Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng

Chương 39: Chương 39






Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:
"..."
"Chó lừa đảo nói dối không thèm chớp mắt sao?"
"Ha ha ha ha ha ha, con mẹ nó vừa gặp đã yêu, đây không phải bốc phét hả?"
"Đùa chắc? Chẳng nhẽ Boss bị lừa thật? Để streamer lật xe coi."
"Tôi cảm thấy bên đen không cần diễn nữa, về cơ bản là chắc toi rồi.

Chậc, cho dù đội trưởng bên đen vẫn đang cố gắng vớt vát thì cùng lắm chỉ có thể giãy chết."
"A a a a a a a a, cứu mạng, tôi muốn xông vào màn hình! Mấy người đừng cản tôi!"
"Đây là thứ tôi có thể xem mà không cần phải trả tiền?"
"Hu hu hu, nhìn phản ứng của vợ yêu lúc bị liếm cổ muốn rụng trứng ghê.

Vợ đừng lừa quỷ nữa lừa anh này, anh dễ lừa lắm."
Hai sóng bình luận hoàn toàn khác nhau quét qua che kín màn hình.
"Tuy nhiên nói theo cách khác, bây giờ tỷ lệ chiến thắng bên đen nhỏ nhất, thế vậy chẳng phải tiền lời là lớn nhất sao? Nếu đội trưởng bên đen thật sự có thể chuyển nguy thành an thì chắc chắn sẽ kiếm được vố hời."
Ôn Giản Ngôn vừa vắt óc bịa chuyện vừa nhẩm tính tình cảnh hiện tại của mình.
Bây giờ đạo cụ ẩn cấp truyền kỳ đã ràng buộc vĩnh viễn với hắn, chỉ cần hết thời gian một giờ hệ thống sẽ tự động phán định phe đen giành chiến thắng và hắn có thể rời phó bản.

Đến lúc đó, cho dù quỷ quái có mạnh đến đâu cũng không bắt được hắn.
Theo lý mà nói Ôn Giản Ngôn chỉ cần kéo dài thời gian đến kết thúc khi trận chiến tranh đoạt, nhưng hắn đột nhiên nhớ tới một chi tiết bị mình bỏ sót.
Dựa vào kinh nghiệm trước đó và việc khai quật phó bản bệnh viện Phúc Khang, Ôn Giản Ngôn chắc chắn tuyến đường mình đi lần này là tuyến chính.
Tuy nhiên mức độ thăm dò phó bản chỉ đến 96%, không những vậy, mặc dù nhiệm vụ tuyến chính cuối cùng đã được kích hoạt nhưng nó vẫn chưa thông báo hoàn thành.

Hay nói cách khác...
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ tuyến chính cuối cùng thì ngay cả khi kết thúc thời gian một giờ hắn vẫn phải chết.
Vậy nhiệm vụ tuyến chính là gì? Chắc chắn hắn chỉ còn cách hoàn thành nhiệm vụ một bước cuối cùng.
Miệng Ôn Giản Ngôn nói không ngừng nghỉ, lén lút ngước mắt con quỷ đứng trước mặt.
Hàng mi của y buông xuống, đôi mắt lạnh lùng tàn nhẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm nhân loại nằm trên giường, đáy mắt không có dao động cảm xúc dư thừa.

Bóng đen lạnh lẽo lan tràn quấn quanh người Ôn Giản Ngôn, cảm giác áp bức khủng bố bắt nguồn từ giống loài khác vẫn như lúc trước, hoàn toàn không thể nhìn ra y có nghe lọt những lời hắn vừa nói không.
Nỗi sợ đến từ sâu trong xương tủy bị Ôn Giản Ngôn đè xuống, ép buộc bản thân phải giữ bình tĩnh tiếp tục suy nghĩ.
Y là "Đức Cha" mà quỷ gương cung phụng trong phó bản Trường cấp ba Đức Tài, vậy tại sao y lại xuất hiện trong phó bản [Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Phúc Khang] hoàn toàn khác?
Nếu như đối phương hiểu được ý nghĩa của câu cuối cùng Ôn Giản Ngôn nói trong phó bản trước và đuổi theo vì mục đích trả thù thì hắn hoàn toàn có thể hiểu.

Nhưng hiển nhiên con quỷ, hay còn là "Thần" theo nghĩa nào đó lại không hiểu gì.
Vậy tại sao y bỗng xuất hiện trong phó bản này?
Một khả năng hiện lên trong đầu Ôn Giản Ngôn...!chẳng lẽ là do phe đỏ?
Nhớ tới toàn bộ trải nghiệm bên trong phó bản, khả năng này dần dần trở nên rõ ràng và chắc chắn.

