vừa cười vừa khóc, trên gương mặt tuyệt vọng của cô ta cuối cùng cũng hiện lên một tia hối hận.

"Là chúng ta đã giết chet Lâm Ngữ, là chúng ta ở nơi này đem cô ấy sống sờ sờ mà dìm đến chet đuối.”

"Lộ Vũ Hạo anh không sợ sao?

"Anh không sợ cô ấy sẽ đến tìm anh sao? Không sợ cô ấy trả thù anh sao?

"Chet đi, cùng em chet đi, chúng ta cùng nhau…”

"Xuống địa ngục!"

Lúc bị kéo xuống nước, Lộ Vũ Hạo đột nhiên nhìn về phía tôi.

Khuôn mặt gục xuống của anh ta tràn đầy đau đớn, và có máu và nước mắt chảy đầy trong đôi mắt của anh ta.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, miệng cứ mở ra rồi khép lại,

Không tiếng động mà miêu tả cuộc đời này

Hai chữ cuối cùng là:

Lâm Ngữ.

...

Trên trời ánh trăng sáng tỏ, không một tiếng động.

Dòng sông trở lại êm đềm.

20.

Sau khi Lộ Vũ Hạo và Hứa Ngôn Tịnh chet, cảnh sát nhanh chóng tìm thấy thi thể của họ.

Hứa Ngôn Tịnh bị rất nhiều vết thương nên cô ta bị chet đuối cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng Lộ Vũ Hạo trên người không có nhiều vết thương.

Hơn nữa anh ta lại biết bơi.

Ngay cả khi anh ta bị Hứa Ngôn Tịnh vướng vào, anh ta vẫn có cơ hội sống sót.

Nhưng cuối cùng anh ta đã chet.

Về phần tại sao...

Chẳng ai biết.

Nhìn cha mẹ bọn họ nằm dưới đất khóc lóc, suy sụp thậm chí tuyệt vọng, tôi chỉ thấy buồn cười.

Tại sao mấy người lại khóc?

Họ có ngày hôm nay, không phải một nửa công lao của mấy người hay sao?

Không dạy con là lỗi của bố mẹ, bọn họ xứng đáng phải chịu đau đớn.

Ba ngày sau, sự thật của mọi chuyện được đưa ra ánh sáng.

Hứa Ngôn Tịnh và Lộ Vũ Hạo đã chet, ngoại trừ mang tiếng xấu ra thì không có trừng phạt gì cả.

Bất quá không phải có bố mẹ đây sao?

Mẹ của Hứa Ngôn Tịnh bị kết án tù vì cố ý phạm luật và che đậy tội ác.

Khoảnh khắc bà ta bước vào nhà tù, cuối cùng bà cũng hiểu rằng những sai lầm của Hứa Ngôn Tịnh phần lớn là do sự hà khắc của bà.

Cô suy sụp và khóc lóc thảm thiết, ăn năn nhưng đã quá muộn.

Về phần gia đình Lộ Vũ Hạo, họ cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

Cha cậu ta cũng bị kết án tù, và mẹ cậu ta phát điên vì cái chet của đứa con trai quý giá của mình.

Chính sự đồng lõa của bà đã biến con trai bà thành một con quỷ,

Bà ta đáng bị quả báo như vậy.

21

Chắc vì người đáng chet đã chet nên oán khí của tôi giảm đi rất nhiều.

Chỉ là khi nhìn thấy bố mẹ, tôi vẫn không khỏi đau lòng.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, họ nhận được rất nhiều sự chú ý, rất nhiều sự an ủi và rất nhiều tiền bồi thường.

Được sự an ủi của mọi người, họ lại lần nữa trở lại cuộc sống.

Bố tôi dự định dùng số tiền bồi thường mà ông có được để mở một cửa hàng nhỏ, và mẹ tôi đồng ý.

Chỉ là khi họ trò chuyện về việc kinh doanh, họ không còn tích cực như trước.

Họ sẽ đột ngột dừng lại giữa cuộc trò chuyện, như thể họ quên mất những gì cần nói,

Lại như là đột nhiên nhớ tới cái gì.

Sau đó, mẹ tôi sẽ lặng lẽ quay trở lại phòng, và bố tôi sẽ đốt một điếu thuốc khác.

Tôi thẫn thờ nhìn, không biết chính mình nên ở trong tâm trạng nào.