Lại nhớ hình ảnh "viện trưởng" vừa bị bóng đen ăn mòn từ trong cơ thể, một suy nghĩ táo bạo dần nảy ra.
"...!Yêu?"
Người đàn ông trước mặt bỗng cất lời, cắt ngang những lời đường mật của hắn.
Giọng y trầm thấp bình tĩnh, âm cuối kéo dài và khàn nhẹ đột ngột vang lên giữa không gian rộng, mang theo cảm giác im lặng kinh khủng, dường như lập tức có thể siết chặt trái tim người nghe.
Người đàn ông cúi xuống, mái tóc đen dài mềm mại lãnh lẽo chảy xuống theo động tác của y, nhẹ nhàng lướt qua bả vai và ngực Ôn Giản Ngôn, khiến hắn vô thức rùng mình, bất giác muốn ngả người về phía sau nhưng không được.
"Tôi hiểu rồi."
Y nói.

Hiển nhiên nạn nhân hoàn toàn tin tưởng vào lời nói dối của Ôn Giản Ngôn, song Ôn Giản Ngôn lại càng cảm thấy bất an.

Cảm giác khủng hoảng lan tràn khắp tâm trí hắn, và nó đạt tới đỉnh điểm khi nghe thấy câu tiếp theo của y.
"Cho nên cậu tình nguyện trở thành thức ăn của tôi, đúng không?"
Ngón tay lạnh lẽo tái nhợt lướt qua cổ Ôn Giản Ngôn, đè lên trên miệng vết thương của hắn, mang theo áp lực thong thả vuốt ve.
Ôn Giản Ngôn: "..."
Cứu!
Hắn cố khống chế vẻ mặt, cắn răng đáp lời: "Tất nhiên ạ."
Nguy hiểm thuộc về dã thù kề cận, con ngươi màu vàng của y lóe lên ánh sáng tham lam ở trong bóng tối, khóa chặt tế phẩm ngoan ngoãn tự nguyện hiến thân, phảng phất ngay giây tiếp theo sẽ cắn đứt cổ họng hắn rồi vắt cạn máu thịt.
"Nhưng ngài có thể đáp ứng một yêu cầu của tôi không?"
Chàng trai nhìn đối phương nở nụ cười, sâu trong con ngươi hổ phách nhạt màu lấp lánh ánh sáng cầu khẩn, nom đầy mong manh vô hại:
"Ngài còn nhớ nụ hôn cuối cùng của chúng ta ở lần gặp mặt trước không?"
"..."
Người đàn ông bình tĩnh nhìn hắn.
"Nếu ngài không bài xích, tôi tin lần này dùng nó thay lời tạm biệt cũng rất thích hợp." Ôn Giản Ngôn dừng lại rồi nói tiếp: "Chẳng qua tư thế hiện tại của tôi hơi bất nhã, không biết ngài có thể cởi trói giúp tôi không?"
Bên tai vẫn im lặng.
Ôn Giản Ngôn có thể nghe thấy tiếng nhịp tim đập trong ngực, hắn không kìm được mà nín thở.
Ngay giây tiếp theo, tiếng va chạm kim loại vang lên, xiềng xích ban đầu buộc vào cổ chân đã bị sức mạnh vô hình bẻ gãy rơi trên mặt đất.
Giam cầm biến mất, Ôn Giản Ngôn vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Giống như con chiên ngoan đạo, hắn ngồi bên mép giường vươn hai tay, ngón tay thon dài men theo cơ bụng đối phương mò lên.
Dưới lòng bàn tay, cách chiếc áo choàng mỏng được ngưng tụ bởi bóng tối là đường cong cơ bắp nhấp nhô săn chắc của người đàn ông.


Chàng trai ngẩng đầu mượn sức đứng dậy, đôi môi ấm áp mềm mại cẩn thận kề sát làn da, nhẹ nhàng chạm vào yết hầu tái nhợt tựa như đá cẩm thạch.

Sau đó từng chút từng chút đi lên, cuối cùng rơi xuống đôi môi lạnh lẽo.
Ôn Giản Ngôn khéo léo dùng đầu lưỡi cạy mở đôi môi đang đóng chặt, khiêu khích liếm qua hàm răng, dịu dàng dẫn dắt người kia cùng quện môi lưỡi với mình.
Bàn tay ấm áp của hắn chậm rãi trượt xuống vuốt ve vòng eo săn chắc mạnh mẽ, sau đó men theo sống lưng hướng dọc lên...
Giây tiếp theo...!Một con dao mổ lóe ánh sáng lạnh được giấu khéo léo trong lòng bàn tay bị hắn nắm chặt, sau đó không chút do dự đâm thẳng vào tim người nọ!
Lưỡi dao không gặp ngăn cản, dễ dàng xuyên qua cơ thể được ngưng tụ từ bóng tối, tàn nhẫn đâm vào thực thể duy nhất trong cơ thể y một cách chính xác...
Một trái tim màu đỏ tươi đang đập.
Đồng tử màu vàng bỗng co lại.
Trong khoảnh khắc đó, Ôn Giản Ngôn nghe thấy âm thanh máy móc quen thuộc vang bên tai:
[Ting! Đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh ẩn cuối cùng của phó bản Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Phúc Khang.]
[Đang trong quá trình kết toán tích phân.]
Hắn đã cược đúng.
Giống với viện trưởng bệnh viện Phúc Khang được chắp vá từ các mảnh thi thể...!điểm yếu của y cũng là trái tim.
Dựa theo nhiệm vụ tuyến chính đảo ngược cuối cùng bên trong phó bản [Trường cấp ba Đức Tài], ắt hẳn nhiệm vụ tuyến chính cuối cùng của [Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Phúc Khang] cũng liên quan đến việc "tiêu diệt nguồn gốc của tội ác".
Chiếu theo logic, đó là giết chết viện trưởng bệnh viện Phúc Khang.
Sau khi bị rạch cổ và moi bụng lão viện trưởng vẫn chưa chết, cho nên nếu muốn giết lão phải dùng cách khác.
Thời điểm hắn vẫn trong trạng thái [Nữ thần sáng thế] đã từng ra lệnh cho hai con quái vật được tạo thành từ thi thể giống viện trưởng tự sát bằng cách...!móc tim ra khỏi lồng ngực.
Một khi đã vậy, nhược điểm của chúng chính là trái tim.
Kết luận cuối cùng cũng là kết luận nguy hiểm nhất, chỉ cần sai một ly thôi thì thứ đánh đổi sẽ là tính mạng.
Boss ở phó bản này không thể dễ dàng bị triệu hồi vào phó bản kia, dựa theo dị biến xảy ra trong bên cơ thể viện trưởng...!bóng đen lan ra từ giữa cơ thể, cơ thể không chịu đựng nổi bắt đầu tan vỡ, cuối cùng cùng biến thành tro bụi.
Thực sự giống như bị thay thế bởi thứ gì đó mạnh hơn.
Hay nói cách khác là...!dùng cơ thể lão làm vật môi giới?
Lấy lý thuyết trên làm tiền đề, kết hợp với sự hiểu biết về cơ chế Ác Mộng, Ôn Giản Ngôn đã đưa ra một suy đoán táo bạo:
Boss từng kết thù với hắn đã dùng viện trưởng Phúc Khang làm vật môi giới hiện thân, chỉ cần tiêu diệt viện trưởng đối phương sẽ tự động bị loại trừ khỏi phó bản.
Ôn Giản Ngôn thở hổn hển buông dao mổ, nhanh chóng lùi về phía sau.
Tất cả ngoan ngoãn cùng ngọt ngào ẩn sâu trong đôi mắt màu hổ phách đều biến mất, chỉ còn lại sự gian xảo của kẻ dối trá.


Không có tình yêu, không có phục tùng, chỉ còn tính toán lạnh lùng và sự cắn trả độc ác.
Hắn dùng ngón tay lau qua khóe môi rỉ máu, hít hà một hơi.
Thời điểm khi hắn đâm vào sau lưng, hàm răng đối phương bất giác cắn chặt, để lại một vết thương nhỏ đau âm ỉ trên môi hắn.
[Đã hoàn thành nhiệm vụ tuyến chính của Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Phúc Khang, tiến độ mở khóa đạt 100%, phó bản đang được đóng lại...]
[10, 9, 8...]
Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Cùng với trái tim mất dần độ ấm của viện trưởng Phúc Khang, cơ thể vốn do bóng đen ngưng tụ dần dần trở nên trong suốt.
Bóng đen bắt đầu sụp đổ.
Ôn Giản Ngôn vươn lưỡi liếm miệng vết thương trên môi, nở một nụ cười đầy khiêu khích:
"Cảm ơn ngài đã khoản đãi."
Người đàn ông đứng yên tại chỗ.
Nhưng mà không biết có phải là ảo giác của Ôn Giản Ngôn không, dường như trong đôi mắt màu vàng vô nhân tính kia đã bùng lên một ngọn lửa tối.

Lạnh lẽo cao ngạo, tàn khốc, tựa như vực sâu nóng chảy nơi đáy mắt.
Y không còn giống như trước, không có cảm xúc dao động, hờ hững lạnh lùng giống như tượng thần vô cảm.
Hoàn toàn ngược lại.
Băng lạnh biến thành lửa nóng, tượng thần biến thành quái thú.
Trong khoảnh khắc cơ thể tan biến, y chậm rãi rãi nhếch môi lên nở nụ cười.
Tựa như một con ác thú đội lốt người, ánh mắt đói khát tràn đầy sát dục khóa chặt con mồi trước mặt, cái nhìn giống như móng vuốt sắc bén tàn nhẫn vồ lấy con mồi dám khiêu khích mình.
Cứ như đang nhìn chăm chú vào vật sở hữu.
"Yêu sao?"
Người đàn ông dùng đầu lưỡi đỏ tươi liếm sạch vệt máu dính trên môi mình.
Y chậm rãi nói:
"Tôi đã nhớ kỹ.".