Tối hôm đó, dì tôi đến.

Biết rằng bố mẹ tôi đã đi ra ngoài, dì ấy cúi đầu xuống.

"Anh chị… phải sống thật tốt, Tiểu Ngữ sẽ ở trên trời dõi theo hai người.”

Sau khi dì tôi đi, ngôi nhà của tôi lại trở nên yên tĩnh.

Bố tôi không còn tất bật đi giao hàng, mẹ tôi cũng không còn tất bật làm bánh.

Họ sống đơn giản, ăn, ngủ, dậy và làm bánh đúng giờ.

Chỉ là sáng ngủ dậy, mẹ chợt hỏi:

"Con nhóc Tiểu Ngữ còn chưa dậy sao?"

Rồi bà chợt sững người.

Khi bà cúi đầu lại làm bánh, tôi thấy nước mắt bà rơi xuống tấm bảng.

Còn bố tôi...

Ông ấy không quá đau lòng, thậm chí còn an ủi mẹ tôi một cách có lý trí.

Cho đến đêm hôm đó, ông chợt tỉnh giấc giữa đêm.

Tôi thấy ông bối rối một lúc, chợt va phải mẹ tôi làm mẹ tỉnh giấc và nói:

"Tiền học kỳ này của Tiểu Ngữ còn chưa đóng sao?"

Lời vừa dứt, hai người giật mình, sau đó đồng thời trầm mặc.

Rồi mẹ đỏ mặt mắng ông ta nửa điên à.

"Mau ngủ đi, ngày mai còn bao việc!"

Sau khi mẹ tôi nằm xuống, cha tôi bất lực nắm lấy góc chăn.

Rất lâu sau, ông mới từ từ nằm xuống.

Trong bóng tối, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt ông.

Tôi chỉ là bi thương cảm giác được, ông ấy đang rất đau khổ.

Bọn họ đều rất đau khổ.

Lúc này, tôi dường như thở phào nhẹ nhõm.

Không còn dấu vết của tôi trong gia đình này nữa, nhưng cuối cùng bố mẹ tôi cũng “nhìn thấy” tôi rồi.

22

Vào đêm tôi biến mất, mẹ tôi ở trong phòng ngủ, còn bố tôi hút thuốc trong phòng khách.

Chỉ là mẹ tôi chưa ngủ, và thuốc lá của bố tôi...

Cũng không cho vào miệng.

Ông chỉ để nguyên điếu thuốc cháy giữa các ngón tay, và ông ngơ ngẩn không biết nhìn nơi nào.

Tôi không biết ông ấy đang nghĩ gì, và dường như ông ấy cũng không muốn biết.

Tôi chuẩn bị đi rồi.

Chuẩn bị cùng cái gia đình này cắt đứt quan hệ

Nhưng mà, vừa quay người lại, liền nghe thấy bố tôi đột nhiên nhẹ giọng gọi tôi.

Ngẩn ngơ quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt của ông.

Nhưng ông ấy dường như không nhìn thấy tôi.

Ông chỉ là nhìn hư không, một hồi mới mở miệng:

"Tiểu Ngữ, thật xin lỗi."

"Là bố mẹ bạn đã hại chet con. Bố mẹ mới là hung thủ hại chet con."

Bố tôi khóc, khóc yên lặng không một tiếng động.

Nhưng nó khiến tôi cảm thấy rất đau đớn.

Tôi nhìn bố và lắc đầu rất nhẹ.

Quá muộn.

Bố, mẹ, đã quá muộn rồi.

Cuối cùng tôi cũng không quay đầu lại.

Mà hoàn toàn rời bỏ nơi này

Những người tôi từng gọi là người nhà.

Nếu có kiếp sau,

Chúng ta đừng gặp lại nữa.

23

"Tiểu Ngữ, Tiểu Ngữ?"

Lâm Gia Đông bàng hoàng gọi hai lần, sau đó không nghe được tiếng đáp lại, cuối cùng đành bỏ tay xuống.

"Đi rồi, đã đến lúc phải đi rồi."

"Đến lúc phải đi rồi."

Sau khi thấp giọng nói vài từ, ông quay người bước vào phòng.

Điếu thuốc trên tay ông lặng lẽ rơi khỏi ngón tay...

(Toàn Văn Hoàn)

Tác giả: Thuần Nhan